Friday, December 31, 2010

Á m ả n h

Cành cây hắt ngang cửa sổ , chiếc lá cuối cùng đã rơi rụng . Toàn thân cây trụi lũi giống như hình ảnh của một người thượng già nua da dẻ đen đủi nhăn nheo ,với chiếc mũi hểnh , với đôi môi thâm tím . Duy chỉ còn ánh mắt rờn rợn một tia nhìn ma quái . Thân cây trơ cành xám xịt trong mùa đông, luôn gợi lại trong tiềm thức của tôi hình ảnh của một miền rừng núi hoang vu cùng bóng dáng cằn cổi của người đàn ông già thuộc sắc tộc thiểu số sống ở vùng đất Cao Nguyên .

Hình ảnh đó không biết tôi đã gặp nơi đâu ? lục tung trí nhớ tôi vẫn không có cách nào để nhớ ra , nhưng tại sao nó lại hằn sâu trong tâm nảo của tôi đến như thế ? . Có ai tin về tiền kiếp không ? ,lạ quá cái bóng dáng đó tôi thấy rất sợ nhưng lại thấy thật gần gủi ?.

Những hàng cây trơ trụi lá giữa mùa đông luôn làm cho đôi mắt tôi dừng lại thật lâu , có khi thẩn thờ như rơi vào một trạng thái gần như mộng mị . Người đàn ông với làn da như những mảnh vỏ của thân cây tái tím nhăn rúm, với đôi mắt thu hút huyền bí , tôi cứ luôn nghe tự trong đầu mình như có tiếng gọi ...về đi ...về đi ...

Chiều mùa đông tối thật mau , tôi vẫn không bật đèn , ngồi im lặng cùng bóng tối . Những cành cây khô đang từ từ tan loãng vào trong màu trời dần tím . Tôi co ro trong căn phòng nhìn ra bên ngoài cửa sổ , chiếc rèm cửa vén hắt về một phía .Ngồi nhìn sửng vào vùng không gian thu nhỏ nhưng sao tôi lại thấy cái không gian trước mắt như cứ mở to ra , to ra , hun hút tới mênh mông .
Trong tay tôi đang cầm con búp bê mặc trang phục của cô gái thượng du , một món quà nhỏ của một người tặng cho cách đây khá lâu với câu nói dí dỏm :

_ em trông giống con búp bê này


Mầu Hoa Khế
Dec 31.2010

Wednesday, December 29, 2010

G i ó




Sáng nay gió lùa tóc em bay
có chiếc lá khô nép mình trên vai áo
con đường khẳn khiu hàng cây trơ nhánh
gió vẫn vui đùa , nắng vẫn lung linh
đêm hôm qua gió rít hàng hiên
gọi mưa về thì thầm cùng bóng tối
khung cửa khép giấu mình yên lặng
bất chợt vỡ oà nỗi nhớ rất xa

...

bất chợt vỡ oà tiếng hát ai ca
mùa đông như ai về ngang qua cửa
gỏ giữa trái tim ấm nồng ngọn lửa
một chút thôi mưa theo gió đong đưa
một chút thôi cho môi cười một nửa
một nửa buồn vùi chuyện cổ tích xưa

...

Cơn gió sáng nay lay muôn ngàn lá
rụng xuống bờ vai một chiếc muộn phiền
con đường thinh lặng gió lùa chao nghiêng
em ngước mắt gió thầm riêng lời nhắn
có một ngày của một mùa xa lắm
gió lùa hương trong vạt tóc em bay
gió cuống quít ghen hờn bàn tay nắm
trong mắt ai yêu dấu thiết tha say

...

Gió ,gió ơi hãy lướt nhẹ trên tay
mơn thật khẻ từng ngón sầu cung phím
tiếng hát nào bây giờ chừng tắt lịm
gió , gió ơi xin đừng xoáy qua tim


Mầu Hoa Khế
Dec 29.2010

Monday, December 27, 2010

L ụ c b á t b u ồ n




Lạ chưa tôi cũng tìm về
Một thời thơ ấu nơi quê hương mình
Hồn tôi thả rất im lìm
Trên dòng sông nhỏ mà tìm giấc mơ
Tôi mang cả tháng ngày thơ
Cả đôi mắt ướt đợi chờ ngàn năm
Anh chừ huyệt lạnh yên nằm
Nơi đâu thân xác giữa lằn đạn bom
Kinh hoàng đại lộ không còn
Ngày thanh bình cũ của non nước mình
Em trong khói lửa hoãng kinh
Xuôi theo định mệnh lặng thinh góc đời
Trái tim rách nát tả tơi
Nói cười mà lệ nào vơi căm hờn
Trả tôi ngày tháng cô đơn
Trả cơn mộng mị vật vờ bóng anh
Trả tôi tóc đã thôi xanh
Can qua chi hỡi đoạn đành lìa xa
Đời như một bãi tha ma
Sống như đang chết lê la tháng ngày
Đêm về đối diện cơn say
Rượu không đối ẩm lăn quay một mình
Ngọn đèn vàng vọt lung linh
Bên kia thế giới lai sinh trùng phùng


Mầu Hoa Khế
Dce 27.2010

Thursday, December 23, 2010

M Ù A X A





Em cũng như anh lạnh buốt lòng
Nhớ về xứ Huế một mùa đông
Trường Tiền mưa nhẹ dâng làn sóng
Thấp thoáng bóng đò trên bến sông

Làm sao không nhớ Huế hở anh ?
Trăng soi Vĩ Dạ giữa đêm rằm
Sen hồng Thành Nội cùng anh ngắm
Anh bảo môi em thật thắm mầu

Thời gian chưa xoá nỗi thương đau
Huế vẫn trầm tư một mối sầu
Nức nở giọng hò còn uất nghẹn
Nam Ai điệu buồn suốt canh thâu

Đông đến rồi xuân sẻ sắp qua
Cách một đại dương kiếp xa nhà
Tiếng chuông Thiên Mụ vang hồi gióng
Giọt nước mắt khô bỗng vỡ oà

Đã hứa bao lần đành lỗi hẹn
Về Hồ Tịnh Tâm giữa mùa sen
Để nhớ mùi hương trên mái tóc
Nghe lại tiếng cười rất thân quen


Mầu Hoa Khế
Dce23.2010

Monday, December 20, 2010

Một ngày cho tôi



Hôm qua mưa rơi suốt cả ngày , trời đất u ám tôi chỉ muốn nằm trên gường để ngó ra cửa sổ nhìn mưa bay , mưa rì rào , mưa thì thào . Có thân cây trúc nhánh cao quá nên oằn mình chìa ngang cửa sổ , thỉnh thoảng gió chạy qua , nhánh cây gõ lóc cóc vào mặt kiếng giống như tiếng gõ cửa của ai đó vừa đi ngang qua .

Nhưng vào buổi chiều tôi phải đi tham dự ngày sinh nhật của một nhà thơ lớn được mọi người không chỉ riêng trong giới thơ văn rất kính trọng mà còn có những người giống như tôi, chỉ biết đến nhà thơ qua những giai thoại được truyền miệng , hoặc đọc trên các diễn đàn báo chí ,khi họ nói về ông với tất cả sự trân trong cùng tấm lòng thương yêu .

Từ lâu lắm tôi chẳng đi đâu , tủ áo với những chiếc áo đẹp cứ nằm im vị trí , hôm nay được tôi mở toang cánh cửa , đứng chọn lựa từng chiếc , từng màu sắc . Lúc còn trẻ tôi cũng có một tủ đồ nhưng choán hết phần nhiều là những chiếc áo dài bằng hàng tơ lụa . Con gái tuổi vừa mới lớn , thân hình mảnh mai , màu áo nào khi diện lên đều cũng dịu dàng . Ngày xưa có hai màu để tôi yêu đó là màu tím Huế và màu hoàng yến . Không hiểu sao hôm nay tôi lại chọn cái đầm màu trắng dài vừa qua khỏi đầu gối , ôm bó vào người , chọn một đôi giày cổ cao màu tím hồng nhạt . Khoác một chiếc áo ấm màu đen dài phủ xuống gót chân , lại còn quàng thêm một chiếc khăn quàng màu đỏ .

Đứng nhìn mình trong tấm gương lớn , tôi rất hài lòng với sự phối màu thật nhẹ nhàng trên người , trên gương mặt điểm trang thật dịu với màu tím buồn lên mắt .Bất giác tôi buông tiếng thở dài khi nghĩ không biết còn bao lâu nữa thì mái tóc sẽ bạc trắng màu mây trời, những chiếc áo đẹp được treo theo màu sắc lớp lang kia , chắc chỉ còn để lại trong vùng ký ức những ngày vui huyên náo đã qua .

Mưa vẫn rơi trên đường đi , vẫn tầm tả cùng dòng xe cộ ngược xuôi . Tôi ngồi trong xe cứ lo lắng , bồn chồn . Tôi sợ mưa to quá thì buổi tiệc người đến tham dự sẽ không đầy đủ như trong thiệp mời , nhưng thật ngoài ý nghĩ ,khi tôi đến nơi thì mọi người đã có mặt thật đông đủ chật kín cả một hội trường . Những gương mặt lớn của nền văn học tại hải ngoại . Họ đã cùng cô con gái đầu của nhà thơ âm thầm sắp xếp để in ra một tập thơ cho ông , một nhà thơ có một số lượng thơ khủng khiếp không sao tính bằng con số . Họ nói thơ ông giống như một cây đại thụ ngàn năm cành lá xum xuê , thách thức với cả thế hệ đi sau ông không làm sao với tới nổi . Thơ ông rãi rác khắp mọi nơi , trên diễn đàn ,trên báo chí và cái kiêu ngạo của ông là ông không bao giờ in thơ ra để bán .

Quan khách đến chúc mừng ngày đại thọ của ông .Họ là thân nhân , là những người lính , những đàn em ngày xưa của ông và cùng những người ngưỡng mộ . Sau khi quan khách đã vào chỗ ngội thì hội trường thật yên lặng để lắng nghe về thân thế hào hùng của ông qua sự trình bày của các nhà thơ , nhà báo với những kỷ niệm đã từng có trước đây cùng ông . Họ nói về những áng thơ tình của ông nồng nàn dành cho vợ , dịu dàng cho các con , tâm đắc cho bạn bè và còn những dòng thơ bất khuất của một kẻ sĩ trước lịch sử đau thương của đất nước .

Ông , nhà thơ lão thành với sức khoẻ còn rất yếu sau một cơn bệnh . Ông ngồi trên xe lăn chỉ có đôi ba lời cám ơn quan khách đã đến tham dự . Sau đó là chụp hình lưu niệm với gia đình con cháu , bạn bè và tôi cũng chen chân đứng gần bên cạnh ông , để được hãnh diện chụp chung với ông .
Tập thơ trên tay của mọi người sau khi có một bữa ăn nhẹ cùng chuyện trò bên nhau .
Đây là một tập thơ của ông đầu tiên được in ra với dấu đóng màu đỏ in đậm hai chữ "không bán " .

Đó là nhà thơ lớn Hà Thượng Nhân của người Việt Nam chúng ta .


Mầu Hoa Khế
Dec 19 2010

Saturday, December 11, 2010

CÒN ĐÓ ÂN TÌNH


http://www.box.net/shared/z94ci0g7i6


Cuối cùng thì cô cũng phải ngã xuống với cái thân thể trong lượng nhẹ tênh , cân đo chỉ vừa đúng 36 ký lô so với chiều cao 1 m 67 . Cô nằm im mái tóc loà xoà che khuất một nửa gương mặt với cái gò má nổi cao hẳn lên trên gương mặt nhỏ choắt lại ,làm cho cái cằm bị đưa ra nhọn hoắt như chiếc cằm của bà phù thuỷ trong mấy cuốn phim hoạt hoạ .

Cô nhắm nghiền đôi mắt , hơi thở mệt nhọc theo từng cơn đau bao tử đã kéo dài nhiều năm qua . Bao tử của cô bây giờ đi tới thời kỳ có thể nguy hiểm đến tính mạng cần phải điều trị gấp . Cái giá phải trả cho chi phí thật là ngoài tầm tay quá xa xôi nên cô chỉ cần có một mũi thuốc nào đó để cho cô qua đi cơn đau đớn đang hành hạ cái thân xác như chỉ còn da bọc xương , thì cô lập tức ra về ngay, ra khỏi bệnh viện tức khắc không thể nấn ná thêm một giây phút nào nữa cả . Tiền ! tiền , cô hoa mắt , lùng bùng lổ tai khi phải nghỉ tới một số tiền qua to tác để cứu lấy cái sinh mạng như ngọn đèn treo trước cơn gió .

Căn phòng vẫn nờm nợp kẻ vô người ra , tiếng động không bao giờ ngừng lại một giây phút nào cả . Cô quay mặt vào tường mỏi mệt lịm dần vào trong âm thanh huyên náo như một buổi chợ vừa nhóm họp , cô như đang tan dần vào vùng âm thanh khi to , khi nhỏ , khi rất gần rồi từ từ chỉ còn nghe lào xào một thứ âm thanh nhẹ nhàng mơ màng như âm thanh của con đường làng quê với hai bờ tre xanh mướt đong đưa theo từng cơn gió thoảng .

...

Cả đám nữ sinh thầm thì khi Thục Anh vừa bước qua , trong đám nhỏ Vân nhìn theo thẩn thờ nói

_ ước gì tau có đôi mắt đẹp như Thục Anh

Còn Nhi thì nói

_tau thích cái miệng xinh mà gợi tình thì thôi , ý còn cái dáng nữa , tau mà được chiều cao đó thì đi thi hoa hậu liền .

Thục Anh đi cũng không xa lắm nên nghe hết những lời khen ngợi về mình . Cô rất tự tin và không cảm thấy có chút nào ngại ngần khi đón nhận rất nhiều từ cái nhìn qua ánh mắt cho tới những lời khen từ phía sau lưng mình . Chỉ có một chuyện làm cho cô không được vui vì gia thế không mấy cao sang . Cô sống với mẹ và người em trai sau khi cha cô bỏ nhà ra đi để chung sống với một người phụ nữ khác trẻ trung hơn mẹ của cô . Cô giận cha và thương mẹ , thương em vô cùng . Cha ra đi mang theo hết tài sản , chỉ chừa lại một căn nhà trống rỗng .Thấy mẹ buôn gánh bán bưng để cho cô tiếp tục chuyện học hành cho bằng chị bằng em , nên mỗi tối cô muốn phụ mẹ đã xin được một chân đứng máy tính tiền cho một quán cà phê không xa nơi cô ở , rất thuận tiện để cho cô trong việc đi tới chỗ làm .

Quán cà phê trong thành phố bỗng mộc lên như nấm , đúng là một phong trào cứ như vết dầu loang dần khắp mọi nơi . Giá cả vừa túi tiền của mấy cô câu sinh viên , hoc sinh nên sau khi cơm tối gia đình xong là từng nhóm , từng đôi đi tìm những quán cà phê có những khung cảnh đẹp , lãng mạn để cho những giây phút ngồi bên nhau cảm thấy thật thơ mộng .

Quán cà phê nơi Thục Anh ngồi chỗ máy tính tiền có một khung cảnh thật đẹp và điều thu hút đám khách choi choi vẫn là vẽ đẹp lôi cuốn của Thục Anh . Tối nào cũng đông nghẹt , thường họ đến từng nhóm và tìm đủ mọi cách để làm quen với Thục Anh . Đó là thời kỳ huy hoàng nhất của một thời con gái . Kẹo , bánh , hoa trái , không tối nào mà không có trên tay của Thục Anh sau khi cửa tiệm đóng cửa .

Thời gian trôi qua , chiến sự càng ngày càng lan rộng , đám thanh niên từ từ thưa thớt dần . Có kẻ đã bỏ áo thư sinh để đi vào quân ngũ , có kẻ con nhà giàu có được đưa ra nước ngoài du học . Đất nước đang đi vào khúc quanh của lịch sử , những biến động xảy ra hàng ngày khiến cho con người cũng hoang trước thời cuộc .

Thục Anh lúc đó đã phải lòng một chàng sinh viên đang vừa bước vào đại học năm thứ nhất . Chàng con nhà trung lưu nề nếp , hiền lành . Tình yêu của họ vừa mới bắt đầu nhưng thật tha thiết . Thục Anh rất mặc cảm trước gia thế của mình nhưng chàng đã không ngại ngần can đảm để đưa Thục Anh về nhà ra mắt mẹ và người chị gái . Vẽ đẹp của Thục Anh đã làm cho mẹ chàng thở dài , bởi gương mặt đó , đôi mắt đó đã cho bà một sự nhận định tức khắc là con bé này số phận sẻ vô cùng gian nan . Bà là người đạo Phật , tâm lành bao dung , bà không hề phản đối tình yêu của đứa con trai , bà chấp nhận Thục Anh vào gia đình những trong lòng vẫn có chút băn khoăn .

Rồi trong những ngày đen tối phủ trùm lên thành phố , bà đã cho con trai đi tìm Thục Anh để tìm đường thoát ra khỏi đất nước đang đứng trước cảnh nước mất nhà tan . Chàng sinh viên mừng rỡ hối hả đi tìm người yêu để báo tin về chuyến đi .

Thục Anh đón chàng ở khoảng sân đầy bóng tối , cô đã khóc ngất và cho biết không thể nào bỏ lại mẹ và em trai . Thời gia đã quá gần ngày ra đi chàng không biết phải tính toán ra sao . Một bên là mẹ và chị , một bên là người yêu . Thấy chàng dùng dằng chưa quyết định ra đi hay ở lại , mẹ chàng khóc , chị chàng khóc . Những giọt nước mắt đã làm chàng điên đầu và không còn kịp nữa , chàng đã ra đi theo mẹ và chị như một thân xác vô hồn trong những ngày giờ đất nước rơi vào cảnh tang thương dâu bể .

Hai năm qua tin về chàng như bóng chim tăm cá , Thục Anh lập gia đình với một người đã thầm yêu cô đã lâu , người đàn ông đến kề một vai xuống giúp cô gánh vác gia đình trong một đất nước tràn đầy bóng tối .

Cái bóng tối đó mãi mãi trùm phủ lấy đời cô không làm sao cho cô ngốc đầu lên để nhìn thấy ánh sáng mặt trời . Người đàn ông cũng bị số mệnh cột vào đời cô khi chọn sự ở lại vì tình yêu . Từ một người con nhà khá giả , tài sản bị tịch thu khi gia đình toàn bộ bỏ của chạy lấy người . Trong những ngày hoang mang không ai còn tâm trí để dạy bảo cho ai nữa cả . Chàng đã ngây thơ ở lại vì lý tưởng trong những cuộc tranh đấu khờ dại . Mộng tưởng sụp đổ tan tành , cũng may còn được nơi cô một tình yêu dầu biết rằng đó chỉ là một thứ tình yêu miễn cưỡng .

Họ sống với nhau có hai mặt con , cảnh nghèo vẫn đeo theo bám mãi không tha . Nhan sắc một thời đã tàn tạ theo thời gian . Cô vẫn kiên cường lèo lái cho gia đình bửa đói bửa no . Đứa em trai lớn lên trong một xã hội đầy dẫy sự bất công , cảnh nghèo đói đưa tới vũng lầy đen tối . Đứa em trai chết trong tức tưởi trong khi phe đảng thanh toán lẫn nhau . Để lại cho cô một đứa cháu vừa ra tháng thì người mẹ bỏ đi tìm cuộc sống khác . Cô không hề trách cứ em dâu , chỉ âm thầm cưu mang thêm một sinh mạng còn đang đỏ hỏn . Chồng đạp xích lô , vợ tiếp tục buôn thúng bán bưng với mẹ sống đùm bọc trong một gian nhà vuông vức nhỏ nhoi bởi đó là cái chuồng heo ngày xưa mẹ cô nuôi lúc còn đang thịnh vượng .

Căn nhà bán từ từ như người ta cầm miếng bánh bẻ nhỏ ra từng miếng và cuối cùng cũng sạch sẻ trên tay để trang trãi mọi thứ trong cuộc sống . Nghèo khổ túng thiếu , mẹ cô đã chết đẹp như trong một cơn ngủ say . Không ai thấy cô khóc , một giọt nước mắt cũng không có , trong khi con cái gào lên thảm thiết . Cô rất bình tỉnh lo ma chay cho mẹ thật tươm tất , không ai nhìn ra cô đang đè nén những cơn đau thể xác và nỗi đau tinh thần đang như bão giông cuốn xoáy . Sau khi mẹ được 49 ngày thì cô thở hắt và buông xuôi tay nằm dài sống sược ra giữa thềm nhà với hơi thở chừng như tắt nghẽn ....

...

Thục Anh cứ đi , đi thoăn thoắt trên con đường đất đỏ đưa ra vùng ngoại ô , cô thấy Hiền đang đứng chờ cô bên chiếc xe Honda màu xanh biển , mái tóc anh hất nhẹ trước trán trông thật nghệ sĩ. Thục Anh đi thật nhẹ đến sau lưng anh ôm chầm lấy bờ vai làm cho anh giựt mình , rồi Thục Anh cắm đầu bỏ chạy bay ra cánh đồng dưới màu trời chiều đang rơi xuống triền núi xa xa , cô chạy một hồi thì không còn nghe tiếng chân đuổi theo sau mình nữa . Cô đứng lại giữa đồng không mông quạnh , vừa hồi hộp vừa run sợ và cô đã bật ra tiếng kêu thất thanh , tiếng cô vang lên vang lên thật ồn ào , đinh tai làm cho cô tỉnh giấc .

Cô đã thiếp đi một ngày trời ,khi choàng mắt ra nhìn thấy chồng đang ngồi nắm lấy tay cô , rồi cô đưa mắt nhìn thật kỷ . Trong phòng có mặt đầy đủ những người cô thương yêu không thiếu một người nào cả . Ngoài ra còn có một người đang đưa mắt nhìn về phía cô , một người cho cô biết là rất quen mà trong phút chốc không sao nhớ nổi . Chồng cô nhin` được qua ánh mắt và nói thật nhỏ bên tai của cô :

_ Chị Ái chị của Hiền đó

Cô sửng sốt ngạc nhiên và khi nhìn lại căn phòng của mình là một loại phòng đặc biệt dành riêng cho từng người bệnh . Chị Ái thấy cô tỉnh lại và đến gần hỏi :

_ em còn nhớ chị không ?

Cô ra dấu bảo là nhớ . Lúc đó mọi người lịch sự đi ra khỏi phòng để cho hai người đàn bà nói chuyện cho tự nhiên . Chị Ái nắm tay cô rồi ứa nước mắt :

_ lạy trời Phật chị về kịp lúc không thôi sẻ ân hận suốt đời

Chị nói cho cô nghe là Hiền được một người bạn cho biết về hoàn cảnh của em , đã hối thúc chị mua vé về thăm em mau , Hiền sắp xếp xong công việc tuần sau sẻ về tới . Chị Ái cho biết Hiền đã lập gia đình và vợ Hiền rất hiểu biết . Em đừng nghỉ ngợi gì nhiều cứ lo mà dưỡng bệnh .


Thục Anh không tin vào đôi mắt mình nữa là đã gặp lại chị Ái và cũng không tin vào đôi tai khi biết rằng Hiền không ngần ngại để chăm sóc cho cô . Gương mặt chị Ái thật hiền như gương mặt của Phật Bà Quan Âm đang cúi xuống vổ về trên cái thân xác còm cỏi tưởng sẻ ra tan theo cát bụi , lời nói dịu dàng đầy ân tình như giọt nước cành dương đang biến hoá đổi thay cho số phận của một con người ...


Mầu Hoa Khế
Dce 2010

Monday, December 6, 2010

TRONG CƠN MƯA



Hôm qua mưa suốt cả ngày, cái thú đi trong mưa của thời con gái lại như hối thức tôi bật dậy , rời khỏi chăn nệm đang còn êm ái ấm áp để ngồi lên sửa soạn áo lạnh , khăn quàng vội vã đi ra khỏi nhà , bước chân cứ cuống quít như đang có một cuộc hẹn hò nào đó .

Lên xe mở máy , mưa đổ ào xuống trước mặt kíếng làm nhoè con đường và hàng cây trước mặt . Tôi bỏ cần gạt lên trong đầu gợi nhớ tới một cuốn phim coi đã lâu . Cũng trong một cơn mưa như cơn mưa hôm nay ,người đàn muốn rời bỏ gia đình để chạy theo tiếng gọi của tình yêu , bà lái xe ra chổ hẹn với người tình để cao chạy xa bay cùng tâm trạng đau khổ , dằng xé nội tâm của chính mình trước quyết định chọn lựa ra đi hay ở lại . Cơn gió bỗng từ đâu thổi về mạnh mẽ , hất tung trên đường phố những tấm bạt của mấy cửa hàng nghiêng đổ , hất tung mọi thứ dễ dàng bị cuốn đi theo từng luồng gió tạt qua .

Cơn gió kéo theo một trận mưa rào ào ạt . Đường phố để mặc cho sự càn quét của gió của mưa . Thiên hạ đều lánh vào bên trong để tạm núp cho qua đi sự hổn loạn trên đường phố . Người đàn bà ngồi sau tay lái , nước mắt chảy nhoà trên đôi má , ánh mắt ngó theo bóng dáng của chiếc xe to lớn , ngó theo một nửa khuôn mặt của người đàn ông thả xe nhẹ lướt qua tầm nhìn của bà trước khi rời điểm hẹn vì thời gian đã cho ông biết rằng, người đàn bà ông đang yêu đã có một câu trả lời dứt khoát . Bà vẫn ngồi trong xe khuất sau một bờ tường cũ kỹ , nơi có thể nhìn thấy rõ người đàn ông đang đợi chờ bà cùng ra đi xây ước mơ cho cả hai ở một chân trời khác . Bà ngồi im bất động cho đến khi chiếc xe và người đàn ông mất hủt trong cơn mưa trắng xoá .

Hình ảnh của một người đàn bà đứng trước sự lựa chọn giữa lí trí và trái tim đã khiến cho nước mắt tôi chảy dài trong rạp hát , tâm hồn rung động theo khi người đàn bà quyết định chọn ở lại cùng gia đình với một trái tim tan nát . Bà chọn ở lại để tiếp nối những ngày tháng nhạt nhẽo không hương vị trôi qua cho đến khi mái tóc bà đã điểm trắng màu sương .

Mãi mấy chục năm sau , tôi cũng là người ở lại để nhìn theo bóng một người quay lưng bỏ đi . Tôi hoàn toàn khác người đàn bà trong cuốn phim ,bởi người ra đi mang theo hình bóng của bà . Còn hình bóng của tôi thì hoàn toàn biến mất trong trái tim của người đã ra đi .


Bao nhiêu cơn mưa đi qua , bao nhiêu lần tôi lầm lũi đi trong mưa , đi không định hướng , bao nhiêu lần cho thân thể ướt dầm khi bất giác thắng xe lại , mở cửa bước ra ngữa mặt lên trời cho mưa té tát vô mặt , những hạt mưa cứa lên da thịt không hề có lấy một cảm giác rát đau hay lạnh lẽo . Chán nản tuyệt vọng rồi trái tim trở thành chai sạn . Cái giá phải trả quá đắt cho một cuộc chia lìa xót xa .

Thời gian đã làm dịu lại mọi thứ mà mình muốn quên đi cũng không mấy khó khăn .Cám ơn trời đất . Nhưng thời gian không hề làm mất đi trong tôi cái thú lái xe đi trong mưa .Vui vẻ hạnh phúc , hay đau khổ buồn chán tôi đều thích đi trong mưa .Cái cảm giác có từ thời thiếu nữ ,cùng bạn đèo xe đi trong mưa hát nghêu ngao , vừa run vì lạnh rồi cười đùa thật hồn nhiên khi xe qua vũng nước bắn lên tung toé .

Những cơn mưa luôn gợi cho tôi thật nhiều ý tưởng để trang trãi trong những đoạn tuỳ bút hay những câu thơ còn bị tắt nghẻn .Cho nên những cơn mưa , ngoài những giọt rơi tí tách gỏ nhịp trong trong đêm khuya , hay ào ào xối xã trên mái nhà , hoặc rì rào tạt vào khung cửa kiếng . Tôi đều nghiêng tai lắng nghe với một cảm giác thật lâng lâng như đang trôi nổi bềnh bồng giữa không gian hoàn toàn im lặng , mọi tiếng động bỗng nhiên mất hút xa xăm.

Rồi hôm qua tôi vội vã đi ra ngoài cùng với cơn mưa đang đổ ào trên đường . Tôi đi tìm một điều gì thật mơ hồ chưa hình thành trong ý tưởng , tôi cứ lái xe đi qua những con đường mưa rơi trơn ướt và tôi sẻ ngừng lại ở một quán cà phê . Một ly cà phê nóng để cùng với những con chữ đang muốn nhảy xuống miếng giấy lau miệng mỏng manh trên tay .




Mầu Hoa Khế
Dce 06.2010

Sunday, December 5, 2010

Rồi anh cũng ra đi_HuynhNhatTan


http://www.box.net/shared/ysu8almpdo

Friday, December 3, 2010

L Á

Cái trò mất tích của ông bắt đầu tôi cảm thấy bất an , mấy tháng trước tôi cười nhạo khi nhìn thấy cửa nhà ông khép lại từ sau tháng 9 , tôi nghỉ ông đang chạy trốn ai đó rồi bỉu môi nhún vai nghiêng đầu , lầm bầm "ai bảo ông có sao đào hoa " . Tôi không đoán biết ra nổi ông có bao nhiêu mối tình đi qua đời ông ? , "chắc vô số kể" ,câu nói đùa với ông ở nơi một góc quán cà phê . Ông cười hỏi "còn em , chắc đã gây bao số tội " .

Chúng tôi cười thật vui rồi vì đây là quán cà phê của người ngoại quốc , nên nói gì thì chúng tôi phải chụm đầu vào nhau thầm thì . Có vài đôi mắt đồng cảm nhìn chúng tôi thật dễ thương , chắc họ nghỉ đây là một cặp nhân tình của những tháng ngày hạnh phúc nhất .

Đời sống luôn có những cái nhìn bàng quang nhưng đầy sự khẳng định . Tôi lại phá ông : " người ta đang nhìn kìa hay mình giả bộ cho giống hai người đang yêu " . Ông cũng tinh nghịch như tôi , thế là trong buổi tối bên cóc cà phê , dưới ngọn đèn vàng chúng tôi thật đẹp đôi trước cái nhìn của thế gian .

Rồi chúng tôi chia tay không một lời hẹn trở lại , rồi ông bỗng mất tích làm tôi có cảm giác như ông biến thành khói tan bay giữa không gian . Mùa thu sắp đi qua tôi chỉ giữ lại một chiếc lá trong ống kính bởi có một lần ông bảo : " giá như mình gặp nhau vào mùa thu , tôi sẻ đưa em qua thành phố Atlanta , em sẻ thấy ở đây lá đỏ rực cả một con đường " .
Tôi nghỉ nơi đó chắc đẹp lắm khi có ông đi bên tôi , một bàn tay ân cần , một bờ vai cho tôi tựa vào thật êm ái , một chút thôi khi những lúc tôi cảm thấy bị hụt hẫng lao đao , vậy mà sao ông trời như cũng hẹp lượng với những ước mơ nhỏ nhoi đó.


Sắp tới mùa đông rồi , ông đang làm gì ? đang ở đâu ? . Nơi tôi ở con đường đang đầy ngập lá vàng , có những buổi sáng tôi lái xe đi , gió thổi mạnh tung bay vô vàn chiếc lá rơi loà xoà trước mặt kíếng . Lạ thật những chiếc lá luôn cho tôi gợi nhớ về ông , nhớ về quê hương , những chiếc lá sầu đông cũng úa vàng đầy trên những lối đi . Nhưng bước chân ngày đó của tôi ,chỉ là cô bé tuổi vừa lên năm , bước chân nhỏ bé trong đôi giày màu hồng xinh xinh đùa nghịch trên từng đám lá nằm im lìm trong không gian lành lạnh heo may .


Hình ảnh chỉ ngang đó thì biến mất để cho tôi nhắm mắt nối tiếp hình ảnh có ông đi bên cạnh tôi , đi giữa mùa thu , đi giữa hai hàng cây chụm lại trên cao lá đỏ rực che khuất lấp cả bầu trời ...



Mầu Hoa Khế
Dce3-2010

Thursday, December 2, 2010

c h i ê m .b a o




Sẽ có một ngày , một ngày như thế
khi gặp người là ngày đã định chung
người quay lưng cơn địa chấn bão bùng
vây khắp lối xác thân tôi quị ngã

Giữa mặt đất nước mưa hoà nước mắt
trong mùa đông tôi hoá thạch cứng đơ
trên bầu trời bông tuyết trắng nhẹ rơi
lấp kín lại vùi tôi trong mộ huyệt

Tôi nằm nghe gió than qua cánh lá
lá thều thào trong giây phút lặng rơi
có chút gì như một điều trăn trối
rồi buông mình trong cơn gió chơi vơi

Tôi nằm đó mắt mở trừng trao tráo
nhìn cho xuyên qua đêm tối lặng im
thấy bóng tôi thất thểu bước một mình
trong quạnh quẻ khi chiều rơi tím ngắt

Tôi lại thấy bên bờ sông vắng lặng
tóc xoã dài tung từng sợi bạc phai
hoa khế tím trổ bông dài sóng nước
tôi lao mình hồn nhẹ thoát hình hài

...

Có tiếng ai dịu dàng trên bến bãi
một bàn tay nâng hỏng mảnh hồn tôi
sao nghe ấm ngọn lửa nào giử lại
thật nồng nàn môi chạm khẽ lên môi



MầuHoaKhế Dce.02.2010

Saturday, November 27, 2010

Giọt Đắng




Từ trong thiên cổ đã nghe sầu
Trên cầu rụng xuống mảnh sao băng
Tan tành vun vỡ trên con sóng
Ngập ngụa chìm sâu một bóng trăng

Dòng sông lay động phút nhiệm mầu
Vổ chùng âm điệu một mùa ngâu
Bờ đá đau hằn lên ký ức
Bóng đổ người đi nhói đỉnh sầu

Bây chừ hoá thạch câu yêu ái
Ngày có anh về nở quỳnh hoa
Thời gian buông khói mờ nhân ảnh
Người đó, ta đây giọt lệ nhoà

Chiều nay đắm đuối mưa rớt rơi
Hồn ta ướt đẳm một chổ ngồi
Chao ôi nhớ quá ơi là nhớ
Giọt đắng cà phê nhấp trên môi

Ta ngồi góc phố lạ quê người
Tóc xoã ôm bờ vai lẽ loi
Chiếc ghế lặng im không tiếng gọi
Sao có tiếng cười giữa phôi phai !? ...


Mầu Hoa Khế
Nov27.2010

Thursday, November 25, 2010

Hư ảo một cơn mê





Nắng không về đã hôm nay mấy bữa
Trời âm u buông thỏng mái sương buồn
Gió hồn nhiên lay nhẹ bụi mưa tuôn
Lá hờn dỗi chạy ùa trên đường phố

Có chiếc lá vô tình nằm trước cửa
Màu úa vàng chờ tàn rữa hư không
Em giữ vội để mang làm minh chứng
Ca khúc nào ngày tháng đó yêu anh

Kể từ khi vòng tay ôm lần cuối
Em cúi đầu nghiêng vạt tóc mây che
Trái tim rung thẩn thờ chùng nhịp lổi
Sân ga chiều bao buốt giá mang theo

Em bước vào toa trong ôm mặt khóc
Bánh xe lăn trên đường sắt lạnh lùng
Tình nào buồn hơn cuộc tình vô vọng
Hai mươi năm thương nhớ đến ngập lòng

Em lạc lõng giữa biển đời gió bão
Chiều mùa đông khản giọng gọi ai về
Ôi rét mướt chới với tìm ngọn lửa
Đóm lập loè hư ảo một cơn mê



Mầu Hoa Khế
Nov25.2010

Wednesday, November 24, 2010

Viết cho Em




Hôm nay định ghé qua nhà em họ ngồi tâm sự , tán dóc với nhau , sẳn lấy mấy trái hồng của ai cho . Em lúc nào cũng nghỉ tới tôi thế là bịch hồng em chia ra làm hai , em dặn nếu như em không có nhà thì tôi chỉ việc đi ngang qua lấy tự nhiên ở một góc nhỏ trước nhà em để sẳn .

Tôi lơ đãng quên mất mỗi chiều em đều vô viện dưỡng lão để đút cơm cho mẹ là người O ruột của tôi . O tôi bị bệnh đã mấy năm kể từ lúc mất đi đứa con trai mà O thương yêu hết lòng , O giống như thân cây chuối bị người ta đưa cây dao phạt ngang mình , O quị xuống rồi đổ bệnh nhưng chưa đến nổi trầm trọng . Ngày đó thỉnh thoảng tôi ghé thăm O , O vẫn còn tỉnh táo phụ tôi đi hái chanh , hái cam . Lúc nào từ nhà O trở về cũng tay xách tay mang , O phụ đưa ra tới xe rồi nhìn theo tôi với đôi mắt tràn đầy thương yêu . Thật lạ lùng tôi chỉ là cháu nhưng lại giống O như khuôn đúc , có lẽ vì vậy mà O dành cho tôi một tình thương thật đặc biệt .


Cho tới ngày chồng O mắc phải chứng bệnh nan y , không bao lâu cũng lìa bỏ O mà đi . Sức chịu đựng của O đã quá sự giới hạn bởi nỗi mất mát quá lớn lao . Căn bệnh không còn hành hạ thể xác nữa nhưng khiến cho đầu óc của O đã hoàn toàn mất đi trí nhớ . Tôi nghỉ như vậy mà tốt hơn cho O tôi , khỏi phải sống trong sự đớn đau , dằn vặt tiếc thương những người thân yêu , để rồi mỗi ngày mỗi tàn tạ cả thân xác .


Người còn lại giữa cuộc đời thì phải lao theo bánh xe của cuộc sống , quay cuồng chóng mặt cùng nợ cơm áo . Em gái tôi đành phải đưa mẹ vào viện dưỡng lão cho có người chăm sóc chu đáo , có thêm bạn già và có sự sinh hoạt mỗi ngày để rời bỏ cái căn nhà yên lặng mỗi khi con cái đi ra ngoài làm việc , xa cái không gian u buồn khi không còn bóng dáng của hai người O thương yêu đã qua đời.


Mướn một người đến chăm sóc người bệnh , em tôi cũng đủ khả năng , nhưng đã thay biết bao nhiêu người vì những chuyện xảy ra như không để ý đã làm cho người bệnh bị thương tích thêm . Cho nên biện pháp cuối cùng em tôi cũng vô cùng đau khổ trước những lời nói dị nghị , phê bình , trách móc . Em tôi vẫn cứ quyết định theo sự sắp xếp của chính mình để đưa mẹ tới một nơi , em nghỉ để khuya hôm có người kịp trở tay khi bệnh tình của mẹ mình bất ngờ trở chứng . Chỉ có tôi là người hiểu em hơn ai hết , mỗi ngày kể từ khi đưa mẹ tới viện dưỡng lão , sau giờ làm việc chiều nào em tôi cũng đến để đút cơm cho mẹ ăn , vén tay vén chân coi mẹ có bị trầy sướt ở đâu không , giặt khăn ngồi tỉ mỉ lau chùi cho mẹ từng ngón tay ngón chân . Đâu ai biết được trái tim em đập liên tục khi trên đường lỡ bị kẹt giữa dòng xe , em sợ tới trể sẻ không được ngồi đút cho mẹ từng muổng cơm vì đã qua đi thời giờ ấn định của viện dưỡng lão .


Mỗi người ai cũng có những hoàn cảnh riêng , mấy ai hiểu thấu đáo cho nhau . Cũng có nhiều người cho việc đưa mẹ vô viện dưỡng lão là không đúng . Nhưng với riêng tôi khi nhìn thấy em chăm sóc mẹ không một ngày ngơi nghỉ , mưa to gió lớn hay nắng lửa oi nồng , em vẫn điều đặn như chiếc kim đồng hồ không sai một tít tắc .Những ngày lễ lớn trên nước Mỹ như ngày Lễ Tạ Ơn , em luôn chuẩn bị để đưa mẹ về nhà chung vui với con cháu . Có sự hiện diện của mẹ bên cạnh , tôi thấy em nói chuyện nhiều hơn , như thay đổi hẳn cả con người vốn sống rất thầm lặng . Bốn mùa trôi qua em như đã quên đi không gian và thời gian , quên đi cuộc sống vui vẻ cho riêng mình . Niềm vui của em là nhìn thấy mẹ da dẻ hồng hào , hôm nào O tôi cười vui là em gọi phôn mừng rỡ cho tôi biết . Lòng hiểu thảo của em làm sao mà mang ra để đong đo và tôi nghỉ con người không ai có cái quyền để đi phê phán trước những cách thể hiện tình cảm thương yêu của một người khác .


Chiều nay trên đường từ nhà em trở về , lá mùa thu theo gió rơi rụng đầy cả con đường , tôi nghỉ tới em khi nhìn thấy nụ cười của mẹ , em tôi sẻ vui lắm mặc dù lòng em đang se thắt u buồn khi nhìn thấy những chiếc lá vừa mới xanh ngắt trên cây , đang đổi màu để úa tàn rụng rơi .Một nỗi xót xa vô vàn khi em nghỉ tới mình sẻ còn bao nhiêu ngày nữa để lao xe thật mau được đến bên mẹ với trái tim nhói buốt giữa dòng đời vô tình vẫn hững hờ bình thản trôi đi .

Em tôi đang bám lấy chút hy vọng mong manh như tia sáng yếu ớt ở tận cuối chân trời nhưng đó là một nỗi hạnh phúc vô bờ , vô bến .Bởi còn mẹ là còn tất cả có phải không em ? ...



Mầu Hoa Khế
Nov24.2010
Cho Ngọc Hà

Monday, November 22, 2010

thói quen

Chị gào lên đầy sự phẩn uất , âm thanh không thoát ra khỏi cánh cửa phòng , giọng chị nhẹ như hơi thở , hơi thở thều thào bị đứt quảng của một sinh vật trước phút lìa đời . Sự chịu đựng trước những lời nói cay nghiệt , miệt thị .Chịu đựng trước những hành động khiêu khích làm tổn thương tâm hồn của chị một cách triệt để .Từng ngày , từng tháng , từng năm tất cả đã biến thành một thói quen trong cuộc sống và sự chịu đựng của chị cũng đã trở nên chai sạn , trơ lì .

Chị luôn tự hỏi tại sao chị không mạnh dạn dang tay cắt đứt những thứ dây mơ rể má đã như một thứ nghiệp chướng vây hảm cuộc đời của chị ? tại sao chị cứ lần lựa mãi hoài để rồi cuối cùng khi nhìn lại ,chị đã không còn nhận ra chính mình , đôi mắt mệt mỏi , đôi môi khô héo và một trái tim rã rệu . Những tháng ngày trôi qua giống như những giọt nước nhỏ xuống điều đặn từng giọt một của cái vòi nước bị long ra không khoá chặt lại được và cũng không quan trọng để thay đổi .

Nước mắt tưởng sẻ vơi , sẻ dịu lại những dây thần kinh đang căng ra hai bên mang tai , miệng chị lầm bầm những điều ức oan không thốt ra được bằng lời nói mạch lạc , chị như một người điên , hai tay run rẩy , đầu gối khuỵ xuống . Chị thét gào trong căn phòng nhỏ bé , chị có cảm giác mình đang đứng trước bờ biển mênh mông , nhìn thấy những cơn sóng đang cuồn cuộn từ biển khơi ào vào xoáy tung lên thành ngọn cao ngất ngưỡng , chị ngước mặt lên chơi vơi trong khoảng không gian của trần nhà màu trắng toát , chị thấy mình biến thành khói bay lang thang lên tới trời mây , chị nhìn ra cửa sổ , bên dưới là một khoảng tối thật sâu để chị lao mình bồng bềnh như một chiếc lá vàng úa đang lìa cành theo cơn gió lồng lộng .

Những cảm giác đó đã hiện ra nơi khuôn mặt của chị một sự khoái cảm lâng lâng , rồi chị chìm sâu trong nước mắt nhoè nhoẹt , trên môi cười mản nguyện trong thế giới của chị , một thế giới không âm thanh , một thế giới của sự lặng câm khi mắc phải lời nguyền .

Căn nhà đèn đã được thắp lên , tiếng va chạm ồn ào của sự khua động . Mạch đời vẫn tiếp nối , vẫn trôi chảy . Mọi chuyện vẫn như ngày hôm qua , hôm nay và ngày mai . Chị phải cười , phải nói , phải làm việc và phải chịu đựng trước những sự đối xử đã như một thói quen . Bởi chị quá yếu đuối ,chị sợ sự thay đổi ? không ,thực ra chị sợ mất , sợ mất đi những thứ hệ luỵ đã là một phần máu xương của chị , đã là trái tim đang đập cho chị những nhịp đập của sự sống trong một cái xác chết chờ ngày mục rữa ...


Mầu Hoa Khế Nov 22.2010

Mình Ơi _ Diệu Hương



http://www.box.net/shared/9887y5te3j

Friday, November 19, 2010

kỷ niệm






Trước ngày cất bước Vu Qui , của hồi môn mẹ cho mang theo là cả tấm lòng của mẹ gói ghém , chắt chiu . Kỷ vật để con gái cất vào hòm rương , có khi chỉ là một chiếc vòng đeo tay đơn sơ bằng loại đá màu xanh , một sợi dây chuyền nhỏ hay một chiếc nhẩn đã bị trầy sước bào mòn theo năm tháng . Giá trị tất cả không tính ra bằng tiền bạc , mà tính bằng những kỷ niệm của một đời người . Và người giàu có nhất giữa thế gian vẫn là người có thật nhiều kỷ niệm .

Tôi cất giử vào nơi đây những kỷ niệm thật nhiều hạnh phúc với những tiếng cười dòn tan của những cuộc hạnh ngộ vui vẻ . Nhưng cuộc đời đâu chỉ cho ta những tiếng cười không thôi , e rằng thật đơn điệu ,cho nên bên cạnh luôn được song hành bởi những tiếng khóc , những giọt lệ âm thầm rơi xuống cùng nỗi khổ đau .

Có hạnh phúc , có khổ đau , có nụ cười và tiếng khóc . Tất cả là một bố cục chặt chẻ để bức tranh thể hiện được toàn bộ sự linh động khi thượng đế đã sáng tạo và vẽ lên đó một hình hài . Tất cả những điều ta trải nghiệm qua trên những chặng đường dâu bể , đã ăn sâu , đã khắc cốt ghi tâm đã trở thành kỷ niệm để ta cất giử thật trân trọng trong ký ức , để thấy mình được sống và đã sống như thế nào?.

Của hồi môn cho con cái sau này , tôi chỉ để lại bằng những con chữ với bao nỗi niềm mỗi ngày trước màn hình trắng , có thể nó chỉ có giá trị đối với các con sau ngày tôi buông xuôi đôi tay ,mất đi hơi thở .

Có hai lần trong đời để chúng ta bước chân ra khỏi gia đình , xa cha mẹ , xa những người thân yêu . Một lần theo chồng , một lần đi về với cõi hư vô . Thì của hồi môn ta mang đi theo cũng vẫn chỉ là những kỷ niệm của một đời người .


MưaPhốNúi
Nov.2010

Tuesday, November 16, 2010

khi màu nắng còn tươi

ô cửa im tiếng gõ
lá thu về đỏ ối
lá thu về vàng hanh
trổ nhánh sầu trên cao

em giấu sau mái tóc
giọt lệ nào lao đao
em giấu cất nỗi đau
giữa biển đời gió bão

tại sao và tại sao !?
để màu đêm khắc khoải
cho tháng ngày khoan thai
lạnh lùng trôi xa mãi

để em là Chức Nữ
đan từng sợi mưa rơi
mong cánh chim ô thước
bước người về bên tôi

và trần gian nảo nuột
ngu ngơ em câm lời
anh quay lưng từ độ
sóng cuộn vào xa khơi

một hồn rách tả tơi
một đời không tiếng cười
em chơi vơi , chơi vơi
buông thân xác rã rời

...
khi màu nắng còn tươi



Mầu Hoa Khế

Lệ nơi phi trường



Đàn ông ...
nước mắt chảy trong lòng
không dâng lên khoé mắt
nhỏ vào tim quay quắt
lặng thầm mà bão giông

anh đứng đó lặng trông
chỉ cách một khoảng trống
giữa biển người xao động
như cách một dòng sông

trời trưa nắng rất nồng
phi trường dài mênh mông
không một cơn gió lộng
nghe lạnh giá mùa đông

em nhìn ra khung kính
bàn tay nào vẩy đưa
đừng anh ơi lệ ứa
cho hồn rào cơn mưa

tình chỉ là chiếc lá
trong gió thu vờn bay
rơi đậu trên vai áo
như nụ hôn ngất say

bàn tay chừ chới với
tay ngày buồn trong tay
rã rời bàn tay vẫy
thế giới sầu là đây

nghẹn ngào em quay lưng
mắt anh buồn vô vọng
con tàu bay trên không
khoảng cách đời trống vắng

...

Có một người lẻ bóng
trong chiều nay ...chiều nay
có một người thầm khóc
trong mây bay ...mây bay



MầuHoaKhế

Monday, November 15, 2010

Em ngủ trong một mùa đông _mpn


http://www.box.net/shared/2v4zufi7tr

ẢO hay THỰC ?

Lần đầu tiên nhìn thấy cái nick Tà Áo Xanh , cái nick đã gây trong lòng tôi một sự cảm mến , thật dễ hiểu bởi tôi rất yêu mùa thu và những dòng nhạc của Đoàn Chuẩn , Từ Linh mà bài hát Tà Áo Xanh là một kỷ niệm thật sâu đậm của cả một thời tôi vừa mới lớn . Trên diễn đàn ĐT, chúng tôi gặp nhau ở trong topic Âm Nhạc , tôi cũng chỉ mới vào sinh hoạt ở đó chỉ độ hơn 1 năm . Năm 2005 tôi cũng có lang thang trên net chỉ đọc và sinh hoạt nói chuyện mưa nắng cùng nhóm bạn dễ thương mà khi về VN tôi đều gặp gỡ . Thuở đó tôi chưa biết làm thơ , chưa biết viết , nhưng rồi không có thời gian nhiều đành rời bỏ .

Người ta gọi đó là thế giới ảo , nhưng tôi thì không nghỉ như thế , vì tôi đã từng gặp những con người rất thật .Sau cái màn hình màu trắng , rõ ràng sự cảm xúc được thể hiện qua nụ cười khi ta đọc qua một bài viết vui , hay cõi lòng chợt chùng xuống như màu chiều buông nhẹ khi ta đọc thấy một bài thơ buồn . Tất cả sự rung động làm cho lượng máu đi qua tim trong hân hoan , dồn dập và có thể lỗi đi một nhịp khi những con chữ dìu dắt ta đi vào câu chuyện thật thương tâm . Tất cả đều thật không ảo chút nào cả . Tôi đến thế giới đó để làm quen với thơ , với văn và được nói chuyện trực tiếp với những người mình ái mộ . Tôi không cần phải mang cho mình một chiếc mặt nạ nào cả , tôi nghỉ sống thật sẻ thoải mái hơn nhiều so với sự giả dối .

Thế giới nào cũng không chạy thoát khỏi qui luật co' người thương , kẻ ghét . Tôi rất vui khi quen biết với Tà Áo Xanh , tôi gọi bằng sis vì nhìn thấy sự chửng chạc qua sự đối xử của cô ta với mọi người chung quanh . Tôi rất thích ca hát ,nhưng giọng hát yếu và không ai giúp dùm cho tôi những bài hát đúng tông , Tà Áo Xanh đã làm cho tôi điều đó , không ngại tôi hát tệ luôn khuyến khích và giúp tôi thêm lòng tự tin bằng cách cho tôi cùng ca hát chung với nhau , rồi dẫn tôi qua với diễn đàn Gạch Nối , để cho tôi có thêrm những người bạn rất dễ mến.

Chỉ một thời gian ngắn chúng tôi trở thành bạn bè của cái thế giới mà người ta cho là ảo . Thân thêm một chút , thì Tà Áo Xanh biết tôi lớn tuổi hơn , nên chúng tôi gọi nhau bằng O vì chúng tôi cùng góc người miền trung . Trước đây có những diễn đàn tôi đến , cũng lắm người nhìn thấy tôi là chướng tai , gai mắt . Họ không ngại ngùng để buông ra những lời khiêu khích hay mỉa mai . Tôi mà hiểu đưọc là chết liền , nên cũng chẳng cần gì phải hiểu để mang sự thắc mắc trong lòng , làm xấu đi khi tôi nhìn màu nắng của bình minh , hay màu chiều của hoàng hôn .Ai bảo tôi lì cũng được , nếu hiểu sâu hơn thì tôi là người không để ý , nhầm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó , bởi nơi đó mình cũng có người thương mến . Rồi tôi nghỉ không ai có thời gian để đi khen ai đó bằng một lời giả dối chi cho mất công , mà khi đã mở miệng bằng những lời giả dối thì không ít nhiều người đó cũng đã bị ảnh hưởng về tâm lý . Đừng bao giờ nghỉ người được khen không biết họ là ai bằng từ lối suy nghỉ trẻ con của chính mình , là nghỉ người ta tưởng này tưởng nọ để dễ bị lạc hướng trong sương mù .

Giữa chúng tôi , tuy mới làm bạn không lâu nhưng Tà Áo Xanh đã nhìn thấy cách suy nghỉ và lối sống của tôi . Chủ yếu là vui , nụ cười làm đẹp cuộc đời . Còn tôi thì khâm phục Tà Áo Xanh vì cô ta có nhiều tài mà tôi cần phải học hỏi . Ở trường học thầy , ra đường học bạn , lời người xưa đã chỉ bảo như thế . Cho nên quen biết được với Tà Áo Xanh là một điều thật tốt cho tôi về mọi mặt . Tôi rất vui khi biết trong nay mai chúng tôi sẻ gặp lại nhau ở một nơi chốn khác . Tôi tin chắc một điều nơi chốn đó sẻ mang lại nụ cười và sự ấm áp tình người cho bạn của tôi .

love

mưa phố núi

Thursday, November 11, 2010

Vì Em Yêu Anh _Đức Trí


http://www.box.net/shared/sqo46zppf2

Tuesday, November 9, 2010

Cơn Mơ Mùa Đông





Tôi trở về quê hương vào mùa đông , chuyến đi này mang theo chút nôn nao , háo hức của tuổi vừa mới lớn . Nhịp đập trái tim bối rối cho một cảm giác hẹn hò cuống quít của một thiên đường nào đã chìm khuất yên ngủ từ lâu . Cảm giác bỗng trở về nhoẻn môi cười như nụ quỳnh hoa tỏa vươn cánh mỏng , bỗng long lanh như những hạt nắng nhảy múa trên cành .

Chúng tôi , từ hai phía chân trời xa tít tắp , những thân gần được xây lên bằng bước đi chậm rãi của thời gian . Từ sự cảm mến , ngập ngừng của giây phút đầu tiên tìm biết đến nhau , để đi tới một thứ tình cảm dựa trên những dòng thơ văn khi cùng nói về quê hương . Chiếc nôi chung của thời thơ ấu , ở đó có những con đường đất đỏ vẫn còn in dấu chân chim nhỏ bé một thời , nơi có những mùa nắng cháy đỏ ruộng đồng , nơi có những ngày mưa tầm tả trên con sông chạy dài bên bờ thành phố trầm tư .

Nơi một sân ga của quá khứ vàng vọt , cũ kỷ , mắt tìm thấy trong mắt , môi thầm gọi trên môi . Tiếng nói vẫn còn đây, âm hưởng địa phương nằng nặng , tiếng nói của nơi chúng tôi được sinh ra chợt vỡ oà cho cuộc hạnh ngộ đầu tiên . Không gian chợt lùi vào câu chuyện cổ tích tự ngàn xưa , chàng hoàng tử đã đến , xua đi bóng đêm u ám , mang ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu sáng , mang tình yêu cùng nụ hôn để đánh thức cô công chúa đang bị lời nguyền độc ác ngủ mê suốt cả mùa đông .

Chúng tôi trở về quê hương bằng bước chân của quá khứ , anh với mái tóc loà xoà nghệ sĩ , em cô bé tóc bím thơ ngây . Cây sầu đông trên cao lá đã úa gầy trong cơn gió mùa se lạnh . Cánh tay anh thật ấm một vòng ôm , thời gian ngừng lại như muốn đóng khung những khoảnh khắc của hạnh phúc , yêu thương . Nhưng tôi vừa chợt nhận ra nỗi u hoài trong đôi mắt anh , trên đôi môi anh ngập ngừng .Để tôi cũng vừa chợt nhận ra giữa trái tim tôi một vết xước im lìm . Tôi đưa tay ra dấu và dịu dàng để nói với anh :

_ Hãy để những điều bí mật vĩnh viễn chìm theo sự băng giá của mùa đông .

Tình yêu , không phải dễ tìm và không dễ đưa tay nắm chạm bởi nó chỉ là hạt sương mong manh , hay chỉ là cơn gió thoảng qua không gian vô hạn . Tôi quay lưng bước đi , trong màn mưa bay . Chỉ có dòng sông , con đường và cây sầu đông im lặng nhìn theo .Còn anh thì đã nhòe mất tan biến , như chưa bao giờ hiện hữu .

Tôi sẽ cùng cái bóng cô đơn của tôi ngủ vùi trong mùa đông tuyết , lời nguyền xưa khắc nghiệt vẫn còn đó và tôi sẽ không bao giờ mong muốn phiêu lưu trở về thêm một lần nữa, dẫu đó chỉ là một cơn mơ .


Mưa Phố Núi Nov 09.2010

Friday, October 29, 2010

Áo Lụa Vàng _Phạm Thế Mỹ


http://www.box.net/shared/fv4fdni597

Monday, October 25, 2010

Rỗng ...



Mùa thu cho màu lá úa vàng rãi đầy sau khu vườn nhỏ, góc nương náu bình yên của tôi sáng nay vẫn còn sũng ướt những bụi mưa đêm qua, tiếng chim ngập ngừng gọi nhau nghe thật khẽ và từng đôi cánh chập choạng vỗ đập như đang san sẻ hơi ấm cho nhau trong cơn se lạnh đầu mùa.


Tôi đưa tay kéo hờ chiếc rèm cửa sổ, mặt trời vẫn còn giấu mình bên kia sườn núi, xa thật xa một cánh chim đang bay đơn lẻ về đâu giữa màu trời bàng bạc u buồn. Tôi ngồi lên, co hai chân, đưa đôi tay ôm ghì đầu gối, đầu gục xuống tựa chiếc cằm êm ái trong tư thế như có một lần tôi cúi đầu tựa trên bờ vai của ông. Mắt nhắm nghiền, đầu óc buông thả bềnh bồng trôi.


Ông biết không, tôi vẫn tiếp tục sinh tồn với lòng ngực chứa đựng một trái tim đầy vết sẹo, tình yêu đui mù và tình đời bạc bẽo. Tôi đã đánh mất niềm tin, đánh mất nụ cười để chai sạn đánh mất luôn cả những giọt nước mắt, đâu còn nữa để vỡ oà, để cho vơi ít nhiều khổ đau.


Những lúc như bây giờ , tôi lại thả trôi mình trở về khoảng không gian của những tháng ngày thật xa xôi tưởng đã vụn vỡ , nhưng những mảnh vỡ vẫn cứ luôn được chắp vá thật vụng về ,để cho tôi bấu víu vào đó những phút giây quanh mình thật yên lặng , sự yên lặng của một xác thân khi đứng trước họng súng đợi chờ viên đạn ân huệ cuối cùng . Tôi bắt gặp một tôi thơ ngây trên quê hương với dòng sông, khi mùa khế trổ hoa màu tim tím rơi rụng xuống dòng nước cuốn trôi. Tôi bì bõm đùa vui đùa trên dòng nước xanh biếc và đâu bao giờ biết cuộc đời mình, cũng như những cánh hoa kia theo từng cơn sóng dạt mãi tới phương nào?


Cánh hoa trôi qua bao gập ghềnh thác đổ, trong cơn xoáy của cuộc đời tơi tả xác xơ. Thời gian mòn xoáy, cạn kiệt tuổi thanh xuân, hành trang là những ký ức hằn sâu nỗi đau. Có còn gì đâu mà phải mỗi sớm mai thức dậy lặng lẽ với tháng ngày, còn gì nữa đâu để đêm về lắng nghe sự cô tịch lần đi vào cõi hư vô!?


Nhưng tôi vẫn phải sống, không còn cho tôi, mà cho những hệ luỵ buộc ràng quanh mình. Tôi không còn gì nữa để trao ra và chẳng còn muốn gì để đón nhận.


Rỗng...


Mầu Hoa Khế Oct 25.2010

Friday, October 22, 2010

Không còn mùa thu _ Viet Anh



http://www.box.net/shared/hnxx0o05ub

Wednesday, October 20, 2010

Tình Nghệ Sĩ






Có chi mà em khóc
dòng lệ chảy đôi dòng
khóc tôi đời cô độc
khóc em kẻ thay lòng !?

một năm tình long đong
cám ơn em vung vãi
rơi chút nắng tươi hồng
lấp trái tim trống trãi

tôi chỉ người nghệ sĩ
gảy khúc nhạc tình buồn
em phút giây si dại
trao tặng nụ môi hôn

rồi em vội quay lưng
khi tình tôi tha thiết
bỏ tôi giữa lưng chừng
bến bờ sông chảy xiết

trăng đêm nay về khuyết
em giấu nửa mảnh đâu
để tiếng đàn ngưng tiếng
tôi nâng chén tiêu sầu

ai bước qua nỗi đau
lòng vàng theo xác lá
mùa thu đang rơi mau
tình ra đi vội vã

khóc mà chi hở em
để đêm buồn tiếng thở
hãy cười vui rạng rỡ
quấn quít phút hẹn chờ

tôi ôm cuộc tình lỡ
đem vào những câu thơ
hương thơm em bỏ lại
cho nồng cả giấc mơ


Mầu Hoa Khế Oct 19.201

Sunday, October 17, 2010

PHƯỢNG




Nhà Phượng cách nhà của tôi một khoảng trống , đó là cái sân sau của căn nhà nằm chính giữa cách ngăn bằng hai bờ tường cao , nhưng khi chúng tôi ở trên lầu thì nhìn thấy nhau bởi một không gian trống trãi , có thể nói vọng qua nếu không sợ hàng xóm phiền lòng .
Phượng hơn tôi ba tuổi nhưng học cùng trường . Chị tôi là người yêu của anh Phượng nên giữa chúng tôi lại càng thấy thân thiết nhau hơn . Phượng người Bắc góc gác từ cha mẹ là người Hà Nội di cư vô miền Nam , tiếng Bắc hôm nay của tôi thật nhuần nhuyễn do bắt nguồn từ lúc quen biết Phượng . Năm đó tôi mới 15 tuổi , đâu đã ra dáng dấp thiếu nữ gì đâu vẫn như con trai còn nghịch ngợm hồn nhiên chơi u mọi , nhảy dây , banh đủa trong xóm , vẫn còn đi hái trộm cây mận , cây trứng cá bị người ta phàn nàn tới tận nhà méc với ba mạ , nhưng đâu ai biết tôi là con gái cưng , từ lúc chào đời cho tới khi lớn lên chẳng bao giờ bị ăn đòn cả , cho nên tới tuổi đó vẫn còn như con nít .

Còn Phượng đã 18 tuổi , chữ đẹp hình dung chưa đủ phải nói thêm là vô cùng quyến rũ , vô cùng nồng nàn . Dĩ nhiên là có rất nhiều người theo đuổi , nhưng ông anh nghiêm lắm nên đâu có ai dám tới nhà , chỉ đứng xa xa mà nhìn nàng thôi . Cách sâu vào cuối con hẻm có gia đình của anh chàng trung uý phi công , oái oăm người mẹ lại kết con bé còn thắt bím tóc là tôi , rồi có ý muốn làm xui với ba mạ xin cưới tôi cho anh Hùng . Bề trên toan tính gì tôi cũng chẳng cần biết , họ sắp xếp cho anh Hùng mời tôi đi ăn đêm Giáng Sinh . Anh Hùng cũng chỉ biết tôi loáng thoáng con nhỏ miệng còn hôi sửa , nhưng thương mẹ nên chìu bà để gặp tôi . Còn tôi biết anh Hùng hơn mình cả 10 tuổi ai mà thèm , nên tối hôm đó tôi rũ Phượng đi chung tới điểm hẹn . Nơi đến là một nhà hàng bán đồ Tây , cao sang lịch sự . Và buổi gặp gỡ đó tôi đã vô tình trở thành bà mai kiêm luôn cánh chim xanh để đưa thư tình cho hai người .

Tình yêu của họ thật tội bởi mẹ anh Hùng không thích Phượng và những lần họ hẹn hò ai cũng tưởng đó là cuộc hẹn hò của tôi và anh Hùng . Trãi qua hai năm trời lận đận cuối cùng bà mai tôi phải đứng ra làm sứ giả nói thay những lời ngọt ngào trước mặt mẹ của anh Hùng . Sứ mệnh của tôi được hoàn thành thì vào cuối tháng 11 , lúc Phượng và tôi đang bàn tính đi mua vải vóc về để may áo chuẩn bị cho tháng 12 , cho đêm Giáng Sinh sắp tới . Tôi vẫn còn nhớ cái ngày định mệnh khủng khiếp đó , không mảy may quên được . Buổi sáng Phượng ghé qua nhà hỏi tôi

_ mày nghỉ tau mặc áo màu đỏ hay màu vàng ?

Tôi nhìn phượng , lúc đó đang trong thời kỳ yêu đương lại càng đẹp thêm ra , tôi nói

_ áo đỏ đi , mày hợp màu đỏ hơn

Phượng rất vui và tung tăng quay về nhà để cùng người chị kế đi lên chợ Bến Thành mua vải . Tôi cũng rời khỏi nhà để đến thăm nhỏ bạn ở bên Phú Nhuận .

Lúc tôi ngồi xích lô trở về nhà trời đã chiều tối ,xe vừa trờ tới đầu đường Công Lý , thì thấy trên đường đi xe bị kẹt dồn cục , tôi nghe trên đường lào xào hối hả vì ở khúc đường Trương Tấn Bửu bị phát hoả . Tôi hốt hoảng trả tiền cho ông xích lô để chạy bộ về nhà cho kịp , lúc tôi vừa về tới thì lửa đã được dập tắt và thấy nhân viên cứu hoả đang đưa một người ra xe chở đi cứu cấp .

Cả xóm hú hồn vì xe cứu lửa tới kịp , ngọn lửa chỉ thiêu đúng nửa căn nhà và đó là căn nhà của Phượng . Sau khi bình tỉnh lại , tôi được biết người vừa đưa đi cấp cứu là Phượng . Tôi vội vàng theo xe honda của người bạn cùng xóm chạy lên bệnh viện coi Phương như thế nào . Trước cổng bệnh viện , lại thêm một người trong xóm ra đưa tay ngăn cản không muốn cho tôi đi vào , nhưng tôi vẫn cương quyết vô thăm Phượng . Khi vào tới nơi tôi mới hiếu ra thiện ý của người hàng xóm tại sao mà muốn ngăn cản tôi lại .

...

Phượng , cô bạn gái thân của tôi toàn thân đã bị một thùng nhựa chứa đầy năm lít xăng để trên một thành gổ bắt ngang nơi căn gác , khi Phượng vừa từ chợ Bến Thành về chuẩn bị nấu cho gia đình bửa cơm tối , vì sơ ý vướng vấp ở sau căn bếp chật hẹp , khiến cho thùng xăng rơi từ cao xuống đổ ào vào Phượng , khi cô ta đang đứng gần bên bếp lửa .

Lúc tôi vừa tới căn phòng mà bên ngoài có rất nhiều người nửa thương tâm , nửa tò mò đứng làm cản lối vào . Tiếng tôi hơi lớn xin mọi người nhường lối đi , vừa vào đến chiếc gường thì tiếng Phượng bị khàn đục cất lên " Loan đó hả " . Tôi vừa bước tới vừa nói "tau đây ...tau đây " thì toàn thân tôi như bị ai cầm một cái dao to chém ngang trái tim khi nhìn thấy Phượng . Trên tấm ra trắng của bệnh viện một tấm hình hài không còn nhận diện ra được , tôi run rẫy cố ngăn chận tiếng khóc đang bị uất nghẹn trong cuống họng . Còn ông anh Phượng miệng cứ lẩm bẩm , mắt đờ đẩn như một người mất trí . Có lẽ không thể còn có nỗi đau nào hơn thế nữa . Tôi thấy Phượng cố đưa tay cho tôi nắm , tiếng Phượng lại khàn đục hơn , tôi phải nghiêng tai sát vào miệng Phượng để lắng nghe từng tiếng nói bị đứt quảng một cách khó nhọc thốt lên .

_ mày thấy ... tau ra sao ? có thể ...đi sửa lại ...sắc đẹp không ?

Tôi trả lời như một kẻ bị lên đồng thiếp .

_ dĩ nhiên rồi , mày sẽ đẹp lại mà

Chỉ chừng đó thôi thì Phượng kêu la sao nóng quá và anh Phượng cùng tôi đưa Phượng qua một căn phòng có máy lạnh . Cả đêm hôm đó tôi ở trong phòng với Phượng . Mùi cháy khét của da , của tóc hôi nồng như một con gà quay bị cháy đen . Phượng đã được chích một mũi thuốc ngủ để tránh đi sự đau đớn đang từ từ hành hạ thân xác . Toàn thân Phượng đã bị ngọn lửa như ngọn đuốc nấu chín tận xương tủy và trái tim đang bỏng rát nhịp đập cuối cùng .

Tôi nắm tay Phượng và nói trong câm lặng .

_ hãy đi cho thanh thản , đừng luyến tiếc gì nữa

Rồi tôi niệm kinh Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật , xin Đức Phật Từ Bi cứu độ linh hồn của Phượng về cõi an lành .

Đám tang của Phượng đi trên một chiếc xe ngựa chất đầy hoa trắng , di ảnh là một bức chân dung nhìn thẳng đẹp nảo nùng . Trên đường đưa ra nghĩa trang bất cứ ai đi qua đều thốt lên cửa miệng .

" hồng nhan bạc mệnh "


Mầu Hoa Khế Oct 17.2010

Thursday, October 14, 2010

VŨ THÀNH AN và TÔI

Thật vô cùng thú vị khi bắt gặp tình khúc số 37 của Vũ Thành An qua tiếng hát Khánh Hà . Một trong những bài không tên của một nhạc sĩ với tên tuổi lớn trên vòm trời âm nhạc trước năm 75 . Thuở tôi còn rất trẻ , tôi theo chị Cả đến một quán ăn toạ lạc giữa thành phố Sài Gòn . Khi đến nơi nhìn thấy tất cả những người có mặt của đêm hôm ấy đang cười nói vui vẻ và trên bàn thức ăn vẫn chưa dọn ra , hình như người chủ nhân của bửa tiệc hôm đó đang chờ chị tôi đến . Đó là đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc , ông là ba nuôi của chị tôi , vừa thấy chúng tôi mở cửa bước vào quán thì ông đã vội đứng lên đưa tay để chúng tôi đi đến ,nơi một dãy bàn được kê dài thêm ra cho đủ với số người đang ồn ào cười nói làm cho quán ăn đã mất đi cái vẽ im lặng mọi hôm .

Những người khách ngồi nơi đó phần đông là trong giới nghệ sĩ , trước màn hình hay sau hậu trường . Trong trí nhớ khi tôi ngồi đối diện với Kiều Chinh là một minh tinh nổi tiếng , bà có vẽ đẹp rất tây phương , bên cạnh của bà là nhạc sĩ Vũ Thành An . Họ đang bàn luận về cuốn phim Người Tình Không Chân Dung chuẩn bị bấm máy nay mai . Trong cuốn phim đó nhà đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc đang muốn tìm cho nhân vật đóng vai Người tình không chân dung một cái tên , thì tình cờ trong lá thư chị tôi viết cho ông có nhắc tới tên chồng là Thiều , nên ông cho chị tôi biết đã chọn ngay cái tên đó cho nhân vật trong phim .

Thế giới của điện ảnh và âm nhạc lúc bấy giờ, chị Cả tôi là người quen biết nhiều nên tôi thường đi theo và biết rất nhiều người nổi tiếng trong thế giới này . Lúc đó nhạc sĩ Vũ Thành An còn rất trẻ và phải nói là rất đẹp trai , tôi được biết ông qua nhiều tình khúc không tên đang được phổ biến và rất được lớp sinh viên , học sinh yêu thích . Tôi lúc đó chưa biết yêu , chưa biết rung động nên chưa cảm nhận hết những đau đớn chìa lìa trong những tình khúc của ông .

Mấy mươi năm trôi qua trong cuộc sống với biết bao nhọc nhằn , biết bao thống khổ . Đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc đã qua đời , chị Cả tôi cũng đã về với thiên thu và còn bao nhiêu người trong bàn tiệc hôm đó biết đâu cũng có kẻ ra đi mà tôi không biết hết .Nhìn lại nhạc sĩ Vũ Thành An hôm nay , ông cũng theo định luật tàn phá của thời gian , nhưng trong ký ức tôi vẫn không hề quên người đàn ông có vẽ đẹp thư sinh ngồi chăm chút cho tôi từng món ăn và khen "con bé có đôi mắt đẹp mà buồn quá " . Cho nên khi bắt gặp qua tình khúc Bài Không Tên số 37 của ông . Tôi bỗng thấy như mình vừa trãi qua một giấc mơ ...

Rưng rưng lệ ướt mi, chênh vênh một bước đi,
Lang thang ngày tháng xuân thì
Đi đâu tìm kiếm chi, vui đâu được mấy khi, trăm năm đâu dài nữa *

Từ một cô bé mặc áo đầm ngắn , tóc thắt bim thơ ngây , ngồi giữa một quán ăn lơ ngơ lạ lùng trước những bàn cải sôi nổi về một cuốn phim ảnh , tôi nhớ nhạc sĩ Vũ Thành An cũng có mặt trong một cuốn phim nào đó , hình như là cuốn Chiếc bóng bên đường hay Chân Trời Tím (?), ông lúc đó vẫn còn nét thư sinh , da trắng nhưng khi đóng vai một người lính , tôi nghe loáng thoáng lời nói của chuyên viên hoá trang bảo là phải làm cho ông đen một chút cũng gây nên một trận cười thật thân tình , thật dễ thương .

Vẫn như đang còn thơ, vẫn mơ mộng mộng mơ,
Vẫn ta xưa người cũ *

Qua những năm tháng nhạc sĩ Vũ Thành An bị tù đày , có phải ông đã nhìn thấu suốt ra một điều gì để thấy mình

Chỉ là một lá gió, theo tháng năm vật vờ,
Rơi rụng vào hư vô *

Tôi không nắm chính xác Bài Không tên Số 37 ông đã viết vào lúc nào , nhưng cũng đâu có gì quan trọng , bởi tôi chỉ muốn nhắc lại một kỷ niệm xưa của riêng tôi thôi . Tôi nhìn ông trong quá khứ để thấy lại tôi , con bé mặc áo đầm ngắn , tóc thắt bím mới đó mà đã đi qua một chặng đường của trăm năm trước mặt , con bé bây giờ đã thực sự nếm trãi hết bao sự rung động từ trong những tình khúc của ông

Cho nhau cả nỗi đau, đau đau để nhớ nhau,
Lâng lâng ngày tháng bạc đầu
Đi đâu tìm kiếm nhau, vui trong cả nỗi đau,
Trăm năm vươn mình sống *

Vẫn một góc đời nhỏ nhoi xin cám ơn đến nhạc sĩ Vũ Thành An với Bài Không Tên Số 37 đã cho tôi đắm mình ngất ngây với ý tưởng vô thường của bao gồm tất cả . Con người , hạnh phúc và sự khổ đau .

Vẫn yêu là còn thơ, vẫn mơ mộng mộng mơ,
Vẫn ta xưa ngày cũ
Mừng được là chiếc lá, trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu *


Mầu Hoa Khế Oct 14.2010

* nhac VTA

Sunday, October 10, 2010

Đừng xa em đêm nay_Đức Huy


http://www.sendspace.com/file/lbqpas

Sunday, October 3, 2010

Mùa Hạ quá xa


Bây giờ là tháng mười
Em lại bắt đầu ngồi chờ tình thơ anh viết
những ngôn ngữ chất đầy cao ngất
chỉ có anh mang vào thơ làm đẹp cuộc đời
để cho em gối mộng thả trôi
bềnh bồng trên giòng sông êm ái
em bỗng biến thành là cây cỏ dại
mong manh trong hơi thở của anh
hay em sẽ là một con trăng
khuyết nửa mảnh để thơ anh đầy thương nhớ
anh lại về đứng giữa mù sương trắng xoá
khẳng khiu nỗi buồn kỷ niệm chia nhau
Anh ơi ... từng giọt mưa là từng giọt đau
nhỏ xuống hồn em muôn vàn nhói buốt
có tình yêu nào mà không lần trượt ngã !?
cho nhớ nhung thêm ngày tháng thiết tha
mình gặp nhau mùa Hạ quá xa
trong tâm tưởng đã hoá thành xa lạ
em vẫn biết ký ức đâu dễ chạm
nên lạc loài theo sóng vỗ ra khơi
tháng mười rồi , tháng mười vẫn chơi vơi
và anh nữa vẫn lặng im tiếng gọi
giữa chúng ta vẫn chỉ câu chấm hỏi
đáp số là mòn mỏi một mùa xưa
mưa vẫn bay khúc khích tiếng ai cười
em cúi mặt với thành sầu ngất ngưỡng
góc phố khuya ánh đèn đường vàng vọt
tiếng hát ai một tình khúc ngọt ngào
tình chưa về nên tình mãi lao đao
bước hụt hẫng bên đời sao lặng lẽ ...

Mầu Hoa Khế Oct 2010

Saturday, October 2, 2010

Hẹn Hò . Nhạc Phạm Duy .Hát Mưa Phố Núi



http://www.box.net/shared/kirpllpboi

HẸN HÒ


Cả cái tỉnh nhỏ đang xôn xao ồn ào bởi nguồn tin vừa truyền miệng từ người này qua người khác . Tin cho biết vợ nhỏ của ông Cả Thân vừa được người chài lưới thường ngày đi đánh cá ven sông tìm thấy . Vẫn là những buổi sáng như thường lệ , anh Mạnh thấy cơn mưa lất phất từng hạt nhỏ , bầu trời vẫn còn tối đen ,không gian đang bắt đầu giá buốt bởi mùa đông sắp tới . Anh từ cái chòi tranh lụp xụp sát gần bên dòng sông mà ngọn đèn dầu ánh sáng còn leo lét chỉ vừa đủ soi trong túp lều chật hẹp, bóng một người đàn bà già nua tóc trắng phơ , đang lui cui chụm lửa để nấu mấy củ khoai , tiếng mạ anh cất lên

_ rứa không chờ khoai chín rồi mới đi thả lưới hỉ ?

Mạnh với tay lấy cái áo tơi vừa mặc vô người vừa trả lời

_ trời sắp có giông con đi cho sớm , lạy trời ôn cho mẻ cá lớn để đi đổi gạo , thôi mạ ở nhà hôm ni đừng ra chợ nữa , mấy mớ cá khô hôm tê chị Vinh nói chút ghé qua nhà mình để mua rồi .

Mạ anh miệng cười móm mém vì chẳng còn cái răng nào cả

_ rứa hỉ ,chị Vinh răng mờ tốt bụng cứ giúp mạ con mình riết ,ừ con đi mau cả mưa to .

Con đò chỉ cách căn chòi lá không bao xa , Mạnh ra tới vội đẩy chiếc xuồng nhỏ xuống nước , thường ngày chỉ một cái đẩy nhẹ là xong nhưng sao hôm nay thấy như bị vướng phải vật gì đang cản lại , trời còn tối thui đưa bàn tay ra còn không thấy nhưng với đôi mắt của một người còn trẻ , còn rất tinh anh , anh đã nhận ra vật cản đầu chiếc ghe cho anh cảm giác như vật cản đó là thân thể của một con người . Trong phút giây quờ quạng anh vớ trúng mái tóc dài của một người phụ nữ làm cho anh rúng động cả người , cái thân đàn ông làm nghề chài lưới to lớn vạm vỡ thế kia cũng vụt bỏ chạy bay vô nhà để kêu cứu tới mạ mình .

Cả hai mạ con cùng nhau run sợ vội vã đi trong cơn mưa đang chuyển mình trút xuống xối xã để tới đồn cảnh sát báo tin . Thế là đèn đuốc được thắp sáng rực cả một khúc sông , thành phố nhỏ nên tin truyền lan thật mau , cảnh sát sau khi thi hành phận sự đưa người đàn bà vắn số về nhà xác thì được xác nhận ngay đó là người đàn bà đã bị mất tích gần 3 ngày do thân nhân báo án để tìm kiếm . Xác đã bị trương sình , gương mặt dị dạng nhưng những đồ mặc trên người và sợi dây chuyền nơi cổ rất dễ dàng cho thân nhân nhận diện .

...

Người chết là vợ nhỏ của ông Cả Thân một người đàn bà thật hiền lành , hiền tới độ giống như một người khờ khạo , bà đã có với ông Cả Thân hai mặt con trai . Xuất thân con nhà bình dân cha làm thầy giáo dạy học , cha lạnh lùng nghiêm khắc kỷ cương ,mẹ thương con nhưng chỉ biết nghe theo chồng một phép không dám trái lời , từ thuở nhỏ đã sống vô khuôn phép nên làm việc gì cũng hoàn toàn lệ thuộc vô sự bảo ban của cha , bà là một người hoàn toàn không có chủ kiến . Rồi một cuộc hôn nhân được áp đặt không vì tình yêu , bà cúi đầu vâng lời cha mẹ về làm vợ nhỏ của ông Cả Thân . Sống trong một căn nhà rộng lớn đẹp đẽ nhưng phần của bà chỉ có một căn phòng nhỏ nằm biệt lập ở cuối khu vườn , bà được bà vợ lớn cho phép chồng cưới về để làm một cái máy sanh con trai dùm cho bà vợ lớn đã không còn sanh nở được nữa .

Bà chưa hề biết thế nào là tình yêu , bà không có bạn bè để tâm sự , từ ngày lấy chồng cha mẹ ngại ngùng cũng không dám bước tới thăm viếng con gái , rồi với quan niệm cũ rích " con gái lấy chồng như nước đổ ra ngoài " , bà cũng không oán trách cha mẹ đã gả bán con bởi một món nợ tiền lời quá lớn không sao trả nổi . Hiền lành và khờ khạo bà coi như đã làm xong hiếu đạo với mẹ cha , với chồng bà cũng làm xong bổn phận .

Mười năm trôi qua , cái tỉnh nhỏ nhưng ít khi ai gặp mặt được người vợ nhỏ của ông Cả Thân , rồi cuộc sống bình lặng trôi cho tới hôm cơn bão dữ dội từ đâu thổi qua làm ngã nghiêng cây cối , trong khu vườn của bà vợ nhỏ cũng bị ảnh hưởng lớn cần có người tới dọn dẹp thì Mạnh được muớn tới làm công việc đó . Khu vườn rộng lớn đầy cây ăn trái cho chủ nhân thu hoạch mỗi năm rất khá . Thấy Mạnh khoẻ như voi ông bà Cả Thân rất hài lòng mướn anh để trông coi vườn tược , cứ một tuần là Mạnh đến làm việc , căn nhà cuối vườn Mạnh biết đó là căn nhà của người vợ nhỏ của chủ nhân nên Mạnh cũng thường ít đi qua ngoại trừ những lúc cần phải tỉa cành của mấy cây kiểng trước sân nhà .

Mạnh ít khi thấy người chủ nhân trong đó nhưng Mạnh nghe người ăn kẻ ở thầm thì về người đàn bà có một số kiếp không may khi bước chân vô căn nhà này , một người có nhan sắc nhưng vì bà vợ lớn của ông Cả quá ghen tuông nên ông Cả cũng không dám bén mảng tới lui . Hai đứa con trai được sinh ra đã bị tách khỏi lòng mẹ đẻ để làm con chính thức trong khai sinh của bà vợ lớn . Người đàn bà chịu thua thiệt mọi bề , những đứa con là niềm an ủi cuối cùng cũng bị tước đoạt đi mất .Sự chịu đựng của con người đã đến mức cuối cùng cũng phải bùng nổ , nhưng bản tánh yếu hèn , cô độc nên đã hoá ra cuồng dại .

Từ đó người sống trong thành phố có dịp đi ngang qua nhà ông cả Thân thường nghe vào giữa đêm khuya tiếng khóc thật ai oán kéo dài một dạo rồi thay vào đó những tiếng cười man dại và người đàn bà đã có những hành động chẳng khác nào một người hoàn toàn mất trí . Bỗng dưng từ ngày có người đàn ông xuất hiện trong khu vườn thì tiếng khóc và tiếng cười như không còn nữa , thay vào đó là tiếng hát thật du dương giữa những đêm hôm khuya khoắt .Chuyện của người điên đã như một thói quen hằng ngày nên cũng chẳng có gì lạ lùng đế phải quan tâm đến nữa . Mạnh vẫn theo thời khoá biểu định sẳn để đến làm những công việc của mình ,công việc kéo dài được nửa năm thì có một buổi sáng loay hoay dọn dẹp nhưng cây cối vẫn cắt bỏ chưa xong , Mạnh cố gắng làm cho đến khi chiều xuống thì mới ngừng tay , đang cúi xuống giếng để múc nước lên rửa mặt trước khi ra về , vừa ngửng đầu lên Mạnh giựt mình suýt làm rơi gầu nước vì bên cạnh Mạnh người đàn bà xuất hiện thật bất ngờ , Mạnh trố hai mắt không tưởng tượng nổi người đàn bà mà người ta cho là mắc bệnh tâm thần đang nhìn Mạnh với ánh mắt thật dịu dàng , rồi khi thấy Mạnh nhìn sửng lại thì bối rối bỏ chạy khuất sau mấy hàng cây .

Từ buổi gặp gỡ đó Mạnh cảm thấy thương cho con người vô cùng bất hạnh đó , từ lòng thương hại theo thời gian , Mạnh bỗng cảm thấy trong trái tim thật hồi hộp mỗi khi đến nơi khu vườn , có chút gì bâng khuâng lướt ngang qua trong những suy nghỉ và mái tóc thật dài khi gió thổi bay chạy vội về phía khu vườn bỗng biến thành sự mong nhớ tự lúc nào Mạnh cũng không hay rồi từ đó hình bóng người đàn bà đã như sương khói cứ luôn mơ hồ len vào trong giấc ngủ của Mạnh .

...

Và buổi sáng hôm nay với cơn mưa mùa đông bắt đầu dội ào xuống cùng đèn đuốc sáng trưng nơi Mạnh phát giác ra xác chết , chỉ không đầy mấy tiếng đồng hồ sau thì Mạnh biết thật rỏ ràng cái xác chết đó là của người đàn bà trong căn nhà cuối vườn , là vợ nhỏ của ông Cả quyền uy nhất vùng .Là người mà Mạnh vẫn hằng mơ thấy trong giấc ngủ đầy mộng mị .
Lòng Mạnh nhói đau như vừa bị một mũi tên xuyên trúng qua ngực , anh trở về ngồi trên chiếc xuồng nhỏ chèo ra giữa lòng sông . Dòng sông dưới cơn mưa tầm tả , con sóng nhỏ lặng lờ với những hạt mưa rơi như những dòng nước mắt từ trời cao tuôn xuống để khóc thương cho người hồng nhan bạc mệnh . Mạnh hình dung ra bóng dáng người đàn đang buông mình trôi trên dòng sông rồi từ từ chìm xuống lòng sông sâu hun hút , hình dáng của mặt nước vừa có chút ánh sáng loang loáng như mái tóc mây dài của người đàn bỏ chạy khuất sau mấy hàng cây đang hiện ra trước mắt Mạnh , những dòng lệ nóng hổi chảy dài ra từ khoé mắt rồi tiếng nói anh bật thốt trên môi .

_ răng mờ tội rứa hở trời !...

Cả ngày hôm đó Mạnh không lưới được một con cá nào cả . Sau bốn mưới chín ngày của người chết , nhà ông Cả kêu Mạnh tới bảo vô thu dọn trong căn nhà của người chết , có một số đồ cần đốt nếu Mạnh thích thì họ cho giử lấy . Mạnh chỉ xin cái gối nhỏ đan bằng mây của chủ nhân , thủ công thấy đẹp và khi nhìn Mạnh có một cảm giác thật yêu thương . Một thời gian sau thì dư luận cũng im tiếng , chuyện một người điên tự vẫn cũng trôi vào quá khứ , nhưng riêng Mạnh thì thường hay có những giấc mơ giống nhau bị lập đi lập lại . Dòng sông thì mỗi ngày mỗi đối diện đâu có gì lạ lùng đâu mà trong giấc mơ lại cứ luôn nhìn thấy giòng sông , hôm nào năm mơ tỉnh dậy Mạnh thấy cả người mình đổ mồ hôi dầm dề như từ dưới sông trở về .Điều kỳ lạ trong giấc mơ lúc nào cũng thấy giòng sông dưới cơn mưa bay bay và tiếng sóng rì rào như tiếng hát của một người . Mạnh dầu là đàn ông cũng đâm ra sợ hải , anh nghỉ hay người đàn bà đó muốn về đòi lại cái gối ? Anh mang cái gối ra ngắm nhìn lần cuối trước khi đốt đi để trả lại cho chủ nhân , nhìn xong rồi lắc qua lắc lại , anh có cảm giác như có cái gì được giấu bên trong . Lòng tò mò trổi dậy , anh tìm một thanh tre mỏng rồi tách khe hở của cái gối cố moi một tờ giấy được nằm trong đó . Hồi hộp và kiên nhẫn anh đã lôi ra được một tờ giấy với những hàng chữ , Mạnh chỉ vừa học xong tiểu học , vốn học hỏi cũng đủ để biết lá thư đó viết cho ai .


Ngày ... tháng ... năm ...

Bắt đầu ngày anh đến trong khu vườn , tôi đã bắt đầu có chút niềm vui với cuộc đời ,niềm vui nửa năm qua đối với tôi trời đất đã quá ân huệ cho tôi rồi . Tôi không biết anh vô tình hay anh né tránh vì biết tôi là một con điên ?, nhưng đâu có sao bởi mỗi lần nhìn thấy anh là tôi đã cảm thấy đó là một nỗi hạnh phúc lớn lao . Anh cứ đứng ở vị trí của anh và tôi vẫn ở vị trí của tôi . Tình yêu mãi đến bây giờ tôi mới được hiểu và được nếm trãi thế nào là chờ đợi và nhớ nhung .Tôi nghỉ một người yêu là quá đủ cho cả hai . Tôi sẽ ôm hình bóng anh theo tôi mãi mãi bởi kiếp này chúng ta phải đầu hàng số phận mà thôi ? tôi chỉ cho anh nhìn thấy tôi một lần để ghi nhớ kiếp sau mà tìm kiếm lại tôi , đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trước khi tôi chọn lựa bằng cách tự kết liễu đời mình . Tôi sẽ không để cho anh chứng kiến ngày tàn tạ của một kiếp người , tôi đi trước anh một bước và hẹn cùng anh ở một thiên thu nào đó ...nhớ chờ đợi nhau .

...

Mạnh ngồi chết sửng trên tay buông thỏng lá thư , gió bờ sông thỏi tốc vào căn liều vang lên những âm thanh kẻo kẹt . Đau khổ đang đè nặng trên trái tim , nước mắt nhoà nhoẹt đầu óc lùng bùng lại nhấn chìm anh vào một trạng thái bay bỗng lên cao rồi như một cánh diều đứt dây chao lượn vật vờ trên giòng sông tối đen lặng lờ không tiếng động . Giấc ngủ buổi trưa mê mệt và khi tỉnh dậy thì trời đã về chiều . Mạnh lững thửng bước về phía dòng sông , đứng chìm đắm vào bóng hoàng hôn lan rộng , anh nhìn thấy giữa giòng sông như có cánh tay của ai đang đưa ra vẩy nhẹ và mơ hồ trong gió có tiếng thì thầm ... lại đây ... lại đây . Mạnh bước chân xuống mặt nước vừa khóc vừa cất tiếng gọi tên của một người ... Tịnh Yên ... Tịnh Yên




MầuHoaKhế.Oct.2010

Thursday, September 30, 2010

Đ Ứ A T R Ẻ C ON và G I Ò N G S Ô N G



Ông đã trở về thật âm thầm lăng lẽ như giòng sông thơ ấu có hôm đứa trẻ con giận dỗi ngồi buồn bả cô đơn bên bến bờ mọc đầy lau sậy . Đứa bé con một mình không biết từ lúc nào đã có những giây phút trầm tư im lắng . Đôi mắt biết nói , biết cười đôi khi lại u uẩn lạ thường , có lẻ từ tiền kiếp nào xa xôi chạm sước vào một nỗi chia lìa đau đớn , sự đớn đau chắc phải sâu đậm như một vết khắc sắc nét trên bia đá mặc cho hàng ngàn thế kỷ trôi qua , mặc cho bụi bám rêu xanh, vết khắc kia vẫn ngạo nghễ tồn tại như một lời nguyền bám theo số kiếp .

Giòng sông êm đềm với những tiếng sóng lay động rì rào như giọng nói dịu dàng quyến rũ an ủi đứa trẻ con thố lộ những nỗi niềm giấu kín trong tim . Ông đã trở về như giòng sông đang trôi chảy qua cơn mơ xanh ngắt màu tin yêu . Đứa trẻ con bỗng bước hụt một bước chân , thì ra những tháng ngày ông biền biệt tăm hơi chỉ để trở về với trái tim chới với , trượt ngã của một nỗi mất mát chia lìa . Vẫn là những lối mòn miên viễn thương đau . Ôi thật là xót xa , tôi đang ngậm ngùi cho ông? hay tôi đang ngậm ngùi cho chính tôi !? bởi chúng ta là hai thực thể không liên quan mà sao cái đau nhói lại phát xuất từ một trái tim ? . Ông đang đau có nghĩa là tôi cũng đang đau ông có biết không ?

Đứa trẻ con làm sao có thể rời xa giòng sông , bởi nó biết chỉ có giòng sông mới biết lắng nghe những sự khắc khoải u buồn của nó . Giòng sông đang đứng lại cùng tháng chín hấp hối trước những giờ khắc mong manh để vẫy tay tạ từ rời bỏ đi xa . Đứa trẻ con chợt cảm thấy xa lạ quá khi soi bóng mình xuống giòng sông , tiếng sóng vỗ đập vẫn rì rào quyến rũ nhưng bây giờ nhưng thanh âm đó vang vọng như tiếng của chiếc phong linh lung lay trước gió . Đứa trẻ con bỗng hoá thành sương khói đang bềnh bồng trôi trên giòng sông nhưng giờ đây đã hoá thạch lạnh lùng ...



MầuHoaKhế Sep.30.2010

Tuesday, September 28, 2010

CON GÁI YÊU



Tôi có ý định muốn viết về đứa con gái lớn của mình , đứa con này là tất cả lẻ sống của cuộc đời tôi . Tôi cứ lần lựa mãi vì không biết phải bắt đầu từ đâu , trong câu truyện có cái tựa là Ông Tư Đờn , một câu chuyện trong muôn ngàn câu chuyện của những người đi vượt biên trên đại dương mênh mông trùng trùng nguy hiểm . Cháu là bé Cà Na trong truyện nhưng khi qua tới nước Mỹ thì được gọi là Ni Na , đứa con gái đầu lòng rất tội nghiệp của tôi đã được sinh ra sau cuộc đổi thay vận mệnh của cả một đất nước .

Được sanh ra trong sự nghèo đói khốn khổ tận cùng , người mẹ trẻ như tôi vụng về nuôi con chút nữa làm con mất đi sinh mạng vì có một lần đã như một vết chàm được khắc sâu đậm giữa trái tim tôi , đó là lần cháu bị nóng sốt lên cao ,tôi cầm trên tay một loại thuốc màu hồng hạ sốt không nhãn hiệu , mua qua tay những con buôn lén lút , nhưng vì sự nhầm lẫn của con buôn họ đã đưa cho tôi cũng là những viên thuốc màu hồng nhưng lại là những viên thuốc ngủ . Trong lúc con gái sốt cao , người mẹ khờ khạo đã không phân biệt cho con uống vào .

Viết tới đây thì trái tim của tôi như lổi đi một nhịp đập , tôi ôm ngực và nước mắt cứ ứa ra , nước mắt đã chảy suốt theo tuổi đời của con khôn lớn . Tôi không có lấy một chút kinh nghiệm trước tình trạng ốm đau của con .Khi con không thể mở mắt vì độ thuốc ngủ , tôi cứ nghỉ con nhõng nhẽo không chịu dậy ăn cháo , rồi vì cuộc sống tôi phải gửi con cho đứa em gái để lo ra ngoài chạy cơm gạo cho ngày mai . Lúc quay về thì cả nhà cho biết cháu được đưa vào bệnh viện cấp cứu vì tròng mắt như đã trợn trắng , tôi rụng rời tay chân leo lên xe đạp , vừa đạp xe vừa khóc ,nước mắt mờ nhoà đi trong sự hốt hoảng bàng hoàng .

Tới bệnh viện đứa em gái chạy ra hổn hểnh cho biết thuốc cho cháu uống là thuốc ngủ quá nặng liều . Bác sĩ với gưong mặt đăm chiêu nói nếu đêm nay ở phòng cấp cứu cháu không đi tiểu được là coi như cháu sẽ qua đời , rồi quay sang tôi mắng không tiếc lời , tôi mếu máo chắp tay van xin bác sĩ hãy cứu con tôi luôn miệng . Cả đêm hôm đó , bên ngoài mưa bắt đầu rơi tầm tả , bệnh viện cho tôi một cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh gường con , cứ hai phút tôi đưa tay vào để kiểm soát coi cháu đã đi tiểu được chưa , tôi ngồi suốt đêm không rời con dẫu một giây phút nào cả .Tôi chỉ biết đọc kinh cứu khổ cứu nạn của Quan Thế Âm Bồ Tát , tới khi trời bắt đầu sáng , con tôi đã đi tiểu ra tấm khăn lông , tôi mừng quá gọi cho y tá biết và họ chúc mừng tôi cho biết con bé đã qua thời kỳ nguy hiểm , họ sẽ đưa cháu ra khỏi phòng cấp cứu để về ở phòng bệnh khác .

Sáng sớm em gái vô lại bệnh viện mang theo những đồ dùng cá nhân vì tôi còn phải ở lại với con . Đã qua cơn nguy hiểm nhưng cháu vẫn chưa mở mắt được , mắt còn mỏi do thuốc ngủ gây nên , tôi chăm sóc cho con trong sự túng thiếu nghèo khổ , bửa cơm của bệnh viện chỉ ăn để sống , gia đình tôi lúc bấy giờ có muốn giúp cho tôi cũng phải chật vật vô cùng . Con tôi sau bảy ngày nhờ có nước biển nên da dẻ hồng hào lên đôi chút , còn tôi thì xanh xao gầy ốm , bồng con trên tay trở về nhà với cõi lòng thấp thỏm với tương lai mịt mờ .


Rồi từ những cơ duyên này tới những cơ duyên khác, giúp tôi nuôi con với những tháng ngày như sa xuống dưới tầng cuối địa ngục . Hai mẹ con tôi không hề rời nhau , cùng bên nhau chịu đựng biết bao nỗi khổ thiếu thốn mọi bề . Có nhiều lúc con hư vì thèm ăn , thèm mặc đánh con mà lòng tôi đau như cắt ,hận mình đã để con ra đời không đúng lúc . Con gái mới năm tuổi đầu đã biết thỏ thẻ với mấy dì : mẹ đánh con đau nhưng con không bao giờ giận mẹ , con thương mẹ lắm " . Và đứa con biết điều biết chuyện vẫn luôn muốn sống gần bên tôi, khi mà những năm tháng về sau này ,đời sống ổn định đôi chút, có cô em điều kiện sống khá giả hơn muôn thu nhận cháu làm con nuôi , nhưng cháu vẫn không màng chỉ muốn cơm canh đạm bạc bên mẹ .

Năm 1990 chúng tôi được đi qua Mỹ theo diện đoàn tụ , đứa con gái lớn học tiếng Nga tại Việt Nam đã đổi qua tiếng Anh thật không làm khó gì cháu được . Hai ngày cuối tuần cháu theo bạn học đi làm thêm với công việc đứng bán hàng ở chợ trời để mang hết tiền công về đưa cho mẹ không giử lại một đồng nào cho riêng mình .

Tôi phải nói là rất hãnh diện về cháu ,cháu học rất giỏi ,rất cố gắng và chưa bao giờ nản lòng trong đời sống khó khăn khi mới qua xứ người ,có những buổi sáng mùa đông , cùng đứa em học cách xa trường của chị bốn đoạn đường , cả hai vừa đi vừa nuốt vội ly mì ăn liền , đưa em an toàn đến trường xong mới quay trở ngược lại trường của mình . Bốn mùa xứ người cháu vẫn kiên trì thay mẹ lo lắng cho em ,vui vẻ lạc quan chia sớt cùng gia đình từng ngày tháng lặng lẽ trôi qua với mơ ước sau này có việc làm tốt để nuôi mẹ .


Hiện giờ trong lúc kinh tế nước Mỹ đang bị khủng hoãng ,con số thất nghiệp lên cao đến chóng mặt , cháu vẫn có một chổ làm vững vàng với chức vị quan trọng . Tôi qua Mỹ học được cái câu " những điều riêng tư " nên không nói về chức vị của cháu hiện tại chỉ muốn nói cuộc đời đã mở rộng cánh cửa cho mẹ con tôi , những nơi con tôi đưa tôi tới tham dự là những nơi thật sang trọng và những người con tôi gặp gỡ là những người không dễ gì xin được một cái hẹn . Cuộc đời thật giống như một giấc mơ , đứa con tội nghiệp bé bỏng ngày nào đã mang khối óc và đôi tay thay đổi luôn cả định mệnh cho tôi và cho cả một gia đình .Tấm gương hiếu học ,cần mẫn sáng soi cho cả đám em noi theo . Nếu như cho tôi quay về lại quá khứ để sửa đổi số mệnh , tôi thà gian nan khổ cực để nuôi đứa con gái này , tôi nghỉ đây là viên ngọc quí mà ông trời đã ban cho tôi .


Con tôi vẫn quấn quít bên mẹ chưa chịu lấy chồng , mỗi lần nhìn con sửa soạn đi làm với cách ăn mặc lịch sự với gương mặt đầy tự tin , tôi cứ luôn chạnh lòng khi nhớ lại những năm tháng lầm than đã đi qua , rồi trong vô hình như có bàn tay ai siết chắt trái tim tôi như để luôn nhắc nhở tới những viên thuốc năm xưa suýt cướp đi sinh mạng của đứa con .Có lẻ cho tới chết tôi mới có thể buông ra cái nỗi ám ảnh vô cùng kinh hoàng đó .


MầuHoaKhế
Sep 28.2010

Sunday, September 26, 2010

Bài Không Tên Số 37_Vũ Thành An



http://www.box.net/shared/eal1ttp43v

Thơ và những ngày có nhau



Em nửa đời mới biết làm thi sĩ
Rất vụng về vần luật chưa thông
Anh cứ bảo khi nào có ý tưởng
Viết vội ngay kẻo chữ mênh mông

Em tập tểnh vài dòng muốn khóc
Muốn gieo vần thu bỗng hoá đông
Muốn hạ về nắng rơi trên tóc
Thì mưa đâu trôi thả theo giòng

Anh cười bảo cái cô bé ngốc
Thơ ngập tràn bên bé đó thôi
Tìm chi đâu để thấy xa vời
Để môi mím để mắt nhìn bối rối

...

Là chiếc lá buông mình chưa vội
Lững lơ bay như tình chẳng thành lời
Là trăng treo với nỗi nhớ đơn côi
Sương buốt giá trên cỏ mềm run rẩy

Là con tàu khuất xa bàn tay vẫy
Là giòng sông hoa khế rụng chơi vơi
Con phố xưa áo tím Huế một thời
Bên áo trận xanh ngời lên màu lá

Là bóng đêm để trầm tư vô tận
Thơ thoát thai đừng hạn hẹp ngôn từ
Chảy qua đồi như suối tóc mây buông
Theo cánh gió mặc thơ tuôn muôn hướng


Mầu Hoa Khế Sep 26.2010