Vào năm 2003 tôi bắt đầu có cái email đầu tiên , đánh dấu cho sự cập nhật theo đà tiến triển của văn minh nhân loại . Thế giới trên mạng lưới đối với tôi lúc bấy giờ hoàn toàn xa lạ, bởi một tuần lễ thì đi làm việc hết sáu ngày .Lúc đó nền điện tử nơi tôi ở đang bộc phát dữ dội , chuyện làm thêm giờ với đồng tiền được trả gấp đôi ai cũng tối mắt để tranh dành cất thêm vào hầu bao mà mặc tình phung phí vào những xa xí phẩm . Người thích cuộc sống nhẹ nhàng như tôi cũng bị cuốn hút theo, thì làm gì có thời gian ngồi trước màn hình của computer để tìm cho mình những giây phút gọi là thư giản đầu óc .
Cho tới buổi chiều năm đó , cô bạn thân từ bên Pháp gọi điện thoại sang thăm , tôi vừa đi làm về chưa kịp uống ly nước thì ôm lấy cái điện thoại nói gần hai tiếng đồng hồ . Cô bạn thời trung học đã rời VN trước tôi rất lâu , nói qua nói lại một hồi cô ta xin tôi cái email để thỉnh thoảng liên lạc thư từ . Tôi cười to bảo là "tau không có và không biết chi về mấy cái chuyện ni " . Cô bạn tôi tánh tình thẳng như ruột ngựa bèn phán ngay một câu " Lạy chúa tôi , mày nhà quê thế à ? " rồi làm như bà giáo nói tiếp " kêu đám con mày mở ngay một cái , bố khỉ tau cứ nghỉ chờ được thư mày chắc mồ tau xanh cỏ quá , thời đại nào rồi mà mày cứ như đang sống ở thời Romeo và Juliette vậy hả nhỏ " .
Ờ mà cũng nhờ cuộc nói chuyện hôm đó tôi mới thấy mình thiệt là hủ lậu và đại chi là quê mùa , khi đứa con hỏi "mom chọn tên nào ? "ủa bộ không phải lấy tên mom sao ? Đứa con cười giải thích, tôi mới hiểu, thì ra mở một địa chỉ thư từ cũng không cần phải chính xác tên thật . Lúc đó đầu óc bị chi phối nhiều chuyện thực tế nhưng cái tế bào lãng mạn chỉ ngủ quên chứ đâu bị hủy diệt đâu ,nên tôi lấy cái tên rất thơ mộng là Hương Xưa . Từ đó thỉnh thoảng nhận thư bạn thấy cũng vui , rồi đến khi nền điện tử bị xuống dốc , trong những tháng ngày được tiền chính phủ an ủi trong lúc tìm việc khác , tôi bắt đầu tự mày mò trên in tờ net . Cũng thêm một lần nữa bị nhỏ em cười vì tôi chỉ biết ngồi chơi mấy cái trò chơi của con nít . Cô em nắm tay chỉ bảo từng bước một .Rồi qua hai năm sau tôi bắt đầu đi vào những diễn đàn thơ văn để đọc , tôi chưa dám tham dự vì lúc đó chưa biết đánh chữ có dấu .
Cuối năm ngồi nhớ lại một đoạn đường đã qua , cảm thấy rất biết ơn những diễn đàn đã đón nhận tôi trong tình thân bạn bè để cho tôi có những nơi san sẻ về niềm vui tinh thần , bởi đời sống của con người cũng rất cần loại thức ăn này , nếu không có ,tôi nghỉ con người sẻ rất khô khan và hời hợt . Phải nói là tôi rất hạnh phúc khi có được cả hai , bên ngoài đời sống thực tế và cả bên trong thế giới của mạng lưới .
...
Cả đêm hôm qua mưa rơi rì rào kéo dài tới sáng , tôi dậy thật sớm , thói quen của cả một thời gian trước đây lo chạy đua theo đời cơm áo . Ngồi trước màn hình gỏ lóc cóc những cảm nghỉ vừa lướt qua , nghe lại giọng đọc của anh DzuyLynh qua bài viết Trước Những Ngày Tết . Một món quà cuối năm thật tràn đầy ý nghĩa cho người được đón nhận . Được nghe lại tiếng nói địa phương của nơi mình sinh ra , hòa lẫn cùng tiếng đàn réo rắc những thanh âm não nuột . Anh đã mang tôi trở về trôi lênh đênh trên dòng sông ký ức , nỗi nhớ thương quay quắt của tôi qua bài biết đã làm cho nhịp đập của trái tim anh tràn bờ cảm xúc , tôi lắng nghe tiếng anh qua màn hình trắng mà tưởng chừng như đang được ngồi bên cạnh anh giữa một trận mạc điêu tàn , giữa một Cổ Thành tan nát ... cám ơn anh người lính kiêu hùng của binh chủng mũ xanh , anh đã ôm súng chiến đấu cho quê hương tới phút giây sau cùng .
Bên ngoài nắng còn chưa lên , thung lũng sáng hôm nay vẫn đang mờ mịt theo màu trời xám ngắt ...
Mầu Hoa Khế
Xuân Tân Mão . 2011
Sunday, January 30, 2011
Friday, January 28, 2011
Nếu xuân này vắng anh

http://www.box.net/shared/78gbzhk17g
Đời sống cứ u u tịch tịch , cứ bị đắm chìm vào những câu chuyện đã trở thành cổ tích xưa . Xin phép ông Bầu 5 mang Nếu Xuân Này Vắng Anh với âm điệu thật nhộn nhàng nhưng lời ca vẫn mang trong đó một nỗi buồn man mác . Nhắm mắt lại lắng nghe để thấy cả một thời thiếu nữ với mái tóc mây bay với áo dài trắng ngần đi trong nắng sớm . Nhắm mắt lại để thấy đôi mắt màu hạt dẻ của anh nồng ấm nhìn theo trên lối nhỏ em về . Một thời trên quê hương của những tháng năm với bao cảm xúc của lứa tuổi chớm vừa biết yêu thương . Chiếc áo sơ mi trắng với bảng hiệu tên trường , tên lớp gắn trước túi áo .Dáng anh gầy cao vừa đẩy xe đạp vừa đưa tay gở lấy bảng tên nhét vào túi quần tây màu xanh đậm ,đưa mắt hấp tấp tìm kiếm nhau giữa sân trường khi giờ tan lớp với tiếng trống trường vừa vang lên dồn dập . Dồn dập như trái tim tình yêu của chúng ta đang cuống quít bên nhau .
Nếu Xuân Này Vắng Anh , em hát lên để nhớ về một mùa xuân có anh cùng ngồi bên bếp lửa giúp mạ đốt củi để nấu một nồi bánh chưng chờ trời sáng ,trước ánh lửa bập bùng , tiếng đàn guitar dưới ngón tay điêu luyện của anh dạo lên những tình khúc mùa xuân . Em má đỏ hây miệng cười như nụ hoa mùa xuân còn phong kín , tiếng hát của anh trầm bỗng như tiếng sóng biển vổ nhẹ đêm khuya . Hai cái đồng tiền trên má của anh cũng lún sâu khi nụ cười anh bật nở . Đã bao năm ,tất cả hình ảnh đó đã không còn ở lại giữa thế gian này nữa mà sao em cứ thấy mãi giữa những cơn mộng mị của nhiều năm trôi qua .
Có thể bây giờ anh là hóa thân của từng hạt sương khuya hay là những cơn gió thoảng giữa đất trời bao la trở về lay động cây phong linh đang treo bên cửa sổ .Hay anh vẫn quẩn quanh trong từng hạt bụi em hít thở mỗi ngày ? bởi giây phút cuối cùng anh vẫn chưa thực hiện được niềm khát vọng ấp ủ của chúng ta . Có phải không anh ?
MầuHoaKhế
XuânTânMão.2011
Tuesday, January 25, 2011
Mùa Xuân trôi trên tháng ngày

Người đi bỏ lại trời mây
Bỏ mùa thay lá ,nắng gầy trên cây
Tôi như chim nhỏ lạc bầy
Mang hồn mục tử tháng ngày lang thang
Thuyền độc mộc trôi mênh mang
Lâm râm mưa rớt xoáy ngàn nhớ thương
Tình xưa thành sợi tơ vương
Mình tôi buộc lấy đoạn trường mà thôi
Quay lưng giọt lệ mặn môi
Hồ trường chỉ bước mình tôi âm thầm
Bản tình ca chừ lặng câm
Trách đời dâu bể nẩy mầm chia ly
Nụ hoa xanh biếc thầm thì
Nàng xuân thay áo nhu mì bước sang
Trần gian lại tỏa nắng vàng
Chỉ riêng tôi với ngỡ ngàng đón xuân
Mầu Hoa Khế
Jan.2011
Sunday, January 23, 2011
Chỉ chừng đó thôi

Tôi đang chờ một lời hỏi thăm , chỉ vài dòng rất ngắn ngủi của ông bởi vì giữa tôi và ông chỉ là một sự quen biết thật nhẹ nhàng và thật mơ hồ . Kể từ ở trong một bài viết của tôi ông ghé vào đùa nghịch một câu rất duyên dáng . Tôi bắt đầu chú ý tới ông , nhưng rồi mĩm cười né tránh, bởi từ nơi ông toát ra cái vẽ đào hoa ,mà tôi là một người rất sợ cái thứ ánh sáng đó , thứ ánh sáng dễ làm cho người ta bị cuốn hút , bị chao đảo . Tôi không cần phải xử dụng tới chút năng khiếu đặc biệt trời ban cho để nhận xét về một con người , bởi từ nơi ông cũng đâu có cần phải che đậy gì cả . Tự nơi thơ văn của ông đã toát ra , đã phơi bày ra thật rõ ràng cho bất cứ ai dừng lại thưởng thức . Ông có lối viết thật mới mẽ và rất tây phương . Đôi khi chỉ vài dòng cũng cho người đọc cảm nhận ra nỗi buồn , nỗi trăn trở , hoặc là những sự vui vẻ hạnh phúc thật dịu dàng . Tôi chắc cũng không ngoại lệ , nên cũng bị cuốn theo cái dòng văn chương nửa vời, lơ lửng để cho đọc giả tự đi tìm lấy một kết cuộc theo sự cảm nhận khác nhau của chính họ .
Sáng nay trong căn phòng thật yên lặng , chỉ có tiếng gỏ lách cách trên bàn phím theo từng dòng tư tưởng rớt xuống . Ngừng một chút tôi đưa mắt nhìn vào bức tranh treo trên cao . Con đường đầy sương mù với hai hàng cây khô gầy chạy dài , nhỏ dần rồi mất hút . Bỗng dưng tôi thấy bóng dáng của ông đang quay lưng lầm lũi bước đi cũng nhỏ dần rồi mất hút . Tại sao tôi không hình dung ra ông đang ở trong một căn phòng với người đàn bà mà ông rất yêu thương ? .Họ đang ngủ say và có lẻ sẽ dậy muộn bởi hôm nay là ngày chủ nhật . Bên ngoài , sau cánh cửa sổ bằng kiếng trong veo được che bởi một tấm rèm màu trắng đục , tỉ mỉ chạy viền cầu kỳ bởi một đường dây ren rua cùng màu sắc . Chiếc rèm không trùm kín hết cánh cửa sổ ,để có thể đưa mắt nhìn thấy ra phía ngoài kia của khu vườn . Mùa này cây lá đang bắt đầu cựa mình hé nẩy ra muôn mầm xanh tươi tốt để hứa hẹn cho sự lớn dậy của những cành lá xum xuê , những bông hoa đua nhau thoát thai từ những búp non xanh biếc để phô trương hương thơm và nhan sắc . Tiếng của bầy chim đang ríu rít dưới mái hiên nhà lao xao , rộn ràng như đang báo tin một mùa xuân mơí sắp bước về cùng thế gian .Sao tôi không hình dung như thế nhỉ ? .Tôi lại bật cười với ý nghĩ vừa thoáng chạy qua đầu óc bé nhỏ của tôi . Có lẻ sự cô đơn của chính mình đã dành phần tưởng tượng khi bất cứ tôi đứng ở nơi đâu , kể cả những vật thể khi nhìn thấy và kể luôn cả bóng dáng của ông đều hình thành trong đầu óc của tôi một sự đơn độc ,trơ trọi .
Ông chỉ cần ngồi trước bàn phím bâng quơ gỏ xuống vài dòng với cái tâm trạng ơ thờ , với cái đầu tự động như một bộ máy bởi một thói quen lâu năm để gửi tới cho một người, thì cứ tạm cho là có quen , quen ở một ý nghĩa nào đó ,nhưng tôi tin rằng ông không hề biết gì về họ cả . Một vài con chữ xã giao giữa người và người . Nhưng ông đâu bao giờ nghĩ ra người đón nhận thì không ơ thờ như ông . Chỉ vài con chữ thôi cũng cảm thấy vui và nụ cười đậu trên môi mỗi khi nghỉ tới . Thứ hạnh phúc nhỏ nhoi như bụi bay trong gió cuốn , như sương rơi tan biến khi mặt trời vừa lên . Ừ ... chỉ chừng đó thôi mà tư tưởng của loài người cũng đâu dễ tìm thấy ra sự đồng điệu, để tận hưởng sự rung động đang chạy dài xôn xao trong từng nhịp thở , để nở ra một đóa hoa thật diệu kỳ thơm ngát cả giấc mơ ...
Mầu Hoa Khế
Jan.2011
Saturday, January 22, 2011
Trước những ngày Tết

Sáng nay ghé ngôi chợ gần nơi tôi ở . Giựt mình mới thấy như vừa thức dậy sau một giấc ngủ vùi . Đã gần 20 năm trên xứ người , cái tết đầu tiên còn háo hức để mặc vào người chiếc áo dài màu tím cùng các con đưa nhau đi dạo chợ tết của cộng đồng người Việt Nam tổ chức tại đây . Rồi thời gian đi qua chậm rãi nhưng bước chân của tôi thì hối hả chạy theo những tiện nghi cần phải có trên đất nước của người ta . Cho nên bao mùa xuân đến rồi xuân đi vẫn ngồi ở nơi làm việc, bởi mùa xuân của mình thì đâu có can dự vào cảm giác của người khác chủng tộc . Ngày tết thiêng liêng cũng đi cày bừa như con trâu hùng hục đúng 8 tiếng . Tối 30 cúng giao thừa xong rồi cũng vội đi ngủ để mai còn phải đi làm . Cuộc sống như cái máy ấn định giờ giấc đã làm thay đổi con người đến lạnh lùng vô cảm . Đứng trước những gian hàng chuẩn bị cho những ngày tết , tôi thấy hình như cũng thưa thớt người mua sắm bởi kinh tế hiện giờ đang tuột dốc thảm hại . Một nỗi buồn chợt chùng xuống , trãi dài trên lối đi và theo tôi về đến tận nhà .
...
Cũng vào những ngày trước tết , thằng em trai từ Long Khánh tay xách lưng mang cho cô chị ở trong thành phố Sài Gòn , hai con gà tre ốm đói tong teo , một bịch đậu phụng trúng mùa , vài ký nếp thơm . Nhớ như in cái dáng ốm nhách của nó cũng giống hệt như hai con gà tre , tôi cười nói : " người sao thì nuôi ra gà đó hỉ " . Nhìn cái miệng móm sọm thiếu cả hàm răng tiền đạo cười cười ra điều mắc cở vì không có đồ ngon hơn , tốt hơn để mang lên biếu cho chị .
Nói là thằng em , thực ra chỉ là vai vế chứ nó lớn tuổi hơn cô chị họ của nó . Nhìn bộ dạng của nó loay hoay giúp gia đình kêu bằng O , dượng , lo dọn dẹp nhà cửa thật nhanh và tươm tất để chuẩn bị ăn tết . Đâu ai có thể hình dung ra đó là một người lính kiêu hùng trong binh chủng mũ đỏ ngày nào . Đó là kẻ sống sót trong trận Hạ Lào , chiến dịch Lam Sơn 719 . Một chiến dịch kinh hoàng trong Mùa Hè Đỏ Lửa của nhà văn Phan Nhật Nam .
Thằng em được sinh ra và lớn lên tại Quảng Trị , thuở ấu thơ gia đình nghèo phải hàng ngày đội cái thúng trên đầu đi bán rao trong chợ và trên hè phố bằng nghề bán kẹo kéo , một loại kẹo nấu bằng đường vàng với gừng . Lúc nào đi ngang nhà của cô chị cũng mở thúng dúi vô tay chị một nhúm kẹo bòn mót dư ra . Có khi năn nỉ rũ chị đi theo tập buôn bán , cô chị tánh tình thích ham chơi nên lang thang , lê la khắp cả đường trên xóm dưới . Đi không đội nón làm cho mái tóc vàng hoe như râu bắp còn nước da thì bị ăn nắng đen dòn .
Cuộc sống cứ thế êm đềm như một dòng sông , hiền hòa như nương khoai , nương sắn . Quê hương bỗng gánh nhiều thiên tai lũ lụt . Gia đình cô chị đành phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rún để tìm con đường mưu sinh ở một nơi chốn khác .Khi cô chị rời quê hương vô Sài Gòn sinh sống , thằng em trong ngày đưa tiễn nơi sân ga nước mắt sụt sùi như con gái , cô chị phải nghiêm mặt nói nhưng khóe mắt cũng rơi lệ :" nữa mi lớn thì vô Sài Gòn tìm tau " . Thằng em mở mắt to như vừa tìm thấy một điều thật dễ dàng vậy mà cái đầu óc thiệt thà quê mùa của nó cũng không sao nghỉ ra được . Trong mắt thằng em ,cô chị họ của nó thiệt là vừa đẹp lại vừa thông minh nó thiệt phục lăn ra đất . Thế giới của nó chỉ là dãy núi xa mờ trong những ngày cơn mưa phùn dai dẳng , chỉ là đầu con sông Thạch Hãn này chảy về cuối dòng sông mà thôi . Có xa lắm thì những con đường đi về dưới Sãi hay xa nữa thì chỉ tới hai chữ Đông Hà là gói trọn nhiêu đó trong cái bộ óc mà cô chị hay mắng yêu là cái đồ óc heo .
Mười năm sau ... cô chị đang đứng phơi đồ trên lầu thượng ngó xuống thấy một anh chàng mặc đồ rằn ri đội mũ đỏ đang đứng trước cửa nhà . Ngó cái tướng cao cao là cô chị chưa kịp chạy xuống đã kêu " thằng Đình hả " . Chị em gặp lại nhau mừng vui cũng chảy nước mắt như khi chia ly ở sân ga năm nào . Rồi từ đó mỗi lần được về phép nơi thành phố hai chị em lại đi dạo phố bên nhau , thân thiết như hồi còn ấu thơ . Tướng thằng em càng ngày dềnh dàng , con nhà lính mà lại là lính nhảy dù mới thiệt là oai phong , thằng em nổi tiếng là gan lì một cây nhưng bản tính thiệt thà thì cho dầu có vào sanh ra tử cũng không hề đổi thay . Trong đầu óc thằng em , cô chị của nó luôn là người không ai có thể thay thế được .
....
Năm 1972 , nó từ trận Hạ Lào sống sót trở về , với cái đầu óc khờ khạo của nó cũng biết thốt ra cửa miệng cùng với sự phẩn uất làm cô chị tròn xoe mắt kinh ngạc . Thằng em cho biết khi quân được thả xuống nơi nào thì coi như tất cả đã bị rơi vào lưới của địch quân đang chờ . Thằng em cho biết đây giống hệt một ván cờ tướng mang con chốt đi thí mạng . Phải nói thằng em số to mạng lớn mang thương tích đầy mình vượt thoát ra từ hỏa ngục ...
Chiến tranh chấm dứt , với cấp bậc binh nhì nên chuyện học tập cải tạo cũng không bao lâu , thằng em về Long Khánh nơi có con bồ vẫn ngày đêm trông ngóng thủy chung . Bỏ áo lính để khoác vào manh áo cơ hàn lam lũ cùng ruộng nương . Vậy mà năm nào nó cũng lên Sài Gòn để thăm cô chị vào những ngày trước tết , trúng được mùa nào thì mang cho cô chị thứ ấy . Lại thêm con số mười năm cô chị lại bỏ Sài Gòn để đi qua một đất nước khác . Lần này thằng em biết nơi cô chị đến đã nghìn trùng xa cách , nó có đưa mắt bao xa cũng không sao thấy tới được nữa . Nhưng nó đã làm chồng , làm cha của người ta , thằng em không còn quê mùa như hồi còn nơi quê nhà Quảng Trị . Ngày đưa cô chị ra phi trường với áo quần tươm tất , lần này nó nắm tay cô chị nói :" nhớ biên thơ cho em nghe , để em biên lại thăm chị ". Cả nhà vô bên trong cửa kiếng , cô chị quay lại đưa tay lên vẩy thấy cái dáng cao cao , cái miệng móm mất hàng tiền đạo hình như đang mếu xệch . Cô chị ra dấu , một dấu hiệu của tuổi ấu thơ chỉ giữa hai người mới hiểu . Cô chị đưa tay vô ngực đấm ba cái với ý nghĩa ... hẹn gặp lại .
Hình ảnh thằng em với bộ rằn ri , với chiếc mũ đỏ tươi như màu máu đang hiện ra thật rõ ràng trước mắt . Có lẽ thằng em đang ở một nơi xa xôi cũng đang nhớ về những ngày trước tết , nó luôn muốn mang về những món quà từ chính bằng đôi bàn tay cực nhọc của nó làm ra để cho cô chị thú vị ăn tết . Đó là người mà suốt cả cuộc đời nầy nó vẫn mãi quí mến kính yêu ...
... "tau nhớ mày lắm Đình ơi "
Mầu Hoa Khế
Jan2011
Wednesday, January 19, 2011
Mùa thơm dĩ vãng

Ký ức thêm vào một mùa xuân
Để nhớ xuân xưa biết bao lần
Lặng nghe én vỗ tung đôi cánh
Và nắng hồn nhiên tỏa khắp miền
Tay níu thời gian ,không gian ấy
Môi mắt thơ ngây buổi tiển đưa
Đường sắt song hành tàu lăn bánh
Bỏ lại một người giữa cơn mưa
Mùa thơm dĩ vãng còn vướng vất
Khóe mắt ai rơi giọt lệ đầy
Em giấu tiếng nấc qua mái tóc
Bóng chiều chầm chậm phủ chân mây
Ngày thanh bình cũ êm đềm qúa
Đêm xõa tóc dài cùng trăng lên
Hương hoa thoang thoảng trên màu má
Ướp gối chăn nồng hình bóng anh
Quỳnh hoa vừa cựa mình khoe cánh
Những ngón nuột nà trắng đêm thanh
Ôi mắt đen sâu , ôi màu mắt
Nhắm lại bên đời giữa trời xanh ...
Mầy Hoa Khế
Jan2011
Tuesday, January 11, 2011
ngoài tầm hủy diệt

"Mọi ước mơ sẽ đứng phía ngoài của tầm hủy diệt" . Chúng ta sẽ cùng nhau sống trong câu chuyện cổ tích vô hình theo những con chữ giống như những lượn sóng êm ái của mặt đại dương xanh thẳm ngàn khơi , không bao giờ vơi mênh mông ngút ngàn mất dấu chân trời . Ở một không gian nào đó , anh đã bước tới bên hồ Tịnh Tâm để ngồi ngắm mùa sen hồng rực rỡ dưới bóng mây dịu dàng lướt qua . Anh đã ngồi mơ giữa cuộc đời rất thật , vệt mây trôi như màu áo ai trắng ngần thoảng lấy mùi sen hương ngát .Có đôi mắt to đen nhìn anh nghịch ngợm , có cánh môi xinh khúc khích tiếng cười .
Anh mang theo ước mơ giấu cất giữa tâm tưởng . Anh thách đố cùng thời gian biển hóa nương dâu , anh ngạo nghễ đớn đau với nỗi buồn thế kỷ . Anh gượng đứng lên giữa tan nát điêu tàn .Anh đưa tay chạm đáy cùng của sự tuyệt vọng . Ở dưới sự tận cùng đó anh đã nhận diện ra em .
Ước mơ của một thời anh vừa mới lớn , cái bóng dáng của một không gian mịt mù của vàng vọt quá khứ , chợt lay động tiềm thức khi anh bất ngờ nhìn thấy qua những nỗi niềm của em ký thác . Vâng , em đang ẩn hiện trong cõi riêng của anh chập chùng sương khói và cái duyên hạnh ngộ mong chờ một ngày không xa .
Em biết nơi anh ở tuyết trắng giăng mắc cả khung trời . Mùa này bên em chỉ buốt giá hàng cây hai bên đường tê tái . Cả hai chúng ta điều cảm giác giống như nhau .
Lạnh và cô đơn .Dẫn đưa ta nhớ về những ước mơ mãi mãi nằm ngoài tầm hủy diệt .
Mầu Hoa Khế
Jan 11.2011
Friday, January 7, 2011
Wednesday, January 5, 2011
Anh trai và Em gái

Tiếng chuông nhà in ỏi vang lên liên tục , tôi chạy ra mở cửa ngạc nhiên khi thấy Nhị Ca của tôi đứng đó với nét mặt thật vui , anh cho biết hôm nay chị dâu tôi phải đi lên NewYork thăm đứa con trai đang trong thời gian thực tập để trở thành một bác sĩ trong tương lai .
Tôi nhìn vào tay anh đang xách hai bịch đồ được mua ở chợ thật lớn . Anh bảo hôm nay anh ở lại làm cho tôi và các con món ăn đặc biệt của người miền trung là con hến xúc với bánh tráng . Tôi sống ở thành phố SanJose trên 20 năm ,rất nhiều nhà hàng đều có trong thực đơn về món ăn nầy . Tôi nói không ngượng miệng , so với Nhị Ca của tôi thì mời đi chỗ khác chơi , làm tôi lại sực nhớ tới có hôm đi ăn phở với anh , bánh thì nặng mùi để lâu ngày , nước phở nem toàn muối , nếu không phải ở Mỹ thì chắc là đã mang cả cái ruộng muối hột mà đổ vào . Anh tôi chỉ nhấp một miếng đầu tiên thì bật miệng " con bà nó , gươm không bén mà bày đặt ra giang hồ " . Thế là hai anh em bỏ nguyên 2 tô phở đứng lên trả tiền ra về , anh bảo " anh nấu phở dã chiến tụi nó còn phải tới bái sư học đạo " .
Tánh anh hiền lành nói chuyện cho vui chứ không chấp nê , chỉ quan tâm đã làm cho em gái không được ngon miệng mà thôi . Tôi là em gái kế của anh nên hai anh em thân nhau từ thuở ấu thơ .Bày biện ăn uống xong , con cái rút hết vào phòng .Phải nói là đã lâu chúng tôi chưa có dịp ngồi riêng rẽ để cùng nhau nhắc về những kỷ niệm xưa . Tôi gọi anh là Nhị Ca vì hay coi truyện kiếm hiệp của Kim Dung và trên anh là Đại Ca của chúng tôi . Trong gia đình giữa tôi với anh có một sự gắn bó thật thân thiết , có lẽ chúng tôi được mạ sinh ra chỉ cách 2 năm , cho nên từ những sở thích cũng giống nhau ,cho tới những chuyện tình cảm riêng tư cũng không ngại để tâm sự cho nhau nghe .Nhiều khi anh muốn đi cua một cô gái nào . Anh làm bộ như tôi là đào của anh , để cho cô gái đó chú ý tới anh . Trong tình cảm tâm lý thật phức tạp . Thấy bên cạnh anh có cô đào xinh , thì cô gái kia sẽ tìm cách chinh phục anh tôi . Chuyện này anh em tôi giữ rất bí mật . Anh em tôi rất hợp rơ , kẻ tung , người hứng , nói theo Kim Dung là " Song Kiếm Hợp Bích " . Cũng đã xảy ra biết bao chuyện cười vui cả tuổi đời khi còn thanh xuân .
Dưới ánh đèn vàng vừa đủ tỏa sáng nơi phòng khách , một chai rượu đỏ vẫn chưa vơi .Hai anh em ngồi bên nhau trò chuyện . Hình như trong mắt anh, tôi vẫn là đứa em gái nhỏ bé như ngày nào , anh ngồi quàng qua vai tôi âu yếm , rồi trong đôi mắt mơ màng , anh thả hồn vào vùng ký ức để kể cho tôi nghe thêm những câu chuyện mà mãi tới hôm nay mới biết được .
...
Hồi đó em dễ thương lắm , mạ mang em đi thi trẻ em khỏe và đẹp . Em của anh được đứng hạng nhất . Ai nhìn em cũng đưa tay nựng , có người mạnh tay làm cho da em bị sưng tím , anh giận lắm . Con nít mà khen hoài thì bị người khuất mặt quở phạt nên em bị bệnh một trận rất nặng kéo dài gần nửa năm . Cũng may nhờ có ông thầy cúng , ổng đuổi tà ma nên em mới khỏe mạnh lại . Nhưng mà từ đó ở nơi em như có một điều gì rất huyền bí , ví dụ như em hay biết trước những gì sắp xảy ra . Trong nhà đang đứng trước một vấn đề không biết có nên làm hay không , thì em vô tình nói thôi là kết quả không sai một chút nào . Từ đó mạ hay nói " có chi đừng cho nó biết , cái miệng nó linh lắm " .
Anh nhớ lúc ba đi lính ở trong Sài Gòn , Đại ca lúc đó mới 12 tuổi , kéo thêm anh , em và Bé Em rũ rê nhau vô Sài Gòn kiếm ba . Bốn anh em trốn trong xe lửa , anh và Đại ca phải núp trong cầu tiêu khi có người đi soát vé . Còn em và Bé Em thì nhỏ xíu lại còn dễ thương nên được mấy người trên xe lửa họ cho ăn uống . Anh nhớ họ cho em cục xôi , em ngắt một nửa lận trong lưng quần để dành cho anh . Trên một chuyến hành trình từ sân ga nhỏ ở Quảng Trị đã đưa 4 anh em vô tới sân ga lớn ở Sài Gòn . Khi 4 anh em nắm tay nhau bước xuống xe lửa , phải nói là hết hồn vì không gian rộng lớn của một nơi gọi là Hòn Ngọc Viễn Đông .Bốn anh em vừa bụng đói , tiền lại không có . Mà cái quan trọng nhất là không biết ba mình ở đâu để tìm .Đang đứng ngơ ngác trên bến ga thì bỗng nhiên có một người đàn ông mặc đồ lính đến hỏi :
_ tụi con sao đứng đây ? , bố mẹ đâu ?
Nhị Ca nhanh nhẩu nói :
_tụi con đi tìm ba
Người đàn ông tròn xoe mắt hỏi tiếp:
_ba con ở đâu mà tìm ?
_ba tụi cháu đi lính làm chức nha chiến tranh tâm lý
Người đàn ông phì cười và biết nơi ba làm việc nên tốt bụng kêu một chiếc xích lô máy cho 4 anh em rồi ông lái xe gắn máy theo sau . Ông đưa 4 anh em tới đúng nơi và ba đã hiện ra với đôi mắt sửng sờ . Ba vội đi đánh giây thép để báo cho mạ nơi quê nhà đang lo lắng đợi chờ tin .Vì khi 4 anh em trốn nhà đi có viết mấy chữ cho mạ là "tụi con đi tìm ba" . Sài Gòn thật rộng lớn nhưng ông trời nhỏ lòng thương cho cảnh con đi tìm cha , nên đã sai thiên sứ xuống trần để giúp cho 4 anh em mình đó .
...
Câu chuyện đã làm sống lại tình anh em của chúng tôi vốn đã có lại càng khắn khít hơn thêm . Tôi rất thương Nhị Ca của tôi . Anh có một cái tâm thật hiền lành lại còn hiểu về thuyết nhà Phật rất sâu sắc . Mỗi khi có dịp nghe anh nói chuyện , ai cũng ngồi nghe thật say mê . Tôi nghỉ anh giống như một vị bồ tác bị đọa xuống trần gian để làm cho xong những nhiệm vụ mà ông trời sai bảo .
Trong một chuyến vượt biên để đi tìm tự do . Trên đại dương mênh mông , anh đã đứng ra quyết định cho mấy chục số phận đang đi trên chiếc tàu mong manh, bị lạc phương hướng lênh đênh cùng sóng to gió dữ . Con tàu theo sự quyết định dứt khoát của anh đã đi tới bến bờ Hồng Kông an toàn . Sau khi thoát sự nguy hiểm trên biển cả , anh được đưa về định cư ở Mỹ . Mười năm sau anh đánh đổi sự giàu có của mình khi đi đưa một lá số tử vi cho một người thật giỏi coi . Lá số cho biết nếu anh đứng ra lo cho toàn bộ gia đình tới miền đất hứa , thì tài lọc của anh sẽ mất sạch .
Và anh đã chọn tình thân . Một người không tin vào bói toán hay đồng bóng, cũng phải nhận biết ra một điều hết sức đơn giản trong cuộc đời . Sự chọn lựa nào cũng phải có cái được , cái mất . Tôi rất tin vào sự công bằng đó .
Nhị Ca thương yêu của tôi , nếu như có kiếp sau tôi vẫn muốn làm tiểu muội của anh . Bởi cho tới bây giờ , em gái của anh , con cái đầy nhà ,trên đầu đã lâm râm vài sợi tóc bạc . Miếng ăn ngon anh cũng để dành mang đến cho em , thỉnh thoảng vẫn còn dúi vào tay em vài ba trăm bạc để cho em đi mua sắm , mặc dầu anh biết em gái không thiếu thốn chi cả .
Anh bảo suốt cả cuộc đời này anh không bao giờ quên hình ảnh con Bé Chị là tôi ,tuổi vừa lên 4 đứng trước rạp hát bóng , áo đầm hồng ,tóc bím thắt nơ , đưa tay dụi mắt làm bộ khóc để cho người ta dẫn vào rạp coi phim , anh cười nói " em lém và đáng yêu lắm " .
I love you Nhị Ca
Mầu Hoa Khế
Jan05.2011
Monday, January 3, 2011
mưa sầu hiu hắt đưa

Mây xám ngang trời mây xám bay
Buồn quá mưa rơi suốt mấy ngày
Thung lũng hàng cây khô rũ héo
Đường phố ngập bao xác lá bay
Quán vắng ngắm nhìn thiên hạ qua
Bóng dù che lấp bước tình nhân
Dìu nhau qua lối mưa rơi ướt
Khắn khít đôi tay thật ân cần
Em bỗng nhớ về nơi phố xa
Có anh đứng đợi dưới hiên nhà
Chùm hoa khế tím lung linh nắng
Chờ dáng dịu dàng em bước qua
Anh yêu màu áo em thường mặc
Màu lụa vàng hoa cúc bé xinh
Yêu dài mây tóc như dòng suối
E ấp bao năm chuyện chúng mình
Dòng sông minh chứng ước hẹn xưa
Nghe dội âm vang tiếng cười đùa
Anh mang trăng khuyết đi một nửa
Một nửa mưa sầu hiu hắt đưa
Mầu Hoa Khế
Jan03.2011
Subscribe to:
Posts (Atom)

