Monday, September 26, 2011

Tuổi 13




Con nhỏ mới vừa lớn , cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới , không biết là do mạ con nhỏ lúc mang thai ăn măng nhiều hay sao ? mà lúc này nhìn nó lông măng mọc tùm lum trên gương mặt thậm chí trên miệng nó mọc ra một hàng râu mép như con trai . Hồi nớ con nít có sao để vậy lỡ có thấy mình không giống ai thì ráng chịu chứ không hề biết phải tìm cách nào để cho bình thường giống như người ta . Con nhỏ bị tụi bạn chòm xóm chọc quê nói nhỏ giống con khỉ mặc áo đỏ của gánh sơn đông bán thuốc tể ở ngoài chợ tỉnh . Nỗi niềm vì ba cái sợi lông măng mọc tầm bậy làm cho gương mặt nhỏ bị tối thui như đêm 30 tết đã để ứ trong bụng mỗi ngày bị chất chứa nên nổ bung ra tanh banh , nhỏ quyết định dứt khoát ... mặc kệ nó .... shi` ... rồi bắt đầu nhỏ trừng mắt chu mỏ cóc sợ những lời châm chọc mỗi lúc nhỏ đi ra khỏi nhà nghe cái tụi bạn tào lao chí chóe một hồi rồi quen tai rồi bỗng trở thành cái thói quen không nghe thì thấy buồn buồn mới lạ .

Vậy mà chỉ mới thêm hai cái mùa xuân hồn nhiên vô tư tròng lên tuổi đời nhỏ đúng con số 13 thì nhỏ lại bị một đôi mắt thường hay theo dõi từng bước chân nhỏ chơi nhảy lò cò , nhảy dây , khi thì theo dõi đôi tay nhỏ chơi banh đũa , chơi ô làng . Chưa đâu nhỏ còn thấy cái miệng cười to thành tiếng khi nhỏ chơi u mọi với đám bạn rược nhau chạy ngã cái oạch giữa sân chùa nữa . Nhỏ tức muốn học máu mặt mày đỏ hồng nhưng không biết làm gì hơn vì người ta lớn hơn nhỏ thiệt nhiều tuổi ,nhỏ nhớ ba mạ với cô giáo dạy là không được hổn hào với người lớn tuổi hơn mình . Nhỏ đành mang cục tức hét vô cái hồ sen nằm giữa sân nhà cho khỏi bực bội .

Nhưng khi soi mặt trong hồ nước loáng thoáng trên bầu trời những đám mây trắng đang nhè nhẹ bay ngang qua in bóng xuống mặt nước nhỏ hết hồn vì hình dáng của bóng mây giống hệt như chiếc miệng của ai đó đang cười . Nhỏ đưa tay vọc trên mặt nước làm cho tan đi và cả toàn thân như bị rung động nhỏ sợ quá chạy cái ào vô phòng úp mặt xuống gối để che giấu hai gò má cứ thế mà nóng rang đỏ hồng , nhưng có che giấu nỗi đâu cứ thấy cái miệng cười và hai cái lúm đồng tiền của người ta hoài thiệt xấu hổ chưa tề .

Nhà người ta cách nhà nhỏ chỉ cái bờ dậu mồng tơi leo rào kín mít , mồng tơi mọc đầy quanh năm hai nhà cứ việc ra hái vô nấu canh với mướp hương , còn nhỏ thì hái trái mồng tơi dầm nát thành mực tím để viết chữ vu vơ , những sợi tơ vàng giăng giăng trên những màu lá xanh non dưới ánh nắng ban mai lấp lánh như những sợi chỉ thêu kim tuyến cũng lôi cuốn ánh mắt của nhỏ đậu lại rất lâu . Nhỏ đâu biết những lúc trầm tư như thế thì vẫn luôn có một đôi mắt nhìn theo nhỏ rất trìu mến và điều này đã làm cho nhỏ biết mắc cở và lớn hơn trước số tuổi mình đang có . Nhỏ còn nghe lén chị Cả gọi mấy chàng theo chị là cây si .

Vậy là nhỏ cũng có một cây si ,cây si tên gọi ở nhà là " Cu Bi " cây si mọc sát bên nhà , cây si mọc đuôi theo lối đi về , cây si còn chỉa cành đâm lá vươn qua giậu mồng tơi còn vắt vẻo trên cây khế ngọt làm rơi rụng xuống thềm nhà xả đầy những bông hoa tim tím để cho nhỏ "Bé Chị " ngày nào cũng siêng quét nhà và nụ cười mim mím mỗi ngày mỗi đẹp thêm . Sáng trưa , chiều tối thời gian lặng lờ như nơi quê hương nhỏ được sanh ra và lớn lên . Cho nên khi trong chòm xóm có bất cứ chuyện gì thay đổi xảy ra thì ai cũng biết hết khi nghe mạ nói " con trai bác Thệ hôm tê đã vô Sài Gòn để học " . Nhỏ bỗng dưng bị hụt hẫng im lặng hết cả tháng trời , nhỏ giận mình đã ham vui theo bà nội vô Huế hết cả tuần lễ nên không thể qua tiễn đưa người ta vô Sài Gòn để học ,nhưng nói vậy chứ có bao giờ nhỏ nói được gì trước đôi mắt luôn nhìn nhỏ thật đằm thắm trìu mến đó .Chỉ mới 13 tuổi , tuổi mạ nói " ăn chưa no lo chưa tới " nhưng đâu ai biết với cái tuổi 13 nhỏ đã không thể nào quên người ta được dễ dàng như người lớn đã nghĩ .Nhưng nhỏ tin chắc cũng không ai có thể định nghĩa ra thế nào mới gọi là tình yêu . Yêu có phải là được nắm giử trong tay ? hay yêu cũng chỉ là những tình cảm mơ hồ ở ngoài tầm tay ?

...

Chiều nay nhìn lên bầu trời khi cơn mưa mùa thu bắt đầu trở về nhỏ đưa mắt nhìn vói theo những đám mây bay ...những đám mây trắng vẫn là đà bay qua thời gian và không gian ... trời hôm nay xam xám màu tàn tro và trong màu tàn tro đó là một dĩ vãng mong manh ...

Mầu Hoa Khế
Sep-2011

Saturday, September 24, 2011

Tím cả kiếp gần






Em bước chậm ngang qua vùng kí ức
Áo tím một thời khẽ nhắc tuổi đôi mươi
Em giấu kín nụ cười ép vào ngăn nhớ
Ai vô tình rơi nhẹ giữa mùa sang

Áo tím ngày xưa đi trong nắng vàng
Rung tơ phím giọng ca buồn dĩ vãng
Tóc từng sợi bạc dần theo năm tháng
Tiếng hát chiều nay gợi giấc mơ sang

Em đứng nơi đây cười dâng ngấn lệ
Nhớ Sài Gòn cơn mưa kéo lê thê
Con hẻm nhỏ đời áo cơm thấm mệt
Mưa cứ rơi , rơi rớt bước đường về

Em cũng có dòng sông tên Thạch Hãn
Có mùa thu vàng nhuộm nhánh sầu đông
Có sân ga tường gạch màu hoen úa
Có tuổi thơ khúc khích giấc mơ hồng

Và quê mẹ dòng Công Huyền Tôn Nữ
Huế in sâu bóng dáng của yêu thương
Em gửi lại dòng Hương buồn muôn thuở
Gửi lại bài thơ nhẹ tựa giọt sương

Vâng "ngày xưa em rất em màu tím"
Tím tiền thân và tím cả kiếp gần
Tím chiều hôm , nhuộm kín hồn cả hồn thơ
Để bật khóc thuở đợi chờ vô vọng ...


Mầu Hoa Khế
Sep-2011

Wednesday, September 21, 2011

Giữa Hai Người Bạn




Hai cô bạn thân lâu ngày mới gặp lại nhau , họ tíu tít như thuở còn cắp sách tới trường . Thoáng nhìn qua vóc dáng cứ ngở là còn rất trẻ, họ thon gọn ăn mặc rất đúng thời trang . Cả hai đưa nhau vào một quán cà phê chọn một góc ngồi có thể nhìn ra phố xá đang rộn rã xe cộ trên đường .Nguyệt vừa từ Việt Nam sang Hoa Kỳ vội vã đi tìm cho bằng được cô bạn thân thời trung học . Nha Mân dầu đang bận rộn với công việc làm cũng bỏ tất cả để đi tới chỗ hẹn bỡi đã lâu họ gần như im bặt đi những tin tức về nhau . Hôm nay là ngày cuối tuần khu phố thật tràn đầy sức sống nhộn nhịp cho những cuộc hẹn hò . Sau khi bồi bàn đưa thức uống ra bàn trả lại sự yên lặng cho góc ngồi riêng tư . Hai người đàn bà đưa mắt kín đáo nhìn nhau như để tìm hiểu một điều gì đang ẩn giấu bên trong , từ hai phía đang đối diện thật gần nhưng những nét già dặn theo thời gian đã được nghệ thuật điểm trang tỉ mỉ che khuất khiến thoáng qua bất cứ ai nhìn vào cũng không thể nào đoán ra nổi tuổi tác của họ và không rời mắt bởi sự duyên dáng đầy sức thu hút vẫn còn nguyên vẹn . Nhưng hơn ai hết họ đã quá biết quá rõ về nhau , bạn bè từ thời trung học khi tuổi dậy thì vừa chớm nở cả hai điều là những cô gái có nhan sắc được tất cả những người bạn chung trường khẳn định . Một cô có vẻ đẹp yếu đuối dịu dàng là Nha Mân được ví với nhân vật Thúy Kiều trong truyện của đại văn hào Nguyễn Du . Còn Nguyệt thì mang vẻ đẹp đài các cao sang của nàng Thúy Vân . Hai người bạn chơi với nhau rất chân tình đến độ khi Nha Mân biết Nguyệt yêu thầm người yêu của mình vẫn im lặng tôn trọng bạn với chuyện tình yêu ngang trái đó .
...
Nha Mân hỏi :

_ sao chồng con thế nào ? đi qua đây một mình hay hai mình ?

Nguyệt tánh tình vẫn kín đáo như xưa

_ mày nghĩ sao khi tao qua đây một mình ?

Nha Mân lắc đầu thân thiết như ngày xưa bảo :

_ Được rồi , tau chịu làm cái thùng rác mày cứ việc trút vào đi .

Nguyệt ngồi đưa mắt chìm đắm vào bóng râm của một thân cây buông rũ xuống những cành lá đang đong đưa theo từng cơn gió nhè nhẹ , Nơi đây đang chuẩn bị cho mùa thu bắt đầu . Cuộc hành trình từ Việt Nam sang Mỹ để gặp lại người bạn xưa đã đưa cô quay trở về quá khứ miên man theo chặng đường dài mười mấy tiếng trên máy bay . Người bạn thân đã sẻ chia với Nguyệt những lúc đời sống tưởng như đã rơi xuống chín từng địa ngục khi người cha đã bị vào tù vì liên can tới những việc làm chống đối chính quyền hiện tại với tội danh phản động . Mẹ nàng đã khóc ngất trước bản án coi như không có ngày về . Bỏ việc học dở dang để bước xuống cuộc đời phụ giúp mẹ chăm sóc cho gia đình .
Những ngày tang thương khi miền Nam đã bị sụp đổ , những người còn ở lại cùng chung với nhau một số mệnh .Gia đình liên quan tới chính quyền trước điều phải đi tù đày . Người ở lại bị đàn áp khổ sở sống thấp thỏm với những ngày dài đầy đen tối . Gia đình của Nha Mân quyết định tìm lấy mốt lối thoát để đi ra khỏi đất nước bằng phương tiện đầy sự bất trắc hiểm nguy đang đón chờ đâu đó . Nha Mân gặp Nguyệt lần cuối trước khi theo gia đình đi vượt biên bằng đường biển ,cả hai ôm nhau khóc dặn dò với nhau như những lời trăn trối sau cùng . Nha Mân khóc gần như hết nước mắt buộc lòng phải theo cha mẹ ra đi không thể ở lại để đợi chờ người yêu là một sĩ quan trong quân đội Việt Nam Cọng Hòa đang bị đưa đi tù đày ở tận những nơi rừng thiêng nước độc thật xa xôi .

_ tao phải đi thôi không ở lại chờ anh Liêm được , Nguyệt này tao đã biết mày cũng âm thầm yêu anh Liêm từ lâu , tau xin mày giúp tau chăm sóc cho anh ấy .

Nguyệt ngở ngàng khi nghe bạn mình nói rồi òa lên khóc nức nở , cuối cùng trong tiếng nấc nghẹn Nguyệt xin giử lời hứa và luôn miệng xin lỗi bởi đã không thể đè nén đước con tim thổn thức rung động trước người yêu của bạn . Nha Mân cũng vô cùng đau khổ khi đứng trước hoàn cánh "tiến thoái lưỡng nan " lúc bấy giờ .Chỉ mong sao tình yêu của Nguyệt sẽ làm cho Liêm bớt đi sự hụt hẫng khi trở về không gặp lại nàng .

...

Buổi chiều đang rơi xuống giữa phố phường ,hai hàng đèn đường đã bật sáng những dòng xe cộ vẫn không ngớt nối đuôi nhau quay tròn trên đường lộ . Kẻ tới người lui , kẻ đi người ở . Đời sống vẫn luôn sinh động , vẫn cuồn cuộn lao về phía trước đâu như hai người đàn bà trung niên họ đang ngồi bên nhau đưa tay níu lại thời gian . Nguyệt thổn thức :

_ cũng khá lâu không liên lạc với mày vì nỗi đau đã nằm sâu đã vạch hằn in dấu . Khi tau nhìn ra tình yêu của anh Liêm đối với mày vẫn còn sờ sờ ra đó . Anh chịu kết hôn vớI tau chẳng qua để nhớ lại hình bóng của người anh yêu , anh có bao giờ quên mày đâu . Người ra đi đâu có nghĩa là biến mất không còn tồn tại , còn kẻ ở lại bên cạnh vẫn vô hình và trong suốt như pha lê . Tau không thể phụ lòng tốt của mày , trước thái độ lãnh đạm của anh tao đã cố hết sức yêu anh và để sanh cho anh hai đứa con .Nhưng tất cả điều vô nghĩa mày có biết không ?

Nói tới đây thì Nguyệt lặng im , còn Nha Mân thì run rẫy toàn thân nước mắt ràn rụa :

_ tau có lỗi với mày Nguyệt , tau có lỗi với cả anh Liêm . Thời gian quả thật nó chẳng xoáy mòn đi tình yêu của tao bằng chứng là tao không thể yêu ai , mày đã thành thật nói với tao thì đến nước này tao cũng không còn muốn che giấu nữa , tau vẫn còn nhớ anh ấy và tau cũng đau khổ không thua gì mày khi biết hai người đã có con với nhau .

Nguyệt như bừng tĩnh giữa một cơn mê thiếp kéo dài dằng dặc bấy lâu , nắm thật chặt tay của Nha Mân cho biết chuyến qua Mỹ lần này để mong tìm ra một giải pháp đã gần 20 năm qua chôn giấu trong lòng không hề tiết lộ với bất cứ ai .

_ Tao biết mày vẫn còn yêu anh ấy ,Nha Mân hãy về kết hôn và đưa anh qua đây kẻo không kịp bởi bệnh anh rất nặng do những tháng ngày bị tù đày nhưng với nền y khoa ở nơi đây cùng với tình yêu của mày , tao tin nhất định anh sẽ qua khỏi , mày hãy thay tao bù đắp lại những khổ đau mà anh đã trãi qua .

Nha Mân sửng sờ vì câu chuyện đã đến hồi nghiêm trọng , bàn tay bối rối đan lấy tay bạn . Cả hai lại quay trở về những tháng ngày tang thương của đất nước trước đây , sự hổn loạn tâm lí giữa việc ra đi hay ở lại . Ngày đó Nha Mân đã hy sinh tình yêu của mình cho người bạn thân , không ngờ 20 năm sau tình cảnh lại quay ngược trở lại . Họ vẫn là những người bạn thân thiết như thuở nào , vẫn biết tế nhị hy sinh tình cảm cho nhau .

_ còn mày thì sao Nguyệt ?

Nguyệt đã trở lại bình tĩnh và cười thật to:

_ mày nhìn xem địa vị và công việc làm ăn của tau hôm nay còn cả khối người theo .


Quả thật nhìn dáng điệu trẻ trung của Nguyệt như đã thoát ra khói những khúc mắc bị đè nén suốt 20 năm qua . Nha Mân cảm thấy mừng cho bạn . Yêu đơn phương một người như thế là quá sức mệt mỏi và chịu đựng , thôi hãy để cho Nguyệt được giải thoát . Nha Mân thầm cám ơn người bạn thân đã mạnh dạn đưa tay vạch ra một lối đi cho cả ba người vẫn còn yêu thương quí trọng lẫn nhau . Định mệnh có thể đang mĩm cười với người này hay định mệnh đang chia cùng những giọt nước mắt với kẻ khác biết làm sao hơn . Và trên tất cả điều vô cùng quí giá là sự thật thà trong tình cảm giữa những người bạn chân tình .

Mầu Hoa Khế
Sep-20011

Tuesday, September 20, 2011

Chuyện của Gòn





Thuở chúng tôi còn đang đi học chỉ mới học tới lớp đệ tứ thì Gòn tuyên bố với đám Lục Yêu đi lấy chồng .Chúng tôi gồm sáu đứa kết bái tỉ muội nên có danh xưng như thế .Trong nhóm của chúng tôi chỉ có Gòn là con nhà nghèo , quê ở Vĩnh Long mẹ buôn bán đường và đủ thứ hàng linh tinh ở sạp hàng nhỏ trong chợ TMG . Ba thì đánh xe ngựa đi chở mối cho bạn hàng buốn bán rãi rác khắp các chợ . Nhà đông em nên Gòn mỗi sáng sớm ra chợ phụ giúp thêm chi tiêu trong gia đình với một mẹt chanh ớt hành ngò ngồi ở một góc nhỏ trong chợ để bán . Bán xong thì mới chạy nhà về thay áo dài đi học , có hôm chợ vắng nên phải ráng ngồi để bán cho hết bị trể giờ học nên vô lớp tay chân chưa kịp rữa kỷ vẫn còn dính chút bùn đất bám vào đầu móng tay từ mấy mớ hành ngò mà ra .

Trong lớp không ai thích ngồi gần vì người của Gòn lúc nào cũng ngửi ra cái mùi tanh tanh bám vào tóc lúc Gòn ra chợ cá Cầu Muối mua hành ngò chanh ớt tận góc bán sĩ, để về chợ nhỏ bán lại kiếm chút tiền lời đong thêm được chừng kí gạo cho gia đình .

Chỉ có tôi là hiểu và thương Gòn bởi tánh tình Gòn dầu là người ở chợ buôn bán nhưng rất thật thà .Nhà tôi ở đầu ngõ thì nhà Gòn ở cuối hẻm không sâu lắm ,tánh tôi còn ham chơi nên thỉnh thoảng hay lén đi cùng với Gòn ra chợ Cầu Muối , Gòn thì đi mua hàng còn tôi nhìn thiên hạ tấp nập buôn bán .Mỗi ngày vào năm giờ sáng , mặt trời chưa lên nên đường hẻm còn tối thui ba Gòn đánh xe ngựa lọc cọc từ cuối hẻm đi ra , tôi đứng sẳn trước cửa chờ đợi xe vừa ra tới là leo lên xe để đi với Gòn. Con ngựa rất quen với công việc mỗi ngày nên ba Gòn không cần dùng roi để nhắc nhở nó , nó cứ thế đủng đỉnh mà đi . Đường thành phố êm ru không gập ghềnh vì không có ổ gà thế là hai đứa nằm sấp trên xe ngựa ngóc đầu đưa mắt ngó nhìn những con đường lùi dần về phía sau trong không gian còn yên lắng nghe cả tiếng lọc cọc của chiếc xe thồ đang chuyển mình nhẹ nhàng ,không khí lành lạnh của buổi sớm mai theo từng cơn gió tạt vào mặt hai đứa buôn buốt làn da . Trên đường lúc bấy giờ xe thổ mộ lui tới cũng nhiều thỉnh thoảng nhìn thấy mấy chiếc xe khác chở đầy hàng hoá hay có khi chở cả một xe đầy hoa vạn thọ cho biết ngày mai đã đến ngày rằm cúng Phật .

Gòn người miền Nam thật thà ,nhưng rất sâu sắc . Có chuyện không ai biết ngoài tôi ra là Gòn biết làm thơ ,lúc trên xe nhìn thiên hạ ngược xuôi đi kiếm manh áo chén cơm thì cửa miệng bật ra thành mấy câu mà tôi nhớ mãi không quên " bán buôn bửa lỗ bửa lời , ra đi cho biết mặt trời mặt trăng " . Tánh Gòn kín đáo và cũng có chút mặc cảm về hoàn cảnh gia đình mình nghèo nên trong lớp hầu như không có bạn . Tôi trong đám Lục Yêu cũng có chút trọng lượng .Ai nói tôi khờ cũng được , những chuyện đi ăn hàng , đi coi phim , tôi đứng ra bao thầu hết . Nhà tôi lúc bấy giờ rất khá giả với lại tôi là con gái cưng muốn chi cũng được , cho nên tôi đã thuyết phục đám bạn để cho Gòn vô chung làm bạn với nhau .Gòn nhập bọn chừng một năm ,tôi thấy Gòn vui và cười nhiều hơn thì bỗng dưng Gòn lại tuyên bố "từ giả thơ ngây em đi lấy chồng ".
Chuyện một hôm Gòn đến nhà tôi rất khuya , hai đứa leo lên sân thượng nhỏ to tâm sự. Gòn khóc nói với tôi " mày biết tau yêu chú Khánh nên tau đã lỡ với chú rồi " .Tôi nghe như trời sập xuống và thật sự hốt hoảng cho Gòn bởi tôi biết rất rõ chú Khánh là người ở trọ nhà kế bên nhà Gòn ,quê chú ở ngoài Đà Nẵng chú là Trung uý Thuỷ Quân Lục Chiến được giải ngũ vì bị thương tích ở một chân khá trầm trọng nên khi chú đi đứng hơi bị khập khểnh , ngoài ra chú hơn Gòn tới mười mấy tuổi . Ở con người chú có cái dáng rất phong trần lầm lì nhưng rất lịch sự , mỗi lúc chạm mặt khi tôi tới nhà Gòn thì chú cũng thường hay ra dấu chào hỏi .
Bây giờ tôi mới biết họ yêu nhau qua những bài thơ ,những lá thư tình . Thuở đó hình như con gái theo phong trào yêu "chú" giống như tiểu tuyết của một nhà văn đang nổi tiếng lúc bấy giờ là nhà văn Chu Tử , ổng có viết về một chuyện tình rất lãng mạn giữa hai nhân vật chính là chú Đạt và cháu Diễm . Cháu Diễm thì quá nhỏ so với chú Đạt của Chu Tử . Còn Gòn thì tuổi lớn hơn nhiều . Danh xưng gọi chú hình như cũng là một cái "mốt " của thời đại .
Tôi nhìn Gòn qua sự hốt hoảng bởi tin tức quá bất ngờ cho lứa tuổi vừa mới lớn của chúng tôi rồi thì lại khiến tôi rất tò mò . Tôi lúc đó chưa biết thế nào là tình yêu , nên nụ hôn tình yêu ra sao còn chưa cảm nhận ra , nói chi chuyện đã lỡ lầm với người mình yêu . Thiệt đúng là chuyện kinh thiên động địa . Hôm sau vô lớp tôi báo tin ngay cho cả bọn làm cả đám ngẩn ngơ xầm xì nên suốt buổi học thật lơ đãng .
...

Rồi thì ngày cưới cũng đến cả bọn cùng tới dự đám cưới nghèo của Gòn . Buổi lễ được tổ chức trong vòng bà con họ hàng thân thuộc .Về phía bên chú Khánh thật đơn lẽ vì gia đình ở xa chỉ có hai người bạn cùng đơn vị tới tham dự. Trong ngày cưới chú xin mặc lại bộ đồ lính trận rằn ri trôngchú thật ngầu và rất oai phong .
Còn Gòn thì mặc áo dài màu trắng đi học thật giản dị trên tóc gắn cánh hoa màu tim tím .Trông họ thật xứng đôi thật lãng mạn , nhìn cứ như câu chuyện tình mầu tím hoa sim . Hôm đó có thêm đám chúng tôi diện áo đầm mầu sắc trẻ trung vui tươi , nên đã làm cho không khí buổi tiệc đạm bạc vui nhộn lên chứ gia đình họ hàng của Gòn cũng không mấy vừa lòng với cuộc hôn nhân này .

Viết tới đây tôi thầm khâm phục Gòn ,bởi tôi biết tiếng sét ái tình chỉ xẩy ra trong tiểu thuyết hay trong phim ảnh mà thôi .Giữa Gòn và chú Khánh thì không thể có cái thứ tình yêu đó bởi tôi biết gia thế của chú trước kia cũng rất hiển hách , nghe đâu chú có người yêu là dược sĩ , có lẽ khi chú bị thương nên mặc cảm đã từ hôn . Tôi rất thân với Gòn nên tôi biết tình yêu chỉ bắt đầu từ phía của Gòn , và phía kia biết đâu chỉ là một sự đáp trả lại tình yêu bởi sự cảm động của thói quen hay tội nghiệp ? .
Tôi cầu mong với thời gian chú Khánh sẽ yêu Gòn chứ không phải là một sự đáp trả tình cảm Tình yêu là một điều khó ai có thể phân tích nó luôn luôn là một ẩn số .Có lẽ chỉ khi người ta mất nhau rồi thì mới biết ai là người sống trọn vẹn tất cả cho tình yêu ...

Mầu Hoa Khế
Oct,11/09

Friday, September 16, 2011

Ayden



Nói tới cháu ngoại Ayden thì bà ngoại Mưa Hồng không sao tránh được tiếng thở dài . Cái tên mang ý nghĩa là "lửa " mẹ cháu đã bị bà mắng cho sao hết tên lại đi đặt cái tên mang ý nghĩa đó . Bà bắt phải đổi lại tên không cho gọi , chỉ gọi tên ở nhà là bé Nam ý nghĩa bà ngoại muốn sau này có ai hỏi thì bảo " mẹ tôi người Việt Nam nên tên tôi là Nam ". Bởi cháu mang 2 dòng máu gốc bên cha là người Tây Ban Nha . Đúng như cái tên đã họa vào mệnh , ngay tiếng khóc chào đời đã gào thét thiệt dũng mãnh , đã biểu hiện tánh tình cháu nóng nãy khó chịu . Tháng đầu cháu còn qua ngủ với bà ngoại , chỉ vừa ra tháng cháu phải đi làm một cuộc giải phẩu nhỏ gọi là cắt da qui đầu để giử vệ sinh khi tới tuổi không cho mẹ chăm sóc tắm rữa và cũng để sự tăng trưởng thoải mái không bị kìm hãm bở lớp da bịt lại đã làm cho bà ngoại phì cười bảo " như thế sau này vợ mới cưng " .

Cũng vì chuyện giải phẩu này mà mẹ của cháu khi nhìn chỗ đó bị sưng lên đã khóc òa nói " con biết vậy thì đã không làm ", nên thương cháu quá bồng ẩm trên tay cả ngày lẫn đêm suốt cả tuần lễ cho tới khi vết cắt lành hẳn . Thế là bắt đầu từ ngày đó hể hở tay ra là cháu khóc , khóc chưa kịp ẩm , khóc khi được ẩm trên tay , mẹ dỗ đi tới đi lui cũng khóc , mẹ ngồi ầu ơ cũng khóc , mẹ nằm bên cạnh ôm ấp cũng khóc . Bà ngoại lúc đầu cũng phụ đỡ dùm , khóc quá bà ngoại cũng hoảng vì tiếng khóc của cháu giống như bị ai làm cho đau đớn . Cháu thường hay khóc thét lên , bà ngoại không tin dị đoan cũng phải tin đi mua cái gương nhỏ và cái phong linh treo phía bên ngoài phòng của cháu để trừ tà ma .

Cháu không có nét mặt ngây thơ của em bé , gương mặt cháu đăm chiêu và rất nghiêm nghị , tìm được nụ cười của cháu rất hiếm hoi . Người ta nói sanh con nhưng trời sanh tính . Sanh con lành lặn là phúc đức đã dày đừng nói là sanh ra con đẹp đẽ thì kiếp trước phải tu nhân tích đức ghê lắm mới có được .
Nhìn đứa con gái nuôi con đầu lòng thật kỷ lưỡng vệ sinh , chăm lo từng chút đến bạc cả mặt mày bơ phờ tóc tai . Biết con mình khó nên đi đâu cũng về sớm vì sợ bà ngoại không kham nỗi tiếng khóc của đứa con . Trong nhà mua đủ thứ âm thanh vặn lên để dỗ cháu , cháu chỉ khoái nghe tiếng gầm gừ của đàn cừu , tiếng sấm động chuyển mưa rơi . Cháu cũng ngủ nhưng giấc ngủ thường ngắn chập chờn không chìm sâu như những đứa trẻ khác . Lúc đầu mẹ của ZOE ganh tị sao em gái mình đẻ con đẹp trai thế , nhưng khi đối diện với tánh nết khó khăn của đứa cháu trai đã từ chối lia lịa lúc cô em nói là " cho em đổi cái đẹp để lấy cái tính tình dễ thương của ZOE đi " , Bởi vậy mới có câu " cái nết đánh chết cái đẹp " đó mà .

Tại sao đứa bé hay khóc như thế đến bác sĩ cũng không sao giải thích nỗi . Hôm cháu trong tháng thì tôi có đi đám ma của người cô ruột qua đời , lúc về nhà tôi đã cẩn thận đốt giấy bật lửa lên rồi bước qua miệng lâm râm van vái " vía lành thì ở vía dữ tránh xa " .Chẳng lẽ cháu bị vía dữ theo tôi vô nhà nên cháu bị " khóc dạ đề " hay còn gọi bị "sài" đó là những từ ngày xưa mà tôi nghe được cháu bị khóc tới 3 tháng 10 ngày ? . Tin hay không tin thì với cháu mình cũng phải chịu đựng , chỉ còn 2 tuần nữa là đúng ngày đúng tháng , có tin thì có thiêng nên bà ngoại Mưa Hồng một lòng tin tưởng về điều này .

Đúa con đến mang niềm vui hay đứa con đến mang bao nỗi muộn phiền thì người làm cha mẹ cũng phải hân hoan đón nhận . Sự huyền bí về những chuyện luân hồi đầu thai chuyển thế , tôi nghĩ tất cả điều có căn cơ từ kiếp trước .

Mưa Phố Núi
Sep-2011

ZOE





Cháu Zoe sinh vào tháng 6 , tháng đó có một vài cơn mưa nhỏ ghé qua thành phố nơi cháu ra đời . Bà ngoại đi thăm cháu vào buổi sáng mưa bay nhè nhẹ . Cháu ra đời rất nặng kí và mạnh khỏe , phải nói là cám ơn bà nội của cháu đã dạy dỗ và nghiêm khắc với cháu từ lúc ở bệnh viện về tới nhà . Bà nội có công việc làm ăn bên VN nên chỉ ở với cháu đúng 3 tháng . Trong 3 tháng đó bà nhất định không cho mẹ cháu ẩm bồng lâu , chỉ cao lắm là 5 phút vì bà sợ cháu quen hơi nay mai sẽ gây khó khăn cho mẹ cháu . Con gái mới có con đầu lòng cũng hơi bất mản vì sự cấm đoán đó nhưng tôi bảo "mẹ chồng con là người từng nuôi con nít thì phải nghe " . Chứ mà nghe theo tôi thì hỏng bét vì tôi nuôi con rất vụng về .Đứa nào cũng đòi mẹ tới 2 tuổi mới chịu buông .

Đúng như cách nuôi của chị sui gia , con bé không hề đòi bồng chỉ thích nằm một mình duỗi chân duỗi tay rất thoải mái . Khi đói bụng chỉ ơ ơ vài tiếng là mẹ hiểu ý để cho bú , tắm thì khỏi nói rất thích vọc nước cả thời gian tắm rữa không hề có một tiếng la nào tỏ ra phản đối . Ba mẹ ngồi ăn chỉ cần bỏ vô cái nôi nhỏ lắc lư rồi cứ thế mà cười toe toét , bi ba bi bô chẳng hề làm phiền ai cả . Buổi tối trước khi đi ngủ mẹ giặt khăn lau mình thay đồ ngủ xong bỏ vào gường đắp mền ngang bụng là tự động đưa hai tay mân mê chiếc mền rồi tự động nhắm mắt để tự ru mình ngủ .

Đó là Zoe của bà ngoại Mưa Hồng đáng yêu với nét mặt rất thân thiện . Mỗi khi qua ngoại chơi , cháu nằm trong võng im lặng nhìn bà làm việc nhà , thỉnh thoảng ẩm cháu lên vì thương cháu ngoan quá và cũng để khỏi bị nóng lưng khi nằm lâu thôi . Cháu ngoan nên ngoại không mệt gì cả , chỉ mệt vì cháu thích nói chuyện và thích đùa giỡn . Những khi bỏ cháu lên xe chở đi rong chơi , khi xe ngừng cháu tự động ngồi lên cúi ra phía trước trong tư thế để mẹ ẩm ra khỏi cái ghế ngồi của cháu . Chỉ vừa tròn 4 tháng , cháu đã được chấm là đứa bé xuất sắc không chê vào đâu được . Ngược lại em họ của cháu là Ayden thì chuyện thật dài và biến thành nhiều tập để cho bà ngoại Mưa Hồng nói sau đi .


Mưa Phố Núi
Sep-2011

Monday, September 12, 2011

SlideShow - Khóc Một Dòng Sông





http://www.youtube.com/watch?v=6RiB06Efvgw

Saturday, September 10, 2011

Mùa vàng phai áo




Người xa đã mấy thu xưa
Mùa vàng phai áo có thừa nhớ nhung
Đàn ai đã lỡ phím chùng
Sóng xa xa mãi mịt mùng ngàn khơi
Tháng ngày cúi mặt im lời
Như thân đá sỏi một đời rong rêu
Chiều nghiêng vạt nắng liêu xiêu
Hàng cây đổ bóng chim kêu lạc bầy
Tóc vườn theo gió heo may
Tay gầy hứng giọt sầu cay tím hồn
Chờ ai quanh quẩn nỗi buồn
Sáng lên chiều tới hoàng hôn lịm tàn
Mùa thu cánh lá úa vàng
Chờ ai khúc hát muộn màng thanh âm
Vầng thơ cũng đã lặng câm
Một vòng hoa trắng âm thầm tiển ai


Mầu Hoa Khế
Dce 2010


Phổ nhạc tại : http://ttvl.1.forume...?showtopic=1765

Bé Nam & Bé Xuân




Cháu Nam được 3 tháng tuổi & Cháu Xuân 4 tháng tuổi

Tưởng Chừng Như Vô Vọng




Sau một cuộc hành trình khởi hành từ phi trường San Francisco ở Mỹ , hành khách ghé trạm dừng chân tại sân bay Taiwan hai tiếng để tiếp tục về tới phi trường Tân Sơn Nhất .Đám hành khách cùng chuyến bay, họ kéo nhau tản mác từng nhóm ,rũ rê nhau đi ăn uống hay đi mua sắm lòng vòng trong những gian hàng bày biện thật sang và thật hấp dẫn . Cô tìm tới một chỗ trang trí như trong một cánh rừng thu nhỏ . Cũng có suối chảy nhân tạo nhưng cây cối và hoa lá thì được trồng rất công phu và tỉ mỉ . Không có ai bên cạnh để đứng ngắm nhìn cánh rừng thu nhỏ đó nên cho cô cảm giác như mình đang đi lạc vào khu rừng trong một cuốn phim cổ tích đã được xem từ thuở bé . Không gian buổi trưa nơi đây khá im vắng bởi ai nấy cũng cảm thấy mệt mỏi cần phải nghi ngơi để tiếp tục cuộc hành trình kế tiếp . Cô một mình chậm rãi thả hồn theo khung cảnh trước mắt rồi nghiêng vai cúi xuống nhắm mắt để mũi chạm vào một bông hoa màu tím đang tỏa nhẹ hương thơm ,thì bất chợt một ánh sáng lóe len cùng tiếng động rất khẽ . Cô mở choàng mắt ra quay mặt nhìn qua phía bên . Trước mắt là một người đàn ông khá lớn tuổi nhưng vóc dáng toát ra sự trẻ trung mạnh khỏe . Cô đang phân vân do dự nữa muốn hỏi để biết có phải vừa rồi ông ta đã chụp hình cô không ,nhưng rồi cảm thấy hỏi như thế thì quá là đường đột và không phải phép lịch sự cho lắm giữa một người chưa hề quen biết . Đứng đối diện với cô , ông ta cũng có chút ngập ngừng rồi bắt chuyện làm quen với ý muốn chụp hình dùm cho cô . Thực sự đây là điều cô đã mong muốn vì cô rất thích chụp hình khi có dịp đi đâu đó để giữ lại những kỷ niệm trong những khoảnh khắc trước mắt .

Ông không phải là người chụp hình bình thường , qua những góc cạnh ông chọn để cô đứng làm dáng thì cô biết ông là tay nhiếp ảnh sành sỏi . Cả hai đều thích bộ môn này nên họ rất mau chóng đồng cảm giữa người mẫu đầy kịch tính và người thợ rành nghề . Thời gian trôi qua thật nhanh mới đó đã tới giờ trở lại máy bay ,họ chỉ kịp trao đổi cho nhau số phôn , email để tiện việc liên lạc bởi những bức ảnh của cô đang nằm trong ống kính của ông .

Bất ngờ lúc trao đổi những câu hỏi xã giao họ được biết cùng đi một chuyến bay , bỗng dưng cả hai đều có chung một cảm giác gần gủi thật mơ hồ . Trong lòng chiếc máy bay rộng lớn nhưng thực sự chẳng còn dư lấy một chỗ trống để họ có thể ngồi bên cạnh nhau trên suốt một chuyến bay trở về thăm lại quê hương . Máy bay sau mấy tiếng đồng hồ đã từ Taiwan đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất thật an toàn . Sự gặp gỡ như bèo mây giữa dòng đời nên cả hai cũng không mấy bận tâm khi mà công việc làm ăn của cả hai đang rối ren cần khi về tới phải giải quyết . Cả hai đều có những kinh doanh hùn hạp với bạn bè còn ở lại . Người đàn ông kinh doanh về tranh ảnh sơn mài , còn cô thì hùn vốn liếng cho một cơ sở may mặc .
Lúc ra đứng để nhận hành lý họ có nhìn thấy nhau và chỉ đưa mắt tỏ vẻ chào hỏi , và khi cả hai thoát ra bên ngoài khu vực của sân bay họ tách ra hai phía chỉ đưa tay nhau lên vẩy chào tạm biệt . Cô mỉm cười thật nhẹ rồi đi lẫn vào dòng người mỗi lúc mỗi đông mất hút dáng hình .

Một tuần lễ với những bận rộn giải quyết trong công việc , cô thở phào nhẹ nhỏm để chuẩn bị cho chuyến đi Đà Lạt , đi để tìm chút không gian yên lặng bởi tuần lễ vừa qua ở Sài Gòn giữa cơn nắng như thiêu , khói xe bụi bặm , đường phố bị tắt nghẻn với dòng xe cộ rối nùi mọi nơi đã làm cho cô thở không nổi , ngột ngạt khó chịu gần như muốn nhuốm bệnh . Cô một mình đi ra bến xe , cô vẫn luôn thích nghi với lối đi có vẻ lang bạc bụi bặm như thế . Trên vai chiếc ba lô với ít bộ đồ đơn giản , gương mặt tự nhiên không trang điểm với làn da trắng mịn , đôi mắt to buồn thường giấu sau cặp kính mát màu đen , mái tóc dài đan thành chiếc bím gọn gàng trong chiếc nón rộng vành . Quần Jean áo sơ mi trắng bằng hàng vải sô còn nhiều nếp nhăn tự nhiên . Người tài xế thả cô xuống bến xe để ngồi chờ chuyến đi , cô ra dấu bảo cứ quay xe trở về trước vẻ mặt lạ lẫm của người tài xế , bởi hôm nay cô chủ hoàn toàn như một người khác hẳn mà người làm công như chú tài xế kia có thể lại gần thân mật .

Tới giờ xe chuyển bánh , cô lên xe tìm đúng chỗ ngồi thật thoải mái vì bên cạnh ghế còn trống . Người đi cùng chuyến phần nhiều là khách nước ngoài qua Việt Nam để đi du lịch . Họ cũng là người với tên gọi được âu yếm hay có vẻ xem thường đó là dân "Tây ba lô" . Có nghĩa là dân nghèo đi du lịch với chiếc ba lô trên vai , giải quyết bao tử là cơm hàng cháo chợ , chỗ ngủ là những nhà trọ rẽ tiền với giá cả bình dân . Họ nhìn dáng điệu của cô với ánh mắt cảm thông đồng loại .Cô chẳng buồn để ý tới ai , đeo mắt kính to , đội nón trùm phủ khuất cả khuôn mặt chìm vào giấc ngủ ngon hơn bao giờ hết . Xe đã đi qua rất nhiều thị trấn mà cô vẫn còn trong giấc ngủ ,nhưng hình như có ai đó đang gọi bên tai , cô tỉnh ngủ cùng cảm giác lành lạnh thì ra xe sắp gần tới Đà Lạt . Cô tỉnh hẳn thu người về đúng vị trí ghế ngồi và quay nhìn người ngồi xuống chỗ ghế trống bên cạnh . Người hành khách lên xe ở dọc đường lúc nảy nói thật khẽ để cô nhường lại chỗ ngồi mà khi ngủ cô đã nhoài người qua chiếm hết khoảng trống đó . Một lần nữa lại làm cho cô vô cùng sửng sốt nhưng trong lòng cảm thấy đầy thú vị , thì ra người đàn ông vừa lên xe lại là chính người đàn ông đã cùng cô trên một chuyến bay vừa qua . Còn ông khi ngồi xuống cũng vừa nhận diện ra cô với lối ăn mặc hết sức giản dị . Cô thầm nghĩ nếu như mình gặp lại thêm một lần nữa thì chắc đúng là duyên nợ chi đây , ý nghĩ làm cho cô bật cười rồi tự nhiên nói với ông về ý nghĩ đó làm cho cả gương mặt của ông thật vui với cái gật đầu ra điều đồng ý .

Đà Lạt là nơi cô đã có một mối tình thuở vừa mới lớn , cô đến nơi đây trong một dịp nghĩ mát với bạn bè . Cô đã gặp người con trai con nhà giàu có . Mối tình chỉ mới vừa nhen nhúm thì cô nhận ra mình không xứng đáng trước vẻ cao sang của gia đình anh ta , người mà trái tim cô bị rung động từ phút đầu gặp gỡ . Con người của cô rất lãng mạn nhưng cô không bao giờ đưa tình cảm của mình vào một tình huống để rước lấy sự ê chề . Cô tự động dứt khoát để mối tình chết thật non yểu và anh ta cũng đã đau khổ suốt một thời gian dài .
Không biết tự bao giờ cô đã tin tưởng coi ông như một người thân để ngồi kể lễ tâm sự và ông cũng thế cảm thấy cô thật đáng yêu và rất chân thật , ông thấy gần gủi và không e ngại kể cho cô nghe về cuộc hôn nhân đang rạn nứt của ông khi hai người cùng ngồi bên nhau trong một quán cà phê sau một chặng đường dài .

Cuộc hẹn hò không hề định trước . Đà Lạt với không gian bàng bạc sương mù với những con đường dóc dài đầy cây cao lá buông rũ xuống buồn bã như người đàn bà xõa tóc chờ đợi , ông lại cười với ý tưởng của cô .Tuần lễ ngắn ngủi đó đã vô hình cuốn cả hai lại bên nhau trông thật giống như một cặp tình nhân đang đi hưởng tuần trăng mật . Người đàn ông lớn tuổi chửng chạc từ vóc dáng cho tới mỗi cử chỉ đã chăm sóc cô thật chu đáo . Còn cô thì thật bé nhỏ trong mắt nhìn của ông với bản tánh đơn giản dịu dàng, nhưng ông không bao giờ biết được khi quay lưng trở về với công việc thì cô hiện thân là một con người vững vàng đầy bản lỉnh với một kinh doanh khá lớn . Cô rất muốn cám ơn ông về nỗi hạnh phúc mà ông đã mang đến cho cô , bởi trước mắt ông cô đã được sống rất thật với con người của chính mình . Còn ở nơi phía ông luôn cho cô có nhưng sự khám phá mới mẻ khi ông bắt cô ngồi làm người mẫu để họa chân dung , ông lại còn còn có một giọng hát đã làm cho cô ngẩn ngơ khi buổi tối hai người tìm tới một quán cà phê có chương trình hát cho nhau nghe .Ngày xưa có lẽ ông là dân học trường Tây bởi những nhạc phẩm ngoại quốc đã được ông trình bày trên cả tuyệt vời .

Đã bao nhiêu năm qua từ mối tình đầu cô tự động rút lui bởi không muốn mình bị tổn thương đau khổ rồi cho tới hôm nay cô đã là một phụ nữ đầy ắp kinh nghiệm nhưng không hiểu sao cô vẫn không tự tin với tình yêu , cô luôn muốn làm người bảo vệ để tự cảnh giác cho chính mình . Người đàn ông đang đi bên cạnh cô , đang mang lại cho cô những giây phút tưởng chừng như chỉ có trong giấc mơ mà thôi . Trái tim của cô đâu đã chai sạn mà ngược lại nó mềm yếu tới mức có thể rụng rơi trước ông . Cô đã ôm ngực khi quay lưng từ giã để trở về phòng trọ , cô mang theo hình bóng của ông , mang theo ánh mắt nồng cháy và đôi môi đầy đặn khiêu gợi một nụ hôn đến chết ngất .
Định mệnh quả thật đã quá cay nghiệt đối với cô , người đàn ông mà sự tình cờ dun rũi đưa đến bên cô sao mà quá hoàn hảo để cho trái tim của cô biết bao lần bị nhói buốt bởi bị sự cuốn hút của ông như một thỏi nam châm ,cô đã tự dằn vặt , tự tránh né những rung động đang ào ạt chạy tới như một cơn lốc điên cuồng bởi người đàn ông này vẫn đang còn những hệ lụy buộc ràng vây quanh , sự trái ngang đó khiến cho cô khóc nức nở giữa đêm khuya khi sự nhớ nhung về ông đang lên tiếng thiết tha réo gọi .

Sáng cuối cùng ở Đà Lạt cô đã không ra chỗ hẹn , cô lẳng lặng một mình quay trở về Sài Gòn rồi gấp rút đổi chuyến bay để về Mỹ sớm hơn dự định . Trên con đường trở về cô cảm giác như mình là con thuyền đang lênh đênh lạc mất phương hướng . lòng cô ngổn ngang trăm mối . Nước mắt cứ thế mà âm thầm chảy mãi cho tới khi về tới cửa nhà , cô mạnh dạn tự nói với chính mình " hãy bỏ tất cả ở phía bên ngoài cánh cửa " .

...


Một tháng sau cô nhận được tất cả những tấm hình ông đã chụp cho cô . Trên bưu kiện không đề địa chỉ người gửi , cô như bước hụt xuống mấy tầng cấp , chới với ngồi bệt xuống đất mở từng bức hình ra như mở cả trái tim của cô , thì ra trái tim cô chưa bao giờ khép lại trước tình yêu đó bao giờ . Trong hình chỉ có cô nhưng cô vẫn thấy thấp thoáng ánh mắt và nụ cười ẩn hiện của ông đâu đó .

...

Ba năm sau cô nhận được tấm chân dung ông vẽ cho cô trong một buổi sáng sương mù còn giăng mắc khắp cả bầu trời . Cô nhớ trời hôm đó rất lạnh và sau một tiếng ngồi yên làm người mẫu trong một không gian âm u cô bị lạnh cóng ,ông vô cùng hối hận vì niềm say mê nghệ thuật của mình đã xin lỗi rồi ôm cô thật chặt vào lồng ngực . Ông cao ráo còn cô chỉ đứng tới ngang ngực của ông nên lúc ông ôm siết cô trong hai vạt áo ấm mở rộng, cô lắng nghe được nhịp tim của ông đập thật nhẹ nhàng và hơi ấm của ông đã làm cho cô cảm giác thật bình yên ,cô cứ như muốn mình trở thành con mèo con nhỏ bé cuốn mình trong vòng tay rắn chắc đó . Và nụ hôn duy nhất cô đón nhận khi ông khẽ hôn lên mái tóc mây thơm mùi chanh và bồ kết quê nhà .


Ba năm chờ đợi ,cảm giác đang sống lại , tất cả đã không còn mơ hồ nữa bởi họ đã gọi phôn cho nhau để nối lại sợi dây tình yêu mong manh như một sợi tơ . Ông đã chờ đợi cuộc hôn nhân không còn cứu vãn cùng với tình yêu đau khổ ông đã âm thầm dành riêng cho cô . Ông bây giờ thực sự hoàn toàn tự do để được yêu thương cô , ông đã tin tưởng tình yêu nơi cô một cách tuyệt đối khi nhìn thấy bóng lưng của cô oằn xuống khuất sau cánh cửa lúc tiễn cô trở về phòng trọ . Và mãi đến hôm nay cô mới được biết buổi sáng cuối cùng ông ra bến xe đứng khuất sau một bức tường gạch vỡ để đưa mắt nhìn cô hấp tấp bỏ đi và ông đã chảy nước mắt như cô đã khóc cho một cuộc tình tưởng chừng như vô vọng ...


Mầu Hoa Khế
Sep 2011

Tango Tình




Xin bấm vào link để nghe

http://www.box.net/shared/tnz15i0vai

Quên sao đêm đó anh
Ðêm khiêu vũ bên anh
Ðêm Tango kết xe duyên đôi mình
Anh yêu em mắt lệ rơi đầy
Nỗi vui nào hơn kỷ niệm bên nhau
Biến thành hạnh phúc
Anh yêu nhớ chăng tình đêm đầu
Ðó đây ngủ yên suối lệ

Kỷ niệm còn đây anh có nhớ Tango tình
Bước chân mộng mơ
Như đưa lối cho duyên lành
Quện trọn bên nhau
Cho tới nắng lên bình minh
Trắng đêm vũ trường em có anh

Bóng anh dấu yêu dần khuất
Trong bóng đêm cuộc đời
Tiếng em nhớ anh hờn dỗi
Trong bóng đêm lẻ loi
Là la la la, la lá la la là.
Lá la la là la lá lá la la là
Là la la la la la lá la la la
Lá la la là la lá lạ

Kỷ niệm còn đây anh có nhớ Tango tình
Bước chân mộng mơ
Như đưa lối cho duyên lành
Quện trọn bên nhau
Cho tới nắng lên bình minh
Trắng đêm vũ trường em có anh
Khúc Tango tình em với anh