Thursday, September 30, 2010

Đ Ứ A T R Ẻ C ON và G I Ò N G S Ô N G



Ông đã trở về thật âm thầm lăng lẽ như giòng sông thơ ấu có hôm đứa trẻ con giận dỗi ngồi buồn bả cô đơn bên bến bờ mọc đầy lau sậy . Đứa bé con một mình không biết từ lúc nào đã có những giây phút trầm tư im lắng . Đôi mắt biết nói , biết cười đôi khi lại u uẩn lạ thường , có lẻ từ tiền kiếp nào xa xôi chạm sước vào một nỗi chia lìa đau đớn , sự đớn đau chắc phải sâu đậm như một vết khắc sắc nét trên bia đá mặc cho hàng ngàn thế kỷ trôi qua , mặc cho bụi bám rêu xanh, vết khắc kia vẫn ngạo nghễ tồn tại như một lời nguyền bám theo số kiếp .

Giòng sông êm đềm với những tiếng sóng lay động rì rào như giọng nói dịu dàng quyến rũ an ủi đứa trẻ con thố lộ những nỗi niềm giấu kín trong tim . Ông đã trở về như giòng sông đang trôi chảy qua cơn mơ xanh ngắt màu tin yêu . Đứa trẻ con bỗng bước hụt một bước chân , thì ra những tháng ngày ông biền biệt tăm hơi chỉ để trở về với trái tim chới với , trượt ngã của một nỗi mất mát chia lìa . Vẫn là những lối mòn miên viễn thương đau . Ôi thật là xót xa , tôi đang ngậm ngùi cho ông? hay tôi đang ngậm ngùi cho chính tôi !? bởi chúng ta là hai thực thể không liên quan mà sao cái đau nhói lại phát xuất từ một trái tim ? . Ông đang đau có nghĩa là tôi cũng đang đau ông có biết không ?

Đứa trẻ con làm sao có thể rời xa giòng sông , bởi nó biết chỉ có giòng sông mới biết lắng nghe những sự khắc khoải u buồn của nó . Giòng sông đang đứng lại cùng tháng chín hấp hối trước những giờ khắc mong manh để vẫy tay tạ từ rời bỏ đi xa . Đứa trẻ con chợt cảm thấy xa lạ quá khi soi bóng mình xuống giòng sông , tiếng sóng vỗ đập vẫn rì rào quyến rũ nhưng bây giờ nhưng thanh âm đó vang vọng như tiếng của chiếc phong linh lung lay trước gió . Đứa trẻ con bỗng hoá thành sương khói đang bềnh bồng trôi trên giòng sông nhưng giờ đây đã hoá thạch lạnh lùng ...



MầuHoaKhế Sep.30.2010

Tuesday, September 28, 2010

CON GÁI YÊU



Tôi có ý định muốn viết về đứa con gái lớn của mình , đứa con này là tất cả lẻ sống của cuộc đời tôi . Tôi cứ lần lựa mãi vì không biết phải bắt đầu từ đâu , trong câu truyện có cái tựa là Ông Tư Đờn , một câu chuyện trong muôn ngàn câu chuyện của những người đi vượt biên trên đại dương mênh mông trùng trùng nguy hiểm . Cháu là bé Cà Na trong truyện nhưng khi qua tới nước Mỹ thì được gọi là Ni Na , đứa con gái đầu lòng rất tội nghiệp của tôi đã được sinh ra sau cuộc đổi thay vận mệnh của cả một đất nước .

Được sanh ra trong sự nghèo đói khốn khổ tận cùng , người mẹ trẻ như tôi vụng về nuôi con chút nữa làm con mất đi sinh mạng vì có một lần đã như một vết chàm được khắc sâu đậm giữa trái tim tôi , đó là lần cháu bị nóng sốt lên cao ,tôi cầm trên tay một loại thuốc màu hồng hạ sốt không nhãn hiệu , mua qua tay những con buôn lén lút , nhưng vì sự nhầm lẫn của con buôn họ đã đưa cho tôi cũng là những viên thuốc màu hồng nhưng lại là những viên thuốc ngủ . Trong lúc con gái sốt cao , người mẹ khờ khạo đã không phân biệt cho con uống vào .

Viết tới đây thì trái tim của tôi như lổi đi một nhịp đập , tôi ôm ngực và nước mắt cứ ứa ra , nước mắt đã chảy suốt theo tuổi đời của con khôn lớn . Tôi không có lấy một chút kinh nghiệm trước tình trạng ốm đau của con .Khi con không thể mở mắt vì độ thuốc ngủ , tôi cứ nghỉ con nhõng nhẽo không chịu dậy ăn cháo , rồi vì cuộc sống tôi phải gửi con cho đứa em gái để lo ra ngoài chạy cơm gạo cho ngày mai . Lúc quay về thì cả nhà cho biết cháu được đưa vào bệnh viện cấp cứu vì tròng mắt như đã trợn trắng , tôi rụng rời tay chân leo lên xe đạp , vừa đạp xe vừa khóc ,nước mắt mờ nhoà đi trong sự hốt hoảng bàng hoàng .

Tới bệnh viện đứa em gái chạy ra hổn hểnh cho biết thuốc cho cháu uống là thuốc ngủ quá nặng liều . Bác sĩ với gưong mặt đăm chiêu nói nếu đêm nay ở phòng cấp cứu cháu không đi tiểu được là coi như cháu sẽ qua đời , rồi quay sang tôi mắng không tiếc lời , tôi mếu máo chắp tay van xin bác sĩ hãy cứu con tôi luôn miệng . Cả đêm hôm đó , bên ngoài mưa bắt đầu rơi tầm tả , bệnh viện cho tôi một cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh gường con , cứ hai phút tôi đưa tay vào để kiểm soát coi cháu đã đi tiểu được chưa , tôi ngồi suốt đêm không rời con dẫu một giây phút nào cả .Tôi chỉ biết đọc kinh cứu khổ cứu nạn của Quan Thế Âm Bồ Tát , tới khi trời bắt đầu sáng , con tôi đã đi tiểu ra tấm khăn lông , tôi mừng quá gọi cho y tá biết và họ chúc mừng tôi cho biết con bé đã qua thời kỳ nguy hiểm , họ sẽ đưa cháu ra khỏi phòng cấp cứu để về ở phòng bệnh khác .

Sáng sớm em gái vô lại bệnh viện mang theo những đồ dùng cá nhân vì tôi còn phải ở lại với con . Đã qua cơn nguy hiểm nhưng cháu vẫn chưa mở mắt được , mắt còn mỏi do thuốc ngủ gây nên , tôi chăm sóc cho con trong sự túng thiếu nghèo khổ , bửa cơm của bệnh viện chỉ ăn để sống , gia đình tôi lúc bấy giờ có muốn giúp cho tôi cũng phải chật vật vô cùng . Con tôi sau bảy ngày nhờ có nước biển nên da dẻ hồng hào lên đôi chút , còn tôi thì xanh xao gầy ốm , bồng con trên tay trở về nhà với cõi lòng thấp thỏm với tương lai mịt mờ .


Rồi từ những cơ duyên này tới những cơ duyên khác, giúp tôi nuôi con với những tháng ngày như sa xuống dưới tầng cuối địa ngục . Hai mẹ con tôi không hề rời nhau , cùng bên nhau chịu đựng biết bao nỗi khổ thiếu thốn mọi bề . Có nhiều lúc con hư vì thèm ăn , thèm mặc đánh con mà lòng tôi đau như cắt ,hận mình đã để con ra đời không đúng lúc . Con gái mới năm tuổi đầu đã biết thỏ thẻ với mấy dì : mẹ đánh con đau nhưng con không bao giờ giận mẹ , con thương mẹ lắm " . Và đứa con biết điều biết chuyện vẫn luôn muốn sống gần bên tôi, khi mà những năm tháng về sau này ,đời sống ổn định đôi chút, có cô em điều kiện sống khá giả hơn muôn thu nhận cháu làm con nuôi , nhưng cháu vẫn không màng chỉ muốn cơm canh đạm bạc bên mẹ .

Năm 1990 chúng tôi được đi qua Mỹ theo diện đoàn tụ , đứa con gái lớn học tiếng Nga tại Việt Nam đã đổi qua tiếng Anh thật không làm khó gì cháu được . Hai ngày cuối tuần cháu theo bạn học đi làm thêm với công việc đứng bán hàng ở chợ trời để mang hết tiền công về đưa cho mẹ không giử lại một đồng nào cho riêng mình .

Tôi phải nói là rất hãnh diện về cháu ,cháu học rất giỏi ,rất cố gắng và chưa bao giờ nản lòng trong đời sống khó khăn khi mới qua xứ người ,có những buổi sáng mùa đông , cùng đứa em học cách xa trường của chị bốn đoạn đường , cả hai vừa đi vừa nuốt vội ly mì ăn liền , đưa em an toàn đến trường xong mới quay trở ngược lại trường của mình . Bốn mùa xứ người cháu vẫn kiên trì thay mẹ lo lắng cho em ,vui vẻ lạc quan chia sớt cùng gia đình từng ngày tháng lặng lẽ trôi qua với mơ ước sau này có việc làm tốt để nuôi mẹ .


Hiện giờ trong lúc kinh tế nước Mỹ đang bị khủng hoãng ,con số thất nghiệp lên cao đến chóng mặt , cháu vẫn có một chổ làm vững vàng với chức vị quan trọng . Tôi qua Mỹ học được cái câu " những điều riêng tư " nên không nói về chức vị của cháu hiện tại chỉ muốn nói cuộc đời đã mở rộng cánh cửa cho mẹ con tôi , những nơi con tôi đưa tôi tới tham dự là những nơi thật sang trọng và những người con tôi gặp gỡ là những người không dễ gì xin được một cái hẹn . Cuộc đời thật giống như một giấc mơ , đứa con tội nghiệp bé bỏng ngày nào đã mang khối óc và đôi tay thay đổi luôn cả định mệnh cho tôi và cho cả một gia đình .Tấm gương hiếu học ,cần mẫn sáng soi cho cả đám em noi theo . Nếu như cho tôi quay về lại quá khứ để sửa đổi số mệnh , tôi thà gian nan khổ cực để nuôi đứa con gái này , tôi nghỉ đây là viên ngọc quí mà ông trời đã ban cho tôi .


Con tôi vẫn quấn quít bên mẹ chưa chịu lấy chồng , mỗi lần nhìn con sửa soạn đi làm với cách ăn mặc lịch sự với gương mặt đầy tự tin , tôi cứ luôn chạnh lòng khi nhớ lại những năm tháng lầm than đã đi qua , rồi trong vô hình như có bàn tay ai siết chắt trái tim tôi như để luôn nhắc nhở tới những viên thuốc năm xưa suýt cướp đi sinh mạng của đứa con .Có lẻ cho tới chết tôi mới có thể buông ra cái nỗi ám ảnh vô cùng kinh hoàng đó .


MầuHoaKhế
Sep 28.2010

Sunday, September 26, 2010

Bài Không Tên Số 37_Vũ Thành An



http://www.box.net/shared/eal1ttp43v

Thơ và những ngày có nhau



Em nửa đời mới biết làm thi sĩ
Rất vụng về vần luật chưa thông
Anh cứ bảo khi nào có ý tưởng
Viết vội ngay kẻo chữ mênh mông

Em tập tểnh vài dòng muốn khóc
Muốn gieo vần thu bỗng hoá đông
Muốn hạ về nắng rơi trên tóc
Thì mưa đâu trôi thả theo giòng

Anh cười bảo cái cô bé ngốc
Thơ ngập tràn bên bé đó thôi
Tìm chi đâu để thấy xa vời
Để môi mím để mắt nhìn bối rối

...

Là chiếc lá buông mình chưa vội
Lững lơ bay như tình chẳng thành lời
Là trăng treo với nỗi nhớ đơn côi
Sương buốt giá trên cỏ mềm run rẩy

Là con tàu khuất xa bàn tay vẫy
Là giòng sông hoa khế rụng chơi vơi
Con phố xưa áo tím Huế một thời
Bên áo trận xanh ngời lên màu lá

Là bóng đêm để trầm tư vô tận
Thơ thoát thai đừng hạn hẹp ngôn từ
Chảy qua đồi như suối tóc mây buông
Theo cánh gió mặc thơ tuôn muôn hướng


Mầu Hoa Khế Sep 26.2010

Friday, September 24, 2010

Autumn Leaves_MPN


http://www.box.net/shared/7r7sroiqqf

Thursday, September 23, 2010

YÊU DẤU BUỒN RƠI


hinh nguon net


Những con số đã trở thành vô nghĩa
Nằm chơ vơ trên trang giấy nhạt mờ
Con số ngập ngừng khoảng cách ngăn đôi
đời hai ngã bỗng buông chùng tiếng thở

Và chiếc phôn kia lặng im tiếng gọi
bụi bám mờ yêu dấu buồn rơi
Ngoài khung cửa mùa thu đứng đợi
Nắng hanh vàng theo gió mênh mang

Tại sao !? ...chưa kịp nói để vội vàng
Vội buông bỏ tiếng yêu còn ngần ngại
Anh quay lưng hay tôi quay lưng lại
Một nghĩa thôi , một nghĩa của chia phôi

Sáng hôm nay tháng chín sắp qua rồi
trong đôi mắt nhuộm lên màu quan tái
đường chim bay bóng người xa xa mãi
Ngữa mặt cười mưa rớt giữa hồn tôi ...


MầuHoaKhế Sep.23.2010

Wednesday, September 22, 2010

Em và Anh


hinh nguon net

Tóc em đó ôm cả bờ thương nhớ
Xoã dịu dàng trên sóng nước xanh lơ
Mầu môi em khát vọng nỗi mong chờ
Đôi mắt biếc sầu vương thời thơ ấu

Mùa Xuân vội quay lưng và đi mãi
Đọng giữa hồn khắc khoải với đêm sâu
Tiếng em ca nặng trĩu khúc u hoài
Mang u uẩn cõi lòng anh có phải !?...

Đừng anh nhé có chút gì ngần ngại
Hãy quên đi cùng năm tháng điêu linh
Có ngờ đâu em đến giữa mùa trăng
Và rất khẻ vào thơ anh thầm lặng

Đêm hò hẹn bỗng trở thành huyền thoại
Phút chia tay chắc cũng úa rêu xanh
Xin anh giữ chút hương mùa con gái
Thoảng trong hồn một chút dẫu mong manh ...


MầuHoaKhế.Aug2009

Dấu yêu




Tóc em xanh như dòng Thạch Hãn
môi em cười nghiêng cả Cổ Thành xưa
em trong ta ngan ngát một mùa thơ
giấu nỗi buồn đằng sau đôi mắt biếc

Tuổi thanh xuân dẫu bây giờ đã khép
vẫn dịu dàng như sợi nắng ban mai
hát ru đời bằng điệp khúc tàn phai
âm điệu đó ngàn năm còn vọng lại

Kỷ niệm xưa theo thời gian đi mãi
chỉ còn em ở lại với hôm nay
những khát khao như ngọn sóng dâng đầy
ta về giữa đời em trăng tháng tám

Xin cúi xuống hôn lên tình lãng mạn
đêm hẹn hò rồi cũng sẽ xanh rêu
mai về giữ mùi hương trên tóc ấy
mắt môi người mãi mãi vẫn dấu yêu !

PN
08232009

Saturday, September 18, 2010

Phải lòng con gái Bến Tre_ Mưa Phố Núi


http://www.box.net/shared/26hvskjth3

Mạ tôi


hinh nguon net

Trong tự điển của Mạ tôi,không hề có hai chữ quỵ lụy
Nên trên tám mươi tuổi ,lưng đứng thẳng ro

...

Tánh quật cường nước mắt mấy khi nhỏ
Chỉ rớt rơi trước cảnh khó tha nhân
Thuở mộng mơ lận đận bước phong trần
Nhà nghèo khó mái lợp tranh vách đất

Về làm dâu tháng ngày qua tất bật
Bữa cơm ăn độn sắn với muối dưa
Bờ lưng thon con dòng dõi quan trường
Cửa thất thế nhà tang thương dâu bể

Con cái sinh ra như mùa sai quả chín
Đời áo cơm thân chịu đựng lặng im
Gánh nhà chồng đau đớn tận trái tim
Mạ cay đắng che lệ sầu áo não

Cố làm vui giữa tháng ngày giông bão
Và hồn nhiên theo định mệnh hư hao
Buồn rầu ư !... lặng lẽ vẫy tay chào
Chỉ hoài bão nuôi đàn con khôn lớn

Mạ giờ đây tóc đã pha màu tuyết
Tâm hồn người nguyện cứu giúp tha nhân
Chén cơm ăn cùng chia sẻ ân cần
Lòng bác ái muôn đời luôn cần mẫn

Mạ của tôi ơi ... có kiếp sau con vẫn
Xin được làm con Mạ biết bao lần
Hạnh phước con được đền đáp hiến dâng
Lòng hiếu thảo trong muôn ngần tạc dạ ...


MầuHoaKhế.Aug2007

Friday, September 17, 2010

Một tôi nửa chừng






Bỗng dưng có hôm nằm gác chân lên cửa sổ ngó ra bên ngoài ngắm nhìn mây trôi , ước gì được như ông Tôn Ngộ Không nhảy tót lên đám mây lang thang khắp nơi thiệt là thú vị biết mấy . Thôi thì mở mắt nhìn mây gói hồn là đà mơ mơ màng màng muốn đi tới đâu mà chẳng được . Trời bắt đầu trở lạnh , ngọn gió se se mùa thu bắt đầu rồi đây lại có lắm kẻ sẽ bị trầm cảm trong cái khung gian u buồn này lắm . Thôi mượn cái bánh xe thời gian của Tiểu Long Nữ xẹc một cái là thấy tôi ngay , một tôi của quá khứ đang hiện ra trước cái màn ảnh lớn như trong rạp chiếu bóng đâu cần phải đằng vân lướt gió như ông Tôn Ngộ Không . Ông khỉ này thiệt xí xọn có nhiều nít nem như là Tề Thiên Đại Thánh , Mĩ Hầu Vương ,Bật Mã Ôn , Thạch Hầu , Tôn Hành Giã , Đấu Chiến Thắng Phật . Trời ạ ngày xưa lắc xưa lơ thế mà mà cũng khoác nhiều áo thế thiệt là điệu hết ý .

... Ngày đó ở tỉnh nhà trong ngày lễ của hai bà Trưng có thật nhiều tiết mục thi đua , mạ tôi đang dắc tay tôi đi vô hội trường để dự thi trẻ em khoẻ và đẹp . Tôi vừa đúng một tuổi lủm cha lủm chủm , đi từng bước thầm bởi thân thể béo tốt tròn quay như mấy con bồ câu được cưng nuôi . Mỗi sáng bà vú cho lên bếp than ninh một nồi thiệt bự , trong đó gồm có rau củ , đuôi bò , nếp đậu xanh , xong lược mấy cái xác bét nhừ qua cái vợt tổ chảng cho vào bình thuỷ , cộng thêm sửa bột hàng từ Pháp quốc chuyển sang . Thử hỏi mỗi ngày như thế tôi có muốn giữ thân hình để làm mô đồ cũng chỉ là mộng không thành mà thôi . Hạng nhất dĩ nhiên là về tay tôi , nghỉ cũng tức lúc đó Ba tôi lại đi buôn bán xa nhà không thôi dưới ống kính của ổng bây giờ tôi có hình đi khoe khắp xóm làng rồi .
Nhấn cái nút di chuyển thời gian ... ủa tôi đang ngồi học vẽ , thầy giáo bảo có năng khiếu cố lên em bé ,mới 12 tuổi mà nhưng chỉ chưa đầy một tháng thì chán làm cho ông thầy hoạ sĩ mất sở hụi . Lại gì nữa đây ? , ba tôi nói tôi có ngón tay ngòi viết thon dài cho con đi học kéo vĩ cầm , mèng cái lưng làm biếng mà bắt đứng nghiêng cổ ẹo ẹo , chỉ vừa kéo cưa căn bản thì kiếm chuyện bỏ ngang . Mạ tôi nói con gái lớn phải kim chỉ thêu thùa , thêu thì thêu , thêu đôi uyên ương ra hai con vịt bầu thì cũng là thêu , vinh hạnh cho mấy cuốn phim ăn mặc theo thế kỷ xưa , áo của tôi được gắn ren rua tùm lum quảng cáo không công cho mấy cuốn phim như Romeo & Juliet hay thêu hoa lá cành cho giống Lương Sơn Bá & Chúc Anh Đài . May vá xong thì qua nấu ăn , ai mà thấy cách tôi nêm nếm đồ ăn là tá hoả , bị đâu có cân đo đong đếm , cứ muối , nước mắm dội ào ào , nhưng chưa ai chê đâu nha có nhân chứng cả đấy .

Lạc tay lái một chút lại là tôi đi đóng phim , chỉ là vai quần chúng , có được nói năng gì đâu , đạo diễn biểu đi qua thì đi qua , biểu ngồi ăn thì ngồi ăn , sáng sớm 6 giờ là có mặt tại địa điểm quay , ngồi nhìn mấy ông bà tài tử mà thèm nhỏ rãi , tệ tới mức đóng vai tì nữ cũng không xong bị đứng trước đám đông là muốn lùng bùng cái gọi là mất bình tỉnh làm răng mà đóng ? . Phải chi cuộc đời tôi mà có một người men na rơ giỏi ít ra từ lúc còn bé mủm mĩm thế kia thì đi đóng quảng cáo cho hãng sửa thơm ngon bổ dưỡng .Còn mấy bức hoạ đầy năng khiếu biết đâu lại ra đời với phong cách độc đáo . Hay ba tôi cầm cây roi mây hăm he hằng ngày lôi lên xe tới trường âm nhạc chắc giờ đây ngón vĩ cầm của tôi tệ lắm cũng kéo ra được bài Chiều tà ha .

Ôi đúng là một tôi nửa chừng , nằm gác chân ngẩm nghỉ tại sao !? tại sao !? cái gì cũng tham gia rồi cái gì cũng bỏ dang dỡ ,thử hỏi tôi có chán tôi không đây !? vừa chán vừa hối tiếc có hối hận thì đời đã xanh rêu mất rồi còn đâu !!!...thôi nắng đang lên chuyện dài nhiều tập từ từ tám tiếp .

mưa phố núi

Wednesday, September 15, 2010

Remember My photo



T Ì N H Đ Ắ N G




Tình rồi như mây bay
Có trăm ngàn lý lẻ
Nước mắt khóc những ngày
Từ trái tim nứt xẻ !

Ta vẫn đi... vẫn đi
Bên dòng đời lặng lẽ
Ôm một khối tình si
Trong mắt người lạnh tẻ

Ta sẽ quên... sẽ quên
Đôi môi cười ngạo nghễ
Với cuộc tình đảo điên
Của trò đời dâu bể

Màu tháng giêng... tháng giêng
Tiếng ca nào xoáy buốt
Tình bỗng dưng bất chợt
Cuốn tả tơi linh hồn

Người cho ta... cho ta
Cuộc tình đầy đắng xót
Độc dược trong mật ngọt
Ngấm thân xác héo mòn

Cõi lòng người quỷ quyệt
Ánh mắt loài yêu ma
Niệm chú lời phù thuỷ
Con tim ta mù lòa

Tình người đếm từng ngày
Cân đo trên nhịp thở
Ta trong tay người xoay
Quay cuồng theo giông bão

Rồi một hôm... một hôm
Người xé toang lồng ngực
Móc trái tim thiết tha
Ném vào mùa đông giá

Sân khấu đã hạ màn
Ta vẫn còn si dại
Quay lưng người bước ngang
Qua hình hài vụn gảy

Những đèn quay... đèn quay
Soi cuộc tình ảo ảnh
Ta mỗi đêm men cay
xa lạ cả tháng ngày

Thiên đường... ôi thiên đường
Sương giăng mù lối ngõ
Một trái tim máu đỏ
Bạc thếch nào có hay !...


MầuHoaKhế.Aug2006

Friday, September 10, 2010

Lý Con Sáo Bạc Liêu_Mầu Hoa Khế


http://www.box.net/shared/x778o39y9c

Thursday, September 9, 2010

Chuyện Tình Buồn



Đến lúc bao nhiêu của cải chắt chiu dành dụm , từng ngày từng ngày mang ra tằn tiện đong đo những lon gạo đầy đá sạn bông cỏ may với giá hạng bét , từng chút mắm muối để dành ăn mà sống cũng cạn kiệt . Chị nhìn hai đứa con ốm o khẳng khiu nước mắt không sao ngăn lại nổi , thì cứ khóc , khóc cho hả hê khóc thiệt ngon lành . Dòng nước mắt đâu có vơi đi những cho chị chút nào sự lo âu khắc khoải từng đêm nằm thao thức ôm con, lòng chị cứ quặn thắt từng khúc ruột . Ngày mai mình phải làm gì ? chị tự hỏi rồi chính chị tự nhìn ra hoàn cảnh của mình hiện tại mà lo âu trong bóng đêm , chị nhìn hai đứa con bên cạnh , giấc ngủ thơ ngây của con lại vực dậy với thân xác của chị cũng đã cằn cổi theo tháng ngày một niềm an ủi . Chị nhìn ra bên ngoài thấy tình trạng thê thảm của bao nhiêu người cũng đang gánh chịu chứ đâu phải chỉ riêng chị . Vốn liếng với đồng lương của chồng có bao nhiêu đâu mà để ra ngoài buôn bán kiếm sống . Chồng chị chỉ là một hạ sĩ quan trong quân đội với đồng lương chính phủ , chị giỏi thu vén dành dụm đâu có đáng là bao , rồi tới ngày tiễn chồng ra ngồi chòm hỏm kiểu nước lụt ở nơi trụ sở phường khóm để tập trung cùng bao nhiêu số phận của những người lính thua trận được khoác vào chiếc áo nguỵ quân nguỵ quyền khác , ngồi nghe những kẻ chiến thắng bảo đi một tuần lễ học cho thông chính sách của đảng rồi sẽ trả về nhà . Không biết khi con người ta rơi vào tận cùng của sự tuyệt vọng thì người ta ngây thơ và dễ tin hay sao . Thế là anh an ủi vợ con yên tâm " chắc họ đưa đi cao lắm là một tuần hoặc mươi ngày là cùng ". Chị dầu có sắc sảo hiểu biết cách mấy trong lúc này đầu óc cũng mù mờ cũng tin vào những lời hứa hẹn thật hết sức man trá để rồi anh ra đi biền biệt nơi đâu cũng không hề biết .

Mãi năm sau được tin anh đang cải tạo ở một nơi đèo heo hút gió , chị phải băng ngàn vượt suối để tìm đến , mang cho anh một ít lương thực mà chị và hai con đã gói vào đó biết bao tình thương yêu nhớ nhung . Ngày gặp lại anh chị khóc cũng không dám , hai anh chị nhìn nhau đôi tròng mắt đỏ hoe , anh căn dặn đừng đi thăm anh nữa cố gắng thay anh nuôi con , anh chỉ sợ chị có mệnh hệ nào thì con cái phải bơ vơ . Anh nhìn sâu vô mắt chị bảo " anh sẽ không sao " .Với sự canh gác chặt chẽ , anh chị chỉ biết nhìn nhau cho đến khi những giây phút thăm viếng phù du trôi qua . Trên đường về nhà thế là nước mắt chị cứ trãi dài theo trên lối đi và chỉ một tháng sau chị được biết thêm tin tức về anh đã bị đưa đi cải tạo một nơi khác . Nơi hình như không có loài người sinh sống .

Rồi chị vâng lời anh lo chăm sóc con cái trong cái thế giới hổn mang đầy sự nghi kị , tráo trở lọc lừa .Có cô bạn chí thân cũng không đủ khả năng để giúp chị trong lúc này " lá rách đùm lá nát" cũng đều xác xơ như nhau . Đất nước đang đưa những kẻ bại trận đi tới khúc quanh vô cùng nghiệt ngả , chị đã có lúc nghỉ quẩn mua thuốc rầy về thuốc chết hết ba mẹ con cho xong , chị nghẹn ngào trong tiếng kêu bi thương " trời ơi sao mà khổ quá vậy trời !...". Tiếng kêu than trong đêm thâu uất ức nảo nùng , rồi từng ngày qua đi và chị phải trân mình ra đi trong mưa đêm để bán cho xong những chiếc bánh hầu mong kiếm chút tiền lời mang về nuôi con ,hay chạy đưa hàng họ trên chiếc xe đạp cà rịch cà tàng từ Sài Gòn vô Chợ Lớn , từ Chợ Lớn qua Phú Lâm , nơi đâu chị cũng cố đạp xe bằng chút sức mong manh giữa cơn nắng cháy da thiêu thịt ,công sức chị bỏ ra cũng chỉ đủ đong vài lon gạo nuôi con từng ngày,hình ảnh của anh luôn hiện ra trong những lúc chị gần như muốn buông xuôi tất cả , khi chiếc xe đạp ngừng lại sau một ngày làm việc , thì toàn thân chị run lập cập trên đôi chân như hai óng sậy chị hổn hểnh ngả quị xuống ngay bậc thềm nhà .


Sức khoẻ chị mỗi ngày mỗi yếu , tin tức về anh thì thật mơ hồ nhưng cho dầu nếu chị có biết , chị cũng không có đủ khả năng để đi thăm nuôi chồng đang bị cải tạo . Chị thấy có lổi với anh và sống trong lòng cứ luôn tự trách . Khổ cực nuôi con đã bào mòn thân xác , đau khổ vì không lo được gì cho chồng khiến cho chị đã bị bệnh bao tử , căn bệnh không làm chị chết nhưng đã làm khổ chị suốt mấy năm dài đăng đẳng với nỗi nhớ thương về anh .
...

Mười lăm năm sau chị bàng hoàng khi được nhận được giấy tờ bảo lãnh của anh gửi về để lo cho chị và hai con qua nước Mỹ .Trong thư anh chỉ nói ngắn gọn không đủ bù đắp cho sự khao khát nhớ nhung của chị trong suốt thời gian qua , chị mừng mừng tủi tủi , tâm trạng hổn loạn hoang mang , nhưng với giác quan bén nhạy của người đàn bà chị đã có cảm giác nghi ngờ một điều gì đó , nhưng tất cả là một tương lai mở ra trước mắt đầy hy vọng , chị dẹp bỏ mọi nghi vấn để sống và chờ ngày ra đi đoàn tụ với chồng .


Đón chị ở phi trường là một người đàn ông thật lạ đang dương cao tấm bảng viết tên của chị , những phút giây hồi hộp khi phi cơ vừa hạ cánh vẫn kéo dài cho tới khi chị cùng hai con bước ra bên ngoài vẫn còn hiên rỏ trên gương mặt tái xanh khô héo . Chị ngỡ ngàng cùng hai con bước tới chổ người đàn ông lạ mà khi trên đường về được biết tên là Kính . Người đàn ông cho biết là bạn của chồng chị và sẽ thay mặt để đưa chị cùng hai con đi làm đủ mọi thủ tục khi đến nơi đây . Chị là người đàn bà ít nói ,trước người đàn ông lạ chị lại càng ngại ngùng không dám hỏi gì thêm, chỉ nghe ông Kính nói là chồng chị đang bận bịu chuyện làm ăn nên chưa gặp chị ngay bây giờ được .


Trong một căn biệt thự được nằm trên triền núi , nơi khu vực của những căn nhà trị giá trên bạc triệu , bên ngoài mùa thu đã bắt đầu với những chiếc lá vàng thi nhau rơi rụng phủ ngập cả không gian . Trong khung cửa người đàn ông trong chiếc xe lăn thật mệt mỏi với căn bệnh âm ĩ kéo lê theo số phận của ông , những ngày tháng bị đày đoạ trong lao tù , trong rừng thiêng nước độc , ông đã mang số mạng ra đánh một ván vài định mệnh , ông đã trốn thoát khỏi nhà tù hắc ám , né tránh tất cả mọi liên hệ , sống chui nhủi ở những nơi bãi rác hôi hám với ý chí nung nấu phải tìm cách ra khỏi cái đất nước đang nằm trong tay kẻ thù , ông đi lang thang như một kẻ hành khất ,nước mắt ông đã khô , có nhà mà không dám trở về thăm vợ con vì sợ họ bị liên luỵ , có quê hương mà sao quá mờ mịt . Một tình cờ đầy sự ân sủng của thượng đế , một hôm ông lang thang ngủ ngay khu vực được người ta bỏ vàng ra mua để đưa người vượt biên . Thế là trong lúc đưa người ông vô tình được kéo lên tàu . Gã hành khất lang thang đâu ai biết là một hạ sĩ quan trong quân đội , lại là người đứng ra quyết định cho những sinh mạng trên chiếc tàu mong manh khi bị lạc mất phương hướng giữa biển khơi . Trước sự quả quyết của viên hạ sĩ quan mọi người đặt hết niềm tin và con tàu đã được đưa vào bờ một cách an toàn .
Định mệnh lại thêm một lần nữa đã mang người thiếu nữ đi chung một chuyến tàu đến gần bên ông . Người đàn ông trong phút giây yếu lòng đã bị cột ràng vào hệ luỵ , ông làm sao mà có thể quên vợ con cho được , nhưng người đàn bà bên cạnh vì quá yêu ông đã trở nên ích kỷ , tìm đủ mọi cách để ông chỉ thuộc về bà . Họ được đưa qua Mỹ , cùng nhau lo toan cuộc sống nơi đất lạ , ông đã có thêm một đứa con , đứa con là sợi dây cột chặt đời họ lại với nhau . Rồi cũng có những xung đột xảy ra trong gia đình khi ông có ý muốn bảo lảnh vợ con qua và lần nào ông cũng chán chường với những luận điệu của người vợ , buồn bã và bệnh hoạn đã làm cho ông chán nản mọi thứ để mặc cho vợ muốn làm gì thì làm , mãi cho tới khi người vợ đang chung sống với ông phát hiện ra căn bệnh của ông đã không còn hy vọng . Bà mới hé mở trái tim để cho ông làm cái việc mà đúng lý ông phải làm từ lâu . Khi có một niềm hy vọng thì căn bệnh của ông như đứng lại để đợi chờ người vợ và hai đứa con tội nghiệp đang còn ở lại bên kia bờ đại dương .

Cánh cửa phòng hé mở , người đàn bà dáng dấp sang trọng bước vào đi đến ngồi đối diện với ông , bà nói

_ chị đã qua tới , mình có muốn cho chị gặp không ?

Ông đưa đôi mắt lờ đờ , căn bệnh tiểu đường đã huỷ hoại gần như toàn bộ trên thân xác của ông .

_ thôi hãy để cho chị mang theo hình ảnh ngày xưa của anh như vậy tốt hơn

Người đàn bà quì xuống dưới chân ông nước mắt ràn rụa

_ em xin lỗi mình là em đã sai rồi , em ích kỷ vì quá yêu mình mà ra cả , em là tội nhân nặng lắm mình cứ chưởi em đi .

Ông đưa tay ra để vuốt lên mái tóc của bà ra điều tha thứ , bởi cái sản nghiệp có được hôm nay , để cho ông được an nhàn gần hết cuộc đời cũng có một đôi tay của bà năng nổ gầy dựng , bà đã không chê bai khi ông lếch thếch như một con chó hoang không nơi nương tựa , khi ông chỉ còn một thân xác tàn tạ mất hết ý chí hồi sinh . Bà đã đến thật đúng lúc để vực ông trở dậy , cho nên trước những hành động ích kỷ hẹp hòi bà cũng chỉ là một người đàn bà đáng thương mà thôi .

Chỉ hai tháng sau ông qua đời , bà hứa với ông là vẫn không cho người vợ và hai đứa con biết tin . Bà đã giao hết trách nhiệm cho chú Kính lo toan mọi thứ cho cuộc sống của những người vừa qua nơi đây . Nhưng bà không bao giờ có thể che giấu hay ngăn ngừa nổi tâm linh của một con người .
Một năm sau ngày giỗ đầu của chồng , bà cùng con đi viếng mộ . Sau khi bày biện mân quả vái lạy , bà cầm trong tay bó nhang lớn để đi thắp chung quanh ngôi mộ của chồng như một hành động thân tình với những người khuất mặt khuất mày . Mộ ở Mỹ thường nằm sát xuống mặt đất , bà đứng lên sau khi thắp cho những ngôi mộ phía trước và hai bên , bà bước lui sau ngôi mộ của chồng , bà đã đứng chết sững khi trên tấm bia đá tấm hình của người đàn bà mà chú Kính đã rữa thêm mang về cho bà một tấm để biết mặt vợ con của chồng mình . Trên bia mộ khắc ngày chết sau ngày chồng bà qua đời chỉ đúng một tháng .

Lúc họ còn sống bà có thể cản ngăn , nhưng bà cũng không thể cản ngăn được tấm lòng của chú Kính , người đã không thể nhẫn tâm giấu mãi những tình huống đau thương . Chú Kính đã cho người vợ đau khổ biết hết sự tình , chị vẫn luôn là một người đàn bà nhận mọi thua thiệt về mình , chị đã cảm thông và tha thứ cho lỗi lầm của anh như chị đã tự cởi bỏ ra niềm tự trách bấy lâu nay . Chị đã thanh thản không còn dùng chút hơi sức mỏi mòn để cố níu giữ lại thân xác của mình nữa , chị đã buông tay theo anh về bên kia thế giới , có lẻ họ còn có rất nhiều điều cần phải nói cho nhau ...


Mầu Hoa Khế Sep9.2010

Saturday, September 4, 2010

Ở một không gian nào đó


nguon net

Như vậy là đúng một năm , à không phải trừ ra những ngày giữa chúng ta còn có những lời nhắn gửi cho nhau , những lời nhắn tin nhẹ nhàng như mặt hồ gợn lay của một buổi sớm mai tôi thả trôi theo chiếc lá , lặng lẽ như thời gian nơi đây . Tôi với nỗi cô đơn luôn quấn quít bên cạnh . Bỗng đâu có một hôm ông hiện ra , đôi mắt nhìn thấu suốt vào tâm hồn tôi , tôi nhìn trong đôi mắt đó ngẩn ngơ ra , lạ lùngra rồi trong đôi mắt biết cười đầy thú vị . Bởi ông đang nhìn thấy thật rõ ràng tâm hồn của ông đang được giấu kín giữa trái tim tôi .

Ở một không gian nào đó tôi và ông đã cùng đến cùng đi , như đường sắt song hành kéo dài vào bất tận , chúng ta đã cùng đưa tay chạm vào những thanh âm , những từ ngữ để cùng nhau viết , cùng nhau trãi dài ra trên những dòng thơ mà có hôm ông đã thốt lên "sao ý tưởng của chúng ta trùng hợp thế ?" . Mưa , những cơn mưa trong đời của chúng ta như những vết dao cắt khứa nhói buốt cả linh hồn . Lạ thật , những cơn mưa dưới dòng chữ của ông hình như ông đang viết về cuộc đời của tôi , ông viết khi tôi đang sống rất thật ,sống với một thực thể quay quắt theo dòng đời mưa lũ .Tôi cứ luôn tự hỏi , có phải giữa chúng ta đang bị tách ra làm đôi !? bởi điều ông đang nghỉ thì đó là điều tôi đang sống . Thế giới của ông và tôi hoàn toàn ngăn chia bởi một khoảng cách . Một khoảng cách của thời gian rõ ràng như khi ta đứng đối diện vào tấm gương soi , ông ở nơi đâu !? và tôi ở nơi đâu !? .Thời gian đó chúng ta hoàn toàn xa lạ , tôi chưa hề biết gì về ông ? nhưng những cơn mưa đã vô tình kéo chúng ta lại gần bên nhau thật kỳ diệu , những hạt mưa thấm rát lên da thịt , những cơn mưa vần vũ thổi tung mọi cánh cửa khép kín của ông và của tôi . Mưa cho ông gào thét , nuối tiếc bất lực với những cuộc tình đã đi qua . Mưa cho tôi rũ xuống khóc than với những vết đau hấp hối ...

Ông đang ở nơi đâu ?với thực tại đã làm cho tôi bắt đầu lo lắng , không có ai phải ra điều cấm kị nhưng giữa chúng ta đã ngấm ngầm thoả hiệp không can dự vào đời sống của nhau . Nhưng sự im lặng của ông như sự im lặng của một ngọn núi ngạo nghễ chơ vơ ngất ngưỡng trên cao . Còn tôi thì chỉ là viên sỏi nhỏ nhoi ngước nhìn khoảng cách , nhưng viên sỏi tôi cũng từ nơi ông khi một hôm có sự chấn động của đất trời mà nứt vỡ ra đó thôi . Những gì ông đã trãi qua giống như một bản sao nơi tôi đã từng xảy ra , thường người ta tìm đến nhau ở những sự khác biệt mới cảm thấy hấp dẫn để tìm hiểu , tìm ra muôn vàn khía cạnh đáng yêu để cho nhau những phút giây tuyệt vời của tình yêu hay ngỡ ngàng nhìn ra những nỗi thất vọng ê chề để quay lưng tức tưởi. Giữa tôi và ông từ phút giây đầu tiên đã nhìn nhau như một trang sách được mở ra trước mắt. Chúng ta rất yêu ,biết yêu lấy sự cô đơn nên chúng ta không bao giờ có thể mất nhau ,bởi chúng ta chính là một bản sao ông có biết không ?.


Ngoài kia mùa hè đang chấm dứt , mùa thu sẽ bắt đầu và trái tim tôi đang đang có những nhịp đập không bình yên ...


Mầu Hoa Khế Sep 4.2010

ĐỢI CHỜ _ Nhật Bằng



http://www.box.net/shared/fycj7dg9t1

Thursday, September 2, 2010

Em Gái Họ



Tôi ngồi đếm lại thời gian chỉ một tháng nữa là đúng 20 năm sống trên nước Mỹ . Ngày tôi gặp lại cô em gái họ con cô con cậu , tôi là con người cậu nên làm vai chị mà cũng đúng vì tôi hơn em 3 tuổi , trong dòng họ bên nội của tôi khi sanh ra cùng thế hệ không nhất thiết so đo vai vế , hể ai ra đời sớm thì là vai chị hay anh .
Em và tôi cùng sinh ra và lớn lên trên mảnh đất nghèo nàn của quê hương , thuở còn thơ ấu nhà em ở gần sông Thạch Hãn nên thường theo mấy người giúp việc ra bờ sông giặt áo quần để chúng tôi được lội bì bỏm ở những khúc sông nước thật cạn . Tôi chỉ hơn em ba tuổi nhưng ra vẽ bà chị lúc nào cũng để ý và chăm sóc cho em . Em gái họ tôi xinh như con búp bê , từ lúc tượng hình trong bụng mẹ đã là một ngôi sao sáng đẹp , em ra đời thật may mắn được lớn lên với sự giàu sang giống hệt như một nàng công chúa nhỏ . Em được nuông chìu , yêu thương như một viên ngọc quí . Em không giống như những người sống trong nhung lụa để khinh khi chê bai bao kẻ nghèo khổ chung quanh , trái lại em có một trái tim rất chân thật , dễ xúc động và mau nước mắt .

Tuổi thơ của tôi và em thật có quá nhiều kỷ niệm , chúng tôi gắn bó với những mùa hè nắng cháy đi rong chơi dưới những tàng cây phượng vỹ hoa đỏ rực bay khắp cả con đường chạy dọc ven theo bờ sông . Hay thường được mấy anh trai rũ rê đèo nhau bằng xe đạp đi về Cam Lộ để ăn bún thịt nướng , hay từng lũ kéo nhau lên thánh địa La Vang vui đùa tới chiều tối mới ra về . Đầu tóc tôi vàng hoe vì giang nắng , còn em lúc nào cũng khăn nón chỉnh tề . Em từ nhỏ đã nổi danh là cô bé điệu nên mỗi khi ra đường khiến cho bất cứ ai tình cờ gặp em đều phải ngắm nhìn và buộc miệng khen không tiếc lời .Mùa đông cho chúng tôi ngồi bên nhau ủ ấm bằng một thau than lửa thật lớn để chia cho nhau những củ khoái được nướng cháy vàng . Chưa học xong tiểu học thì tôi cùng gia đình rời bỏ quê hương để vào miền Nam sinh sống , ngày tôi đi em vẫn còn là cô bé nhỏ thật ngoan và xinh xắn ,em đâu biết nơi tôi ở sẽ cách xa em tới mịt mùng .

Chúng tôi đã bị gián đoạn không gặp nhau một thời gian dài , khi gặp lại nhau thì hai chị em đã là thiếu nữ . Em vẫn thế vẫn dễ thương như những ngày trên quê hương , tôi nhớ có lần hai chị em được hai chàng học ở khoa dược mời đi ăn và đi khiêu vũ , hai chị em nhìn hai chàng sinh viên ngại họ phải trả tiền nhiều nên chỉ quán ăn giá thật rẻ , thật bình dân, thật đúng là lo ngại hảo huyền bởi một chàng thích em lại là con nhà giàu có , khổ nổi em lại thầm để ý người đi bên cạnh lại là chàng đang thích tôi . Chỉ là bạn mới gặp gở nên cho dù tôi có đang thích người ta tôi cũng nói với em cứ tự nhiên trong tình cảm của mình .Rồi chiến cuộc lan tràn , tình cảm trong thời chiến tranh thật mong manh như sương khói . Nước mất nhà tan , em từ một cô tiểu thư quen sống trong nhung lụa cũng phải đối diện với những thực tế bi ai . Tài sản của gia đình em đã bị tịch thu toàn bộ , em lập gia đình vội vã với người không yêu để sửng sờ khóc ngất vì chỉ trước một ngày cưới thì người yêu xưa từ trong lao tù trở về tìm kiếm em . Định mệnh thêm một lần nữa tàn nhẫn đẩy xa em ra khỏi quê hương , nơi có một người ngày đêm vẫn còn yêu em tha thiết , định mệnh dang tay cắt đứt tất cả để đưa em theo chồng ra đi trên chiếc thuyền mong manh mong tìm đến bến bờ tự do .

Sau bao nhiêu năm dài đăng đẳng , tôi mất tin tức về em và ngày gặp lại nhau thì chị em chúng tôi đã tay bế tay bồng . Em gái họ tôi vẫn là một người luôn có một tấm lòng thật tốt , em mừng vui đón tôi tại nước Mỹ chuyện trò không ngớt miệng và trước khi ra về dúi vào tay tôi một số tiền bằng dola để tiện việc mua sắm ,rồi nói nhỏ vào tai " bất cứ chuyện gì bế tắc nhớ phải nói cho em biết " . Đã gần 20 năm với những bước đầu trên đất lạ , tôi cũng vấp phải những lúc khó khăn , lời nói của em tôi luôn văng vẳng bên tai , chính những lời nói đó đã cho tôi một chổ dựa tinh thần thật quí báu . Trong suốt thời gian qua tôi cứ luôn cảm động khi nghỉ về lời nói của em , nhưng tôi chưa bao giờ mở miệng để làm phiền tới em . Tôi với em bây giờ được sống gần nhau ,sống cùng chung một thành phố , em họ tôi có những thay đổi lớn trong cuộc đời nhưng tuyệt nhiên tình cảm giữa tôi và em vẫn đầm ấm dịu dàng như thuở chúng tôi còn bé dại , như thuở chúng tôi vừa mới lớn và tôi nghỉ cho tới khi chúng tôi tóc bạc màu mây chị em chúng tôi vẫn khắn khít và gắn bó bên nhau .


Mầu Hoa Khế Sep 2.2010

Viết tặng Ngọc Hà em họ của tôi

Wednesday, September 1, 2010