Friday, May 27, 2011

Tóc Mây


Nhỏ cứ đi tới đi lui như có điều gì muốn nói mà không dám .Cuối cùng nhỏ cũng thu hết can đảm tới gần bên chị Hai của nó để xin phép được đi thăm một người . Chị Hai chỉ hơn nhỏ bốn tuổi nhưng tỏ vẻ chửng chạc hơn lứa tuổi rất nhiều . Sau khi nghe nhỏ thỏ thẻ , chị nó thiệt hết hồn nói .

_ em mới 16 tuổi mà đi xuống Vĩnh Long một mình là không được đâu .

Nhưng rồi thấy gương mặt thành khẩn của đứa em đang trong thời kỳ yêu đương , chị Hai nhỏ cũng rất cảm thông , với lại người yêu của nhỏ là anh chàng trung úy Hải Quân ,nghe đâu tu từ nhà dòng rồi xin ra đời để đi vào quân ngũ . Biết gia thế của anh chàng này cô chị cũng rất yên lòng nhưng còn ngại đường xa mà em gái thì còn nhỏ . Cuối cùng cô chị phải nhờ cậy tới người bạn thân góc gác là người Vĩnh Long làm người dẫn đường cho chắc ăn .

Buổi sáng sớm đưa cô em và người bạn ra bến xe , chị Hai nhỏ dặn dò đủ thứ chuyện rồi mới quay gót về . Chuyến xe chở hành khách rời bến , người dẫn đường còn ngái ngủ nên ngồi trên xe cứ thế mà ngủ tiếp giấc ngủ một cách ngon lành . Nhỏ lần đầu tiên đi về miền Nam và cũng là lần đầu đi thăm người yêu đang đóng quân tại Vĩnh Long . Đất nước đang chiến tranh , chàng của nhỏ cứ rày đây mai đó .Những ngày về phép cũng bị giới hạn nên chỉ biết trãi sự nhớ nhung theo những lá thư viết từ những nơi dừng quân để gửi về . Vĩnh Long và Sài Gòn không xa lắm nên chàng tha thiết muốn được gặp nhỏ dầu chỉ vài đôi ba phút cũng được . Lá thư lãng mạn thế đó đến chị Hai nhỏ cũng bị xúc đông huống hồ chi là người trong cuộc ? .

Người dẫn đường đưa nhỏ tới đúng địa điểm đóng quân , sau khi trình bày với người gác cổng mọi thủ tục cần phải có . Nhỏ đứng ngóng chàng trong niềm vui hạnh phúc . Chỉ chừng mười phút thì bóng một sĩ quan với cấp bậc Trung Úy Hải Quân như đang cố kìm lại bước chân để cho binh sĩ chung quanh đừng quay lưng che giấu nụ cười . Nụ cười thật dễ mến của một sự đồng cảm giữa huynh đệ gian khổ bên nhau . Nhưng chàng không sao kìm bước chân được nữa khi đã thấy thấp thoáng bóng nhỏ đứng trong mái hiên đang ngước mắt tìm chàng .
Cả góc trời như bừng lên ánh sáng , người dẫn đường cũng vui lây với những kẻ yêu nhau tủm tỉm nụ cười sau khi bắt tay để trao nhỏ cho chàng .Dặn là sáng mai sớm sẽ đến sớm đón nhỏ để đưa về lại Sài Gòn . Nhìn viên Trung Úy với gương mặt thánh thiện của một người đã từng tu trong nhà dòng . Nhìn nhỏ tinh khiết như một giọt sương mai . Người dẫn đường thật yên lòng để rồi còn vội vã về nhà thăm má của mình đang sống tại nơi đây .

Đêm hôm đó chàng và nhỏ ngồi bên nhau thầm thì chuyện trò . Chàng hứa sẽ cưới nhỏ khi nhỏ lớn thêm chút nữa ,làm nhỏ bối rối lấy mái tóc mây che đi sự ngượng ngùng . Chàng âu yếm nâng mái tóc mây dài trong tay . Cứ thế chàng vuốt ve rồi đưa lên môi hôn . Nhỏ thì e lệ cúi đầu và không hiểu tại sao trái tim cứ đập mạnh hoài . Nhỏ vân vê trong tay chiếc khăn quàng cổ đã thức bao nhiêu đêm để tự đan , chàng đã nhận nó như nhận lấy tình yêu của nhỏ , họ giống như người vợ lo lắng cho chồng đang còn dấn thân trong khói lửa chiến chinh .Chiếc khăn len như vòng tay nhỏ ủ ấm khi chàng ra đi trong những cuộc hành quân giữa đêm khuya hoang lạnh . Nhưng rồi bầu trời đã ló dáng ánh bình minh , họ đã không ngủ cứ ngồi bên nhau với những lời nói và cử chỉ của tình yêu dâng đầy ngập tràn với bao mơ ước tương lai . Đúng giờ người dẫn đường ghé tới để đưa nhỏ ra về lại Sài Gòn . Bàn tay tạm biệt bàn tay và khi trên chuyến phà bắc ngang sông chuyển động rời bến , nhỏ thấy bóng chàng chạy như bay về phía chiếc phà . Nhưng thật muộn màng vì chiếc phà từ từ rời bến . Chàng là lính Hải Quân nên sông nước đâu làm khó khăn gì , chàng lao mình xuống dòng sông để bơi thật nhanh . Nhỏ đứng trên phà hốt hoảng không biết chuyện gì đang xảy ra , thì sau một cái ngụp mặt xuống nước , chàng ngoi lên nói thật to " đưa cái khăn cho anh " . Cả đám người trên phà đều nghe thấy và cũng như nhỏ họ cùng nhao nhao lên " cố lên ...cố lên " . Nhỏ vội bung chiếc khăn theo làn gió nhẹ ban mai bay là đà trên mặt nước và chiếc khăn len được chàng nhặt lấy trước tiếng reo vui nhẹ nhỏm lo lắng của mọi người .

...

Miền Nam đã mất vào tay kẻ xâm lăng cùng với những ngày đen tối đau thương . Nhỏ hoảng sợ nghe nói khi bọn họ vô miền Nam sẽ bắt đám con gái lấy thương phế binh của họ . Còn chàng thì biệt mù không nghe thấy tin tức . Nhỏ lo sợ trước những tin tức khủng khiếp đó ,nên nhận lời cầu hôn của một người đã từ lâu để ý tới nhỏ . Mấy tháng sau đúng ngày bên đàng trai tới dạm ngỏ . Chàng bỗng xuất hiện , nhìn mái tóc mây dài của nhỏ đã được cắt ngắn trên vai . Chàng thẩn thờ vì nhớ tới lời ước thề của nhỏ " ngày nào tóc em cắt ngắn là ngày đó em đã phụ tình yêu của anh " . Mái tóc mây nhỏ yêu thương và chăm sóc như một phần đời của nhỏ nên chàng tin tưởng là không bao giờ nhỏ có thể đoạn lìa nó đi . Họ gặp lại nhau cả hai đều khóc , nhỏ biết chàng đã theo con tàu Trường Xuân đi tới đảo Guam , nhưng rồi vì tình yêu lại theo con tàu khác quay trở lại quê hương để tìm nhỏ .

Số mệnh như muốn đùa cợt thật độc ác với họ .Chàng là một người có căn bản đạo đức . Nhỏ sinh ra trong gia đình nề nếp . Đứng trước một hoàn cảnh không còn lối thoát .Cả hai cũng không thể vì tình yêu của chính mình mà gây nên tội với người khác . Họ đành nhìn nhau nghẹn ngào cố ngăn những giọt nước mắt thật đau thương đang cứ thế mà rơi xuống đầm đìa . Chàng quay lưng đi , bóng chàng dần khuất đầu con ngõ vắng , bờ lưng như cong xuống nặng trĩu theo từng bước chân .Nhỏ gục đầu đau khổ , trái tim buốt nhói để đón chờ một cuộc hôn nhân không bắt đầu bằng một tình yêu .

Thời gian trôi qua thỉnh thoảng nhỏ nghe tin tức về chàng . Chuyến trở về tìm nhỏ chàng đã bị đưa đi học tập cải tạo . Vài năm sau khi nhỏ có đứa con đầu lòng thì nghe tin chàng đã đi vượt biên . Mấy chục năm sau nghe chàng ở Châu Âu có vợ và hai đứa con gái ...

Và cuộc đời cứ thế mà theo dòng êm trôi ...


Mầu Hoa Khế
May2011

Thursday, May 26, 2011

Một lần đã là quá khứ




Tự đánh lừa chính mình là một sự gian dối tội nghiệp nhất trong những sự gian dối khác . Chẳng biết lúc nào cô mới thấy mình đã không còn trẻ nữa !? bởi cô có bao giờ muốn thoát ra khỏi vùng không gian đầy sự huyền hoặc lôi cuốn đó !.
Cô cứ quanh đi quẩn lại . Cô biết khi bước ra , khu rừng đầy chữ sẽ đâm cành chìa cánh, biết đâu màu sắc sẽ chói ngợp hơn , sẽ mạnh mẽ giống như một con trốt , con trốt sẽ xoáy lốc tâm hồn ... biết đâu ...?

...

Con người ít khi tự hài lòng với những gì đang có . Buông trôi , một hành động mà trái tim không hề tham dự vào đó . Lý trí như một bãi cát trên vùng sa mạc hoang vu ,khô khan và nóng bỏng .Nó đã thiêu hủy đi phần mượt mà êm ái của một giấc mơ .

...

Cô chọn bàn tay úp lên phần ngực mà bên dưới trái tim đang đập những nhịp điệu .Nhịp điệu có âm vang, để rồi giống như một khúc hòa tấu của thiên nhiên .Tiếng cựa mình của lá , tiếng rơi nhẹ của sương , tiếng thì thầm của gió .Ở một nơi nào đó , có thể tận cùng trái đất .Nhất định sẽ có một bản sao của cô đang lắng nghe .

Điều thật đáng tiếc đã xãy ra . Trái tim đang che miệng khúc khích cười ,khi biết cô không còn dám đưa bàn tay ra để tìm nhặt niềm say mê ... bởi cô nhớ có một lần đã là quá khứ , cô ôm chiếc giỏ thơ đi nhặt từng cánh thơ rơi rớt . Cô say mê tới mức độ đã làm cho trái tim của mình thổn thức rơi rụng .

...

Và lần đó cô đã ngồi nhặt lấy bọt bèo ...


Mầu Hoa Khế
May 2011

Monday, May 23, 2011

lông ngỗng



Tôi muốn ngừng lại trên một chặng đường mệt mỏi , bởi đôi tay đã rã rời níu với vào một khoảng không hun hút . Những chiếc lông ngỗng dần dần mất đi dấu vết cho một cuộc tìm kiếm vô vọng . Nhưng sao vẫn như có một sức hút nào vô hình cứ thúc đẩy tôi lao tới. Trước đôi mắt đã bao lần khát khao mong nhớ , là màu trời dâng tím chơi vơi .
Tôi bỗng mỗi lúc mỗi nhẹ hẫng , cả con người như mất hết trọng lượng , chẳng khác nào là chiếc lá mùa thu vàng úa đang bị cuốn xoáy theo từng ngọn gió đông phong .

...

Cánh cửa đã khép từ ngày tháng nào ? để giờ đây đã trở thành cổ tích . Ông biến mất như chưa bao giờ bước tới giữa đời . Mà sao trong giấc ngủ ,giấc mơ cứ mãi ẩn hiện chập chờn ? . Giấc mơ thường hay tráo đổi thân phận ? hay tiền kiếp không có sự chọn lựa khi đi đầu thai chuyển thế ?

Công chúa Mỵ Châu với chiếc áo lông ngỗng trên mình , cho nên ông có thình lình biến mất vì những đa đoan vây quanh ?, vì những nguyên nhân rất riêng của ông !?. Thì những vết tích ông để lại thật quá rõ ràng in dấu trên mỗi chặng đường đi qua .
Tôi bỗng dưng là chàng Trọng Thủy của một câu chuyện tình đầy nước mắt đau thương vẫn mãi âm thầm đi lần theo dấu vết .

Giấc mơ rồi tỉnh thức , cuộc kiếm tìm rồi cũng sẽ chấm dứt bằng một trò chơi của số phận . Những chiếc lông ngỗng màu trắng kết tinh lại thành một đôi cánh thật to, thật rộng .

...

Và tôi thấy trong bóng chiều rơi , có một người chắp cánh bay về cuối chân mây ...



MầuHoaKhế
May 2011

Thursday, May 19, 2011

Nụ Cười


Từ lúc tôi vừa chui ra khỏi lòng mẹ , bà mụ đỡ đẻ phải đánh vào mông tôi tới lần thứ 3 tôi mới chịu ré lên khóc , nghe mạ tôi nói khóc chi mà vô hậu tới tím mặt đỏ tai rồi mới chịu nín sau khi mọi chuyện cần phải làm cho một đứa bé vừa ra đời . Cho tới ngày về nhà , tôi chỉ khóc khi thấy đói và thấy dơ mình như một cách ra dấu để nhắc nhở cho mọi người biết mà thôi . Mạ cười bảo cái vầng trán nhô cao rộng là cái trán gan lì một cây :msn_tongue: . Gương mặt tôi có hai nét thật vô cùng đối nghịch .Phần trán thì như đã nói , còn đôi mắt khi nhìn vào ai thì như nhìn suốt trong đầu của họ đang nghĩ cái gì khiến cho bà vú nuôi tôi xém mắc nghẹn khi ăn vụng con gà ác tiềm thuốc bổ dành riêng cho bà nội tôi hưởng dụng .

Nhưng ngược lại tôi có cái miệng rộng và hay cười thật hồn nhiên , thật thơ ngây ,cười từ thuở bé mà . Có người nói lén " con gái mà miệng rộng thì tan hoang cửa nhà " .Cho nên khi tôi bắt đầu làm dáng thì thường hay lấy tay che miệng lúc cười . Lớn thêm chút nữa tôi đi coi phim ngoại quốc thấy mấy cô đào ci-nê miệng họ rộng hơn tôi nhiều mà cười thật thoải mái đâu có sao . Tôi về nhìn vào trong gương rồi dương mắt nhìn thật kỷ "ờ cái miệng tôi đâu có xấu việc chi phải lấy tay che ? " .Từ đó tôi hết mang mặc cảm là miệng rộng và tha hồ cười thật to , thật sảng khoái khi có điều gì làm cho tôi cảm thấy thú vị .

"Cha mẹ sinh con trời sinh tính" .Nụ cười đâu cần phải mất tiền để mua nên tôi rất hào phóng , cười thả ga :giggle: . Lúc còn đi học , đám nữ sinh nói sau lưng bảo tôi "con gái gì mà hở chút là cười " .Chẳng những tôi hay cười mà còn làm cho những người bạn chơi chung cười theo bởi những cử chỉ hoặc lời nói có tính cách khôi hài ở nơi tôi bày ra . Ở trường học tôi được gọi là mùa xuân . Là mùa của những nụ cười thật tươi thật đẹp để đón chào một năm mới . Có khi tôi cười như một con điên , nhưng đó là lúc tôi che giấu đi nỗi buồn , tôi cười trong lúc nước mắt tôi rơi tự dưng tôi cảm thấy trái tim như vừa cất đi một bao tải nặng nề . Tôi mang nụ cười khi đứng trước một tình huống căng thẳng giữa bạn bè thì không khí cũng được dịu lại . Nụ cười thâu ngắn khoảng cách với người kế bên khi ngồi trên một chuyến xe với chặng đường khá dài . Lúc tôi đi ngang qua một em bé , nụ cười của tôi được đón nhận lại bằng một nụ cười thiên thần đã làm cho bước chân tôi dường như nhảy múa . Tôi cười khi nhìn thấy hai cụ già đang chăm sóc bên nhau trên một ghế đá công viên cho tôi một nỗi bình yên trong lòng và có niềm tin với tình yêu . Tôi mĩm cười với một người tàn tật , tôi thấy trong ánh mắt họ chợt long lanh như một niềm an ủi .Tôi cười với đám nam sinh thế nào tôi cũng có cả xấp thơ tình .Mới đây thôi , có nghĩa là tóc trên đầu tôi đã lấm tấm sương rơi , chút nữa là tôi bị người ta "rinh về dinh" cũng vì cái nụ cười không hiểu sao người ta bảo là làm cho họ được sống lại cái thuở còn đi học .

Có một lần thật nghiêm trọng khi ba tôi nằm trên chiếc xe của bệnh viện chuẩn bị cho một ca mổ . Con cái tề tựu đông đủ không thiếu ai cả . Nhưng thật may mắn cho tôi chiếc xe đẩy về hướng của tôi đang đứng trước khi vào phòng mổ bên trong .Tôi được nhìn ba tôi và nắm tay ông rồi mĩm cười nói " ba nhìn con , tin con ,tất cả sẽ ok " . Và như lời nói quả quyết mạnh dạn của tôi ba tôi đã bình yên qua ca mổ . Sau khi ba tôi về nhà dưỡng sức , điều bất ngờ đã làm tôi xúc động và sung sướng nhất , ba cho biết " khi ba nhìn vô nụ cười của con , ba tin là mọi sự sẽ ok , nụ cười của con đã cho ba thêm sức mạnh " .

Nụ cười , hãy tin tôi đi bạn sẽ thấy vô cùng ấm áp khi cười với mọi người chung quanh và ngược lại . Xin đừng ngại ngần khi bạn hé miệng cười ,sẽ làm cho một người nào đó nhìn cuộc đời đáng yêu hơn và thật đẹp biết bao nếu như thế gian nầy tràn đầy tiếng cười . Em gái họ tôi nói " mỗi khi gặp chị nghe chị cười , em thấy chuyện gì rồi cũng trở thành nhỏ bé " . Là thật đó , vậy chúng ta mỗi ngày hãy mĩm cười với thiên nhiên với bông hoa cỏ cây và hãy cười với một người cho dầu là bất cứ ai , bạn chẳng mất gì cả mà người đón nhận sẽ thấy vui hết một ngày bởi họ nhận ra từ nụ cười của bạn nằm trong một tấm lòng thật hiền hòa .


Mầu Hoa Khế
May 2011

Monday, May 16, 2011

Thương Yêu


Cả ngày thứ 7 vừa qua , khi biết con rễ đưa vợ vô nhà thương để chuẩn bị đón chào đứa con đầu tiên chào đời . Tôi quính quáng đi tới đi lui muốn lập tức vô liền với con gái , nhưng con cái biết tôi rất sợ khi nhìn thấy sự đau đớn của bất cứ ai , bất cứ chuyện gì có liên quan tới kim chích hay máu me thì tim tôi sẽ bị đập mạnh . Tụi nhỏ sợ "con chưa đau thì mẹ đã đau trước rồi ", nên thoái thác nói tôi ở nhà chờ . Tôi cứ thế mà ngồi chờ cho tới 1 giờ khuya thì chìm vào giấc ngủ rồi được bật dậy khi tiếng phôn bên cạnh reo lên sẳn sàng từng phút , từng giây để đợi nghe , con rễ gọi về cho biết "vợ con đã sinh lúc trời vừa sáng, mẹ tròn con vuông ". Tôi thở phào nhẹ nhõm vội vã theo con gái Út ra xe , nhà thương xa lòng vòng ,nếu tôi mà tự lái xe đi thế nào cũng bị lạc . Đến nơi thì cơn mưa tháng 5 đổ nhẹ xuống từ những đám mây xám trên trời cao , làm tôi nhớ lúc bên đàng trai qua rước dâu cơn mưa cũng đổ nhẹ xuống như hôm nay . Ủa mà ngộ chưa , đám cưới cũng vào tháng 5 rồi con ra đời cũng vào tháng 5 . Nhưng có một điều " quan trọng " là cháu ngoại lại chọn đúng tháng của bà ngoại để cùng chung một sinh nhật . Tôi mang nụ cười vào phòng thăm con , con gái vừa thấy mẹ là reo lên "mom" . Chị sui gia cũng đã có mặt để chia cùng nỗi vui , chị nói "có mang nặng đẻ đau rồi mới biết thương mẹ " . Tôi ngồi nhìn con , nhìn cháu mà lòng bỗng như một dòng suối chảy thật ngọt ngào qua tim .Cháu ngoại bụ bẫm giống hệt như mẹ của nó lúc mới sinh ra , mắt to với cái miệng háu ăn . Tôi nhìn cháu , nhìn con mạnh khỏe mà thầm cám ơn trời đất đã ban phước cho đứa con gái được lớn lên trên một đất nước đầy đủ về vật chất , cám ơn đã dẫn đưa tới cho cháu một người chồng hết lòng yêu thương . Tất cả hình ảnh trước mắt hôm nay đã làm cho tôi vô cùng mãn nguyện , nhưng không ít nhiều cũng gợi lại trong tâm hồn tôi một chút bâng khuâng ...

Ngày tôi đi sinh cháu lẳng lặng một mình .Bản tánh không bao giờ muốn làm phiền tới ai cả hình như đã ăn sâu trong máu , còn có thêm một chút bướng lì . Chỗ sinh chỉ là một bảo sanh viện nhỏ vắng vẻ giá cả không đến nổi quá tầm tay .Một mình chờ đợi con ra đời ,một mình mồ côi lướt đi trên biển cả mênh mông . Nỗi buồn tan loãng khi những cơn đau thúc hối ào ạt chạy tới như một trận cuồng phong , vẫn trân mình chịu đựng cho tới khi thấy vàng trời vàng đất , cho tới khi thanh gường sắt mềm nhũn trong tay . Con ra đời vẫn còn trong cái bọc tròn bịt kín , bà mụ vội xé bọc ra và luôn miệng bảo " con đẻ bọc điều nay mai số sẽ sung sướng ".
...

Và rồi như cái chớp mắt , con gái hôm nay đã làm mẹ , con đang nằm trong một căn phòng sang trọng đầy đủ tiện nghi của một nhà thương rộng lớn trên nước Mỹ , có biết bao nhiêu người thân vây quanh trìu mến yêu thương . Đứa cháu ngoại y hệt như một nàng công chúa với một rừng đồ đạc còn nguyên đang chờ đợi cháu về .Lạ chưa sao vui mà nước mắt lại ứa ra ? Tất cả hình ảnh chung quanh bỗng nhòa đi như tôi đang đứng trong một giấc mơ...

I love you , QV


Mầu Hoa Khế
May 2011

Saturday, May 14, 2011

Trí nhớ



Khi con người mất đi trí nhớ , khối óc theo ngày tháng sẽ bị teo tóp nhỏ lại , sức chứa không đủ nên đã mất đi rất nhiều ký ức đã từng trãi qua trong cuộc sống . Riêng với cô , cô cứ mãi đắm chìm trong vùng không gian nơi cô được sinh ra và lớn lên . Cô cứ mãi lẩn quẩn trên những lối mòn xưa cũ . Cô biết khi bước ra một bước , cái tầm nhìn từ đáy giếng của con cóc nhỏ bé sẽ làm cô choáng ngợp giữa trời đất bao la . Nhưng cô đã như một người ,mà trí nhớ chỉ dừng lại ở chừng cái khoảnh khắc mà cô cảm thấy thú vị nhất , cô không cần như con sâu nhỏ vội vã chui ra khỏi vỏ kén biến thành loài bướm có cánh để bay . Bay thật cao , bay thật xa để làm gì khi mà những cái cô cần thiết , yêu thích đang ở trong tầm tay của mình .

" Sinh , lão , bệnh ,tử " . Cô đã thấm nhuần kiếp nhân sinh từ thuở lên 5 khi cùng bà nội đến chùa tụng kinh niệm Phật trong những ngày rằm lễ lớn . Con bé con có gương mặt hiền như củ khoai như củ sắn . Nhưng lại có ánh mắt buồn của một linh hồn đau khổ chưa chịu buông đi định phần của tiền kiếp . Hai linh hồn trong một thể xác đã giam hảm cô trong cái thế giới tuổi thơ của thực tại và u uất bi lụy khi bóng tối tràn về đen thẩm một màu . Cô đã sống như thế suốt bao nhiêu năm qua , ngu ngơ hay coi nhẹ mọi sự việc ? hay có một ai đó đã sống , đã chịu dựng giùm cho cô trước những bạc bẽo của tình người ? cho cô hồn nhiên đi trọn hết kiếp người ? ...

Khi cô ngủ là cô đang đi vào cái chết để thân xác im lìm trở dậy với một linh hồn cũng của chính là cô nhưng nó không thuộc vào thế giới hiện tại , để những nuối tiếc còn vướng mắc ,cô trãi bày theo từng con chữ tìm một lối thoát để trở về cùng với thế giới u linh của mình , để an phận trả lại chiếc chìa khóa đã đóng kín phần hồn khi cô đã được tái sinh .Nhưng cô như bị sa vào vũng lầy chới với bởi chung quanh không hề có một cánh tay để nâng cô thoát ra ...

... hãy tha thứ cho tôi , bởi sự yếu đuối không sao dứt bỏ được những ký ức cứ tràn về như thác lũ . Trên giòng sông tuổi thơ có tiếng chị cười trong vắt như pha lê , có đôi mắt anh với hàng lông mi đen mượt như nhung . Những mùa hè tóc em vàng ánh dưới mặt trời chạy dài mãi miết theo lối mòn cùng cánh rừng hoa sim tím ngọt chín cả đầu môi .Rồi những ngày đông buốt giá đội mưa đi lượm trái sầu đông rơi rụng trên lối đi để chị lo lắng khi môi em tím ngắt .Quê hương bỗng một ngày bão rớt , thiên tai dâng nước ngập tràn . Ba đăm chiêu về con đường tương lai sắp tới , mạ lo lắng trước cuộc hành trình khi lìa bỏ mảnh đất cha ông .Chỉ có chúng tôi , những đứa con thơ ngây hớn hở với những thay đổi không biết mai đây sẽ ra sao ? . Rồi sân ga hiu hắt đèn khuya vàng úa ,chuyến tàu chuyển mình lạnh lùng trườn dài trên hai con đường sắt , tiếng còi thét vang , tiếng lao xao trên bến có tiếng khóc òa trong đôi tay tiễn đưa . Đó là lần cuối cùng của một người mà tôi yêu thương đã trở về cùng cát bụi ...

Mặt trời ngoài khung cửa sổ đang rọi sáng , cô có thói quen vẫn để cửa sổ mở hé trong đêm , để bầu trời có trăng sao đi vào trong giấc mơ . Cô trở dậy , một ngày mới bắt đầu sẽ có những đổi thay mới trong căn nhà rộn rã tiếng cười , cô hòa nhập theo dòng thời gian như hoa đâm chồi rồi sẽ nở , như cây trái sau vườn đỏ au lớn dậy dưới ánh nắng ban mai .

Cô đã là mẹ của các con , những mãi mãi cô là "người mẹ trẻ con " bởi trong trí nhớ của cô chỉ giới hạn vậy thôi nhưng cô cảm thấy rất hạnh phúc . Chiếc chìa khóa để mở cánh cửa tâm linh cô chẳng hề quan tâm . Bởi sau khi màn đêm kéo về .Cánh cửa phòng khép lại cô đã có cho mình một thế giới khác .


Mầu Hoa Khế
May 2011

Thursday, May 5, 2011

M Ơ



Dạo này đầu óc tôi như bị đục khoét, nó giống như một ngôi mộ bị bốc đi xương cốt, để lại cái hố sâu bị đào vỡ, để lại bốn tấm ván mong manh cứ dật dờ những âm thanh ma quái, khi xa khi gần kẽo kẹt khua động mỗi khi bên ngoài đã lặng ngắt như tờ, tiếng rơi thật nhẹ của những hạt sương khuya, tiếng cựa mình của đất và rên rỉ tiếng côn trùng thức giấc nửa đêm.


Ba tất đất cái trả giá cuối cùng cho một kiếp người. Cũng không quá đắt, có phải không?


Tất cả tan hoang, buồn bã, mục rữa. Những con chữ nằm im lìm như một nỗi chết thênh thang.


...


Một thời đi qua, anh đã đùa bỡn với lưởi hái tử thần.

Một thời đi qua em đã chạm vào chéo áo của thần chết, khi cả hai chúng ta đều bước vào tuyệt lộ.


Anh ở nơi đâu? câu hỏi đã bạc trắng nửa đời mái tóc xuân xanh, câu hỏi đã ôm ấp nhịp tim với khối tình như viên đá cuối vườn trơ mặt cùng với nắng mưa, với gió sương.


...



Đêm... bóng tối, tôi ngồi co chân trong tư thế rũ rượi buông xuôi, lượng máu dâng ngợp qua tim, tôi như bị nhấn chìm xuống mặt nước, ngột ngạt khó thở. Lì lợm, trừng mắt nhìn xuyên thủng qua bóng tối, bóng tối quen dần loang ra một màu trắng đục ngờ, lờ lửng phủ trùm cả không gian. Tôi cũng lờ lửng bay lên khỏi mặt đất, cảm giác nhẹ hỏng, đầu óc hun hút một lối đi trống trải... trống trải tới bất tận...



NgôÁiLoan
May.2011