Thursday, October 27, 2011

Niềm Tự Tin



Trong bữa cơm tối tôi và đứa con gái út ngồi bên nhau vừa ăn vừa chuyện trò . Từ lúc lên thiên chức làm mẹ con gái chưa có một bữa ăn nào được thong thả thoải mái ngồi thưởng thức các món ăn . Đứa cháu ngoại khó tánh từ lúc cất tiếng khóc chào đời , nhỏng nhẻo lúc nào cũng đòi bồng ẩm trên tay , phải nói là căn nhà hồi nào rất yên lặng vậy mà từ khi có đứa cháu ngoại thì mọi sự sinh hoạt bị xáo trộn hẳn lên . Làm bà ngoại như tôi đôi khi nửa đêm nghe tiếng khóc dũng mãnh của cháu cưng cũng phải chui đầu vô gối rồi trùm mền kín mít tưởng có thể át bớt tiếng khóc hầu mong dỗ lại giấc ngủ .


Cháu ngoại đã được bốn tháng , sự thay đổi cũng theo tháng tuổi để vô đúng giờ giấc .Tắm rữa buổi chiều ,cho ăn no xong là cháu bắt đầu vào giấc ngủ thật sâu như một người lớn . Thời gian mấy tiếng đồng hồ đó cho gia đình đã có lại được bữa cơm tối như trước đây và mẹ của cháu có thời gian làm bài tập cho việc học hành còn chưa hoàn tất . Tôi nói với con gái :


_ Con à , sao cứ mỗi lần bé khóc con cứ quýnh quáng cả lên thế ? sao không để cho nó khóc một hồi thì bé sẽ nín thôi .


_ Mẹ ơi cách nuôi bỏ mặc bé khóc như thế không tốt cho bé về mặt tâm lý về sau .


Rồi hai mẹ con có dịp ngồi nói chuyện phân tích về tâm lý của những đứa bé với sự đối xử khi còn bé thơ . Thường thì tôi cho những đứa bé luôn có người bên cạnh sẽ làm cho cháu ỷ lại và thiếu mất đi sự cố gắng trước mọi tình huống về sau này . Nhưng con gái thì quan niệm trái ngược lại bảo là những đứa bé lúc nào cũng có người bên cạnh sẽ cho bé cảm giác an toàn và tràn đầy lòng tự tin về sau .


Đứa con gái nhìn tôi cười nói :


_ Mẹ của con là một điển hình tốt nhất , ngày xưa mẹ được ông bà ngoại chăm sóc cưng yêu không hở tay , bên cạnh mẹ lúc nào cũng có người khi thì bà nội ,khi thì bà ngoại rồi còn có cả bà vú nuôi .
Tới lúc mẹ biết đi bà vú cũng không cho mẹ chấm chân xuống đất vì sợ dơ chân , những món ăn ngon nếu mẹ không thích không ai dám ép mà phải tìm món khác cho mẹ vừa ý .
Mẹ đi thi trẻ em đẹp và khỏe cũng chiếm hạng nhất nên mẹ là niềm hãnh diện của ông bà ngoại .
Ông mở tiệm hình , mẹ chỉ mới 3 tuổi đã làm người mẫu cho tiệm hình của ông , hình được phóng to treo cao trong cửa tiệm .Mẹ biết không tất cả điều đó là một nền tảng tâm lý vững chắc mà ông bà ngoại đã tạo ra cho mẹ có được niềm tự tin trong cuộc sống cho tới bây giờ .


Tôi ngồi nghe cháu nói mới thấy con mình thật quá trưởng thành và sâu sắc về mặt tâm lý , thảo nào mà trong gia đình ai cũng khen cháu là người biết cư xử . Tôi nhớ có một hôm cháu về kể thấy ông ngoại đi tản bộ trên đường , lúc đó trời bắt đầu mưa rơi nhẹ mặc dầu cháu phải tới trường gấp để làm bài thi , nhưng cháu nói với tôi nếu thi không qua được kỳ này thì học kỳ khác chứ con đâu có thể để ông ngoại bị ướt mưa rủi ông bịnh thì sao .
Tôi đã chảy nước mắt khi nhìn ra tình thương của cháu đối với những người già cả khi cháu đang sống ở một đất nước mà số phận của tuổi già nơi đây phần đông là đi vào những căn nhà dưỡng lão để sống nốt với tháng ngày sau cùng trước sự đối xử nhạt nhẻo của con cháu đối với ông bà và cha mẹ .


....


Tôi cứ thế ngồi lắng nghe con gái nói chuyện dẫn đưa về những hình bóng trong quá khứ .Những chặng đường đen tối ngặt nghèo có khi tưởng như mình bị quị ngã vậy mà tôi vẫn luôn có một sức mạnh phát xuất từ niềm tự tin để đứng lên tiếp tục bước tới ... bước tới ...




Mầu Hoa Khế
Oct-2011

Wednesday, October 26, 2011

Nhẹ như hơi thở




Hôm nay thức giấc sớm hơn mọi khi , qua khung kính vẫn con lờ mờ hơi sương , trên cành cây chiếc phong linh đong đưa theo từng cơn gió chạm vào tạo ra những âm thanh leng keng lúc gần lúc xa , lúc nghe như một thứ âm vang mơ hồ từ đâu văng vẳng ... xa rất xa ...sâu rất sâu .
Màn trời là một màu khói lam , đó là một thứ màu sắc mơ hồ để người ta mang ra diễn đạt cảm xúc khởi đầu về một thứ tình cảm không thể thiếu trong cuộc sống đó là tình yêu .


Tình yêu hai cụm từ này hầu như đã quá xa lạ trong cuộc sống .
Buồn không ? hụt hẫng không ? cô đơn không ? .
Có chứ nhưng chỉ là một cái thoáng nhẹ , nhẹ như một cái chớp mắt .
Vâng chỉ là một cái chớp mắt để sáng nay nghiêng đầu bên chiếc gối nằm nhẩm tính thời gian , thì ra đã hơn 21 năm trôi qua trên xứ người .


...
Người phụ nữ trẻ ôm dắt bốn đứa con thơ đặt chân xuống một đất nước xa ngút nửa trái địa cầu để tầm mắt nhìn về quê hương vời vợi mịt mù .
Ra đi đồng nghĩa với sự đoạn lìa .
Cương quyết đoạn lìa những tháng năm tủi nhục khi quê hương nhuộm một màu tang tóc .
Tuổi trẻ không còn mùa xuân hy vọng .
Tình yêu chôn vùi dưới mộ huyệt .
Hơi thở chưa tắt , hơi thở vẫn còn và mạch đời vẫn tuôn chảy .
Như chiếc lá trôi theo dòng sinh mệnh .
Hoàn cảnh nghiệt ngã là mấu chốt tạo ra biết bao nhiêu vở bi hài kịch trong đời sống mà những người diễn viên bất đắc dĩ đã đóng nhập vai đến tuyệt vời .
...
Hai mươi mốt năm ... nhẹ như hơi thở ...




Mầu Hoa Khế
Những ngày cuối tháng mười năm 2011

Tuesday, October 18, 2011

Phụ Nhau


Phụ Nhau



Hai bóng lưng ngược hướng đi
Hai bàn tay đã thôi ghì lấy nhau
Hai đôi môi nhợt nhạt màu
Hai con mắt chung nỗi đau một đời


Thôi thì còn chút chắt chiu
Chia nhau nắng sớm mưa chiều long đong
Thế thì có phải phụ lòng ?
Cùng chung một nghĩa đo đong làm gì


Mạch sầu chắc cũng cạn khi
Đêm quay nỗi nhớ li bì cơn say
Sáng xè con mắt cay cay
Trong cơn mơ vẫn còn vay nỗi buồn


Quyết rồi mang hết đi chôn
Quyết rồi sao nước mắt tuôn thành dòng
Tình ơi thắt nút thành vòng
Vẫy vùng mắc cạn, mộng còn thênh thang




Mầu Hoa Khế
Oct-2011

Wednesday, October 12, 2011

Tản mạn chút thôi


photo by HoàngHôn 75

Trước đây lúc tôi chưa hề biết tới những diễn đàn như ĐT , vnthuquan hay những diễn đàn khác đầy rẫy trên mạng . Ngoài việc đi làm về tôi chỉ biết vào computer chơi với mấy cái game trẻ con . Có một ngày cô bạn đến nhà chơi thấy tôi thiệt là nhà quê trước sự văn minh của nhân loại nên rủ rê tôi vô mấy cái blog nhỏ để coi người ta thả thơ đối đáp qua lại rất hay . Những câu thơ thường ngắn và lúc đó chưa gõ được chữ Việt có dấu . Blog chỉ cần hai người làm chủ và thay phiên để ý tới những nick vào chơi mang tính cách phá rối .Tôi rất cám ơn thời gian đó đã làm cho đầu óc linh hoạt với những câu thơ gọi là " mì ăn liền " và từ nơi đó tôi cũng có vài người để kết thành bạn thơ tình bạn ấy vẫn còn giử mãi cho tới bây giờ .


Có lẽ do số mệnh của con người như được sự xếp đặt bởi bàn tay của tạo hóa . Cuộc sống của tôi trãi qua biết bao sự thăng trầm nhưng sự may mắn luôn kề cận bên cạnh . Tôi đi xem bói bài , chỉ tay . Quẻ bài mở ra thì thầy phán " có người âm theo phù hộ " , mở bàn tay thì hai đường sanh mạng song song quẻ cho biết sống dai sống thọ và luôn nhấn mạnh là tôi có số may mắn . Nhưng tôi là người rất bướng bỉnh đi coi cho vui chứ không tin tưởng gì cho mấy . Tôi quan niệm đời sống của mình thì mình phải là người đứng ra tự làm chủ lấy , nhưng hai chữ may mắn tôi không thể phủ nhận khi nó luôn xuất hiện trong cuộc sống của tôi qua nhiều sự việc lạ lùng xảy ra .


Từ nhỏ tôi bị bệnh suýt bị mù và bị sốt tê liệt suýt tàn phế đôi chân cho nên trong gia đình từ hành động và lời nói của mọi người không bao giờ gây tổn thương cho tôi , phải nói là tôi được nuông chìu nên những sự phản kháng , phản đối hầu như tôi không có và không hề biết tới đến ngu ngơ trở thành một đứa bé nói năng thật thà không biết lý luận hay lý sự . Cho tới khi tôi lớn khôn bước xuống cuộc đời bản chất cũng không vì môi trường chung quanh mà làm thay đổi . Tôi chơi với bạn , bạn rất thương sẳn sàng ra tay bảo vệ trong mọi tình huống , thậm chí cả những người chưa quen cũng đứng ra bên vực khi tôi bị đối xử theo lối ỷ mạnh hiếp yếu . Có phải lúc tôi được sanh ra đã có ngôi sao may mắn che chở không ? . Hay là chính bản thân mình hiền lành ? bởi bất cứ chuyện gì không tốt, không hay xảy ra tôi điều luôn tự hỏi nơi mình trước khi trách cứ tới người khác .


Phải nói diễn đàn ĐT với BĐH thật quá lịch sự và hiền lành . Tôi sinh hoạt cũng nhiều diễn đàn chỉ mới đây không lâu tôi cũng bị trên một diễn đàn xóa bài viết , bài viết chỉ hỏi thăm một người , một câu đùa nhẹ tuyệt đối những con chữ không hề có ý xúc phạm , dơ bẩn . Khi bài biết bị xóa cảm giác thực sự như một gáo nước lạnh tạt vào mặt , tôi bị lặng người đi trước sự "hành xử " của BĐH nơi đó . Sau khi cảm xúc đi qua tôi ngồi xuống dành cho mình chút không gian để tự vấn , tự hỏi mình đã làm gì sai ? .

Trước sự việc đó cho dầu đúng hay sai tôi xin làm người im lặng và tôn trọng sự quyết định của BĐH nơi đó . Cuộc sống của mình còn nhiều điều để suy nghĩ và giải quyết nên hãy cứ giống như người ta nói " chỗ nào vui thì đậu , chỗ nào buồn thì bay " . Và tôi nghĩ khi bước qua khung cửa đâu có ai ngữa đầu để qua đâu ? . Diễn đàn giống như một căn nhà riêng , hay nói theo cách đời xưa là một Gia Trang với một trang chủ hiếu khách mở cánh cổng rộng lớn để đón chào những người bạn khắp chốn giang hồ hội tụ bên nhau vui chơi , học hỏi .Người đến như tôi nhất thiết phải hiểu đây không phải là căn nhà hoang bên đường để vào đó phóng uế bừa bãi cho nên khi bước vào thì phải rõ ràng những điều lệ đặt thành văn bản của chủ nhân nêu ra .
Tôi sống ở nước Mỹ trên 20 năm , điều tôi thích nhất là hai chữ "xin lỗi " . Cho nên tôi luôn sẳn sàng để xin lỗi nếu như mình đã bị phạm sai lầm , tôi cho đó là một hành động vô cùng lịch sự và biết điều ,tôi nghĩ có thể từ điều này không ít nhiều cũng nói lên được con người của chính mình .



Thế giới bao la chẳng lẽ không có nơi cho ta đậu bến ? Vâng đúng như thế hãy tìm ra bến bờ thích hợp để đổ như có lần trước đây bên phố cũ tôi có nói một câu " chim đàn nào thì bay theo đàn ấy , se sẻ thì tìm se sẻ diều hâu thì tìm diều hâu " tôi đã bị nêu đích danh với một câu chưởi thề ngon lành , chưởi vô tội vạ vì đâu ai biết mình là ai , nhưng những hành động như thế thì tôi chỉ buồn cười mà thôi . Tôi cũng rất đồng ý với Chưởng Môn Nhân đời trước là sân chơi mà không có đấu trường thì tẻ nhạt , nhưng tôi nghĩ đấu trường cũng nên theo qui luật của nó chứ mạnh ai nấy đấu thì thành Hỏa Thiêu Đặc Trưng Tự còn gì để mà vào chơi ?


Mầu Hoa Khế
Oct-2011

Wednesday, October 5, 2011

Ba Mươi Năm Tình Vẫn Còn Đầy



Nửa đêm bừng tỉnh dậy với tiếng phôn reo liên tục , chị chau mày gương mặt còn chưa tỉnh ngủ đưa tay nhấc phôn lên nửa có vẻ bực bội nửa có thoáng chút nghi ngại không biết ai gọi mình vào giờ này khi nhìn kim đồng hồ chỉ đúng con số 3 .Đêm đang chìm sâu , trong căn nhà hoàn toàn yên lặng , gác máy điện thoại chị ngồi im sửng nhìn thẳng vào khoảng không trước mắt khi bất ngờ chị nhận biết được tin tức từ cô bạn thân ở Sài Gòn gọi sang . Trong cuộc đối thoại ngắn gọn vì cô ta đang bận việc buôn bán không hở tay , cô cho biết vừa tìm ra tin tức về một người mà cả chị và cô bạn đã bỏ công tìm kiếm dò la từ những mối giây liên hệ suốt gần 30 năm qua . Ba mươi năm một thời gian quá dài để cho mọi thứ chìm sâu vào mộ huyệt , nhưng riêng chị vẫn mãi hoài ôm lấy những nỗi buồn đau không chịu buông tay .

Căn nhà từ đường chị đã được sinh ra và lớn lên , căn nhà bề thế vẫn đứng yên nguyên vẹn cho dầu đất nước đã trãi qua một cuộc chiến tranh khóc liệt tang thương . Nơi đó chị có cả một thời thiếu nữ với lứa tuổi đôi mươi gặp anh với tình yêu đầu đời tươi đẹp nhất . Họ đến với nhau bất chấp tất cả những lời khuyên bảo và dị nghị của gia đình bạn bè khi mà tình yêu đã vụt đến như vũ bão bởi anh là người đã có gia đình với một cuộc hôn nhân không hề bị ràng buộc với tờ giấy hôn thú với người đàn bà tình nguyện đến trong đời anh như một thứ định mệnh đưa tay trêu đùa , Tất cả chỉ do một phút giây lầm lỡ khi anh tham dự một lễ cưới của một người học , anh làm vai rễ phụ và người đàn bà kia lại làm cô dâu phụ . Hôn lễ chấm dứt nhưng vì cơn say quá độ anh không thể ra về nên đành phải ở lại nhà của chú rễ . Và câu chuyện xảy ra thật bất ngờ ngoài ý muốn của anh bởi một sự va chạm thể xác khi cô dâu phụ đã thầm yêu đang tìm cách để chiếm đoạt lấy anh . Chàng sinh viên năm cuối cùng của trường thuốc cũng là mục tiêu cho những cô gái có sẳn âm mưu một bước lên được làm bà dược sĩ tương lai . Anh uất ức không cam lòng nhưng vì đứa con anh không nở cắt đứt mối dây liên hệ và theo sự thỏa hiệp họ sống theo kiểu già nhân ngãi non vợ chồng , người đàn bà cũng là người có học biết điều biết chuyện chỉ mong được làm chiếc bóng bên cạnh cuộc đời của anh .

Chị biết rõ về mối quan hệ đó của anh nhưng không ngại ngần khi con tim đã bị rung động trước một người đàn ông tuổi tác chín mùi và rất phong độ . Chị chỉ mới hai mươi tuổi đẹp tràn đầy sức sống sôi nỗi và háo thắng , đã mang lại cho anh những tháng ngày của tuổi trẻ đi qua mà anh đã bị đánh mất đi bởi do sự lầm lỡ của một lần trong cơn say quên hết đất trời . Người đàn bà bất đắc dĩ bên cạnh anh sớm đưa anh vào bổn phận của người chồng người cha đôi khi làm anh vô cùng căm phẩn nhưng anh không biết phải làm thế nào trước một số mệnh quá nghiệt ngã như thế . Bản chất của anh là người lương thiện có trách nhiệm và vì trách nhiệm với đứa con chứ tình cảm đối với người đàn bà mang sẳn cạm bẫy để anh dỡ khóc dỡ cười khi " gạo thổi thành cơm " anh hoàn toàn lạnh lùng khô khan mặc cho người đàn bà đã cố tìm đủ mọi cách mua chuộc tình cảm của anh, cuối cùng cũng đành đành buông tay xuôi theo số mệnh chỉ biết ngồi đếm tình yêu dâng hiến của mình qua từng ngày từng tháng .

Anh vẫn là một người hoàn toàn tự do trên mặt pháp luật nên đã yêu chị với một thứ tình yêu đạp bừa trên những dư luận phê phán khắc khe .
Một hôm anh trở về nhà lục lạo rối tung để tìm cho ra một xấp vải màu hoàng yến để mang đến cho chị . Người vợ bất đắc dĩ của anh trong lòng đau như xé nhưng vẫn từ tốn nói :" để em đi mua xấp vải khác cho cô ấy vì đây là xấp vải hôm xưa anh đã mua cho em " . Anh nghe và thấy có một chút chạnh lòng thì ra anh đã quên mất là khi gặp được một cô bạn học ngày xưa hiện nay đang có một tiệm bán vải vóc và anh đã mua xấp vải màu vàng đó trong ngày cô chủ khai trương chỉ để lấy hên cho việc mua may bán đắt . Anh mang về nhà và vô tình người đàn bà đã lầm tưởng anh đã mua tặng cho . Anh là con người giàu tình cảm cũng đâu nở nói ra sự thật trước một người đã sinh ra cho mình một đứa con gái vừa xinh đẹp lại ngoan hiền .

Câu chuyện tình tay ba giữa những người trí thức tự ngầm hiểu về vị trí của chính mình . Đôi khi họ cũng đưa nhau đi ăn chung , người được yêu thì ngấm ngầm đầy sự thú vị , còn người chiếm đoạt được mục tiêu cũng mong lấy sự ôn hòa của chính mình để cầu xin địch thủ lùi bước . Duy chỉ có người đàn ông là hạnh phúc nhất khi những khúc mắc trong tâm tư đã được trãi bày phóng thích ra khỏi trái tim và đã có được sự chấp thuận dầu chỉ trong sự miễn cưỡng . Cuộc tình tay ba như thế đã kéo dài trong hòa bình suốt ba năm . Lý do cô gái trẻ tuổi chưa muốn lập gia đình sớm .Còn người đàn bà cho dầu rất đau khổ khi biết trái tim của mình chỉ đứng bên lề để ngắm nhìn hạnh phúc của người khác , nhưng cũng cố bám lấy . Còn người đàn ông đúng lúc sự nghiệp lên cao như diều gặp gió nên tâm trí hoàn toàn lao vào công việc cho đến khi tới ngày đất nước đổi thay . Định mệnh lại một lần nữa ra tay để kết thúc câu chuyện tình đó khi chị trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến lại bị kẹt tại Huế , chị hối hả chạy ra đó để đón bà nội vào Sài Gòn . Miền Nam từ từ bị nuốt chửng trong tay giặc , anh không thể chờ đợi chị thêm được nữa nên đã cùng vợ con và đại gia đình gồm có cha mẹ anh chị em rời khỏi đất nước trong một chuyến bay trả giá bằng toàn bộ tài sản gầy dựng đồ sộ bấy lâu .

Chiến tranh chấm dứt chị gian khổ từ Huế trở về Sài Gòn điên cuồng khi biết tin anh đã bỏ đi và nỗi đau to lớn trong tình yêu là anh đã có sự lựa chọn . Chị ngã xuống như thân cây bị cưa ngang im lìm gần như á khẩu cũng may còn có gia đình và bạn bè chung quanh đến sẻ chia an ủi . Cả một đất nước đổi thay , mọi thứ chung quanh cũng thay đổi và chị cũng không ngoại lệ , duy chỉ có vết thương lòng của chị vẫn chưa bao giờ khép miệng .Căn nhà từ đường vẫn còn đó , chị cũng chưa hề mất tích vậy mà trong suốt 30 năm anh không hề có đến một lá thư liên lạc . Người ra đi thì cũng đã đi , người ở lại thì cần phải sống . Chị mang nỗi buồn giấu kín bên trong nhưng có một điều chị vẫn mãi luôn muốn đi tìm anh chỉ để hỏi một câu " anh có còn yêu em ? " . Và tiếng phôn reo vừa đúng tròn 30 năm chờ đợi , cô bạn cho biết anh sẽ về Việt Nam vào tháng 12 ngày giờ rõ ràng vì người cho biết lại chính là người anh ruột còn ở tại quê nhà . Trái đất quả thật quá nhỏ bé khi nhà cô bạn chỉ cách nhà anh ruột của anh một con đường nhỏ , vậy mà ròng rã 30 năm vẫn không hề hay biết mãi cho đến khi có một tai nạn đụng xe không nặng mấy chỉ trầy sước nhẹ và trong lúc trao đổi mới biết ra được mối quan hệ đã có từ lâu .

....

Chị bước xuống phi trường Tân Sơn Nhất sau 10 năm rời bỏ quê hương , cô bạn thân đứng chờ ở cổng . Cả hai ôm nhau muốn ứa nước mắt chưa kịp nói với nhau điều gì thì tiếng phôn tay lại reo lên , cô bạn cho biết ông anh của anh đang gọi hỏi thăm . Thì ra người anh và cô bạn thân đã bắt tay với nhau muốn tạo ra một cơ hội để cho anh và chị được hội ngộ lại sau 30 năm biệt mù tăm tích . Chỗ hẹn là một quán ăn khá nổi tiếng vì tên tuổi của một thiên tài nhạc sĩ , tối hôm đó chị trong chiếc đầm ngắn qua đầu gối vóc dáng mỗi ngày được chăm chút thể dục nên thân thể đều đặn trông rất khỏe mạnh với làn da còn toát ra vẻ tươi tắn trẻ trung mặc dù tuổi tác đã không còn trẻ nữa . Anh chọn một chiếc bàn đặc biệt riêng rẻ ngồi chờ đợi tình yêu của anh với trái tim mỗi phút trôi qua cứ nhoi nhói nơi ngực . Ba mươi năm liệu chị có tha thứ cho anh không ? anh thực sự đã có rất nhiều lần muốn tự sát khi một tai nạn thảm khốc xảy đến làm thay đổi hết toàn bộ cuộc đời của anh . Anh bị mù một con mắt và bị gãy hết một chiếc chân bên trái phải lắp chân giả . Tai nạn xảy ra khi anh vừa đặt chân tới nước Mỹ chưa tròn một năm . Tương lai sụp đổ lòng tự hứa sẽ tìm đủ mọi cách trở về đón chị coi như hoàn toàn tuyệt vọng . Anh mang thương tích trở thành người tàn phế với một tình yêu không hề thay đổi . Người vợ bất đắc dĩ cũng tới lúc không còn đủ sức chịu đựng bởi những cơn nóng giận vô cớ mà anh cố tình làm cho nổ tung lên để cho người đàn bà mạnh dạn lìa xa anh đi tìm lấy hạnh phúc khác , để trả lại cho anh khoảng không gian cô độc tự giam mình trong căn nhà vắng vẻ , để anh tự do khi nghĩ tới chị , để anh được sống hoàn toàn với cảm giác của tình yêu . Ba mươi năm anh vẫn âm thầm tìm biết về tin tức của chị qua một người bạn , anh vẫn yêu chị tha thiết như chưa bao giờ vơi cạn , nhưng mặc cảm bị tàn phế đã là một tấm lá chắn che khuất lối về tìm lại tình yêu của mình .

Chị đang đi đến , dáng điệu chửng chạc nhưng trong mắt anh chị vẫn đẹp mãi của thuở đôi mươi . Chị ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh chứ không ngồi đối diện , chị tự nhiên ngồi sát vào và nắm lấy bàn tay của anh đang run rẫy trong tay chị . Khi cô bạn thân cho biết về nỗi mặc cảm tự ti của anh chị đã thở phào nhẹ nhỏm , nỗi oán giận anh bấy lâu nay đã như những bọt xà phòng mong manh vỡ tung . Chị mặc cho hai dòng lệ thi nhau đổ tuôn không ngừng trên chiếc xe taxi đi đến chỗ hẹn . Trước đó vài phút khi bước chân vào quán ăn chị đã cố lấy lại bình tỉnh để gặp anh . Thức ăn thức uống đã bày ra , chị vẫn giống y hệt như ngày xưa gắp bỏ đồ ăn cho anh . Anh cứ ngồi yên lặng nhìn chị trong khóe mắt ươn ướt , chị tự nhiên nghiêng tai nói nhỏ " đàn ông không có khóc " . Và câu hỏi chị muốn hỏi trước mặt anh suốt ba mươi năm ấp ủ đã trở thành vô nghĩa bởi sự có mặt của anh hôm nay đã là câu trả lời rõ ràng hơn hết . Chị nhìn anh với ánh mắt tràn ngập thương yêu và trong đôi mắt đã nói hộ rằng :
... Ba mươi năm tình vẫn còn đầy ...



Mầu Hoa Khế
Oct_2011

Tuesday, October 4, 2011

Mưa Đầu Mùa




Mưa Đầu Mùa


Nửa đêm cơn mưa nhẹ nghé qua thành phố chưa đủ thấm ướt mặt đất nhưng cũng vừa đủ lạnh để tôi có cớ mở tung cánh tủ treo trên mắc áo những chiếc áo ấm từ mỏng cho tới dày chuẩn bị cho mùa đông sắp về . Tìm một chiếc áo ấm nhẹ với hàng len mịn tôi mân mê đưa tay vuốt thật dịu dàng rồi nghĩ ngợi vu vơ về sự có mặt của nó ở vào khoảng thời gian nào ? . Một người hay cất giấu kỷ niệm chắc đến một lúc nào sẽ bị quá sức chứa mất . Tôi rất yêu mùa mưa hơn là mùa nắng có lẽ mùa nắng dành cho những người thích năng động để tổ chức về miền biển hít thở những làn gió cuốn từ ngoài khơi theo sóng biển chạy ùa vào bờ cát trắng , cho những buổi cắm trại bên con sông nhỏ tung tăng bơi lội thi đua từng nhóm chèo những con thuyền nhỏ đọ sức thắng thua trong tiếng cười vang rộng khắp cả không gian yên lặng ,những âm thanh mang cả tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống . Đã nhiều năm trước đây tôi thường theo con cái đi du ngoạn ,luôn chuận bị khởi hành từ những buổi sáng tinh mơ từng xe nối thành đoàn kéo nhau thoát ra khỏi thành phố đi về những thành phố khác , nơi có sông có biển hay có hồ để tự do thoải mái vọc nước cho thỏa thích dưới cơn nắng mùa hè chói chang .


Những mùa nắng đó tôi luôn tìm cho mình một bóng cây hay một vách đá , ngồi trầm ngâm ngắm nhìn thưởng thức những vẻ đẹp của thiên nhiên đang sống động trước mắt . Nhìn con cái nô đùa với bạn bè với cõi lòng tràn ngập yêu thương rồi bất chợt hồn đi lạc những hình bóng của quá khứ nhập nhòe ẩn hiện rồi im sửng với những cảm xúc tưởng như đã cạn cùng theo năm tháng . Mùa nắng nơi tôi ở đã qua cho nên màu trời sáng nay xam xám ở cuối chân núi .Tôi luôn tự hỏi bên kia chân núi có cái gì nơi đó ? rồi nhắm mắt lại tưởng tượng ra một thảm nhung hoa vàng rực rỡ sẽ đẹp biết bao khi có bóng dáng của một cô thiếu nữ mặc áo đầm dài màu trắng tóc xỏa dài chạy bay trong gió , hay bên một thân cây tỏa bóng râm có một người đàn ông đang ngồi ôm cây đàn guitar , nhưng rồi tôi mở bừng mắt nghiêng tai lắng nghe cơn mưa bay qua khu vườn rì rào trên những khóm lá , ngọn gió theo mưa tung tăng lướt qua chiếc phong linh khẽ lay động tạo ra một thứ âm thanh như tiếng chuông réo gọi xoáy tròn vào tâm não để đánh thức ký ức cựa mình tỉnh dậy .


....


Cơn mưa kéo dài không ngớt làm mức nước dâng tràn trên khắp lối đi , dòng nước tuôn xối xả xuống từ trời cao khi lớp học đã tan nhưng không sao ra về được . Anh bảo " đi về thôi chờ biết bao giờ mới tạnh ? " . Tôi phung phịu " không được lội nước làm hư đôi guốc em mới mua " . Thuở đó chưa có phim của Korea xâm nhập vậy mà anh đóng đúng vai theo cái "kiểu riêng " mà cuốn phim nào hầu như không thiếu hình ảnh cõng người yêu trên lưng . Anh chẳng ngại ngùng trước bao nhiêu đôi mắt khom lưng xuống để cõng em lên còn đôi guốc sợ nước mưa lấm ướt anh lấy cho vào cặp táp . Mưa lại càng lớn hai đứa không có áo tơi không nón đội đầu , anh cứ thế cõng em đi qua hết một con phố . Cũng chẳng ai buồn nhìn vì sự lo lắng không kịp về nhà sớm bởi mực nước dâng cao làm những chiếc xe gắn máy bị nằm ụ trên đường đi .

...


Mưa ... ngồi chờ Ba đi làm về mỗi đêm khi gia đình rơi vào khúc quanh ngặt nghèo . Chờ Ba với một bịch bánh mì và hai hộp cá mòi , món ăn ngon miệng để nhớ mãi mỗi khi bất chợt giữa đêm nằm nhìn mưa rơi trước hiên nhà chợt rùng mình nhìn theo bóng cây đổ xuống bờ tường như bóng dáng của ba của những tháng ngày nhọc nhằn tương lai đen tối .

Mưa ... anh được phóng thích từ trại giam hối hả đi tìm em nhưng tất cả đã muộn màng . Một góc cà phê lề đường , hai ly cà phê nguội lạnh .Chúng ta ngồi nhìn nhau bao nhiêu lời muốn nói đều bị đè nén đến xót xa để cuối cùng em chỉ biết nhìn theo bàn tay vẫy chào trong màu chiều vừa sậm tối và bóng lưng khuất dấu của một cuộc tình vô vọng .

Mưa ... ôm con nằm đếm tiếng thời gian , những giọt mưa tí tách trên mái tôn vang buốt cả trái tim như khẽ nhắc nhở thùng gạo vừa hết sạch không biết ngày mai kiếm đâu ra để nuôi con !?

Mưa ... ngồi chết lặng chờ con tỉnh dậy trong căn phòng hồi sinh vì một sự ngu ngốc suýt chút nữa thì đã cướp đi một sinh mạng .

Mưa ... trong trại giam co ro lạnh giá khi tìm đường vượt thoát ra khỏi đất nước . Chiếc giỏ xách bị lấy đi trong đó chỉ một chút lương thực và vài bộ đồ không đáng kể nhưng điều đáng mất thực sự là niềm tin giữa con người .

Mưa ... ngày đến nước Mỹ mưa đổ thành dòng nước đông thành đá trên lối đi trơn trợt và bên trong lò sưởi anh chị em hội ngộ quay quần để nghe anh Hai sau hơn 15 năm và bài Tuyết Rơi hình như viết ra để dành riêng cho tiếng hát của anh .

Mưa ... trở về lại Sài Gòn ngồi với cô bạn thân nhìn mưa rơi trên dòng sông Thanh Đa và một sinh nhật buồn khi nước sông dâng ngập đường xá cản mất hết bước chân của bạn bè đến chung vui , chỉ có L và ổ bánh trên tay dầm dề mưa ướt .Ngoài trời rất lạnh nhưng bạn đã đến làm ấm cả trái tim Cám ơn tấm lòng của bạn .


Còn rất nhiều cơn mưa đi qua trong đời đầy ắp kỷ niệm và tôi cứ luôn cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc dẫu chỉ là một thứ hạnh phúc đơn độc ...




Mầu Hoa Khế
Oct-2011

Sunday, October 2, 2011

tháng năm xưa của tuổi dại khờ





Hôm kia cô bạn ở Paris cho biết sẽ về Sài Gòn trong tuần này tôi chỉ biết gửi theo một lời thăm hỏi . Bạn bè một nhóm có đứa ra đi , có đứa ở lại . Thân nhau từ hồi trung học tối nào cũng kiếm chuyện đi ra khỏi nhà để tụ ba tụ năm kể chuyện vớ va vớ vẫn không đầu không đuôi vậy mà đứa nào đứa nấy vui vẻ suốt cả lứa tuổi mới lớn . Rồi mấy chục năm lặng lẽ trôi qua ai cũng lập gia đình con cái khôn lớn , cuộc đời chia ra như những nhánh sông . Cả tâm tánh con người cũng đổi thay già theo năm tháng bỗng dưng đứa nào cũng ít nói , chuyện vui thì còn chia sẻ tâm sự còn chuyện buồn thì chỉ biết thở dài giấu kín bên trong . Mà buồn vui chi nữa cũng đã hơn nửa đời người rồi , thỉnh thoảng gọi cho nhau khi bị nay đau mai ốm ,rồi hỏi ngu ngơ như tóc mày bạc nhiều không ? ... bộ là con rắn hay sao mà lột da đẹp mãi ? . Gặp nhau trên facebook uể oải đánh vài dòng " mày đang làm gì ? "tau mới ngủ dậy buổi sáng " " còn tau chưa ăn cơm tối " . Đứa bên Mỹ đứa bến Tây , mày nhâm nhi lai rai ly cà phê đầu ngày thì tau chuẩn bị lên gường lênh đênh trên sông Hương . Điều đáng tiếc của chúng tôi là vẫn chưa hẹn hội ngộ với nhau một lần nào để gặp hết bạn bè thuở còn đôi mươi tại Sài Gòn .


Ngày xưa con nhỏ Bắc Kỳ rau muống đèo con nhỏ miền Trung lũ lụt đất cày lên sỏi đá trên chiếc xe Yamaha len lén mượn không trống không kèn của ông anh vài tiếng để cùng đèo nhau dưới những cơn mưa đầu mùa nhè nhẹ rơi xuống thành phố Sài Gòn , cô Bắc Kỳ hay hát bài Hương Xưa của Cung Tiến con cô Trung Kỳ thì chỉ khoái nhạc của Lê Uyên Phương , giọng hát như mèo kêu mà cứ cả gan theo nhưng tiết điệu khó nuốt . Ngồi chung trường chung lớp đứa mê học đứa ham chơi vậy mà cùng kết nhau mới lạ . Cho đến khi đứa nào có người yêu cũng kéo đi chơi chung dính nhau một chùm . Đầu óc thơ ngây , tâm hiền như Bụt quả thật tuổi trẻ ngày xưa quá dễ thương không biết mưu mô quỉ quái . Hôm gặp lại người bạn cũ , tay này ngày xưa số đào hoa sáng rực . Con nhà gia thế , đẹp trai học giỏi con gái trong trường lỡ dại bước qua trước đôi mắt to sâu với hàng lông mi đen nhung mềm đó thì coi như bước chân dễ bị trật ra khỏi guốc mộc như chơi . Khi nhìn người bạn cũ quả thật thời gian như đứng lại từ làn da cho đến vóc dáng vẫn ngon lành phong độ còn hơn cả thời còn đi học . Mấy năm trước đây cũng là một người thành công trên nước Mỹ , công việc làm ăn theo nền kinh tế đang tuột dóc cùng bị ảnh hưởng lây , chán nản trở về Việt Nam trong căn nhà ở vùng biển mong gặp được một nàng tiên cá xuất hiện . Mà nàng tiên xuất hiện đẹp thiệt tươi rói vừa vớt từ dưới biển lên bờ .



hỏi : sao không cưới làm vợ ?


đáp : nhìn như công chúa móng tay móng chân không đụng việc nhà , ăn không ngồi rồi nên bộ óc đầy đất sét


hỏi : Ngựa già gặm được cỏ non thì phải trả giá chứ


đáp : thời đại bây giờ làm gì có tình cảm chứ chưa nói tới tình yêu , nếu là tình yêu thực sự giá nào cũng trả


Shi` tôi nghe tới đây thì phá lên cười " xưa quá rồi Diễm " , thôi đi lãng xẹc thì có chứ lãng mạn nỗi gì ?


hỏi : sao về lại Mỹ ?


đáp : tưởng lên được cổ máy thời gian quay về Sài Gòn của thời đại chúng ta , thiệt là đã như khi Luu Nguyễn trở về lại với trần gian , nhìn quanh toàn thấy đeo mặt nạ ...buồn .


Bỗng dưng mà nhớ tới bài hát Em Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thụy Miên


Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh Em có bao giờ thấu cho lòng anh Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy Gượng nụ cười giọt lệ trên môi Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay Những thành phố em sẽ đi qua Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau Em có mơ ngày hát câu hồi hương Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân Nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng Nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong


Nhỏ Bắc Kỳ ơi khi từ Sài Gòn trở lại Paris nhớ mang về cho tau ... tháng năm xưa của tuổi dại khờ ... nghe nhỏ ...

Mầu Hoa Khế Oct-2011

Saturday, October 1, 2011

Yêu - Văn Phụng






http://www.box.net/shared/f52387mqesr7bfam28zp