Saturday, July 31, 2010

Hoa trong vườn



lá gầy trong gió

Em cứ ngở cõi lòng ai đã khép
Phủ rong rêu yên ngủ dưới mộ bia
Kể từ khi tình đau đớn chia lìa
Người quay gót bên kia đời giông bão

Anh có biết trái tim em chao đảo
Một lần thôi áo nảo cả hồn thơ
Có đôi khi em chỉ muốn thét gào
Hãy rung chuyển cho địa cầu tan vỡ

Em đã khóc đã cười theo nhịp thở
Ngày qua đi cho đêm tối bơ vơ
Mầu thời gian xám ngắt những tàn tro
Hay úa héo chiếc lá gầy trong gió

Em cứ nghỉ tình chết rồi thuở nọ
Tình bỗng về theo vệt bóng trăng thanh
Mảnh tình xưa như một ánh sao băng
Chợt vụt loé trong màn đêm u tối

Ôm hạnh phúc bất ngờ tình ngây ngất
Dẫu thực hư trên vạn nẻo kiếm tìm
Đường song hành miên viễn của chia ly
Hai hướng rẻ vẫn mịt mờ nhân ảnh

Anh đời anh với ngày tháng bình minh
Hoa khoe sắc chim nhảy mừng muôn lối
Em đời em đối bóng với lặng thinh
Trong tịch lặng tay ôm ghì tóc rối ...


Mầu Hoa Khế June.2008

Sunday, July 25, 2010

Ly cà phê buổi sáng

Không biết từ lúc nào ly cà phê buổi sáng không thể thiếu trong đời sống của tôi ,những gọt cà phê đậm đặc nhỏ xuống từ từ qua thành ly thuỷ tinh trong veo , trên màu trắng đục của loại sửa đặc . Ly cà phê sửa đá cho dù là mùa đông co ro làm lạnh buốt chân răng tôi vẫn không đổi qua ly cà phê sửa nóng . Thói quen thật là bướng bỉnh , theo bác sĩ cho biết mỗi ngày nên uống một ly cà phê để giúp cho sự luân lưu của máu trong cơ thể điều hoà hơn , ly cà phê cho tôi một ngày tỉnh táo làm việc trôi chảy hơn . Ly cà phê ngoài những tác dụng cho cái thân xác phàm trần , ly cà phê còn mang lại cho tôi những hồi ức dịu dàng , hay những hồi ức lầm than trong một chuổi dài của năm tháng đi qua . Quán cà phê cóc của nhỏ bạn thân với dăm ba chiếc ghế sau ngày đất nước tang thương , quán nằm sau góc hẹp của ngôi chợ , mỗi sáng khi tôi đi ngang qua nhỏ bạn dầu có bận bịu khách khứa cũng gọi tôi dừng lại để vui cười hỏi tôi " uống cà phế sữa đá nghe " tôi lúc đó chưa biết uống cà phê sữa đá , hể uống vô là bị đau bụng , còn cà phê đen thì đắng cũng không thích . Thế là từ người bạn đó , tôi bắt đầu nếm cái hương vị của cà phê trộn lẫn với sữa . Bạn nghèo chỉ biết chia cho nhau ly cà phê , còn tôi chưa vội đi chợ mua đồ ăn , đứng lại giúp bạn rữa dùm ly tách , giúp bạn mang cà phê dùm cho khách gọi ở trong mấy sạp chợ . Ly cà phê khác qua hình bóng của người chị mà tôi mến thương , chị tên là Hương , chị của người bạn học , sáng nào khi tôi đến rũ bạn đi học là luôn thấy chị với ly cà phê đen đậm đặc với điếu thuốc lá trên tay , chị người Bắc những khoái nói tiếng miền Trung với tôi " O ơi sáng mà không có hai thứ ni là tui như người chết rồi đó O nờ " chữ nờ chị kéo dài thành ra nợ , tôi chỉ là vai đàn em nhưng sao chị "kết" tôi kỳ lạ ,chị thích tâm sự , khi mỗi lần chị buôn bán gọi là " vô mánh " chị rũ rê tôi đi rong chơi lang thang khắp nơi ,một ly cà phê và một điếu thuốc chị hăng hái giúp tôi giặt cả hai thau đồ lớn ,chúng tôi vừa giặt đồ vừa vọc nước tung toé vui như trẻ thơ , rồi cùng nhau lau cả hai sàn nhà dài thậm thượt . Ly cà phê thứ ba trong một quán cà phê đèn mờ , nhỏ Kim đang đau khổ vì tình kêu ly cà phê đen không đường , đen như dầu hắc , đắng như mấy chén thuốc bắc vậy mà từng ngụm nhâm nhi tỉnh bơ , thì ra lúc đau khổ hình như mọi vị gíác bị tê nên không phân cảm nhận gì được cả trong khi tôi tò mò chỉ nhấp một tí thì mặt nhăn như khỉ ăn ớt . Chỉ ngồi nhìn những giọt cà phê mà tôi cứ luôn đắm mình thật nhẹ nhàng trong vùng ký ức đã trôi qua trong cuộc đời của mình .

Mỗi sáng thức giấc khi mặt trời còn ngái ngủ lười biếng sau chân núi nơi tôi ở , tôi bước xuống gường ngủ luôn là chân trái chạm trên tấm thảm mềm rồi mới đến chân phải theo sau . Tôi mỉm cười khi nhớ lại trong một dịp lễ Vu Lan cách đây rất lâu , tôi cùng gia đình đi lên chùa Kim sơn , ngôi chùa được xây trên một địa thế rất cao , yên tịnh và rộng rãi . Lần đó ngồi nghe thầy giảng dạy về sự báo hiếu và rất nhiều đề tài xảy ra trong cuộc sống và phải biết sống như thế nào để cho tâm được an lạc . Thầy đã dí dỏm cười bảo " mỗi sáng khi chúng ta bước xuống gường thì nên đưa chân trái xuống trước , để nhắc nhở cho ta biết những chuyện đã qua mình có làm điều gì sai trái không , rồi sau đó mới bước chân phải , để chúng ta biết sai mà sửa đổi " . Sau câu nói đó đệ tử khắp mọi nơi đến tham dự ngày lễ cùng cười với thầy làm cho không khí vui vẻ ,cảnh chùa bớt đi đôi chút vẽ thanh tịnh , trang nghiêm .

Tôi bắt đầu nghe theo thầy tập hành động chân trái và chân phải và đã trở thành thói quen . Con người trong chúng ta luôn mang theo những bản tính vui , buồn , thương , giận , tôi đâu phải là thánh nhân nên tôi cũng không ngoại lệ . Thời gian qua tôi bị bế tắt trong một vài vấn đề , tôi giống như con cá bị lọt lưới không tìm thấy lối thoát , con người những lúc như thế tôi nghỉ bất cứ ai cũng không đè nén được những cảm xúc của mình , đầu óc như bị chiếc vòng Kim Cô (của Đức Quan Thế Âm xử phạt Tề Thiên Đại Thánh khi có những hành sự lổ mãng ), chiếc vòng siết cứng làm cho đầu óc tôi không còn sáng suốt để nhìn ra mọi chuyện chung quanh .Hôm nay tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng đôi chút , chỉ mong nơi đây cho tôi một góc nhỏ bình yên để được làm những gì tôi thích , tôi yêu .Cám ơn những người bạn đã đến với những lời lẽ thật dễ thương , những lời lẽ đó cũng giống như những giọt nước Cam Lồ tưới mát xuống cõi lòng tôi đang cháy bỏng lên những sân si mê muội ...


mưaphốnúi July 23.2010

Thursday, July 22, 2010

sáng đến , chiều đi và đêm tới ...




Tuổi thơ của nhỏ lớn lên cùng lũ bạn trong xóm , nhỏ hồn nhiên đùa vui phá phách , những trò chơi đã làm mích lòng hàng xóm , như chui hàng rào vô vườn người ta bẻ trộm trái cây , cái ăn cái phá , trái mít nào trên cành cũng bị nhỏ đâm thủng , bắp non nào cũng bị nhỏ bẻ gảy moi râu bắp làm bún để chơi bán hàng . Buổi chợ về chiều lúc mọi gian hàng đóng sạp , xui cho mấy sạp guốc cửa nẽo chỉ là tấm lưới sắt ngó thấy bên trong , thế là nhỏ cầm nhánh cây được tuốt hết lá đưa qua mấy lổ hàng rào xô cho guốc rớt đầy xuống sàn nhà rồi cùng lũ bạn cười lên hăng hắc .

Cả xóm ai nhìn nhỏ cũng lắc đầu , có người chưởi lén " đúng là con tinh " . Người xưa nói mấy vong hồn thiếu nữ còn trinh khi chết đi sẽ không thành ma mà thành yêu tinh , nhỏ làm sao hiểu được về sự khác biệt đó , nhỏ chỉ biết mấy con tinh thì thường hay rất đẹp cho nên nhỏ nghe người ta chưởi nhỏ là con tinh thì chắc là nhỏ không phải là một người có nhan sắc xấu . Nhưng nhỏ là con nít cũng không biết như thế nào mới là đẹp hay là xấu ? . Nhỏ chơi với thằng cu Nậy , nó có cái miệng hô , nhìn một hồi nhỏ cũng thấy quen , chơi với con Tánh có con mắt lé nhỏ cũng đâu thấy gì là lạ . Bạn bè nhỏ có mấy đứa thực ra ngó thật khó coi , nhưng nhỏ lớn lên quẩn quanh trong xóm như bầy gà quẩn quanh bên cái cối giã gạo , thế giới bên ngoài có bao la rộng lớn cách mấy thì cũng chỉ bằng bầu trời quê hương của nhỏ , cũng chỉ mênh mông như dòng sông vắt ngang thành phố mà thôi .

Tuổi thơ của nhỏ bỗng một ngày có đôi mắt anh nhìn nhỏ thật lạ , nhỏ thấy sao trái tim nhỏ bị đập loạn xạ , hai gò má nóng ran , bước chân bị lính quính khi nhỏ đi ngang qua ngõ nhà anh . Ngày đó anh ngồi vắt vẽo trên cây khế là nhỏ chạy tới xin anh mấy chùm khế về dằm muối ớt ăn , anh cũng cười vui vẻ rồi hỏi " răng có muốn thêm nữa không ? " , nhỏ "dạ đủ rồi " là bỏ chạy te te . Nhưng sao hôm nay cũng cây khế đó , anh không trèo trên cây mà chỉ đứng dưới vòm lá xanh hoa nở đầy cành ,trong tay cầm một chùm hoa khế như đang chờ ai .Thì ra anh đang đợi nhỏ . Thời gian trôi qua lặng lẽ , nhỏ lớn lúc nào cũng không hay . Sáng đến , chiều đi ,đêm tới như chiếc kim đồng hồ vẫn quay những nhịp gõ điều đặn . Dòng sông có khi nước xuống , nước lên . Quê hương hai mùa mưa nắng khắc nghiệt , chỉ có mùa xuân cho nhỏ xum xoe thêm chiếc áo mới , mùa thu để nhỏ lang thang đi nhặt những trái thầu đâu rụng rơi . Con yêu tinh đã lớn , dòng tóc mây dài đầy theo tuổi , mắt to và miệng cười mim mím kể từ lúc nhỏ bắt gặp tia mắt nhìn của anh , kể từ lúc anh không cho nhỏ khế mà anh chỉ tặng hoa khế cho nhỏ . Nhỏ thầm tự hỏi ...hoa khế có gì đẹp đâu , ngày nào mà nhỏ không nhìn thấy , nhưng sao từ nơi tay anh dúi , hoa khế như huyền ảo hơn , như đang âu yếm nhìn nhỏ . Từ những cảm giác miên man lướt nhẹ qua tâm hồn nhỏ , nhỏ bắt đầu nhận ra cái miệng hô của thằng cu Nậy thiệt là mất thẩm mỹ , con mắt lé của con Tánh trông kỳ cục và nhỏ đã nhận ra nơi anh , người con trai lớn hơn nhỏ có nhiều cái thật lạ lạ . Anh có đôi mắt hun hút xanh như màu nước biển khi nhỏ mùa hè nào cũng được đi ra biển đùa nghịch theo những con sóng ào ào lượn vào , lượn ra , đi lượm say mê vỏ ốc trãi đầy trên cát trắng , triền mũi anh như bị vồ lên trông giống như một triền núi vững chắc ngạo nghễ , bờ môi chẻ đôi ngộ nghĩnh và trên đôi má của anh là hai đồng tiền lún sâu làm cho nhỏ lúc nào ngồi soi gương cũng đưa ngón tay dí vào má coi có giống như anh không rồi cười một mình .

Lặng lẽ như thời gian , lặng lẽ như tình yêu của anh dành cho nhỏ . Cây khế bao mùa lá nẫy mầm xanh tươi ,nhỏ không biết tự lúc nào đã bỏ cái trò dằm khế với muối ớt thật cay ăn đỏ cả môi . Nhỏ bắt đầu yêu mầu hoa khế tim tím mà anh vẫn ngượng ngập mỗi khi tặng và chưa một lần nói gì với nhỏ , cho đến khi cây thầu đâu đã sầu theo mùa đông héo úa trên cành ,nhỏ cùng gia đình rời bỏ quê hương để vào miền Nam sinh sống .Ngày nhỏ ra đi mưa nhiều lắm , hình như mắt nhỏ ướt buồn khi nghỉ về anh , nhỏ mơ hồ biết sau đó anh đã đi vào đời lính rồi về sau nữa chẳng còn tin tức gì về anh .Nhưng những kỷ niệm trên quê hương vẫn đầy ắp trong tâm khảm , đêm đêm nhỏ vẫn luôn mơ thấy và đôi mắt anh luôn cho nhỏ một cảm giác vời vợi nhớ nhung .

Ngày hội ngộ cùng anh trên thành phố nơi nhỏ ở , anh oai phong trong sắc phục sĩ quan , còn nhỏ vẫn còn là học sinh trong chiếc áo dài màu trắng .Gặp lại nhau nhỏ cứ ngỡ như là giấc mơ , nhỏ mới mười sáu tuổi mà anh đòi đi cưới nhỏ , nhỏ mắc cở cứ ngồi im lặng bên anh hai má đỏ hồng . Anh nói nhiều lắm , nhắc lại những ngày tháng trên quê hương , nhắc nhỏ còn nhớ người ta mắng nhỏ là yêu tinh , anh cười bảo " người ta nói đâu có sai đâu em là yêu tinh tu thành người nên quyến rũ anh mê mệt " . Nhỏ nhéo anh đau điếng , anh ôm nhỏ trong tay " nhéo anh đau để anh nhớ em suốt đời hả " . Lời anh nói thật linh thiêng không phải cho anh mà đã báo ứng lên số mệnh của nhỏ . Lần đầu hội ngộ đó cũng là lần cuối cùng nhỏ được nhìn thấy anh , nhìn thấy một tình yêu trong sáng như ánh sao trong đêm , thật thà như màu hoa khế tím bâng khuâng rơi rụng trước ngõ , êm đềm như dòng sông Thạch Hãn lặng lờ trôi nơi quê hương hai đứa . Anh từ giã với nụ hôn trìu mến trên vầng trán của nhỏ , môi anh thật ấm , hai đồng tiền khi anh mĩm cười lún sâu , với đôi mắt anh thiết tha nhìn theo nhỏ đi khuất ở cuối đường . Anh quay lưng mang theo lời hứa hẹn ,mang theo cái gật đầu e thẹn nhỏ hứa làm vợ của anh . Chuyện tương lai sẽ trở về tính tiếp sau lần hành quân anh thi hành nhiệm vụ của người trai trong thời chiến loạn . Tương lai của hai đứa ,anh đành đoạn lìa bỏ nhỏ một mình đi tiếp trên bước đời trầm luân . Đôi mắt anh khép kín cùng với bầu trời quê hương nhưng nỗi đau anh để lại , nỗi đau vẫn cứ nhói buốt khi nhỏ nhìn ...
mỗi sáng đến , chiều đi và đêm tới ...


Mầu Hoa Khế July 22.2010

CHỪNG ĐÓ THÔI


chừng đó thôi mà dật dờ suốt kiếp
bóng người đi tưởng khuất nẽo xa mù
ôm cô đơn cùng tháng ngày nối tiếp
đường trăm năm huyễn mộng cõi thiên thu

chừng đó thôi tình chít màu tang trắng
mắt môi nào cuồng bão giừa đời nhau
bờ vai nghiêng e ấp gối tóc nằm
đêm ướt sũng mưa nhạt nhoà trên lối

chừng đó thôi đã đi vào cổ thoại
giọng hát đưa nồng ấm cả giấc mơ
tình bỗng mềm tình vươn đôi cánh xoãi
vút trời mây rồi từ đó vật vờ

chừng đó thôi bờ mi ngoan khâm liệm
trái tim đau là huyệt lạnh vùi sâu
khi tình yêu mất hết phép nhiệm mầu
khi vũ trụ bỗng hoang tàn phế phủ

chừng đó thôi trên giòng đời thác lũ
vẫn còn đây mùa xuân cũ âm u
lời từ ly ngơ ngác thời gian trôi
vầng trăng khuyết về nơi đâu nửa mảnh !?


Mầu Hoa Khế July 22.2010

Saturday, July 17, 2010

photo July.2010

Ba mở tiệm chụp hình , con gái làm model cho Ba , ở Quảng Trị

BÀI THƠ CUỐI_thơ_NgôKimHoa_diễn đọc_MầuHoaKhế

http://www.box.net/shared/4adhxsp3g7



Friday, July 16, 2010

NGHIỆP




vàng hanh nắng quái u mê
lung linh giọt nắng bên thềm tháng năm
tôi như viên đá im nằm
chờ ai về bước qua thăm một lần

trời ngang những mảng phù vân
lùa theo cánh gió bâng khuâng về ngàn
lá mùa thu nhuộm sắc vàng
thời gian nhuộm tím địa đàng riêng tôi

tình người tựa bạc mầu vôi
để tôi ngơ ngác trên đồi sầu đông
tà dương quạnh quẻ còn mong
chút đời hoang phế long đong kiếm tìm

khát khao sa mạc bóng im
khát khao giọt nước qua tim cam lồ
lần đi giữa cõi hư vô
ba nghìn thế giới hoang mồ vô minh

trầm hương mờ nhạt bóng hình
nhục thân sông máu như mình trôi qua
giật mình giữa cõi ta bà
nghiệp trần chưa dứt khóc oà thế gian

hoá thân là đoá hoa vàng
nhẹ cơn gió thoảng bàng hoàng hoa rơi
lẽ thường cười với đất trời
trong vô lượng kiếp thân thời là không ...


MầuHoaKhế July.06.2010

Thursday, July 15, 2010

CỔ TÍCH

CỔ TÍCH

gã con trai soi mình bên dòng Hương
gió Ngự Bình thổi lọn tóc bay loà xoà
cầu Tràng Tiền in mờ trong bóng nước
tiếng guốc khua Đồng Khánh áo ai qua

người đàn ông níu nỗi nhớ nhung xưa
nắng chiều rơi về vàng vọt khung trời
hằn ký ức đôi mắt buồn Tôn Nữ
điệu Nam Ai thổn thức bỗng rã rời

Lão già mù và chiếc gậy thời gian
tựa giấc ngủ trong xác thân tàn rũ
mùi chiếc lá ẩm mục thương tích cũ
cười hồn nhiên đi vào cõi thiên thu

linh hồn về ngồi xoã tóc âm u
đợi và đợi từ trong vô lượng kiếp
em thoát thai là cánh hoa cỏ dại
tím bâng khuâng màu tím Huế ngu ngơ

hai linh hồn chợt hoá thành câu thơ
trên bia đá đã ngàn năm cổ tích
Chàng Khắc Chung với mối tình bất diệt
để lệ sầu hoen mãi mắt Huyền Trân ...


Mầu Hoa Khế July 16.2010

Friday, July 9, 2010

TÂM


Cái câu " sống sao cho vừa lòng người " từ câu nói này tôi đã biết tập sống từ lúc trí khôn của một đứa trẻ con biết cảm nhận bằng ý thức hay bằng những sự dạy bảo của những người lớn có cơ duyên trong cuộc đời mình . Lúc vừa lên 5 tuổi , ba mạ thường vắng nhà vì phải lo đi buôn bán , tôi hầu như sống bên cạnh bà nội . Tôi nghe kể bà tôi lúc tuổi 38 đã đi cưới cho ông nội tôi một bà vợ nhỏ để quán xuyến trong gia đình , nghe nói bà tôi đã bị ông tôi phàn nàn cả tháng trời khi bà quyết định từ bỏ hết mọi hệ luỵ ràng buộc để chọn con đường tu hành . Các O , chú cùng với ba tôi khóc lóc năn nỉ ghê lắm thì bà nội đành phải ở nhà để tu tại gia . Con cái sắp đặt cho bà một căn phòng ở phía sau khu vườn trồng đầy cây trái , mỗi ngày có người phụ trách cơm nước mang ra cho bà .

Tôi vào tuổi lên 5 cũng chưa đến trường , mạ tôi mướn người về nhà để dạy tôi học hành , ngoài giờ học thì tôi là người bạn nhỏ được bà nội tôi thương yêu , quấn quít bên nhau như bóng với hình . Mỗi ngày bà tôi có hai giờ để tụng kinh , vào lúc 5 giờ sáng và buổi tối vào lúc 9 giờ . Tôi theo bà nên lúc nào cũng ngồi bên cạnh để nghe kinh kệ . Tiếng đọc kinh trầm trầm , tiếng chuông ngân nga , tiếng mỏ đều đặn nhịp gõ . Tôi ngồi xếp bàn chắp tay , đôi mắt ngây thơ hướng về bức tượng của Đức Quan Thế Âm qua làn hương khói toả mờ , ký ức tôi thâu nhận gương mặt hiền từ của vị bồ tác vì thế gian còn quá trầm luân u mê , Phật bà chưa thể về ngự ở toà sen mà nguyện lòng đi khắp thế gian để cứu độ chúng sanh .

Thế giới tôi lúc đó là một chuỗi ngày bình yên , tôi được bà đưa đi chùa lễ Phật trong những ngày rằm , các đạo hữu nhìn tôi ai cũng bảo con bé thật ngoan , mà tôi ngoan thật , ngồi bên bà không hề nhõng nhẽo , im lặng chắp tay cho đến khi đảnh lễ chấm dứt . Trong lúc bà nội tôi bận bịu trong nhà bếp của chùa thì tôi đi đùa chơi với những chú tiểu , đi tưới nước cho những cây kiểng quanh sân chùa , lúc nào tôi cũng dừng lại bên cái hồ nhỏ giữa sân chùa để ngắm một hồ nước toàn là hoa sen trắng .

Cho tới khi tôi rời khỏi quê hương để đi đến một nơi khác , cho tới khi tôi trưởng thành với nhiều sự thay đổi trong cuộc sống . Cho tới hôm nay tôi vẫn nhìn mọi thứ chung quanh qua ánh mắt của vị Bồ Tác tôi tôn kính , trong tâm hồn tôi vẫn luôn vang mãi những thanh âm tiếng tụng kinh trầm trầm của bà nội , tiếng chuông , tiếng mỏ trong làn khói hương toả mờ nơi khu vườn nhỏ của thời thơ ấu .

Đời sống đúng là không phải như ta thường mơ , những va chạm , hụt hẫng , mất mát sẽ mài mòn đi bản chất hiền lành , một món quà của trời đất ban cho khi con người vừa mở mắt chào đời . Có người còn giữ được cái tâm trong sáng đó , có người vì ảnh hưởng những môi trường chung quanh, biển đổi bản chất tạo ra sự ghen ghét , lòng ganh tị thật là điều đáng tiếc . Lời nói của con người đôi khi còn bén hơn cả lưỡi dao , nguy hiểm như một loại thuốc độc , có thể hủy diệt hay làm băng hoại đi tâm hồn của một người khác , có khi đưa người ta đến cái chết . Tôi cứ suy nghỉ hoài và không sao hình dung ra cái bộ mặt của một người nào đó , khi dùng lời lẽ để mạ lị , mĩa mai hay phỉ báng người khác , nó sẽ dị dạng như thế nào ? .

Tôi lại đi xa cái câu " sống sao cho vừa lòng người " , tôi nhìn thấy có những người đã bỏ hết tâm tư , thời gian để mang đến cho những người chưa bao giờ gặp , chưa bao giờ quen biết trên cái phố ảo này , những niềm đam mê qua những bài hát , đâu phải hát ra là ô kê đâu , họ phải chăm chút , kỷ lưởng , phải tốn nhiều công sức cũng như thời gian ,viết cũng phải vận dụng đầu óc mong đem đến những ý tưởng mới lạ , hoặc những bức hình chụp có khi phải đứng giữa trời nắng chang chang hay núp dưới những cơn mưa rơi , có khi phải nín thở , mắt nhìn phải tập trung để chụp những bức hình của thiên nhiên , cây cỏ , chim muông với lòng say mê thật hết sức vô tội , chỉ mong cống hiến bất vụ lợi trong tình thân ái kết dây lan rộng muôn nơi , tôi nghỉ họ thật là dễ thương , bởi đã gọi là ảo thì danh vọng gì nơi đây ? tiền bạc gì nơi đây . Chỉ cho họ được bắt gặp nơi ai đó những thú vui giống mình , để trao đổi chuyện trò . Những người toàn là dân không chuyên nghiệp , họ đáng để được khen , được khuyến khích , tôi nghỉ họ không nên có những lời phê bình quá nặng nề để mang sự tổn thương trong tinh thần vì nghê thuật .

Ai cũng có lòng tự trọng , ai cũng không còn trẻ con để tưởng này tưởng nọ . Ai cũng đủ trưởng thành để biết mình là ai và đang đứng nơi đâu .Chỉ có những người đứng ra phê bình là tự đánh giá mình quá cao , quá kiêu ngạo, để có cái nhìn khe khắt không mấy rộng lượng đối với những người cùng đến trên một sân chơi . Xin cám ơn tất cả những người bạn đã có những bài viết bổ ích để tôi được học hỏi thêm , những tin tức cập nhật cho thấy mình không bị lạc hậu , những chia xẻ tâm tình làm giàu thêm kinh nghiệm , những bài thơ , những câu truyện , những tiếng hát và những bức hình để khi dạo phố có cái để đọc ,để nghiền ngẩm ,có những giây phút thoải mái theo lời ca âm điệu, mắt được ngắm nhìn những bức hình sống động . Có phải cuộc đời sẽ đẹp hơn không ?


mưaphốnúi July09.2010

Tuesday, July 6, 2010

T À N P H A I

Sáng thức giấc nắng reo vui khung cửa
Lại thêm một ngày bước tới trăm năm
Trong gương soi ánh mắt buồn từ thuở
Nỗi đoạn trường có tự buổi xa xăm

Làn tóc mây trãi dài như dòng suối
Cô đơn bàn tay vuốt nhẹ cô đơn
Có ai đâu sao có chút dỗi hờn !?
Để tóc rối trong ngón tay đau đớn

Tiếng thời gian mông mênh ngồi giữa cõi
Màu tàn phai cứ rã rệu phút giây
Đoá quỳnh hoa chợt hé cười vội vã
Rồi gục đầu hồn lạc phách ngàn mây

Men rượu nào người cho ta ngất ngây
Uống môi ngọt đêm trăng hờn giấu mặt
Dòng sông êm cơn gió qua run rẫy
Vòng tay ôm siết chặt giấc mơ đầy

Áo vàng anh trong một ngày giông bão
Mưa rơi nhanh theo bước nhỏ lênh đênh
Lời ăn năn tiếng kinh sầu nhịp gõ
Mạch đời vui từ đó bỗng muộn phiền

Ta trầm mình cuộn mảnh hồn buồn tênh
Trong đơn độc trong mắt người hờ hững
Trong tiếng cười bén sắc ngàn vết cứa
Trong bao la nỗi chết đến reo mừng …


MầuHoaKhế2010




Monday, July 5, 2010

CHIỀU RẤT TÍM






Có phải thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả !?

không

những gì đã đến, đã xảy ra ,
sự vỡ oà hạnh phúc , nỗi chất ngất đau thương ,
cả hai như những vết khắc in hằn trong tâm tưởng
chúng ta quên được sao !?

khi những niềm rung động bắt nguồn từ trái tim thật thà !?
khi từng ngọn tơ măng căng ra trên từng phiến thịt da ,
nỗi vui hay nỗi buồn,
như lượn sóng trên mặt biển mênh mông ,
từng con sóng dưới lòng đại dương hun hút ,
thét gào hay lặng yên êm ái

chúng ta sẽ trôi theo biển đời ...
đối diện mặt người để biết còn đau xót nhớ ,
hay lãng quên cười nói vô hồn,
rồi cuộc tình cũng phải đem chôn !?

không

thời gian rêu xanh , viên đá đau trăn trở ,
thương tích trầm kha chưa khép miệng bao giờ
có hạnh phúc , có khổ đau ,
người ơi không có hạnh phúc nhân hai ,
không có phép trừ đau khổ ,chỉ có nước mắt và dòng máu đỏ đang luân lưu,chờ ngày cạn khô
thời gian ư !? tất cả chỉ là trò lừa bịp ảo giác ,
con tim không biết dối , mở ra
bóng hình người vẫn còn lẩn khuất đâu đây ...
giữa trái tim tôi ,bài hát nào đi qua ,lời thơ nào đắm đuối
cơn sóng chực chờ xoá vết hoang sơ,
dấu chân tình yêu còn yên trên cát,gió cuốn bay qua quấn quít đợi chờ ...
không gian nào vẫn mãi của hai ta
...

đành quên sao !?... em co ro ngày dài thế kỷ
bia mộ đau tiếng chim hót buồn hơn
tôi xin người ...xin hãy nói một lời
dang tay níu giữa một chiều ... rất tím


Mầu Hoa Khế July05.2010

Sunday, July 4, 2010

CÕI ĐỜI MÊNH MÔNG





Anh đi bóng khuất xa mù
Tôi trăm năm vẫn mê ngu tình sầu
Bóng đêm trăng vỡ nhạt mầu
Mây không định hướng ngang đầu mây bay

Anh đi bão nộ cuồng quay
Bật tung cánh cửa những ngày ấm êm
Nhân gian từ đó tím thêm
Sắc màu che kín nỗi niềm bi ai

Anh đi ...đi mãi đường dài
Lối thiên thu vẫn miệt mài nơi đây
Tóc huyền buông lơi tháng ngày
Khúc u mê nhã nhạc say vì người

Anh đi bỏ lại tiếng cười
Tôi bốn mùa khóc lệ tươi tuổi đời
Chiều nay hồn lại chơi vơi
Chiều nay hồn lại tả tơi nữa rồi ...


Mầu Hoa Khế July04.2010

Friday, July 2, 2010

Vẫn Còn Yêu

nguon net


Tối nay cô sửa soạn thật kỷ để đi đến gặp lại một nhóm bạn thời trung học , cô tự nghỉ bạn bè xa nhau mười mấy năm đâu thể để khi vừa gặp lại thốt lên những tiếng kêu thất vọng khi nhìn cô quá sức đơn giản như thời còn ôm sách đến trường .Cô bây giờ đã có một việc làm ổn định , là một người quan trọng trong công việc của hãng giao phó . Cô là người chỉ huy và sản phẩm của cô khi ra thị trường sẻ có một số khách hàng tiêu thụ rất lớn, mang lợi nhuận cho công ty lên tới bạc triệu . Một người đàn bà độc thân có con , gương mặt cô cho người đối diện có cái nhìn nể phục , thân hình nhỏ nhắn của người đàn bà Á đông , cặp mắt to trong sáng , miệng cười xinh và nhất là ăn nói rất dịu dàng .

Khi cô đến thì cả đám bạn đang ồn ào ngồi trên bàn tiệc , sự xuất hiện của cô làm cho cái đám đàn ông một thời làm học sinh phá phách ngang trời chợt im đi thật đột ngột . Bước chân cô khựng lại trước những đôi mắt mở to rồi như tiếng ai đó trong bọn cất lên ... wow... wow... wow. Cô thật tự nhiên với phong cách chỉ huy như từ thời trung học, đứng dõng dạc gọi tên từng người để điểm danh coi ai không đến tham dự buổi tiệc tối nay . Chỉ chưa đầy 10 phút thì cả bọn đã quên mất cả đi thời gian ,họ đang cùng nhau sống lại cái thuở "nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò " kẻ vổ vai , người ôm chầm hay bế bỗng nhau lên cười nói như những ngày tháng hồn nhiên trước đây . Cuộc hội ngộ thật dễ thương , hỏi han , chất vấn đủ điều . Cái đám học cùng trường của cô có kẻ đã lập gia đình , có người đi vào quân đội , ai nấy điều có cơ ngơi, có sự ổn định trong cuộc sống . Mọi người hỏi cô ra sao ? cô tế nhị chỉ nói rất ít về mình bởi trong cả nhóm sau khi đã cởi mở tâm tình cho nhau nghe , cô là người có địa vị cao hơn cả .

Vẫn cái dáng vẻ ngày xưa , cô ngồi vào cây đàn piano dạo một khúc nhạc tình lãng mạn ,một khúc nhạc mà ngày xưa cả bọn lúc nào cũng bắt cô đàn .Không gian chìm lắng , mọi người cùng ngồi bên nhau trong dòng nhạc nhẹ nhàng đưa họ quay về lứa tuổi thanh xuân . Đời sống đâu có mấy ai được hoàn mỹ , trong đêm nay tất cả ai cũng bỏ những phiền muộn hay sự mệt mỏi để cùng ăn uống , cười nói bên nhau ,người say quá thì ngồi nhắm mắt theo tiếng đàn êm ái của cô .Chủ nhà biết điệu tắt bớt ánh đèn , cô ngồi đưa tay lướt điêu luyện trên phím nhạc và thả hồn bay theo âm điệu cô có một phiêu linh cảm giác như ai đang nhìn mình , cô mở mắt ra và biết được cái tia mắt của Phan người đến trễ nhất đang đã lặng lẽ ngồi nhìn cô . Bản nhạc chấm dứt mọi người thay phiên nhau biểu diễn những tài năng riêng của mình . Phan đến bên cạnh cô , vẫn sự chăm sóc trìu mến ngày xưa , thời gian cũng làm ít nhiều thay đổi trên vóc dáng Phan, nhưng đôi mắt Phan vẫn là một sự cuốn hút mãnh liệt như một thỏi nam châm ...

Cũng từ đôi mắt đó , cô đã rơi vào trái tim Phan thật dễ dàng , cô yêu rồi cô đau khổ . Tình cảm giữa hai người chỉ vừa mới bắt đầu , tuổi trẻ nông nổi nhưng cũng nhiều tự ái khi cô nhìn thấy Phan cùng một đứa con gái khác thân mật ngồi bên nhau . Cô không muốn nghe một sự giải thích nào cả , chia tay thật chóng vánh , cô giận dỗi rồi lạnh lùng lao đầu vào việc học . Cô đâu biết Phan đau khổ , thất vọng rồi buông trôi sự học , buông trôi đời mình rồi trong lúc yếu đuối đã lầm lỡ với một cô gái trẻ nhưng có cuộc sống không lành mạnh ,khi có con Phan phải lao đầu ra làm đủ thứ nghề nghiệp không phân quí tiện hay nguy hiểm để nuôi vợ nuôi con . Phan thay đổi nhiều hơn số tuổi , những khắc nghiệt trãi qua trong đời đã biển đổi Phan trở thành một người đàn ông đầy bản lĩnh với nét mặt lạnh lùng .Trong khi đó cái nhóm bạn kết thân với nhau vẫn vô tư ngày ngày cắp sách dưới mái trường . Lên đại học bạn bè mỗi người theo đuổi chí hướng và giấc mơ riêng nên đành chia tay , tan hàng . Con đường tương lai còn dài ,còn lắm nổi chông gai , không biết ai còn sức để vươn lên hay như vó ngựa quị ngã xuống trên con đường thiên lý .

Tình cảm của cô tưởng đã lạt phai , tình yêu của Phan tưởng đã nhạt mờ , nhưng cái nắm tay lúc từ giã cô thấy tim mình nhói lên trong bàn tay Phan run run .Cô đang độc thân còn Phan đang ly thân .Cả bọn rất yêu thương hai người không mong gì hơn là họ đến cùng nhau để nối lại cuộc tình dang dỡ .Một tương lai quá đẹp ai cũng nghỉ như thế , nhưng Phan là một người đàn ông rất ngang tàng , một tay ăn chơi rất đẹp . Còn cô thì bất đắc dĩ đang đóng vai một người đàn bà bình thường . Phan như người vừa được hồi sinh , gặp lại cô đời sống của Phan bỗng tươi vui , đẹp và tràn đầy hy vọng với những chăm sóc tỉ mỉ , lo cho cô từng chút cả tình yêu lẫn vật chất .Chỉ vỏn vẹn 4 tháng thì cô không thể nào im lặng được nữa trước sự chân tình của người mình yêu , cô nghỉ đã tới lúc cô cũng phải thành thật cho Phan biết sự thật về đời sống cũng như việc làm của cô .Trong tâm tư của cô chỉ cho đó là một điều thật hết sức đơn giản, bởi từ khi cô lớn lên ngoài chuyện học hành và một hôn nhân không toại nguyện , những tâm lý phức tạp khác cô hầu như rất ngây thơ .Nhưng ngược lại một con người đầy đàn ông tính như người cô yêu , Phan khi nghe đã chới với trước địa vị và tài sản cô đang có . Tình yêu lại đổ vỡ trước sự tự ái ,mặc cảm của một người đàn ông . Từ bao lâu nay cô làm một nữ cường nhân mạnh mẽ , đôi khi cũng cảm thấy mệt mỏi và cô muốn làm một người đàn yếu đuối , muốn tìm một bờ vai để nương tựa, vậy mà sao cũng thật quá khó khăn .

Họ chia taynhẹ nhàng trong một buổi ăn tối dưới bóng đèn cầy .Ánh mắt Phan vẫn nồng nàn cuốn hút suốt bao nhiêu năm qua mà cô vẫn thường thấy trong giấc mơ .Tim cô như vỡ nát , cô muốn khóc cho hả hê nhưng cái bản lãnh trong cô quá lớn mạnh nó đã xâm chiếm hết những nguồn rung cảm của một con người , nó cho cô một sức chịu đựng gan góc lì lợm và đã biến thành một thói quen. Đời sống ở nước Mỹ cho cô tiền tài , địa vị và nhan sắc thì tất nhiên phải lấy đi bớt nơi cô một phần của tình cảm .Có lẽ từ duyên kiếp nào xa xôi cô đã làm một điều gì lầm lỗi nên kiếp này Phan là một thực thể rõ ràng mà sao vẫn như ảo ảnh mơ hồ không sao nắm bắt được ...


Mầu Hoa Khế July02.2010

Thursday, July 1, 2010

Thuở làm học trò


hình từ www.odinchen.com/page/2/

Thuở làm học trò

Tôi có nhỏ bạn thời trung học , nhớ lần đầu tiên trong ngày tựu trường vừa chạm mặt khi hai đứa được sắp xếp chổ ngồi bên nhau .Cặp mắt nhỏ nhìn tôi không mấy thiện cảm bởi nhỏ đi học thì rất giản dị , áo dài vải trắng chân mang guốc mộc , sách vở đựng trong cái cặp cũ của đời ông anh để lại . Còn tôi áo lụa hàng cao cấp , chân đi giày cao gót , tập vở ôm trên tay làm dáng . Nhỏ đi học phải canh giờ đứng đón xe lam , loại xe nhỏ, ngăn phía trước vừa đủ cho tài xế ngồi lái , có khi bên cạnh còn cái khoảng nhỏ , khiêm nhượng vừa đủ cho một người thân hình ốm o ngồi ké bên để kiếm thêm chút tiền trong ngày .

Phía mui đằng sau có hai dảy ghế mỗi bên chứa chừng năm người . Mỗi sáng nhỏ thường đi học sớm hơn tôi , mỗi khi thấy tôi từ chiếc xe hơi có tài xế hay ba tôi đưa tới trừơng , nhỏ quay ngoắt người với cái bỉu môi dài ra rất nhiều lần , mà thật ngộ sao không lần nào thoát khỏi đôi mắt hồ ly của tôi cả . Tôi với nhỏ như nước với lửa , ngồi cạnh nhau thiệt là khó chịu bởi vô tình có những cái đụng chạm . Nhỏ chăm học , học giỏi nhất là môn kim văn , cổ văn . Có lần tôi nghe cô bạn khác nói lại nhỏ bảo tôi " con đó mà học hành gì đi biểu diễn thời trang thì có",tôi nghe rồi cười , tánh hồn nhiên không để vào tai . Có lẻ thuở đó tôi có được một đời sống vật chất đầy đủ , gia đình khá giả nên nhìn cuộc đời nhẹ nhàng hơn .

Đi đến trường ngoài nhỏ ra ai cũng thích được quen biết với tôi , lớp học nam sinh và nữ sinh được chia ra hai bên . Sáng nào khi tôi vừa bước xuống từ chiếc xe hơi màu trắng là thấy một đám nam sinh đứng chờ nơi hành lang đưa mắt nhìn rồi cùng lao xao khi tôi vừa đi ngang qua ..."mùa xuân đến rồi " . Tôi cười thật nhẹ mang luôn nụ cười vào lớp học , vừa ngồi xuống bàn thì năm sáu mảnh giấy được vo tròn ném về phía tôi , mở ra trong đó nào là một viên ô mai cam thảo , vài cục kẹo trái cây hay hàng chữ viết vội M ăn sáng chưa ? , có chữ viết hẹn giờ chơi sẻ đi mua bánh mì gà cho tôi hay bạo hơn là rũ rê đi ăn hàng ở ngôi chợ gần trường . Tôi thấy nhỏ đưa mắt liếc nhìn bởi tôi vuốt thẳng miếng giấy để trên mặt bàn .Cái môi lại có dịp bỉu dài ra , nhỏ ra vẻ đạo mạo như bà cụ non , nhỏ nhan sắc trung bình , có đôi mắt mí lót nhìn vào ai như muốn đọc hết ý nghỉ của người ta cho nên trong lớp cũng không mấy ai ưa . Hai đứa là hai vẻ đối nghịch lại nhau khó có thể hoà hợp được , cho tới một hôm giờ kim văn , thầy bắt chia nhóm để viết về đề tài giữa cái cũ và cái mới qua cuốn tiểu thuyết Đoạn Tuyệt của Nhất Linh , hai đứa đưa ra nhiều lý luận nhỏ mới thấy mình quá cổ hủ khi nhìn và phê bình về người khác .

Nhỏ từ đó thay đổi hoàn toàn , đôi mắt biết vui theo lứa tuổi mười bảy , cái miệng cười khúc khích thoải mái không e dè sợ bị cho là không có ý tứ . Nhỏ theo tôi đi tới những nơi chưa bao giờ được tới , những nhà hàng sang trọng , những cửa hàng sắm đồ mắc tiền ,tôi dạy nhỏ biết nhảy đầm , cái món ăn chơi này nhỏ cho là không đứng đắn thiệt là một ý nghỉ nhà quê , tôi lúc đó mới trề môi ra cười bảo nhỏ lạc hậu, chúng tôi bỗng dưng rất thân nhau , tôi có gì thì mua cho nhỏ giống như thế đến lúc nhỏ không ngăn được lòng mình , nhỏ nói " lúc đầu tau rất ghét mầy , tau ghét bọn nhà giàu nhưng sao mầy không kiêu căng nhỉ " . Tôi bảo với nhỏ "hai chữ kiêu căng không có trong tự điển của tau " . Rồi tôi đến thăm nhà nhỏ , căn nhà nhỏ xíu nằm khuất hút tận cùng cái đường hẻm , tôi cùng nhỏ làm cơm , giặt đồ , lau nhà . Mẹ của nhỏ cũng nói như nhỏ con nhà giàu mà không kiêu , khi nhìn tôi ngồi xới cơm bảo tôi có bàn tay đẹp , nhìn đôi tai khi tôi vén tóc lên bảo sau này sống rất thọ , bởi tôi có đôi tai dày với trái tai thật đẹp . Những ngày tháng đó thật êm ả , bỗng dưng nhỏ bỏ trường, bỏ lớp, bỏ tôi để đi lấy chồng rồi theo chồng về nơi rất xa . Chúng tôi trong thời gian đầu còn có thư từ với nhau cho đến khi nước mất nhà tan thì hoàn toàn mất tin tức .

Hai mươi mấy năm ,những gian nan khốn khổ khi ở quê nhà , những bon chen không ngơi nghỉ khi đi ra sống ở nước ngoài . Đời sống đã được ổn định cho chúng tôi có thời gian để hồi tưởng lại những chuổi ngày dễ thương đã qua . Nhỏ ở bên Pháp còn tôi bên Mỹ , bất ngờ tôi nhận được cú phôn vào buổi chiều khi đi làm về , nhỏ bảo qua Mỹ gặp tôi , kỷ niệm xưa chợt ùa về thật ấm áp , hai đứa trò chuyện rất lâu mới biết nhỏ đi tìm kiếm ra số phôn tôi cũng lắm khó khăn , lần mò từ người quen này qua người quen khác , dây mớ rễ má một hồi cũng tìm ra và hai ngày sau tôi ra phi trường đón nhỏ . Nhỏ thiệt như một người khác hẳn , ăn mặc sang trọng đúng thời trang trong khi tôi xề xoà quần jean áo thung đi giày bata .Nhỏ đứng trố mắt nhìn tôi hỏi " cái còn nhỏ điệu trong mầy đâu rồi ? " Tồi cười hì hì trả lời " nó theo đời cơm áo mỏi mòn rồi " . Bạn già gặp lại nhau mừng vui còn hơn cả lúc khi tuổi thanh xuân , con gái tôi sẳn sàng làm tài xế đưa đi đây đó , chụp cho người bạn cũ của mẹ mình rất nhiều hình đẹp , nấu cho bạn mẹ những món ăn khoái khẩu . Nhỏ khen mầy biết dạy con cái , chứ tụi nhỏ ở nước ngoài hiếm thấy có đứa chịu đi chìu mấy bà già , tôi cũng mừng là có được những đứa con ngoan . Bây giờ ngồi nhìn nhỏ bạn rụt rè , khó chịu ngày xưa có lối sống không khác gì những người tây phương rất tự nhiên và rất chịu chơi , uống rượu mạnh như bơm nhậu , nói năng rất thoáng , không thoáng sao được bởi nhỏ đã trở thành nhà văn với những cuốn tiểu thuyết lãng mạn , nóng bỏng . Còn tôi thì trái lại trở thành người khép kín , nghiêm khắc bản thân nhưng vẫn còn cái nhìn đầy sự cảm thông với người khác . Hình như cuộc đời được đưa lên một cán cân , hể lúc còn trẻ được quá nhiều người để ý thương yêu , thì khi về già sẻ bị cô đơn ? . Tôi lẩm cẩm thế đó , mấy cô em gai' nói hoài bảo tôi sao bi quan , không đâu tôi rất yêu đời , tôi còn yêu rất nhiều thứ nhẹ nhàng quanh tôi , chỉ ngoại trừ là tình yêu của đôi lứa đã không còn cần thiết phải có bên cạnh . Như có một lần tôi đã viết ... tôi rất yêu sự cô đơn .

Sáng nay ngồi coi lại mấy cuốn album , ghi xuống một thời đi học để sau này con cái khi đọc những dòng chữ này sẻ cùng vui với mẹ và thế nào mà chẳng nói " sao mà hồi trẻ mẹ cũng quậy ghê "...


Mầu Hoa Khế July 01.2010