Thursday, June 30, 2011

Tìm




Lại một ngày trống không !..
Buổi sáng ngủ dậy mở mắt nhìn quanh
Đồ vật vẫn nằm in vị trí không xê dịch
Màu sắc chưa đủ trơ gan với thời gian để nhạt phai
Và tôi thấy thật thấu suốt như một người già nua cô độc ngồi chắt lọc hồi ức
Mỗi đồ vật trước mắt đều khoác vào nó một chiếc áo của kỷ niệm

...

Tôi dừng mắt lại ở một ống tre , bề dài vừa đủ chứa một khổ giấy thông thường
Tôi mở ra bên trong cuộn một xấp thơ viết bằng tay
Trò chơi của những tâm hồn lãng mạn
Của một người tôi tình cờ quen biết
Ông là người viết văn , làm thơ
Điều tôi thích nơi ông đó là sự cao ngạo
Ông chỉ mang tặng những dòng tư tưởng từ máu tim ông , cho người mà ông nghĩ đáng được ...

...

Thơ hay văn chương , nó cũng tuỳ theo khẩu vị của mỗi người .Với tôi ,thơ của ông mang một nỗi u uất về nhân sinh quan ,sự lãng mạn được che giấu rất kín đáo trước nhân dáng của một người phụ nữ .Văn chương là tiếng gào thét không âm thanh , nỗi phẩn nộ rất bi ai trước những sự bất công của đời người bị giam kín trong bốn bức tường bằng đá .


Tôi thích ông , bởi tôi và ông cùng giống nhau ở một điểm ,đó là sự cô đơn
Tôi biết mình sẽ vô cùng lạc lõng khi tới bất cứ nơi đâu
Đâu có sao , ông cũng đang lạc lõng như tôi
Nhưng ở một nơi nào đó trên quê hương ông may mắn hơn tôi
Ký ức được khơi dậy rất nhẹ nhàng
Ký ức luôn tham dự trong đời sống hiện tại
Bởi ông chưa hề rời xa nó
Còn tôi , tôi phải băng qua một khoảng không gian mịt mùng vô bờ bến mới nhìn thấy , mới nắm bắt chưa chắc được trọn vẹn

...

Ôi cái đầu của tôi , càng muốn mở nó to ra để tìm , chỉ một chút thôi cái mùi vị của quá khứ ... nhưng mà sao chỉ thấy trống không thế này !?...


Mầu Hoa Khế

Tìm một lối đi




Khi sự chịu đựng đã đi tới mức độ làm tê đi những mạch máu , tâm trạng bị chênh vênh rồi hụt hẩng chới với .
Bóng tối của sự u mê tràn tới như một triền thác lũ , cuốn phăng đi thành trì của lý trí .
Sự gào thét bùng nổ một cách im lìm được giấu kín bên trong khối óc .
Hành động sẽ được thể hiện qua mỗi nhân cách khác nhau .


Lái xe phóng hết tốc độ
Lao mình xuống vực thẳm
Buông rơi trên biển sâu
Dang tay gào rát cổ họng
Hung hản đập phá mọi thứ chung quanh

...

Cái tôi chọn là viết , con chữ sẽ giải tỏa mọi uẩn khúc cưu mang .
Không ai có quyền lực để tước lấy cây bút trên tay , không ai đủ thuyết phục có thể hóa giải nỗi đau đã biến thành một vết chàm sờ sờ hằn dấu .
Gần ba mươi năm , ly nước trên tay, thật phải hết sức thận trọng để cho khỏi bị đổ tràn xuống đất .
Còn lại chút hệ lụy , nó giống như sợi tơ mong manh trước cơn gió chướng .

...

Tất cả chỉ chực chờ kết thúc ... ừ tại sao không kết thúc ???
Chỉ còn một chặng đường nữa thôi ,rồi ai cũng sẽ chỉ một mình để đi .
Sự cô đơn trong hiu quạnh đang đón chờ .
Níu nuối chi chút buộc ràng đã đóng thành phiến băng !?...


Mầu Hoa Khế
June.2011

Sunday, June 26, 2011

Biết Nói Gì Đây _ Huỳnh Anh




http://www.box.net/shared/1aqdtaumm4crzjdl1afi

Thiên Thần của Bà Ngoại




bé nằm ngủ thật ngoan
môi nhoẻn cười xinh quá
đôi má bầu ngoại hôn
bàn tay thuôn ngòi viết
hứa hẹn những ngón đàn
đời lắng nghe tuyệt diệu
những âm điệu miên mang

rồi ...rồi bé lại mếu
nũng nịu cả trong mơ
ôi thương... thương bé yêu
ngoại cưng... cưng nhiều
bé chợt vừa thức giấc
mắt mở to thật to
ngơ ngác quanh đây lạ
nhấp nháy hàng mi cong
đẹp nhất cháu của bà

ẩm cháu trong đôi tay
thịt da còn đỏ hỏn
bà chăm chút từng ngày
lo cho cháu lớn khôn
ngoại bỏ cả thói quen
không đi shop, dạo phố
loanh quanh cháu của bà
uống sửa rồi thay tả

cháu sao làm tàng quá
giấc ngủ ngắn thì thôi
giựt mình miệng hé mở
sữa bà ơi ...bà ơi
thế là bà lính quýnh
tả , sữa tay không rời
thế giới có rung rinh
bà chẳng quan tâm tới

mỗi ngày cháu mỗi lạ
khi giống mẹ , giống cha
rồi giống ông , giống bà
cháu bà khôn phải biết
giống cái đẹp không hà
...
ôi thiên thần của bà
bỏ đôi cánh bên trời
về làm người trần thế
nhất định phải vui tươi
suốt đời này cháu nhé


Bà ngoại
June 2011

Tuesday, June 21, 2011

Nghiệp Chướng



Tôi gặp Tịnh hôm thứ bảy vừa qua ở chùa Quan Âm Thiền Viện , nhìn cái mặt buồn thiu , tôi nghĩ chắc lại chuyện người mẹ ghét bỏ cô , đúng là một chuyện đáng thương cho những người con có mẹ mà không sao kêu lên được tiếng mẹ ơi . Chúng tôi quen nhau khi cùng đứng ngắm tượng Phật Bà Quan Âm giữa sân chùa . Lúc đó nhìn thấy Tịnh đứng trầm ngâm như hồn vía lạc đi đâu , ánh mắt thật buồn . Còn tôi cũng đứng lâm râm khấn nguyện , chỉ cầu xin sức khỏe được tốt để cho con cháu nương nhờ được ngày nào hay ngày ấy , như nấu cơm dùm lúc con cái đi làm quá bận rộn , coi sóc các cháu dùm khi con cái phải đi công tác xa , cùng vài ba chuyện lặt vặt không đáng kể . Tôi sắp xếp công việc của mình nên cũng có thời gian để giúp con , giúp cháu . Tôi nói " chừng nào mẹ yếu thì thôi " . Mấy đứa nhỏ nhìn tôi cười tranh nhau nói " mẹ còn lâu mới yếu , mẹ sống trên cả trăm tuổi lận " . Tôi trợn mắt đùa " vậy là để tụi con "đì" mẹ chứ gì ? " .

Phải nói tôi là một "bà già" rất hiểu tâm tình tâm tư của mọi người chung quanh cuộc sống của mình , nên bỗng nhiên được mọi người trao cho mảnh bằng "nhà tâm lý học " ngang xương . Nếu ai mà hỏi sao hồi đó chị không đi học để lấy bằng cho rồi ", thì tôi bảo " shi` hụt có nửa điểm không thôi đã mở văn phòng từ lâu à nha " . Dí dõm rứa cũng khiến thiên hạ cười thật vui . Cho nên tôi được mệnh danh là " người mẹ vui vẻ ". Thật ra cũng có những lúc bực dọc , nhưng thiệt giống như lửa rơm , cháy nhanh mà dập tắt cũng lẹ . Cả cuộc đời chẳng hề giận hờn ai mà phải để trong bụng , cứ theo mình suy nghĩ , người giận mới là người thực sự đau khổ . Người làm cho mình giận thì họ đã khoái chí xong thì quên mất rồi , với lại khi giận khi nhìn vô gương thiệt là xấu xí , mười hai con giáp chả giống con nào cả , cho nên "ngu" sao mà giận hờn cho thiệt thân mình . Nói tôi vô tư , thì nhất định là sai , có lẽ dùng chữ hồn nhiên tôi thích hơn, bởi gặp bất cứ chuyện gì xảy ra thì trước tiên tôi hay tự nhủ " bình tỉnh ...bình tỉnh ". Chuyện gì ai cho to lớn mà gặp tôi là hóa nhỏ liền , rồi chuyện nhỏ thì hóa không mà hình như điều này tôi học từ những người mang tư tưởng bao dung yêu chuộng hòa bình .

Ái dà tôi lại đi một vòng chi mà xa xôi vạn lý khiếp luôn , bị tôi đang nói về nhân vật tên Tịnh đó mà . Tôi quen Tịnh hơn 10 năm rồi và cũng làm nhà phân tích tâm lý tư cho cô ta cũng ngần bằng ấy năm tôi quen biết . Những ngày lễ Vu Lan , đó là ngày báo hiếu cho cha mẹ . Tôi vẫn thấy Tịnh cài trên ngực một đóa hoa màu hồng , chứng tỏ cô ta còn mẹ nhưng khi tôi hỏi về mẹ của cô thì cô cứ bị nghẹn ngào . Chừng chúng tôi có độ thân thiết , thì cô ta hỏi tôi " chị có tin vào nghiệp chướng không ? " . Điều đó thì hẳn nhiên là tôi rất tin . Cô cho biết mẹ cô có rất nhiều con cái , nhưng cô là đứa con độc nhất bị ghét bỏ mà gần như là thù hằn . Nghe những câu chuyện cô kể thì tôi cũng khó hình dung sao mà có chuyện kỳ cục đến như thế ?. Cô tâm sự với nụ cười gần như muốn khóc ,khi nào những món ăn bị thiu không ai thèm ăn thì bà mẹ kêu Tịnh lấy về mà ăn ,rất nhiều bửa tiệc trong gia đình bà mẹ luôn đưa mắt theo dõi coi Tịnh ăn cái gì ,hể thấy cái nào ngon thì mang giấu đi , đồ bị chê thì kêu Tịnh ra điều vồn vã " ăn đi ...ăn đi " . Làm cho mọi người nhìn vô tưởng đâu Tịnh cũng được đối xử công bằng . Mới đây, trong một dịp gặp gỡ gia đình , bà chị dâu mang đồ ăn tới quá nhiều , lúc tan tiệc kêu gọi mọi người mang về dùm . Con cái ai lấy gì cũng được , bà mẹ chỉ cần nhìn thấy Tịnh đứng lên lấy là bà nhào tới dòm ngó kiếm chuyện liền ,đưa tay tém tém , túm túm làm cho Tịnh bị tổn thương , miếng ăn có đáng gì và Tịnh đâu có thiếu thốn .Tịnh cũng có phân trần , nhưng người trong gia đình cứ lấy cớ là mẹ già rồi hơi đâu mà để bụng . Người không đứng trong hoàn cảnh thì làm sao mà biết nỗi đau của người khác , nên Tịnh từ đó có chuyện gì cũng đành phải u uất để trong lòng.

Tịnh kể với tôi khi cả gia đình còn ở Việt Nam, lúc đó gia đình cũng rất khó khăn, chật vật .Nhưng Tịnh là một người rất biết tự trọng , cô bảo khi cô mang thai thì chồng bị bắt trong một chuyến vượt biên ,tiền bạc bị tiêu sạch cho cuộc ra đi đó . Tịnh may mắn còn có một cô bạn rất tốt bụng thường hay giúp đỡ . Cô bạn có một sạp hàng trong chợ , sáng nào Tịnh cũng ra chợ để phụ giúp người bạn buôn bán , tới trưa sau khi ăn cơm hàng cháo chợ xong thì Tịnh về nhà để ngủ trưa ,rồi chiều mới ra lại phụ bán hàng tiếp cho bạn . Sau khi dẹp hàng sạp Tịnh về luôn nhà bạn ăn cơm tối rồi mới về nhà . Có một buổi trưa Tịnh bảo ,đã muốn quên đi cho đỡ buồn tủi nhưng không sao quên được , câu chuyện như một cây gai đâm trong tim , cứ mỗi lần nhớ tới thì bị mũi gai lún sâu vào làm nhói buốt cả lòng ngực. Trời Sài Gòn hôm đó đã vào mùa hè nên thật là oi bức , Tịnh mang cái bụng bầu ì ạch từ chợ trở về , vừa thấy Tịnh bước vô nhà , bà mẹ đang ngủ trưa vội vùng đứng lên thật nhanh đi vào bếp mang nồi cơm trên bếp cất vội vào tủ rồi khóa bằng cái ổ khóa thật lớn . Tịnh nhìn thấy hành động của người mẹ thì đứng chết lặng cả người , nhìn gương mặt người đàn bà đã mang nặng đẻ đau mình ra giống như một con người nào thật vô cùng xa lạ . Cái miệng với đôi môi mỏng rít chặt , mím lại giống như một sợi chỉ , ánh mắt sòng sọc lên với những tia máu đỏ trong tròng mắt . Tịnh cảm thấy chới với gần như đầu gối muốn khụy xuống ,rồi run rẩy đi vào chiếc gường của mình , đưa tay tìm lấy một chiếc khăn lông tắm to trong vô thức trãi ra trên gối , Tịnh nằm nghiêng xuống để mặc cho hai hàng nước mắt cứ thế mà đổ tuôn như hai dòng suối tưởng chừng không bao giờ vơi đi .

Tôi bấy giờ nói với Tịnh " bất cứ điều gì thì mình nên tìm ra nguyên nhân của sự việc " . Tịnh kể vào lúc cô ta mới mười sáu tuổi . Ông già của Tịnh lúc đó có một cô bồ trẻ , chỉ hơn Tịnh 2 tuổi . Bỗng dưng không hiểu chuyện gì đã xảy ra , cô ta ngang nhiên tìm đến nhà . Thật xui hôm đó lại có bà già ở nhà . Người cha run sợ quýnh lên nói cô ta là bạn của Tịnh , và ông đã chận Tịnh ngay trước nhà khi cô vừa đi học về , ông nói " cứ nhận là bạn con rồi ba cho tiền đi sắm đồ " . Tuổi trẻ vô tư , không hề biết hậu quả về sau Tịnh nhận bừa để câu chuyện qua đi. Cho nên có thể đây là một nguyên nhân chăng?. Mẹ Tịnh mãi sau này mới khám phá ra cô ta là nhân tình của chồng mình , bởi thời gian đó bà đam mê bài bạc đâu thèm để ý vào những chuyện gì khác , đánh bạc nặng tay bị thua để mắc một món nợ lớn , ba Tịnh phải bán một căn nhà để trả nợ cho bà .

Thời thiếu nữ của Tịnh thiệt buồn , cha theo vợ bé , mẹ đi bài bạc . Tới khi nhà tan cửa nát , cô vợ bé nhỏ hơn tuổi con của mình lấy hết tiền của rồi đá đít ông già để cho ông thân tàn ma dại mới quay trở về gia đình . Bà mẹ bị con ma bài bạc xui khiến làm mất hết nhân cách , gặp ai cũng vay mượn để đi bài bạc cho đã cơn ghiền . Gia đình Tịnh suy sụp tới chín từng địa ngục thì sự may mắn vụt đến như một tia sáng le lói ở dưới đáy vực sâu . Người anh lớn gửi giấy tờ về bảo lãnh gia đình qua Mỹ . Lúc bấy giờ Tịnh đã về ở bên nhà chồng,thời gian đó chương trình những người con có gia đình đều bị loại ra khỏi danh sách . Mẹ Tịnh thật vui không sao che đậy được khi biết Tịnh vì có gia đình sẽ bị ở lại. Thì như một phép lạ đã xảy ra hay sự sửa đổi bộ luật vào đúng thời điểm , gia đình Tịnh được chính phủ Mỹ chấp thuận cho ra đi với hồ sơ riêng . Ngày được giấy tờ bảo lãnh , Tịnh mừng quá mang qua khoe với gia đình , thì đụng ngay gương mặt của bà mẹ cùng giọng nói rít qua hàm răng " còn lâu mới đi được " , hậm hực mỉa mai đủ điều ,nói những câu không tiếc lời mạ lị như dao vạch lên da thịt của con mình , gương mặt đỏ lên vì giận dữ như thể nói thẳng với Tịnh cùng với lời nguyền rũa " mày phải ở lại với địa ngục " , rồi gương mặt biến thành xanh xám , có vẻ hăm he sẽ sẳn sàng làm bất cứ điều gì miễn Tịnh phải ở lại địa ngục để chạy cơm chạy áo , bửa đói , bửa no mởi thỏa mãn lòng oán ghét trong bụng của bà .

Tới ngày gia đình và những người con còn độc thân lên đường , bà mẹ vẫn còn căm gan và không ngớt lời nguyền rũa tiếp những gì đen tối nhất sẽ mang lại cho Tịnh . Nhưng dầu bà có muốn thì cũng không nằm trong khả năng của bà mong đợi .Hai năm sau Tịnh và chồng con được ra đi về miền đất hứa . Ngày Tịnh đến chỉ có vài người trong gia đình ra đón vì biết bà không ưa nên cũng chìu theo ý của bà . Tịnh nhớ, vẫn là gương mặt lạnh lùng đanh lại khi Tịnh và chồng con vừa đến nơi . Tịnh quả thật đã quá mệt mỏi với những thái độ ghẻ lạnh của người mẹ , nên cứ giả đò như không nhìn thấy . Chưa được một tháng sống nương nhờ thì bà mẹ nói xiêng , nói xỏ , bất cứ chuyện gì trong gia đình đều trút lên Tịnh và mấy đứa con , còn bảo con của Tịnh là đồ âm binh có nghĩa là ma quỉ . Chồng Tịnh quá đau lòng và cũng may gặp lại bạn bè đi qua trước ,họ biết được hoàn cảnh cay đắng của gia đình Tịnh nên mang cả gia đình Tịnh về ở trong cái nhà chứa đồ cũng khá lớn ở phía sau vườn . Hai vợ chồng , hai đưa con chui rúc trong cái ổ chó vậy mà Tịnh cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng hơn khi phải đối diện người mẹ đẻ ra mình vẫn tánh nào tật nấy . Ở Mỹ vẫn tém tủm cất giấu đồ ăn không cho Tịnh và các con được ăn, chỉ cho ăn những đồ thừa dư ra .

Mấy chục năm qua , kể từ lúc bà mẹ khám phá ra sự bao che bất đắc dĩ cho người cha về chuyện cô nhân tình đến nhà bất ngờ , giữa Tịnh và bà mẹ vẫn như kẻ thù không đội trời chung . Sau này vợ chồng Tịnh có công ăn việc làm ổn định điều này cũng làm cho bà xốn mắt khó chịu hơn .Trong thâm tâm hình như bà chỉ muốn nhìn Tịnh phải nghèo khổ thì bà mới được vui . Tịnh nói có lẽ cho tới chết mới thôi .Tôi có xem một cuốn phim nói về câu chuyện tiền kiếp . Trong kiếp trước hai người phụ nữ dành một người đàn ông , trong một lúc nóng giận có một người đã bị đâm chết . Tái sinh trong kiếp hiện tại họ là hai mẹ con và đứa con bị đâm ở kiếp trước rất thù ghét người mẹ của mình . Người mẹ là người đàn bà lỡ tay đâm chết đối thủ cũng chính là đứa con của mình hôm nay . Bà mẹ đó đã yêu thương hy sinh hết lòng cho đứa con ,cũng giống như Tịnh đã làm hết mình trong khả năng để chìu lòng mẹ mình . Nhưng cũng không sao làm thay đổi cái nhìn của đứa con trong phim và cái nhìn của mẹ Tịnh ở ngoài đời .

Tôi rất thương Tịnh , coi cô như em , nên có chuyện gì buồn tôi đều lắng nghe và sẽ chia cùng cô em gái này . Tịnh cũng đồng ý với tôi về chuyện oan gia nghiệp chướng . Có lẽ kiếp trước Tịnh đã gây nên một lỗi lầm nào ghê gớm lắm , để cho tới kiếp này cái nghiệp chướng đó vẫn còn đeo đẳng mãi không tha . Ngày lễ Vu Lan đối với Tịnh lại càng thấy thật tội nghiệp còn hơn những người đã không còn mẹ trên đời ,vì tận đáy lòng cũng không thể nào giả dối để hát được những câu như ...lòng mẹ bao la như biển thái bình rạt rào ... Tịnh nói sao mà mỉa mai cho Tịnh quá . Tôi chỉ biết khuyên Tịnh hãy để mọi sự xuôi theo tự nhiên bởi những gì Tịnh làm hết sức vẫn không thay đổi được thành kiến đã quá sâu đậm ở cái nhìn nơi người mẹ .Mỗi ngày tuổi đời càng chồng chất , sự chịu đựng cũng có giới hạn . Chẳng lẽ cứ phải đối diện với nỗi đau hoài sao ? . Càng nghe chuyện của Tịnh tôi chỉ biết thở dài khuyên Tịnh "thôi người mẹ đã không thương , coi mình như kẻ thù thì không nên gặp mặt nữa ". Bởi tôi cứ thấy càng ngày vết thương của Tịnh cứ bị xé toạc ra mỗi khi đối diện với người mẹ của mình. Không biết tôi khuyên như vậy có đúng không ? Thật trong câu chuyện này tôi có giỏi đằng trời cũng không sao tìm ra một biện pháp nào ổn thỏa cho Tịnh ...



Mầu Hoa Khế
June 2011

Thursday, June 16, 2011

Thần Tượng





Vào năm 1997 thì đứa con trai lớn của tôi mới được định cư trên nước Mỹ , cháu qua sau tôi vì trục trặc giấy tờ cần phải bổ túc . Lúc bấy giờ gia đình tôi đang cố gắng để hòa nhập với cuộc sống nơi đây . Thời gian vô cùng quí báu , không cho phép mình phung phí vào những việc giải trí hay vào những chuyện khác mà chỉ lo chuyện đi kiếm tiền .
Tôi chỉ có độc nhất cái cuộn băng nhỏ với tiếng hát của ca sĩ Ngọc Lan do trung tâm Mây phát hành , ngoài ra tôi không hề biết thêm ca sĩ nào nữa cả .Con trai tôi hỏi "mẹ có biết ca sĩ Quang Dũng không ?" . Tôi cười nói " mẹ chỉ biết nhà thơ Quang Dũng thôi " . Vậy là cháu khoe cho tôi nghe tiếng hát của người ca sĩ này hiện đang sống bên Việt Nam . Tôi nghe người ca sĩ này hát xong thì nói với con trai " tên này thế nào cũng nổi tiếng " . Rồi tôi cũng quên đi vì bận rộn với cuộc sống .

Vài năm sau tôi có dịp tới nhà dự tiệc của cô em gái họ . Cô tặng cho tôi một CD của Quang Dũng . Lúc bấy giờ tôi mới nhìn thấy hình của anh ta , trông anh ta trắng trẻo và có vẻ thư sinh , nhưng điều tôi ngạc nhiên là em họ tôi mua cả một thùng CD , cô ta cười bảo "em ủng hộ cho anh ta " . À thì ra đây là thần tượng của cô ta , lúc đó người ca sĩ này chưa nổi tiếng , chỉ là một ca sĩ bình thường . Và theo như lời em gái họ tôi tâm sự là năm nào cũng về Việt Nam để được nhìn thần tượng của mình hát mỗi đêm ở nơi một cái quán ca nhạc . Cô em luôn mặc đồ màu đen , hình như lúc đó có một nỗi buồn riêng và thường đặt chọn một cái bàn cố định trong nhà hàng đó suốt cả thời gian cô ta ở tại VN . Ngoài ra mỗi lần từ Mỹ về , cô luôn có mang quà để tặng rất cách kín đáo bằng cách nhờ người con gái có nhà ở sát bên cạnh nhà của người ca sĩ này . Một khi đã là thần tượng người mình thích , cô tìm hiểu ngày sinh để có những món quà đặc biệt tặng mừng sinh nhật . Món quà do cô đi chọn lựa với chút xôn xao , bâng khuâng mơ hồ như lần đầu cô quen biết với người khác phái . Khoảng tháng ngày đó đã cho cô nhìn thấy cuộc sống có thêm hương vị , có thêm chút màu sắc đẹp đẽ .Những món quà gửi đến , dĩ nhiên người nhận cũng bị tò mò . Tôi nghĩ không ít nhiều gì thì người con gái mà em gái tôi nhờ giúp đã tả về hình dáng , nét mặt của người đang âm thầm ái mộ người ca sĩ này . Đó là một phụ nữ có nét mặt rất tây phương , dáng dấp thật quí phái .

Em gái họ tôi không bao giờ làm quen hay trực tiếp đối diện ,chỉ muốn ngồi một mình với những tờ giấy nhỏ trong tay viết tên yêu cầu những ca khúc mình thích để yêu cầu thần tượng hát .Cô nói " thần tượng họ giống như bong bóng xà phồng nên rất dễ vỡ " . Cô cười thật vui cho tôi biết mỗi khi hát người ca sĩ có thoáng nhìn về phía cô đang ngồi , hình như anh ta cũng có một cảm giác nào đó ? , nhưng chưa bao giờ biết được đó là người đã tặng cho mình những món quà có giá trị .Như thế là quá đủ ,đã cho cô cảm thấy trong cuộc sống mình có thêm chút niềm vui nho nhỏ , để khỏa lấp đi nỗi buồn đang giấu kín trong lòng . Và đúng như lời tôi đã "tiên tri " không bao lâu thì anh ta bật nổi lên dữ dội và theo tôi nghĩ những ca khúc của nhạc sĩ Diệu Hương đã đẩy đưa tên tuổi anh ta lên thành ngôi sao .

Vào thời gian khi anh ta nổi tiếng thì em gái họ của tôi cũng bận rộn công việc làm ăn mới vừa mở ra quá mới mẻ nên không còn có thời gian để đi du lịch nữa . Người ca sĩ này cũng đã dày đặc những chuyến lưu diễn khắp nơi . Như thế câu chuyện của một ca sĩ chưa nổi tiếng và một người âm thầm ái mộ hết mình ngày nào , coi như chấm dứt .

Thung Lũng Hoa Vàng là nơi chúng tôi cư ngụ , làm sao mà thiếu vắng tiếng hát của người ca sĩ này . Khi nào anh ta về đây trên chặng đường lưu diễn , em gái tôi luôn mua vé hạng nhất mời tôi cùng đi nghe nhạc . Khi sân khấu được ngưng nửa chương trình , để ca sĩ ra ngồi bán CD , em tôi thường đứng ở một góc xa để nhìn thần tượng của mình . Lúc mà ca khúc Vì Đó Là Em của nhạc sĩ Diệu Hương đã là một ca khúc gắn liền với tên tuổi của ca sĩ QD , anh ta thường mời một trong những khán giả lên sân khấu hát chung cho vui .

Trong nhà tôi thực sự ai cũng biết nghêu ngao ca hát , còn tôi thì hát thường hay bị trật nhịp và giọng yếu như con mèo bị mắc mưa ,tuổi tác tuy không còn trẻ nhưng tâm hồn rất trẻ mà lại còn nghịch ngợm nữa , bởi vậy mới nói " giang sơn dễ đổi , bản tánh khó dời " . Thế là trong một chương trình có Quang Dũng về hát , em gái tôi "cá độ " chị mà dám lên hát thì muốn gì em cũng chịu . Tôi nghe cũng vui nên bấm bụng liều đại , lỡ có ai cười thì mình cười trừ hơi đâu mà lo . Còn đợi gì nữa , con gái tôi "đè" ra trang điểm cho giống ca sĩ vì phải đứng dưới ánh đèn màu . Cả buổi sáng tôi cứ mở bài hát ra để hát cho thuộc lòng , tôi biết khán giả của SanJose rất vui tính , nếu hát lạc giọng , lạc tông thì mình sẽ được chấm giải " can đảm " và có dịp mang lại cho mọi người một trận cười thoải mái không phải sao ?

Nói thiệt, hát thì dỡ mà sắm tuồng thì lâu . Cuối cùng tôi cũng có mặt tại buổi trình diễn . Trước tiên coi cái lá gan mình nặng cở kí lô nào khi đứng bên cạnh thần tượng , như vậy bằng mọi giá phải tìm cách chụp chung một tấm hình trước đã, coi như để làm bằng chứng sau này có khoe khoang mới không bị cho là nói xạo đó mà . Hơn nữa tôi sợ "giờ thứ 25" trái tim đập mạnh vì hồi hộp thì tay chân run rẩy làm sao mà đi lên sân khấu đây ? . Ai mà đọc tới đây chắc cũng đang hồi hộp coi tôi cái lá gan bự cở nào ,nhở khi đi qua sông bị rơi xuống nước có nghe ra cái đùng không ta ? .

A Di Đà Phật ,cũng may hôm đó vì lý do kỷ thuật , trục trặc đèn đóm , giờ giấc bị quá trể mà chương trình còn dài . Nên cái tiết mục hát với khán giả cho trôi qua phà êm ái . Thiệt là hú hồn hú vía , nhưng cũng may tôi đã " tiên tri" trước và thế là mình có một tấm hình với người ca sĩ này rồi . Cũng là một kỷ niệm vui giữa tôi và cô em gái họ , để mỗi lần nhớ lại thì tiếng cười dòn tan suốt cả buổi và tuy tôi không lên sân khấu ngày hôm đó nhưng em gái họ của tôi vẫn tặng cho tôi một món quà thiệt đẹp rất vừa ý .


Mưa Phố Núi
June 2011

Monday, June 13, 2011

Chuyện hôm qua




Hôm qua là một ngày thật vui ,đó là buổi tiệc trước tiên mừng cháu Beatrice tốt nghiệp tại trường Stanford . Kế tới là gia đình trong dòng họ có dịp gặp lại nhau .Bởi từ lúc đại gia đình của tôi được qua sống trên nước Mỹ ,anh em họ hàng xa hoặc gần chỉ có gặp mặt nhau vào những buổi tiệc cưới của con cái . Đã nói là đại gia đình , ôi thôi đông không thể tả , sự gặp mặt cũng có khi thiếu sót nhiều lắm , do thời gian và công việc , nên không bao giờ tụ họp được hết một lúc tất cả . Vậy mới biết , ngày xưa lúc còn ở tại quê hương , ngó vậy mà dễ gặp nhau thường xuyên hơn . Con cái của ai cũng giống như nhau ,cứ nhắm mắt, mở mắt thì nào là ra trường , nào là lập gia đình liền tù tì . Cho nên khi có dịp gặp nhau ,thì con cháu đứa nào, đứa nấy cũng đều lớn khôn , còn mình nhìn lại thì tóc xanh đã phai màu .Mỗi lần như thế , tôi cứ như bà già lẩm cẩm hỏi han từng cháu từng cháu ...là con ai đây ? cháu ai đây ? .Ngược trở lại tôi còn vui hơn khi các con cháu tròn mắt khen "sao dì hay cô còn trẻ quá ".

Nhìn anh , nhìn chị , nhìn em , rồi nhìn con , nhìn cháu . Thế hệ của chúng tôi nhìn lại nhau . Rồi cứ thế mà cười nói thiệt ồn ào , náo nhiệt làm cho nửa cái nhà hàng rộn ràng khiếp luôn . Ôi thôi ai cũng mang máy hình ra bấm lia lịa , ánh sáng chớp lóa .Người được chụp thì nghiêng qua, nghiêng lại làm dáng , hết chị đứng với em , rồi qua con qua cháu . Các bậc trưởng thượng chỉ ngồi yên tại chỗ cho con cháu bu chung quanh để ghi lại những hình ảnh , giữ lấy khoảnh khắc chẳng bao giờ có lại lần thứ hai . Tôi nghĩ có khi năm năm , có khi mười năm mới xảy ra một buổi hội ngộ bên nhau như vậy. Người chân trời , kẻ góc biển . Gặp nhau hôm nay đâu ai biết được ngày mai sẽ ra sao !? .Đang cười nói vui vẻ , bất chợt lòng tôi lại chùng xuống một nỗi buồn bâng khuâng bởi cuộc vui nào rồi cũng phải tàn . Những vòng tay thân ái ôm chầm lấy nhau cùng ánh mắt và nụ cười hân hoan cho cuộc hội ngộ của vài giờ trước đây . Rồi tiếp theo sau cũng những vòng tay nhưng ánh mắt lại bùi ngùi trước giây phút chia tay đầy lưu luyến . Ai nấy cũng sẽ trở về lại với góc đời nhỏ nhoi của riêng mình giữa biển đời bao la bát ngát .

Trong buổi tiệc anh chị em chúng tôi cứ đưa mắt nhìn nhau với nụ cười nở mãi trên môi . Ngồi bên nhau nhắc lại những kỷ niệm xưa ,kỷ niệm mới đây . Cứ thế mà nơi này thầm thì , nơi kia râm rang . Tôi và em gái ngồi bên cạnh thím , bà vợ yêu quí của người chú kính trọng của tôi đã qua đời . Người đàn bà tuổi đời trên bảy mươi , dáng người nhỏ nhắn nhưng lại có một trái tim thật vĩ đại với lòng nhân ái cao cả . Bắt đầu tới tuổi tôi biết ghi nhận những vui buồn mang đến cho đời mình . Hình ảnh người thím dâu có nét đẹp thật phúc hậu đã nằm sâu trong ký ức . Tuổi thơ tôi gần như gắn liền bên cuộc sống của thím , tôi đã được thương yêu như chính con ruột của thím, từ miếng ăn tấm áo luôn cả việc học hành , thím đã trải tấm lòng ra như một người mẹ lo cho chính con ruột của mình đẻ ra .

...

Tôi đã có cơ hội gặp thím mấy lần trước đây , nhưng những lần đó cuộc sống quá đa đoan , vội vả qua đi theo đời cơm áo . Thời gian không có dành chỗ để khơi lại những gì đã là quá khứ . Qua xứ người lại học được cái câu " hãy quên đi quá khứ để nhìn về tương lai " . Nghe cũng chí lí và rồi cho đến một tuổi nào , tôi đã may mắn có cho mình một không gian riêng tư . Có những giây phút ngồi yên lặng để lắng nghe tiếng gió lùa qua khóm trúc giữa đêm khuya , hay những sớm mai sương còn đọng giọt trên một nụ quỳnh, để ngửi ra hương thơm lần đầu khi trái tim biết rung động bởi một tình yêu, và còn nghe cả tiếng chim hót líu lo dưới mái hiên nhà , thật vui tươi mạnh mẽ , để niềm tin yêu trong tâm hồn tôi chan hòa sự hy vọng khi nghĩ về tương lai tốt đẹp của con cái .

...

Cả buổi tiệc hình như không ai ăn được nhiều , chỉ lo hàn huyên tâm sự bên nhau . Ngồi bên thím , nắm bàn tay của thím đã mang lại cho tôi cảm giác bé bỏng như những tháng ngày trên quê hương được thím chăm sóc . Hôm nay tôi mới thực sự thấy mình vô cùng hạnh phúc . Những mặc cảm , e ngại trước đây giống như một cái bao tải nặng nề vác mãi trên lưng, khi gia đình của chúng tôi đã mắc phải một lổi lầm mà chính bản thân của tôi cũng không sao tự tha thứ cho chính mình được .Chuyện đã qua lâu năm , tôi chỉ mong sao có một sự thứ lổi nào đó từ nơi những tấm lòng rộng lượng . Thời gian cùng ý nghĩa với phôi phai và khi tuổi đời chồng chất mọi suy nghĩ chắc sẽ trở thành đơn giản để cho tâm hồn không bị nặng nề bởi những oán hờn , giận dỗi . Tôi nhìn thím cười , nụ cười thật đẹp , thật rạng rỡ biết bao . Tôi cùng cười với thím , nụ cười đã hòa lẫn vào nhau , quyện đưa chúng tôi vào những kỷ niệm thật êm đềm . Trong ánh mắt của thím , tôi chợt thấy con đường Trần Hưng Đạo chạy dài theo hai hàng cây sầu đông lá mọc xanh rì đổ bóng xuống đường đi . Nơi đó có một tiệm lớn bán hàng tạp hóa . Tôi lúc đó còn nhỏ lắm , ngồi trong lòng của thím để thím chải tóc . Thím vừa về làm dâu , được giao quán xuyến buôn bán , thím còn bở ngở nên chỉ biết làm bạn với con nhóc tuổi mới lên năm ...

Chung quanh vẫn còn xôn xao cười nói , tất cả ai ai cũng muốn kéo dài giây phút tạm biệt . Chỉ riêng tôi là người sung sướng nhất , cái bao tải do sự mặc cảm đã không còn đè nặng trên lưng . Tôi ngồi nhìn bà con thân quyến với nhịp đập của trái tim thật đầm ấm , tôi nhìn ai ai cũng dễ thương . Cuộc sống quả thật rất mệt mỏi ,có những điều xảy ra ngoài khả năng của mình , có những điều không tự mình làm chủ . Tôi cũng không cần phải chống đỡ bằng cách đi phân trần để lấy lẽ phải thuộc về mình . Tôi chọn lối sống lặng lẽ , bản chất của con người sẽ được thể hiện qua lối sống của bất cứ ai . . Trong quá trình của một cuộc sống cho dầu có vui hay buồn , có may mắn hay trắc trở . Tất cả đã tôi luyện cho mình một kinh nghiệm để biết cư xử với người khác tốt hơn .

...

Tôi phải đi một vòng quá lớn mới nhận ra điều cần thiết cuối cùng cho một đời người ,đó là sự bình yên trong tâm hồn . Muốn có được điều này tôi phải loại bỏ rất nhiều thứ mang lại ưu phiền . Trong 14 điều Phật dạy " món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm " . Tôi vẫn còn nợ thím của tôi một món nợ ân tình ...

Mầu Hoa Khế
June 12 .2011

(@) (@) (@)


Quảng Trị Của Tôi


Tôi còn nhớ cơn lũ về cuồn cuộn
Cuốn trôi đi bao mái nếp nhà tranh
Đường phố dài con nước ngập mênh mông
Mưa rã rích vẫn rơi trên mái ngói

Tôi vẫn nhớ Mạ ngồi bên bếp lửa
Mắt lo âu khắc khoải bước tương lai
Tôi đâu biết trong hồn Cha tê tái
Nhìn đàn con không biết chuyện ngày mai

Rồi một sớm mùa đông thêm buốt giá
Nơi ga buồn làm nên cuộc phân ly
Nội già lắm ôm lấy Cha mà khóc
Môi run run mắt lệ đã hoen mi

Chú tôi nắm bàn tay tôi bé nhỏ
Thâm dặn dò con nhé hãy nên thân
Thím tôi buồn đôi mắt rưng rưng đỏ
Nhìn tàu đi theo bóng khuất xa dần

Dòng Thạch Hãn mưa buồn bay lất phất
Bãi Nhan Biều ôm cổ mộ hoang liêu
Chùa Sắc Tứ theo Nội đi lễ phật
Giờ đã xa hoàng hôn phủ bóng chiều

Đường Quang Trung tuổi thơ tôi đi học
Thím yêu thương may áo trắng học trò
Chú nghiêm nghị chăm lo và bảo bọc
Công ơn người ghi dấu mãi trong lòng

Các em tôi như một bầy chim hót
Trong lồng son ríu rít quên tháng ngày
Trần Hưng Đạo phố xưa bao mật ngọt
Đành bỏ đi mang theo tuổi thơ ngây

Nơi xứ lạ chim chia bầy tan tác
Bao nhiêu năm đã ngơ ngác tìm nhau
Tin chú mất lòng tôi đau quặn thắt
Nợ áo cơm không thấy mặt sau cùng

Tôi đã đi gót chân mòn viễn xứ
Màu khế xưa hoa tím rụng bên sông
Buồn rơi theo bước chân người cô lữ
Trở về đây ôm thương nhớ ngập lòng ...


MầuHoaKhế

Friday, June 3, 2011

Bài thơ tháng 6



Trời hôm nay mưa bay
tháng sáu vừa bắt đầu
mưa chưa rơi thấm ướt
mà nỗi nhớ giăng sầu

tháng sáu khúc tình ca
mưa mưa rơi nhạt nhòa
góc hồn thơ Nguyên Sa
màu ký ức trắng xóa

em muốn níu thời gian
vẽ lên màu của lá
như màu tóc anh xanh
long lanh mắt ngời sáng

vẽ góc phố dịu dàng
Sài Gòn ngày xưa đó
có anh thường lang thang
áo trắng quần jean bó

em vẽ lại nụ cười
hồn nhiên tuổi đôi mươi
trót sinh đời phiêu bạt
theo mây nước đầy vơi

tháng sáu mưa mưa rồi
khúc tình ca anh hát
kỷ niệm nào phai phôi
giữa đêm về ngan ngát

...

thuở chưa nhạt màu môi


Mưa Phố Núi
June 2011

Wednesday, June 1, 2011

âm vọng từ biển xô ...


Em trở về giữa mùa hoa phượng nở
ngẩn ngơ theo lối nhỏ ngày xưa
nơi anh ở có cơn mơ nào thấy
bóng dáng em tan trong cõi mây mù
đường em đi giấc mơ nào rêu cũ
nhạt một màu cho hy vọng tàn phai
như hạt nắng rớt đau tê tái
trên lá vàng chờ mục rữa thời gian
và cơn mưa chợt té tát vào người
em ướt sũng lạnh buốt dòng ký ức
(quá mong manh nên ký ức tan tành)
em giử trên tay mảnh vỡ lạnh tanh
bóp thật nát dòng màu buồn đặc quánh
em vẫn ngồi đợi bình minh đang tới
đợi trưa qua hiu hắt bóng nắng xiêu
và chiều rơi theo mưa ướt tiêu điều
đêm quạnh quẻ tóc rối bời nhung nhớ
rồi ai đem Hạ đổ dài trên lối
để áo em vàng màu nắng đợi chờ
cho mùa Thu hờ hững lá úa rơi
cơn gió lạnh se mình mùa Đông tới
đường em đi không có ai hò hẹn
bóng chiều hôm trùm phủ bước cô đơn
không có anh cho em chút dỗi hờn
đan từng hạt mưa dài trong tiếc nuối
em vẫn biết cuộc tình không lối thoát
định mệnh buồn từ thoát kiếp đầu thai
loài hoa sầu giấu lệ khóc tình ai
dẫu khao khát xin một lần hạnh ngộ

...

vẫn mơ hồ âm vọng từ biển xô ...



Mầu Hoa Khế
June 2011

Lãng mạn


Người đẹp thì thường hay bị "bà trời " ghen tị nhan sắc nên về con đường tình cảm thiệt là gian nan trăm bề . Quế Hương lại còn được cha mẹ đặt cho cái tên hết sức thơ mộng thì làm sao mà không họa vào số kiếp "hồng nhan truân chuyên" . Lúc đang ngồi ghế trung học , mỗi khi tan trường đừng tưởng chỉ có một chàng lóng ngóng chờ để ..."em tan trường về anh theo Ngọ về ..."theo kiểu của ông Phạm Thiên Thư , thì cũng đã hãnh diện trước đám bạn bè cùng chung trường . Còn Quế Hương , hoa khôi của trường thì dĩ nhiên phải hơn những người khác rồi.

...

Cả đám nữ sinh trong tà áo dài trắng, giống như những cánh bướm tung tăng làm trắng cả sân trường trong giờ tan lớp . Quế Hương đi lẫn vào trong đám bạn đang hồn nhiên cười nói vui đùa . Vừa ra tới cổng trường , đôi mắt cô đảo một vòng thì sắc mặt biến đổi , bèn quay ngược đi vào lại bên trong làm cho ba cô bạn thân trong bộ tứ cô nương kết bái tỷ muội không biết chuyện gì cũng kéo nhau theo sau . Quế Hương cho biết có ba chàng đang đứng ba góc trước cổng trường đàng chờ để đón cô tan học . Thế là nhiệm vụ của ba cô bạn phải hoàn thành ngay tức tốc , ba cô chạy ra ba phía đi tới thẳng ba chàng đang lóng ngóng để đưa người đẹp Quế Hương về . Ba lời nhắn giống hệt như nhau là " hôm nay QH không đi học " . nhìn bộ mặt của ba chàng cứ "ngớ " ra trông thiệt thảm não rồi cùng rồ máy xe phóng đi sau khi cám ơn người đã đưa tin .

Tình cảm của một người trót trời cho có nhan sắc thiệt là khổ sở vì lắm người theo đuổi để không biết phải chọn lựa ai mà trao trọn trái tim. Ai cũng có cái thật dễ thương , thật ân cần . Người thì con nhà khá giả ,sẽ là bác sĩ tương lai bảo đảm cho cuộc sống mai sau tốt đẹp. Người thì đời lính phong sương còn ra đi trong khói lửa , cảm nhận tình yêu thật mong manh nên dâng hiến hết mình thật thiết tha nồng nàn . Còn người thì nghệ sĩ với ngón đàn piano điêu luyện làm say đắm hồn người . Quế Hương thật không muốn phải mất ai cả và tình cảm cứ thế mà lửng lơ theo ngày tháng ,cho tới lúc cô rời bỏ quê hương để ra đi .Trong ngày đưa cô ra phi trường . Ba chàng vẫn đứng ba góc âm thầm nhìn cô theo gia đình đi vào bên trong và cô cũng âm thầm tìm một chỗ khuất để nhìn ra phía bên ngoài với tâm trạng bâng khuâng tự hỏi lòng đã yêu ai ? vẫn chưa có câu trả lời chính xác với một thiếu nữ đẹp và còn quá trẻ tuổi , còn nhiều sự hứa hẹn ở cuộc sống tương lai .

Cái số đào hoa càng ngày cứ làm cho nhan sắc cô lộng lẫy hơn . Khi qua tới nước Mỹ , cô vào đại học quyết tâm lấy bằng cấp không nghĩ tới tình yêu . Trước cuộc sống mới ở một đất nước vĩ đại đã cuốn hút cô tới say mê . Nơi đây mở ra cho cô thật nhiều dự án cho tương lai , tình cảm chỉ giới hạn là bạn bè trong công việc . Trái tim cô dần dần như bị mất hết sự mượt mà để biến thành khô khan . Nhan sắc cũng bị ảnh hưởng bởi đôi mắt nhìn vào ai như một thói quen dò xét .Lời nói sắc bén cứng ngắt với những kế hoạch sắp xếp lớp lang . Nhìn vào cô thật đúng là một "nữ cường nhân" đầy sự bản lãnh . Bằng cấp có với công việc ổn định , nhà cao cửa rộng không thua gì ai ,để rồi một ngày cô cảm thấy mọi sức lực cố gắng bao lâu nay nó như cái bong bóng bị xì hơi , cô bắt đầu cảm thấy quá mỏi mệt . Cô chọn cho mình hai tuần lễ nghĩ ngơi để sắp xếp lại đời mình . Cô đã giựt mình khi mà từ bấy lâu nay , cô hầu như không nhìn thấy những vẻ đẹp chung quanh . Cũng đã lâu cô gần như quên chăm sóc tới nhan sắc, nhưng khi nhìn vào gương soi cô vẫn còn đầy niềm tự hào . Đep , trẻ có căn bản trong đời sống , nhưng vẫn còn thiếu một thứ đó là tình yêu .Chính bản thân của cô cũng chưa định nghĩa thế nào là tình yêu thì cô đã vội vã đến với một người đàn ông có sự nghiệp . Tình yêu xảy ra thật nhanh với những đòi hỏi sòng phẳng như cô tính toán một dự án ,với tấm lòng ích kỷ và lòng tự kiêu để rồi kết thúc cũng thật nhanh . Lần đầu tiên cô biết khóc nhưng không phải vì đau khổ và rồi lòng tự ái cô quyết định lập gia đình với một người không yêu . Người đàn ông không chức vị bình thường , để cô có thể điều khiển theo ý mình . Nhưng rồi cuộc hôn nhân tưởng như an phận cũng bị đổ vỡ bởi một nguyên nhân làm cô không sao hiểu nổi là người chồng không muốn cô sanh con .


Sau cuộc hôn nhân đó ,cô đã không còn tin tưởng vào những người đàn ông hàng ngày cô nhìn thấy và sinh hoạt chung quanh cô nữa . Cô bắt đầu dành cho mình một không gian để nói chuyện với những người trong thế giới áo .Cô nghĩ quen một người không biết gì về đời riêng , chỉ biết nhau qua tư tưởng coi bộ thú vị hơn . Và cô đã quen được một người . Người đàn ông có những bài thơ thật sâu sắc , có những email với lối văn chương mềm mại trữ tình . Tiến xa hơn cô đã chuyện trò hỏi thăm nhau qua phôn , giọng nói của người miền trung thật dịu dàng đã làm mềm lại trái tim bị tổn thương trước đây đến mất hết niềm tin với tình cảm .Cô nhìn thấy ra tình yêu đến như không cần một lý lẽ nào cả . Với sự may mắn cô đang có thì khi đến với một người không khó quá khả năng , nhưng khó nhất là hình bóng của mình được giấu kín trong trái tim của họ . Không bao lâu cả hai cho nhau một cuộc hẹn hò đầy thú vị.

Anh sẽ mặc áo sơ mi màu tím do cô đề nghị vì cô rất yêu màu tím, còn cô cũng sẽ cầm trên tay một đóa hoa màu tím . Họ muốn đôi bên có cái nhìn bất ngờ cho nhau . Nơi gặp là dưới bức tượng của Đức Mẹ theo ý của anh , bởi anh muốn sự gặp gỡ được sự chúc phúc của Đức Mẹ .Từ cõi ảo họ đã hiện ra đời thực và tình yêu đã đến nhẹ nhàng , trân quí và thật giử gìn . Ngay từ giây phút đầu tiên họ đã thật thà trãi lòng ra với nhau , cô không ngại khi anh có vợ và một đứa con của một hôn nhân vì ân nghĩa . Từ nơi anh , cô đã hiểu thế nào là tình yêu . Tình yêu là một sự dâng hiến không có sự chiếm đoạt . Cô còn biết anh mắc phải chứng bịnh gần như nan y . Cô đến để sẻ chia an ủi những lúc anh tưởng như đời sống đang xuống tận vực sâu , mà người bên cạnh hầu như thờ ơ không hiểu thấu. Với cô,một người đàn bà vẫn còn nhan sắc , dĩ nhiên là cô có biết bao nhiêu người theo đuổi .Nhưng cái cô mong đợi vẫn như một áng mây bay ngó thì gần nhưng khi đưa tay với lấy thì cứ bềnh bồng vuột khỏi tầm tay của cô . Giữa biễn đời chiếc thuyền của cô vẫn chưa tìm ra được bến đổ .

Rồi khi gặp anh , vẫn biết mối tình sẽ không có một kết cuộc viên mãn . Từ thế giới ảo , họ đã có một thời gian dài tâm sự tin tưởng lẫn nhau , sẻ chia những chuyện vui trong công việc, những nỗi buồn bất chợt xảy đến trong cuộc sống.Tình yêu thật vô cùng lãng mạn , bởi hoàn toàn theo sự mách bảo của con tim . Có những lần gặp gỡ bên ánh đèn của một bữa cơm tối nơi một thành phố biển đầy thơ mộng. Hay ngồi bên nhau trên chiếc ghế công viên để lặng nhìn lá mùa thu ửng đỏ nhuộm kín cả không gian . Hoặc cùng nhau bên mặt hồ gợn nhẹ những cơn sóng theo từng làn gió lạnh khi chớm vào mùa đông se buốt . Để rồi cùng vui cùng buồn với những chuyện loanh quanh , rất đời và rất thường . Dần dần trái tim của người này như được nằm trong lồng ngực của người kia và ngược lại , và họ hiểu về nhau như hiểu chính bản thân của chính mình . Cả hai hoàn toàn tôn trọng đời sống riêng tư của đối phương . Họ đã cho nhau bằng một thứ tình yêu về tinh thần vô cùng cao thượng mà thứ tình yêu đó chỉ có ở vào những thế kỷ ngày xưa . Thế kỷ có những mối tình yêu nhau tới chết .

Dòng đời đi qua , có những lúc họ im lặng để trả cho nhau những khoảng không gian đầy tính cách riêng tư . Tình yêu của họ là hình bóng của hai con đường sắt luôn song hành đi bên cạnh cuộc đời nhau không bao giờ có điểm tiếp giáp .Họ không cần cho nhau một lời hứa hẹn nào cả ,chấp nhận định mệnh nghiệt ngã .Nhưng họ cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi đã tìm thấy ra nhau . Ngày tháng tưởng chừng như không là cái móc của thời gian , lúc nào họ cần đến nhau bằng một lời nói dịu dàng thân thiết , thì họ vẫn có cảm giác như mới vừa gặp nhau hôm qua . Năm năm , đời người có được bao nhiêu cái năm năm ? Bỗng dưng cả hai im bặt , không thư từ , không gọi thăm hỏi . Sự im lặng là một thứ ngôn ngữ mà chỉ có hai người mới thấu hiểu . Lại thêm con số năm năm , đúng mười năm cho một mối tình không lối thoát . Thì bỗng mới đây thôi anh gọi cho cô, cho biết sẽ mời cô đi ăn .Cô vui vì biết anh đang ở gần cô , biết là anh vẫn bình an ...

....

Tôi hỏi Quế Hương

_ nếu như một ngày nào đó vợ anh ấy đòi li dị thì QH có đến với anh ấy không ?

_dĩ nhiên là đến

_ nhưng anh ta đang bị bệnh nan y ?

_ở nơi anh ấy còn có một trái tim chân thật

_có mạo hiểm lắm không ? vì chứng bệnh đó không mang lại hạnh phúc

_hạnh phúc chị muốn nói là thể xác ?

_uhm

_tình yêu sẽ lướt qua , em rất tin tưởng , chị tin không ?

_ tin ...tin , bởi con số mười năm đã là một điều hiếm thấy giữa thời đại hôm nay .



Mầu Hoa Khế
June 2011