Sunday, May 30, 2010

Rất âm thầm





Có những điều đôi khi không dám nói
rất âm thầm mà bão tố trong lòng
cố ôm lấy chút nắng chiều mệt mỏi
cùng vệt buồn giữa một khoảng trời không

Anh vẫn thế nét đăm chiêu của núi
đứng thật im in hình tự ngàn năm
em cỏ mọn theo gió hờn nghiêng cúi
trước tình anh ôi phiến đá lạnh căm

Từ gặp nhau tiền kiếp nào xa xăm
vụt tay nắm để thiên thu cách trở
Anh nơi đâu một chuổi ngày xa lắm
em chơ vơ cánh hoa vỡ bên trời

...

Trong tinh cầu ta lạc loài bỡ ngỡ
phút gần nhau quyện hơi thở trong nhau
chút ân cần rồi chợt thoáng qua mau
hồn thất lạc giữa biển đời loáng máu

em ngập ngụa lao theo từng con sóng
tóc xoã dài trên trên biển cả mênh mông
dòng tương tư khô cạn bến chờ mong
tiếc chi nữa một mùa hoa tàn rụi

Tiếc chi nữa lời yêu thương ngắn ngủi
mạch đời vui đã thoáng chút ngậm ngùi
lời từ ly ngữa mặt khóc hay cười
cũng xin trả vào tận cùng đau khổ ...


MầuHoaKhế May30.2010

Saturday, May 29, 2010

Chuyện thường tình thế thôi _mpn



http://www.box.net/shared/0e2bvkyfd2

CON GÁI HUẾ

http://www.box.net/shared/9d7y8kd6uc

Audio editing & Mixing :Tà Áo Xanh
Nguồn từ RADIO GNONLINE
Diễn đọc MầuHoaKhế


Nếu như cho tôi một điều ước thì Huế là nơi tôi sẽ chọn để trở về , bởi từ nơi đó tôi đã bỏ lại căn nhà cổ kính trong Thành Nội ,nơi có những mùa sen hồng nở đầy giữa hồ Tịnh Tâm , màu xanh của lá , xanh ngan ngát cả tuổi thơ tôi , có đôi mắt ai sáng trong hiền lành ngập ngừng nhìn theo khi mỗi bước chân tôi đi ngang con đường nhỏ có những cây khế già đang trổ mùa bông trái nặng trĩu cành .

Đã lâu tôi chưa về lại Huế , kể từ buổi sáng nơi dảy ghế chờ đợi trước giờ lên máy bay , có người không che giấu nổi cảm xúc trong đôi mắt đỏ hoe đến lúc chực vỡ oà thì chỉ còn lại đôi ba giây phút quấn quít tay nắm trong tay , con trai Huế tình cảm cũng mềm như dòng sông Hương . Thành phố cho tôi tuổi trẻ dễ thương trong quán chè ngọt lịm trên môi nhau , con gái Huế không điểm trang để làn da đẹp tự nhiên như màu hoa ngọc lan trắng ngần , những ngày tháng bình yên ban đêm cửa sổ mở hé cho hương hoa cả khu vườn len nhẹ vào phòng , ướp trên chăn gối trên mái tóc thề đen mượt trãi dài như một dòng suối .

Trong vùng không gian đó có tiếng đàn guitar mênh mông xuyên suốt qua trong ký ức vào những đêm trăng rằm sáng soi đổ bóng xuống thành quách cổ xưa ... ru mãi ngàn năm, dòng tóc em buồn bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm ...trên mùa lá xanh ngón tay em gầy nên mãi ru thêm ngàn năm... ru mãi ngàn năm bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm cho vừa nhớ nhung ...có em dỗi hờn nên mãi ru thêm ngàn năm ... *
Yêu Huế nên yêu luôn những dòng nhạc của Trịnh Công Sơn không bởi vì ông là con trai Huế mà bởi những từ ngữ của ông khi viết về tình yêu đẹp như con gái Huế và khi đứng trước sự chia lìa trái tim con gái Huế cũng bật ứa rất âm thầm với những chịu đựng bão tố được giấu kín tận đáy tâm hồn .

Huế có những buổi chiều mưa bay , những hạt mưa đan nhau rũ ướt cả thành phố , những chiếc áo mưa màu tím , màu trắng bay khắp cả phố phường như những bông hoa chao lượn giữa màu trời đang dần dần đi vào tối , cái khoảnh khắc đó giống như một bức tranh đẹp đầy sống động trước đôi mắt của một nhà hoạ sĩ bởi từ một góc độ nào Huế cũng trở thành những bức tranh có bề sâu hun hút và đi thật nhẹ nhàng vào cái nhìn của bất cứ ai đã có lần bước chân đến Huế .

Tôi chọn nơi đây để trở về bởi Huế chưa hề thay đổi trong tôi , người ta chỉ có thể thay đổi bộ mặt bên ngoài đã làm cho Huế của tôi mất đi ít nhiều nét cổ kín tự ngàn xưa, nhưng Huế không bao giờ mất đi cái dáng vẽ đài các thanh thoát toát ra từ nơi con gái Huế và màu tím Huế khi đi giữa một ngày nắng mơ vàng ...


MầuHoaKhế May20.2010

* nhac TCS

Monday, May 24, 2010

NGÀY QUA MAU






Hôm qua chủ nhật trời nắng thật đẹp hai chị em tôi rũ rê nhau đi chợ trời chơi , nơi thành phố tôi ở có hai khu chợ trời . Khu chợ trời lớn thì bán vé vô chổ đậu xe giá 6 dola , còn khu chợ trời nhỏ thì bán vé vô cửa chỉ 1dola 75 cen xe đậu thoải mái . Tôi thích khu chợ nhỏ hơn , nơi đây có một ban nhạc của người Mễ , tôi đặc biệt chú ý đến cô ca sĩ trẻ trung vừa đánh trống vừa hát , tiếng hát mạnh mẽ như dáng điệu của cô , nhìn cô hát rất đam mê, hát với cả tâm hồn cùng với hai người đàn ông đứng đệm đàn theo .
Trước sân khấu tôi ngồi hoà lẫn trong đám khán giã đủ thành phần , già có trẻ có và luôn cả con nít . Chương trình tiếp tục những điệu nhạc thật vui nhộn , làm cho đôi chân tôi không giữ im được cứ phải nhún nhịp theo , có vài cặp đưa nhau ra trước sân khấu khiêu vũ rất tự nhiên , chung quanh có rất nhiều người nói cười lao xao , có những gương mặt đang đắm chìm theo điệu nhạc . Tôi ngồi giữa cái thế giới thật giản dị như tâm hồn của những người Mễ đang đứng ngồi quanh tôi . Đưa mắt nhìn bâng quơ tôi bắt gặp những tia mắt từ những người khác chủng tộc đó ra dấu chào hỏi thật trìu mến . Những người đàn ông bậm trợn cụng bia nói cười ha hả , những người phụ nữ uống nước ngọt trên bàn từng bịch đậu phụng được rang chín còn lẫn cả vỏ được lột bỏ đầy ra .
Tôi đội nón vành rộng , đeo kính mát to để che nắng bởi chổ ngồi giới hạn ở phía có mái che cho nên tôi phải ngồi ngoài nắng . Nhìn đám con nít chạy đùa , nhìn những cô gái tuổi vừa mới lớn đang làm duyên với những chàng trai tuổi cũng vừa đôi mươi .Nhìn những cặp vợ chồng già trên đầu tóc trắng như mây chăm sóc cho nhau . Từng nhóm người trung niên gặp nhau cuối tuần vui vẻ chào hỏi rồi biết bao điều để hàn huyên tâm sự , từng cặp tình nhân âu yếm trong tay nhau , từng gia đình vợ chồng con cái quây quần với những thức ăn thuần tuý của dân tộc họ đang chụm vào nhau thưởng thức thật ngon lành .

Tôi lặng lẽ ngồi nghe ban nhạc biễu diễn liên tục .Ngồi nhìn mọi người chung quanh trong khi chờ đợi cô em đang say mê đi tìm những món đồ cũ xưa , sáng nay nắng lên cao nhưng những cơn gió thỉnh thoảng thổi tới vẫn còn se lạnh . Tôi đang thả hồn thảnh thơi sau một tuần lễ với những công việc bận bịu ,âm nhạc quả thật đã mang người ta đến gần bên nhau tôi say mê ngồi nghe các ca sĩ người Mễ thay phiên nhau hát , tôi không hiểu lời ca những nhìn cách họ biễu diễn khi thể hiện bài hát cũng làm cho cảm giác tôi bị rung động theo . Ban nhạc tạm ngưng để giãi lao tôi đi đến trước sân khấu có một cái thùng đàn violon được mở ra để đón nhận lòng thương mến của khán giã bằng cách bỏ vào đó vài đồng tiền khen thưởng .

Tôi rời nơi đó vẫn còn đang huyên náo ,đi tản bộ tìm cô em gái khi đi ngang qua gian hàng của một người Mễ già nước da đen đúa đang đưa tay mời tới mua , gian hàng bày bán những đồ trang sức đủ loại trộn lẫn vô nhau , tôi chọn sợi giây đeo tay bằng đá màu tím , người bán nói thách 3 dola tôi làm bộ xụ mặt xuống rồi lắc đầu ra điều mắc quá , người Mễ già sợ tôi bỏ đi có lẽ từ sáng tới giờ chưa có ai mua nên kì kèo tôi và cuối cùng bán cho tôi 1 dola . Tôi đi loanh quanh một hồi cũng nhìn thấy cô em đang đẩy chiếc xe nhỏ mua đầy trái cây rau tươi xanh mát và khoe với tôi là mua được cái máy quay phim xưa ơi là xưa , lại thêm một món trong cả cái kho tàng của cô em mê đi sưu tầm đồ cổ .

Trên đường ra về tiếng hát và âm điệu của những người nghệ sĩ như vẫn còn xoáy nhẹ trong nhịp đập của trái tim , hình ảnh những con người mộc mạc đơn sơ rất dễ hài lòng với những điều thật giản dị như vẫn còn váng vất trong đầu óc . Cơn gió se se , màu nắng trãi dài yếu ớt dọc hai hàng cây trên đường về , xa xa dãy núi trước mắt chiều đang rơi xuống thung lũng , tôi nói với cô em đang lái xe ... thời gian thật là qua quá mau ...


mưa phố núi May . 2010

Friday, May 21, 2010

Mưa _Diễn đọc

http://www.box.net/shared/ydul4ln5gs






Nơi tôi cư ngụ dự báo cho biết cơn mưa sẽ kéo dài cả tuần lễ. Đêm nằm nghe mưa rơi rì rào trên mái ngói, gió kéo mưa chạy qua trên những ngọn trúc sau vườn nghiêng ngã cho đến sáng hôm sau và cứ thế mà mưa rả rích tầm tả nối tiếp cả ngày lẫn đêm. Mưa, gió, mưa tạt vào cửa kiếng ở căn phòng tôi ngó ra bên ngoài, không gian u ám tôi bỗng dưng cảm thấy thật lạnh lẽo, bàn tay đưa lên ôm lấy khuôn mặt, đôi mắt nhìn qua bầu trời xám ngắt được thu hẹp ở một góc độ từ nơi cánh cửa sổ, màu sắc của đau thương, của tuyệt vọng bởi đã một lần tôi bị đắm chìm trong vùng màu sắc đó tưởng có thể chết đi. Tôi từ đó như con ốc nhỏ thu mình trong lớp vỏ buồn ngơ ngác đến tội nghiệp.


Mưa vẫn rơi, rơi nhè nhẹ một buổi chiều khi tôi đến tìm anh. Ngồi trên xe xích lô, bánh xe đang lăn từng vòng và trái tim của tôi cũng đang quay theo từng nhịp đập xôn xao khi muốn mang đến cho anh một niềm vui bất ngờ.
Cánh cửa rào không khép tôi đẩy thật nhẹ. Trên đôi môi, trong ánh mắt nụ cười hạnh phúc đang chực oà vỡ rộn rã theo từng bước chân. Mưa rơi lấm vạt áo màu vàng, mưa đọng từng hạt nhỏ trên mái tóc mây dài.


Tôi đứng vào thềm nhà và sau cánh cửa kia anh sẽ hiện ra đôi mắt mở to quyến rũ nồng như một hơi men đã làm tôi choáng váng bởi cái nhìn đầu tiên, tiếng nói ấm dịu dàng mang cả mùa thu Hà Nội của nơi anh được sinh ra,chắc sẽ tắt nghẻn trên môi khi tôi tràn vào như cơn lốc, mình sẽ cuốn lấy nhau và sẽ thách thức cùng với số mệnh, ngạo nghễ trên những sự tàn nhẫn như đã muốn cắt đứt chìa lìa chúng ta, có phải không anh? Em đã mạnh dạn tranh đấu cho tình yêu của em và anh, em đã thu phục được sự nghi ngờ của mọi người khi đã có những ý nghỉ không mấy thiện cảm về anh.


Còn anh ? người đàn ông với nghề nghiệp là nhà báo, nơi anh toát ra sự chửng chạc, đầy ắp bản lĩnh đã đến thật tình cờ để yêu "bé", khi bé đang loay hoay với chiếc xe đạp bị trật sên giữa đường. Anh thường gọi em như thế.

Còn em, cô bé của anh thì vẫn áo dài màu trắng ngày ngày đến trường. Cô bé thường mơ mộng ngoài cửa lớp hơn là chuyện học hành. Đám nam sinh gọi em là mùa xuân, và hằn học nhìn khi anh đã độc quyền mang mùa xuân theo anh.


Và tình yêu bắt đầu từ những đóa hoa quỳnh anh mang đến để mình được ngồi bên nhau ngắm hoa quỳnh nở mỗi đêm. Rồi đèo em trên chiếc xe gắn máy cũ mèm, dáng anh to cao áo sơ mi quần jean bụi bặm em theo anh đi lang thang khắp nơi.


Cánh cửa mở ra, mở to ra. Nhưng anh không phải chỉ một mình mà tựa bên cánh tay anh đang có một người đàn bà tò mò đưa mắt nhìn. Trong mắt anh bối rối... còn tôi, tôi như bước hụt xuống một cái hố sâu hun hút, tôi loáng thoáng nghe tiếng nói của ai đó, rồi tôi mơ hồ như là tiếng của tôi với lời lẽ thật lịch sự.


_xin lỗi tôi bị lầm nhà


Bằng chút sức lực mỏng manh khi toàn thân đã hoàn toàn bị tê liệt, tôi quay người bỏ đi dưới cơn mưa chiều đang chuyển mình vần vũ. Tôi cứ thế mà đi, tả tơi như đóa quỳnh hoa bị héo hắt tàn rũ bơ vơ nơi mái hiên nhà.
Mưa... mưa, tôi đã để lại nơi quê hương cơn mưa chiều hôm ấy, tôi đã để lại cho anh với những lời phân trần, giãi thích quá muộn màng.


Kéo tấm chăn lên ngang ngực, trái tim được ủ ấm trong căn phòng vắng lặng... một cõi của riêng tôi...

MầuHoaKhế Jan19/2010

Thursday, May 20, 2010

LỜI TỰ TÌNH




Ngoài sự trống vắng là nổi chết
ta chưa chết làm sao biết có gì sau chữ "hết" ?
một đời sống khác nối tiếp ...
ta có còn là ta ? hay ta sẽ là ai !?

Thôi hãy để ta là hạt bụi
xin được vướng nhẹ trên mắt ai
để biết mình còn hiện hữu
trong cảm giác khó chịu của người
hay hạt sương mong manh bám giăng khung cửa
để bàn tay chạm lướt dịu dàng
và trên lối về xin làm cơn gió
vỗ dưới chân người xào xạc lá rơi

Ta xin là chiếc bóng
lặng lẽ trên vách cô đơn
xin hiu hắt ánh đèn mờ nhạt
để cho người êm vào giấc mơ
một hạt mưa thôi
mát trên môi cười

Ta không muốn hoá thân con người
để như thân cây gầy trong gió tuyết
như viên sỏi bên đường ngơ ngác bước chân qua
ta không muốn nghe trong đêm tiếng côn trùng rúc rĩa
giữa trái tim khi đón nhận tình sầu
ta sợ tóc dài thêm từng sợi muộn phiền

Lời sám hối với sáng trưa chiều tối
những khoảnh khắc tiếng thời gian réo gọi
nhìn đời mình là khoảng trống cô đơn
không gì có trong tay
chỉ ngoài dòng nước mắt ...


MầuHoaKhế May .2010

Monday, May 17, 2010

ChoTháng 5





Tháng 5 rồi đó anh
Chắc thôi còn để nhớ
Ừ chút gì mong manh
Cũng đành trôi ơ thờ

Rồi một mình soi bóng
Chênh chếch nửa đời nghiêng
Ngọn lửa hồng cháy bỏng
Ngày sinh nhật thiêng liêng

Cánh hoa vàng tơi tả
Cuối trời trắng màu mây
Con đường lên tiếng lạ
Bước chân về khôn khuây

Sáng nay mưa rắc nhẹ
Trên chiếc lá úa gầy
Quanh đời sao quạnh quẻ
Mái tóc bỗng buồn lây

Đâu ngón buồn bi tráng
Gảy lên nốt đoạn trường
Trách chi đời tệ bạc
Cũng một thời yêu thương !...



MầuHoakhế.May17.2010

Friday, May 14, 2010

Ai ra xứ Huế _Duy Khánh




http://www.box.net/shared/l2xg6llzyj

Thursday, May 13, 2010

Wednesday, May 12, 2010

NGÀY CỦA MẸ





Các con tôi đã thầm thì to nhỏ hơn cả tháng trời để mang đến cho tôi một bất ngờ trong ngày lễ Mẹ , ngày đó lại cũng chính là ngày tôi đi tham dự một lễ cưới . Tôi đã có mặt tại một hòn đảo của đất nước Mexico là Cabo San lucas . Thời gian sau này tôi ít khi đi đâu xa bởi những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống đang loanh quanh bên cạnh tôi . Tâm hồn bình yên nhìn tháng ngày nhẹ nhàng như màu nắng ban mai , màu lá xanh non còn đẫm ướt sương đêm cũng ngan ngát trong cõi lòng những âm điệu hư vô . Có người hỏi tôi " trong cuộc sống điều gì làm cho chị ghét nhất ? " . Chịu thôi tôi không biết phải trả lời như thế nào , bởi những gì đã làm cho tôi đau khổ cũng đã qua đi từ lâu lắm , đã nhạt nhoà đã phôi pha . Còn hiện tại tôi cố để tìm một điều để ghét cũng không biết tìm ở nơi đâu , còn tương lai ? tôi nghỉ với cách sống , với lối suy nghỉ của tôi hiện giờ tôi chỉ có thêm bạn và tuyệt nhiên chẳng bao giờ có kẻ để mình căm ghét . Khi phải ghét một người tôi nghỉ tội cho bản thân mình trước hết , tôi sợ nhất trong tấm gương phản chiếu lại mà người đó không phải là tôi và tôi bắt chước nhạc sĩ Đức Huy để ca cẩm ...

Tôi yêu, xem một cuốn truyện hay,
Tiếng chim hót đầu ngày, và yêu biển vắng
Tôi yêu, ly cà phê buổi sáng, con đường ngập lá vàng
....
Tôi yêu, những gì đến tự nhiên,
Những câu nói thành thật và yêu ngày nắng ...


Tôi theo chân các con đến nơi đây , để nhìn thấy trên môi con nụ cười thật đẹp , nhìn vào mắt các con dịu dàng ấm áp thương yêu . Cũng may chuyến bay không dài nên khi đến nơi không cảm thấy mệt mỏi . Trên đường xe taxi đưa về khách sạn , đoạn đường khá xa hai bên cây cối héo úa khô cằn , núi non cao ngất . Tôi nhìn không ra sự sống vươn lên nơi đây , tôi bỗng nhớ về quê hương với câu hát " quê hương tôi nghèo lắm ai ơi ...mùa đông thiếu áo ... hè thời thiếu ăn " vậy mà khi tôi trở về quê trên con đường làng đất đỏ sình lầy lồi lõm , về dưới cơn mưa tím thẩm bầu trời tôi vẫn nhìn thấy trong cái tận cùng của sự khốn khổ sức sống vẫn nẩy mầm trên từng thửa mạ , trên từng khóm chuối trên từng vòng khoai vòng sắn trên những liếp rau má xanh rì viên quanh bờ ao .

Nơi đây hoạ may lắm mới thoáng thấy vài bụi cây còn xanh , vài bụi hoa vàng đẹp hoang dại lạc lõng giữa một vùng trời hiu hắt nắng cháy . Con đường vẫn tiếp tục trãi dài một bên nhà cửa cũ kỷ ,sự đặc biệt nổi bật nhất là dọc ven bờ biển những dãy nhà xây to cao ngất ngưỡng , lối kiến trúc của dân tộc người Mexico không theo hiện đại , những toà nhà màu sắc của cát của đất sét chưa nung và màu gạch đỏ làm khung viền . Thật lạ sao trước mắt tôi cứ lãng vảng những vách núi sắc cạnh , sỏi đá lởm chởm và cây cối trơ xương . Người tài xế bỏ xuống 2 người khách cùng chung xe ở một khách sạn khác , ông nói tiếng Anh xin phép được đi tắt qua con đường đất bụi nhỏ để đưa tới khách sạn của chúng tôi ,con đường ngắn này làm cho tôi có cảm giác như đang đi trên con đường gập ghềnh đầy ổ gà sau khi chấm dứt chiến tranh .

Cánh cổng sắt được mở ra , bên trong chạy dọc theo con đường những bông hoa được chăm tỉa vén khéo kỷ càng , xe ngừng lại trước đại sảnh của khách sạn to cao rộng hun hút tầm nhìn , hai bên hai chậu to trồng hai cây xương rồng cao chọc lên trời , phía trước tượng đồng sắt một người ăn mặc theo giống dân mọi da đỏ cầm cây giáo dài trong tay , dưới chân ông là một vòng tròn to cát vàng trên đó được trồng một loại cây giống cành lá cứng ngắt chỉa nhọn như mũi dao tôi nhìn thấy không đẹp gì cả nhưng mà sống được trong cát chắc phải có dây mơ rễ má với cây xương rồng .

Sau khi đeo vào cổ tay một sợi dây giống như chiếc vòng màu đồng đậm trên đó có ghi tên khách sạn dấu hiệu cho biết mình là những người khách chính thức của hôm nay và mang nó cho đến ngày trả phòng để ra về , sợi dây giống như cái thẻ visa mình có thể đi tới bất cứ nhà hàng nào trong phạm vi khách sạn sẽ được ăn uống thoái mái không cần trả tiền . Một thế giới khác đang làm cho tôi hết sức ngỡ ngàng , thế giới trong những cuốn phim nói về những người quí tộc đang diễn ra trước tầm mắt , những người khách trên khắp thế giới hội tụ về đây .Khách sạn xây theo lối kiến trúc của người Trung Đông có những chóp tròn màu đỏ chính giữa vút nhọn một thanh sắt sáng ngời chỉa thẳng lên trời . Người hầu phòng cúi đầu lễ phép đưa chúng tôi đi qua một dãy hành lang dài chẳng khác nào chúng tôi đang đi trong một cung điện vua chúa ngày xưa . Căn phòng tôi chọn có một góc nhỏ nhìn ra biển và ngọn núi phia xa , tiếng sóng vỗ ầm ầm liên tục vang dội tận bên trong phòng ngủ .

Mỗi buổi sáng thức dậy bước ra bên ngoài , tôi chỉ biết nói đúng là thiên đàng nơi hạ giới ...nhưng mà thôi cái tôi muốn nói ở đây là sự khác biệt trước và sau cánh cửa sắt khép kín an ninh của khách sạn . Hai thế giới như hai sự đối nghịch của đen và trắng , của đỉnh cao và vực sâu . Buổi chiều tôi nằm nghe sóng vỗ cứ mơ hồ và nghỉ như mình đang bước vào một phim trường , đang đóng vai trò của một công nương được nuông chìu trên từng mỗi nơi đến . Những nhân viên nơi đây được huấn luyện rất lễ phép , họ là những người dân sống trên đảo phần đông đi làm việc trong những khách sạn với giá lương rất thấp , thấp nhất thế giới tôi nghỉ như vậy .Và trong cái không gian rộng lớn này , tôi ngồi bất cứ nơi đâu khi cần cũng có người để ý mang đến thức ăn và thức uống .

Tất cả ...tất cả thật đầy đủ tiện nghi thêm phong cảnh thật tuyệt nhưng sao tôi không cười vui thoải mái , cứ mỗi khi nhìn những người làm việc bắt đầu từ sáng tinh mơ cho đến khuya hôm lòng tôi cứ cảm thấy như có một nỗi buồn thật hết sức vô cớ .
Tới ngày lễ Mẹ tôi biết ở nhà các em đang làm tiệc chúc mừng cho Mạ tôi , tôi gọi phôn hỏi Mạ có vui không ? , Mạ có trách con vắng mặt không ? . Mạ tôi cười nói rằng " thấy con vui thì cũng giống như Mạ vui " . Ba tôi đưa tay dành phôn để nói với tôi và vẫn nói một câu nói cũ đã bao nhiêu năm qua ...

...nước bao giờ cũng chảy xuống con ơi ...


Tối nay các con đã đặt nhà hàng ngay tại khách sạn để chúc mừng tôi trong ngày lễ Mẹ .Tôi cầm trong tay cây bông hồng màu đỏ thắm đưa lên môi hôn khi nghỉ đến nụ cười dịu hiền của Mẹ với niềm hạnh phúc vô bờ ...


mưaphốnúi May12. 2010

Tuesday, May 4, 2010

mãi gọi trong hồn một cái tên ...



Anh cứ về thăm phố còn đây
núi im giăng mắc đầy sương mù
róc rách tiếng suối róc rách chảy
nắng rớt long lanh giọt mùa thu

Anh cứ về thăm lại chốn xưa
cà phê quán vắng bóng người đi
trăng cũng nghiêng sầu nghiêng mặt nửa
nửa mảnh gầy theo bóng chim di

Anh cứ về trên những núi đồi
để nghe âm vọng vẫn vang xa
tiếng em khúc khích trên ngàn lối
và tiếng anh cười theo gió qua

Anh còn nhớ không khi nắng hồng
ửng trên màu má thắm màu môi
lá bay nhiều lắm trong trời rộng
anh sợ tình ai bỗng xa xôi

...

Chiếc lá còn đây kỷ niệm xanh
hương tóc ngây ngất mãi chưa quên
Chao ôi theo bước đời phiêu bạc
mãi gọi trong hồn một cái tên ...


MầuHoaKhế May 03.2010

Sunday, May 2, 2010

Đóa từ tâm




Chị thật giận dữ khi con nhỏ bạn dám thốt lời tráo trở rồi nghinh ngang dõng dạc nhìn thẳng vô mặt chị nói lí sự một hơi trước đôi mắt của chị mở to ngơ ngác, trước cái miệng chị không cách nào phản ứng lại cứ mở tròn bất động thốt không ra lời . Những lời lẽ thật ngoài sức tưởng tượng, chị như một người câm đang ú ấ trong cuống họng bởi lời nói chưa kịp thốt ra thì bạn chị như một tràng súng máy phả vào mặt chị tới tấp , cái lổ tai của chị bị lùng bùng còn đôi chân của chị thì bị mất thăng bằng hai đầu gối đang mềm nhũng ra rồi như muốn quị xuống .

Con bạn nói xong một hơi trước khi quay lưng còn phán cho chị một câu xanh rờn

_ mày mà còn lách chách cái miệng thì đừng trách tau ...

Dứt câu nói cô ta thì quay lưng bỏ đi với những câu lẩm bẩm vang vọng loáng thoáng nhưng tai chị không còn sức để nghe nữa , chị đứng ở góc hiên nhà với cơn nắng mùa hè đang nung trời với cơn giận làm tái cả gương mặt làm tím bầm cả trái tim . Con hẻm với những quán cà phê , quán bán cóc ổi , bán thuốc lá lẻ buổi trưa nay được phủ lại bằng mấy tâm ni lon vì thiên hạ kéo nhau đi xếp hàng bên công an phường để tranh nhau mua vài ký khoai mì sượn sùng vài ba ký gạo đầy bông cỏ may lẫn lộn đầy những hạt sạn cứng ngắt mà mỗi khi nhặt ra gần một phần ba lon sửa bò , cái lon sửa đặc ông thọ được làm tiêu chuẩn để đong đo .

Không có được một người hàng xóm để chứng kiến hay bên vực dùm cái nỗi ức lòng của chị . Hai con bạn chơi với nhau cả chục năm ,chơi từ tiểu học cho tới trung học thân thiết thương yêu luôn gắn bó bên nhau , luôn chia cho nhau bao chuyện vui buồn . Chị làm sao mà không tin tưởng người bạn của mình cho được , cho nên với gia tài có hai chỉ vàng lận lưng lúc bà nội chị qua đời dúi riêng trong tay chị nói cho chị làm của hồi môn về sau , chị giấu kỷ lắm trong gia đình ai cũng không hề biết . Vậy mà chút vốn liếng nhỏ nhoi để phòng hờ bất trắc chị cũng dám mang ra cho bạn mượn để buôn bán .Cô bạn hứa tháng sau sẽ đưa lại , chị thấy chưa cần nên chưa lấy vội , vậy mà khi cần hỏi tới thì cô bạn hứa nay, hứa mai rồi chỉ đưa lại từ từ bằng cách tính ra tiền của giá trị vàng bán ra lúc bấy giờ , chị chỉ nhận lại đúng một chỉ thì người trả nói tỉnh bơ coi như trả dứt , coi như xong . Chị nói sao kỳ vậy ? thì người bạn trả lời
_ tiền tau đưa cho mày là tiền tau đi vay nóng và phải trả tiền lời cho họ . Chị ú ấ hỏi

_ là sao tau không hiểu , mi mượn vàng ra sao thì phải trả đúng số đã mượn chứ ?

Chị không được câu trả lời rõ ràng , chỉ biết tiền chị lấy lại phải bị trả tiền lời nóng .Thế là hôm nay chị có miệng mà cứ há hốc ra sửng sờ cho tới khi người bạn mình khuất bóng ra khỏi con hẻm , chị bước vô nhà ngồi rũ xuống hai chân duổi thẳng mà thấy vẫn còn run bởi sự xúc động vừa qua , cũng chẳng ai có nhà để chị có thể trút ra nỗi lòng của mình , chị cảm thấy uất nghẹn rồi nước mắt lúc này mới vỡ bờ tràn ra như mưa rào , rồi tiếng chị khóc nức nở giống như người ta vừa mất đi kẻ thương yêu nhất đời . Khóc đã đời một trận xong thì tâm trạng cũng dịu xuống , chị nằm xuống sàn nhà gạch bông được lau sạch ngủ một giấc ngon lành .

Chị thế đó , với gương mặt khờ khờ cộng thêm cái tánh tình hiền khô , bụng dạ ra sao ai cũng thấy hết trơn nhưng chị đâu phải là người nông cạn , tâm hồn chị với những sự suy nghỉ rất sâu sắc luôn nhìn người khác với tấm lòng cảm thông , rộng lượng . Trước khi chị coi một người nào đó là kẻ không đội chung một bầu trời , chị rất chịu khó ngồi phân tích tâm lý , hoàn cảnh và luôn có câu hỏi "tại sao " người ta phải trở thành như thế này hay như thế kia . Chị luôn tìm cho mình câu trả lời " tại vì vậy " nên người ra mới ra nông nổi , người ta mới trở mặt vv...và vv .

Đức tính chị thật tốt nên ông trời cũng cho chị thêm cái tính dễ quên . Tình bạn chị tưởng đã chấm dứt sau một cuộc cải vã dữ dội , đường ai nấy đi chị không thể không giận và không muốn nhìn mặt bạn gần cả năm trời . Con đường đi qua chổ người bạn buôn bán chị cũng né tránh ai cũng nghỉ họ sẽ vĩnh viễn mất nhau trong đời , đâu còn thấy lại cái thuở đi học hai mái tóc thề hai tà áo dài trắng lúc nào cũng quấn quít bên nhau . Cho tới một buổi tối khuya khoắt mưa rơi tầm tả , chị nghỉ khúc đường đó chắc hàng quán đã dọn dẹp , chị khỏi cần né tránh với ý nghỉ chắc mình chẳng gặp "oan gia" . Chiếc xe đạp, đạp thận trọng trong cơn mưa vẫn không ngớt khi đi ngang chổ cắm dùi với một vài cái bàn , dăm cái ghế nhỏ , chổ của người bạn ngồi kiếm từng đồng bạc để mưu sinh trong một đất nước đang thay đổi bộ mặt mới, của một xã hội mới ,của một chính quyền mới . Bàn ghế được thu gọn dưới một tấm bạt lớn , khi chị tới gần thì dưới tấm bạt đó thấy như có dáng một người đang nằm , chị nghỉ chắc người ăn mày nào chui vào đó để ngủ vì mưa quá lớn đã làm ướt hết chổ của đám hành khất ngã lưng trên những hàng hiên dọc theo đường phố .

Chị bình thản đạp xe bỏ đi , rồi vì công việc phải giúp mẹ đi lấy tiền ở mấy cái quán nhỏ sau khi họ đã đóng cửa , tiền của những số hàng chị đi bỏ gối đầu mỗi ngày , vài ba hộp sửa vài ba ký đường , quán nhỏ không có trả tiền trước cứ phải đợi bán xong mới thanh toán nổi số tiền để mua . Chị lại cứ đi về khuya khoắt và cứ đi ngang qua nơi đó . Mùa mưa cũng đã chấm dứt , mùa nắng đáng trút xuống thành phố bụi bặm mù trời với cơn nắng cháy đỏ làm mồ hôi đổ ra dầm dề , ban đêm hơi nóng vẫn cứ hừng hực .Chị bỗng đạp trật bánh xe đưa tay thắng lại , chị không tin trước mắt chị , cái con bạn đanh đá mà chị gọi là "oan gia " đang nằm dài trên dãy ghế đang cầm trong tay cái quạt phe phẩy hơi gió qua lại . Chị đứng khuất trong bóng tối lặng im đưa mắt nhìn , trái tim chị đập mạnh khi nhớ lại cái hình dáng của một người nằm dưới tấm bạt trong suốt cả mùa mưa , linh cảm cho chị biết đúng là con nhỏ " oan gia" . Chị đứng bặm lấy đôi môi , nước mắt long lanh cánh cửa trong lòng chị khép kín bấy lâu đang từ từ hé mở . Nhìn bạn nằm ngủ luôn nơi mảnh đất nhỏ để xí phần tranh dành buôn bán chỉ mong được sống còn lây lất qua ngày thì nỗi xót xa làm cho mấy ngọn lông măng trên tay dựng đứng lên với mạch đập của trái tim dồn dập . Cơn nóng của đất trời cũng đang dịu xuống với cõi lòng chị cũng đang dịu xuống để làm tan biến đi sự giận hờn bấy lâu .

Chị xuống xe dẫn chiếc xe đạp đi tới , người bạn thấy chị thì ngồi bật dậy đưa mắt nhìn qua nơi khác . Chị tự nhiên kéo ghế ngồi xuống nói
_ tau khát nước quá .
Cô bạn ngỡ ngàng tiếng nói nghe thật nhẹ
_ uống nước chanh nha .
Chị cười nụ mim mím , cô bạn nói tiếp
_ tau biết mi thích uống ngọt ...
Họ vẫn còn biết và để ý tới những ý thích của đối phương thì tình bạn của họ làm sao một sớm một chiều có thể chia lìa . Chị đã tha thứ cho người bạn bởi chị biết "tại sao " bạn chị phải làm những điều không đẹp như thế đối với chị ...


MầuHoaKhế May 2.2010

Saturday, May 1, 2010

HẾT CUỘC TRĂM NĂM





Trước khi bước vào dảy nhà thương nhỏ , nơi đó có anh là một người hàng xóm ngày xưa đang nằm cứng đơ trở thành người cây với cơn sốc nặng về tai biến mạch máu nảo . Tôi chuẩn bị cho mình một tâm trạng bình tỉnh , bởi tôi là người vốn rất dễ bị xúc động khi phải đối diện với những cảnh thương tâm .
Anh cũng là chổ quen biết thân tình với gia đình tôi rất nhiều năm qua . Hình ảnh của anh trong trí nhớ của tôi là một người đàn ông to cao với khuôn mặt chữ điền rắn rỏi và với đôi mắt thật đẹp rất huyền bí của người Trung đông . Nhà anh ở phía sau lưng của một ngôi chùa nhỏ và có một mảnh vườn rộng lớn trồng đủ loại trái cây , hàng rào thô sơ nên cái con bé nghịch ngợm là tôi hay lén vào nhà anh để hái trộm trái cây .
Vườn có nhiều cây lá che rậm rạp nên có khi tôi vào thì phải ẩn núp sau những tàng cây to , để tránh anh bắt gặp khi anh đang ngồi nơi cái ghế ở mé hiên nhà hát nghêu ngao cả chục bài ca , giọng anh hát không hay nhưng ngón đàn guitar của anh thì quá điêu luyện . Nhiều lúc tôi ngồi nghe anh hát tới quên cả đi hái trộm trái cây , trong mắt tôi thì anh đúng là một người đẹp trai và ký ức tôi thu gọn hình ảnh khu vườn , hình bóng anh và luôn tiếng đàn guitar của anh .

Khi tôi xa rời xa quê hương , nhớ lúc tiển đưa gia đình tôi trong sân ga nhỏ vào một buổi sáng mùa đông ,anh đưa tay xoa trên mái tóc cắt bum bê của tôi rồi nói với cái giọng nói địa phương đặc sệt " nì lớn lên nhớ học cho giỏi hỉ , đừng ham chơi và nhất là đừng đi hái trộm trái cây hỉ " . tôi xấu hổ đỏ cả mặt thì ra anh biết hết mà làm bộ giả lơ với mấy cái trò nghịch ngợm của tôi ...

Tôi bước vào căn phòng anh đang nằm , trái tim như lổi đi một nhịp đập . Anh nằm yên hai mắt mở to với tia nhìn trơ dại . Người vợ bên cạnh , chị cũng là người đồng hương với tôi cho biết anh nằm nơi đây đã hơn một năm với những máy móc đầy đủ tiện nghi chung quanh để kéo dài sự sống thoi thóp từng ngày trôi qua với những hy vọng thật mong manh . Tôi kéo ghế ngồi nhìn anh , tay chân khẳng khiu duy chỉ có gương mặt như bị phù thủng lên trông rất dị dạng . Nhìn anh trong tình trạng đó tôi nghỉ anh coi như đã chấm dứt hệ luỵ buộc ràng , chấm dứt rồi cuộc chơi với thế gian .

Người nằm đó thì xong một đời một kiếp nhưng còn người đang sống thì sao đây !? . Nhìn người đàn bà vợ của anh với niềm hối hận tự trách kể cho tôi nghe là đã rũ anh trong một chuyến du lịch để anh bị xảy ra tai nạn . Chị tàn tạ héo úa theo cơn bệnh của anh , túc trực ngày đêm không ngơi nghỉ , chị chỉ sợ rủi khi anh tỉnh lại không thấy có người thân bên cạnh rồi anh sẽ nghỉ mình bị bỏ rơi , chị sợ giây phút đó anh có thể buông xuôi mà bỏ đi luôn . Lòng tự trách của chị thật tôi nghiệp , chị cứ bị ám ảnh ...giá như đừng rũ anh đi thì sẻ không xảy ra tai nạn . Tôi ôm chị , ôm cái thân xác như không còn sức sống tôi bỗng lo sợ chị dám ngã xuống trước khi anh ra đi mà thôi .

Tôi cứ ngồi im mà nhìn chị chăm sóc tỉ mỉ trên thân thể anh , lấy mật ong rơ rà vào miệng chùi rửa , lấy khăn lau từng ngón tay , từng ngón chân , sửa gối đắp mền rồi thầm thì bên tai anh " tỉnh cho mau mà về nhà anh hỉ ... em không bao giờ bỏ anh đâu ...
Có câu nói " có hoạn nạn mới thấy chân tình " đang diễn ra thật cảm động làm rung lên trong tâm hồn tôi lòng kính nể sâu xa , hình ảnh yêu thương của chị đối với anh trước đôi mắt nhoè lệ của tôi , tôi ngồi lại với anh chị cho tới khi chiều đang xuống ngoài khung cửa sổ .
Giả từ nơi đó trong buổi chiều chạng vạng tối ,tôi lái xe đi bị lạc đường bởi tâm trạng đang bị chi phối biết bao điều suy nghỉ , xe đi lạc qua khu nghĩa trang nằm quạnh quẻ với những bia mộ trắng toát . Có ai đó bảo cho tôi biết khi đi ngang những nơi đó thì phải nói lời chào " good evening "...

Trên đường lái xe về nhà hình ảnh của anh , của chị của những ngôi mộ màu trắng quạnh quẻ cứ mãi hoà nhập lẫn lộn trong đầu óc làm cho nhịp thở của tôi như bị chùng xuống và một nỗi buồn bỗng cứ dâng tràn ...


mưaphốnúi Apr 1.2010