Mấy ngày qua tôi không hiểu sao tôi cứ thấy bất ổn trong lòng, tâm trạng cảm thấy buồn mà chẳng biết buồn chuyện gì , rồi đi đâu cũng bỏ quên những món đồ nhất định là phải nhớ , vì đó là cặp kính có độ nhìn thay cho đôi mắt , phải nói đây là món đồ " vật bất ly thân " . Rồi khi ở nhà cái chìa khóa cửa cũng phải lật tung mọi thứ trong nhà để tìm . Tôi cảm thấy mình quá vụng về tay chân và đầu óc như mơ màng linh cảm có điều gì đang xãy ra . Quả thật là có một điềm không tốt lành và tối nay tôi nhận được dòng báo tin ngắn từ người bạn cho biết anh vừa từ trần . Tôi ngồi im lặng trước màn hình , đọc đi đọc lại những dòng chữ ngắn ngủi đó , ngắn ngủi như đời sống của một kiếp người .
Tôi quen biết được anh khi miền Nam Việt Nam đã hoàn toàn rơi vào tay cộng sản . Anh là cậu ấm sanh trưởng tại đất Vĩnh Long , gia thế hiển hách với ruộng đất cò bay thẳng cánh . Gia đình đưa anh lên Sài Gòn để đi học trường Tây , thực ra anh chơi nhiều hơn học . Với lối chơi đẹp chơi sang , cho nên đàn em theo dưới trướng của anh cũng khá đông . Vào thời gian đó anh trở thành một tay anh chị rất phong độ có học thức đàng hoàng . Anh chịu chơi theo kiểu giang hồ của anh chàng Robin Hood , có nghĩa là lấy của người giàu có bất nhơn để giúp những kẻ nghèo nằm lê lết ở vĩa hè . Anh trở thành huyền thoại một thời vang tiếng . Rồi khi miền Nam thất thủ , anh chưa rõ được bộ mặt tàn nhẫn của bọn người cướp nước . Anh vẫn muốn làm nghĩa hiệp giữa một xã hội hổn mang . Kết cuộc bi thảm , anh bị đánh đập dã man , bọn người mặt thú đánh anh không còn ra con người . Anh đang còn là một sinh viên nên được thả về sau vài năm sau đó với cái tội cầm nhầm vài trăm ngàn giá trị tiền bạc tính ra trong thời điểm đó chưa tới hai chỉ vàng . Luật pháp phán anh tội tù đày vì đã nện bút quá mạnh tay .
Khi anh ra khỏi tù , đó là thời gian tôi được biết anh qua một vài chuyến làm ăn nhỏ nhặt . Tôi khó hình dung nỗi về một con người bị tù đày trước đây . Nhìn anh như hình ảnh của một tài tử đóng phim , anh thật có nét mặt của tài tử Alain Delon , thần tượng của tôi từ thời còn đi học . Giọng nói của người miền Nam nghe rất dễ thương . Lối sống của anh rất bạc mạng , anh không cần biết tới ngày mai . Thật là trái ngược với lối sống của tôi . Những năm tháng đen tối cho người dân miền Nam , anh tận tình giúp đỡ cho mấy mẹ con tôi , nên cũng không đến nỗi bữa đói bữa no . Anh coi tôi như người bạn tri kỹ , bởi những điều anh tâm sự tôi rất đồng cảm với anh . Tới những năm 1980 , anh bỗng dưng mất biệt tăm hơi , không cần tìm hiểu , tôi cũng biết anh đang bị cầm giam ở một nhà tù nào đó . Vào những năm tháng đó tôi cũng nhận được giấy tờ để đi đoàn tụ cùng người anh trai cả đang sống bên Mỹ .
Tôi vẫn còn nhớ anh nói " em cứ đi và biết đâu một ngày nào đó sẽ gặp anh trên đất Mỹ " , rồi anh vẻ vời thêm " mình sẽ gặp nhau vào mùa đông , anh khoác áo mangto và em sẽ mặc một chiếc áo coat màu đỏ hoa hồng , tình cờ hai đứa đứng nghe một gã thổi kèn Clarinet dưới một chân cầu " . Khi nghe anh nói tôi đã bật cười vì đây là hình ảnh trong một cuốn phim nào đó mà anh đã coi . Tôi nói " ui chao ơi là lãng mạn tới lãng xẹc luôn " . Nhưng anh nghiêm nét mặt làm cho nụ cười tôi vụt tắt , ánh mắt anh nhìn tôi nửa muốn nói , nửa khựng lại .Bởi giữa hai chúng tôi đã dựng lên một thành trì vô hình ,rồi nghịch ngợm bảo là " nước sông , không đụng nước giếng " nghe rất giang hồ thệ nguyện . Cuộc đời lang bạt của anh chỉ làm khổ thêm cho người anh muốn chung sống , nên anh vẫn làm người độc thân để khỏi liên lụy tới ai . Tôi biết anh ngoài tình cảm của một người bạn tri kỹ , đôi khi anh cũng bị rung động trước người đàn bà như tôi . Nhưng khi thương một người thì phải mong sao cho người đó có một cuộc sống tốt đẹp . Anh đã có một lối xử sự rất mã thượng , để cho tôi không bị áy náy khi đã thọ ơn anh rất dày .
Rồi tôi ra đi , rời đất nước hơn hai mươi năm , có một đôi lần về thăm nhà nhưng chưa bao giờ được gặp lại anh , cho tới hôm nay được biết tin anh đã qua đời , trái tim như bị một vết xước , bởi tôi là người thọ ơn ai thì luôn nhớ mãi trong lòng . Anh đã không cho tôi có cơ hội để đáp trả lại cho anh cái ơn ngày đó, khi anh tận lòng giúp đỡ cho tôi những khi đói cơm rách áo . Cuối cùng anh vẫn là hình ảnh của một chàng Robin Hood , với tấm lòng " thi ơn bất cầu báo " . Anh đã đi trước tôi một bước ,thôi thì cho tôi nợ anh kiếp này và cầu mong ở nơi anh đến sẽ không có những sự bất công , để anh khỏi phải nhọc lòng đóng vai trò Robin Hood thêm một lần nữa ...
Mầu Hoa Khế
Mar 2013
Tuesday, June 18, 2013
Rung Động
Gương mặt nào trong tấm gương soi
Khói sương bỗng bay vờn qua ánh mắt
Có gì đó nhẹ len rất khe khẽ
Khe khẽ thôi mà bẽn lẽn môi cười
Và tôi biết cánh cửa rào đã khép
Tưởng chẳng buồn lay động tháng ngày qua
Tưởng chẳng còn vang vọng những âm ba
Của một thuở vàng vọt sầu lên mắt
Tưởng thế giới đã nguội tàn lạnh ngắt
Tưởng trái tim một khắc đã điêu linh
Chẳng còn ai với cô quạnh riêng mình
Tưởng đã chết khi đang còn nhịp thở
Rồi hôm nay cánh cổng rào hé mở
Bậc thềm nhà in rõ bước chân chim
Tuổi hai mươi bỗng trở lại kiếm tìm
Lại khờ khạo theo con tim mách bảo
Mầu Hoa Khế
Apr 2013
Một người quen qua đời
Tôi nằm chết thử một hôm
Nghe hăm bốn tiếng không còn một ai
Tôi nằm chết thử nào hay
Chiều tang nghi quán lạnh dài khói hương
Bốn câu thơ trên của nhà thơ Ngô Tịnh Yên đã xoáy vào tâm trí của tôi một nỗi buồn da diết , khi tôi nghĩ đến cái chết của một người . Một người tôi quen biết đã lâu .
Qua email , đứa cháu gái hiện đang sống bên VN cho biết .
"
Tội nghiệp bác lắm, nằm trong bệnh viện quá mắc , trả tiền phòng 1 ngày 120.000, nên bác xin nằm ngoài hành lang ,mặc dù căn bệnh không phải nhẹ , nhưng bác vẫn cương quyết đuổi người thăm về vì bản tánh không muốn làm phiền tới ai , dẫu đó là người thân . Ở bên ngoài hành lang bệnh viện , vào 5giờ sáng thì Bác lên cơn suyển , căn bệnh đã tới thời kỳ trở nặng . Bệnh nhân nghèo thì làm gì có bác sĩ để theo dõi bệnh trạng . Hơn nữa trong bệnh viện những chuyện bệnh nhân trở cơn hay trở nặng , người bênh cạnh nhìn cũng quen mắt , nên họ đã thờ ơ đến vô cảm không buồn đứng lên kêu gọi cấp cứu ... và bác đã bị nghẹt thở mà chết .Khi bác mất , bọn người vô lương tâm đã lợi dụng thời cơ để lọt sạch hết những gì mang trên người bác , như dây chuyền , đồng hồ và tiền bạc . Bác được đưa vào nhà xác , để chờ liên lạc với người thân . Một cái chết lặng lẽ , không có tiếng gào khóc cùng với những giọt lệ tiếc thương " ...
Tôi đã bật khóc thành tiếng khi đọc những dòng email cháu gửi , và hai ngày sau cháu cho biết thêm tin .
" Mẹ và Dì,
Sáng nay con và B dậy sớm để đi lên Bình Hưng Hòa, đi tiễn bác P ra đi mãi mãi . Bác sẽ được hỏa táng sau khi những thủ tục đã làm xong . Nơi đây thật im lìm và lạnh lẽo , những người thân còn lại của bác hình như cũng chẳng có ai nhỏ dùm xuống một giọt nước mắt . Con không biết trước đây giữa bác và họ có điều gì không tốt đẹp xãy ra , nhưng người chết là hết , họ đã là kẻ thua cuộc . Con nghĩ mọi ân oán còn chấp nhất để làm chi nữa , con chỉ biết giấu nước mắt sau cặp kính, thương cái chết của bác đến xót xa , con thầm khấn nhỏ với bác " bác ơi , bác hãy ra đi thanh thản bác nhé " . Rồi chiếc quan tài được đưa vào lò hỏa thiêu , con chỉ nghe tiếng đọng của cánh cửa lò được khép lại . Bên ngoài vẫn im lặng đến rợn người , mọi người đến đây để làm một điều cuối cùng cho một người , bởi vì họ có cùng chung một dòng máu , và làm như một chuyện cần phải làm vậy thôi , bởi trên những gương mặt đó họ không hề biểu tỏ một cảm xúc nào cả trước một người thân đã qua đời .
Nhưng con ngẩm nghĩ , như vậy mà tốt đó thôi , không có tiếng khóc cùng nước mắt nuối tiếc , thì bác ra đi thật thênh thang , thật nhẹ nhàng ..."
Con sẽ cho mẹ và dì biết nơi để tro cốt của bác khi bác đã được an vị ở chùa nào , con hứa thay mặt mẹ và dì sẽ đi thăm viếng bác khi thời gian cho phép . Việc con làm phát xuất tự nơi trái tim của con , bởi bác là một người rất xứng đáng để cho con quí trọng và thương yêu ...
Nếu có yêu tôi, thì hãy yêu tôi bây giờ
Đừng đợi ngày mai, đến lúc tôi qua đời
Đừng đợi ngày mai, đến khi tôi thành mây khói
Cát bụi làm sao mà biết mỉm cười
Thơ Ngô Tịnh Yên
...
Tôi chỉ biết nói cùng với đứa cháu nhỏ là "con đã có hành trang đi vào đời rồi đó , bởi con đã biết làm người với một trái tim đầy lòng nhân ái , dì biết bác sẽ không cảm thấy đơn độc nữa , và con nhớ mỗi khi con nhìn những vệt nắng rơi , con sẽ thấy vô số những hạt bụi đang nhảy múa trước mắt con , tất cả sẽ biến thành nụ cười thật tươi , như nụ cười trong bức chân dung của bác được để trước quan tài trước giờ đưa vào lò hỏa thiêu . Chỉ là một cánh cửa nhỏ đó thôi , là rũ sạch mọi phiền toái và âu lo nhọc nhằn ...
Mầu Hoa Khế
Apr 2013
Robin Hood thời đại
Con trai Út ra trường
Hôm qua thứ bảy cu Út của tôi ra trường với mảnh bằng BS Computer Science , trời hôm qua thật chìu lòng người , không như mọi năm , mùa ra trường với những cơn nắng như thiêu bỗng dưng dìu dịu lạ thường , lại còn mang theo cơn gió lành lạnh . Tôi lại điệu mặc áo đầm không mang theo áo khoác , cũng hơi lo vì khí hậu bất thường sẽ dễ bị bệnh, chỉ mới vừa suýt soa thì nắng lên cao vừa đủ ấm thật dễ chịu khi ngồi cùng chờ đợi giây phút hạnh phúc của biết bao nhiêu người chung quanh . Ui chao ơi người mô mà tựu về đông không thể tưởng , nhưng năm nay người đi tham dự đã bị hạn chế tối đa , thế mà vẫn " ngựa xe như nước , áo quần như nêm " .
Nghĩ cũng thật vui , bởi ai cũng ngồi chờ tên các sinh viên được xướng đọc khi bước lên khán đài nhận lấy mảnh bằng từ nơi tay của thầy giáo . Tất cả chỉ tập trung , chỉ chờ có thế, để cùng nhau la hét ,cùng nhau thổi lên một tràng âm thanh kéo dài từ những chiếc kèn, tạo ra sự vang dội náo loạn cả một không gian rộng lớn chen lẫn cùng những tiếng cười nói vô cùng sôi động, để vui mừng cho các sinh viên của ngày hôm nay đã tạo nên thành tích sau bao nhiêu năm dồi mài kinh sử .
Cu Út của tôi đang mang cảm giác nôn nao đứng lẫn trong đám sinh viên của một ngày vô cùng trọng đại trong đời. Mẹ của Út cùng gia đình đứng phía bên ngoài cũng nôn nao không kém để chờ đợi giây phút đứa con thân yêu cầm mảnh bằng trên tay . Một ngày của sự chờ đợi bao nămqua , người làm mẹ có biết bao nỗi âu lo luôn dõi theo con đường học hành của con . Nay con bảo sẽ theo môn học này , mai con chán nói sẽ theo môn học kia . Mẹ vẫn kiên nhẫn luôn ngồi xuống bên cạnh để lắng nghe con với những tâm sự , có lúc con gần như muốn buông lơi việc học . Những lúc như thế mẹ chỉ biết che giấu những giọt lệ ứa trong khóe mắt , che giấu tiếng thở dài buồn bã trong đêm .
Và rồi con trai Út đã biết thương mẹ và chọn rồi cho mình một hướng đi tương lai . Cám ơn con trai đã không làm mẹ thất vọng, với mảnh bằng hôm nay đã là một sức bẩy mạnh mẽ để đẩy con lên cao , bay xa vào một thế giới muôn màu muôn sắc đang chờ đón .
Mầu Hoa Khế June 15 2013
Cháu Ayden đi học

Sáng nay Bà ngoại và mẹ nắm tay Ayden dắc đi lớp học đầu tiên . Không biết nay mai có viết được như nhà văn Thanh Tịnh với : TÔI ĐI HỌC
"Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học."
Những câu văn của Thanh Tịnh không ai mà không biết qua , ông có lối viết dễ đi sâu vào tâm hồn người đọc và nhớ mãi cho đến biết bao thế hệ sau này .
________________________________________
HÔM NAY TÔI ĐI HỌC
Tâm sự của Ayden Còn Ayden viết như thế này ...
Sáng nay ngủ dậy không giống như mọi hôm, vì tôi thấy trên gương mặt của mom có vẻ rất quan trọng . Tôi không được phép nằm trên gường để quậy phá nhào lộn . Tôi phải xuống gường ngay để làm vệ sinh buổi sáng , và được mom thay vào một bộ đồ rất đúng thời trang , điều làm cho tôi ngạc nhiên là hôm nay 1 bình sửa và 1 bình nước lại được bỏ vào cái cặp cho tôi đeo vào sau lưng .
Vừa trang bị xong thì bà ngoại Khế hối thúc tôi mau ra ngoài sân để bà chụp cho tôi những tấm hình kỷ niệm khi tôi lớn lên, tôi làm bộ gầm gừ như con sư tử để dọa bà không được làm phiền vì tôi biết khi được mom tôi lên đồ đẹp thì chắc chắn là phải được đi ra khỏi nhà . Sáng nay bầu trời mang theo gió lạnh, tôi có khục khặc ho vài tiếng , thương bà ngoại cứ lúp xúp chạy theo tôi để chụp cho được những tấm hình vừa ý của bà , tôi càng làm tàng chạy qua chạy lại để cho bà Khế mỏi tay chơi .
Đúng giờ tôi phải lên xe ngồi trong chiếc ghế như mọi khi , nhưng sao hôm nay tôi thấy mom và bà ngoại có điều gì vui vì trên gương mặt của họ nụ cười thật đẹp . Chao ơi con đường mom chở tôi đi qua có lạ lùng gì đâu , tôi đã đi qua, đi lại từ lúc còn rất nhỏ xíu, nhưng hôm nay lòng tôi bỗng dưng hơi hồi hộp vì mom không đưa tôi tới khu chợ nhộn nhịp để mua đồ ăn , thức uống , mà mom lại đi xa hơn một chút thôi rồi rẽ vào phía bên tay trái . Bây giờ tôi mới nhìn thật rõ đó là khuôn viên của một trường đại học nổi tiếng trong vùng thung lũng hoa vàng . Trong khuôn viên đó , ngôi trường mà mom tôi đưa tôi đến nằm ở một góc nhỏ bé rất khiêm nhường .
Tôi được xuống xe và theo tay bà ngoại cùng tay mom dắt tôi đi vào . Thì ra mọi thứ xãy ra kể từ buổi sáng có chút lạ lùng không giống như mọi ngày . Bởi vì HÔM NAY TÔI ĐI HỌC .
Subscribe to:
Posts (Atom)

