Thursday, February 18, 2010

Còn em thì ngu ngơ ...




Anh Cả tôi nghiêm lắm cấm không cho người bạn nào của anh được để ý tới em gái của mình . Nhà tới 9 chị em gái. Chỉ có tôi được chấm trúng , một chàng trong đám bạn của anh , dám vượt qua thượng lệnh của anh tôi . Đó là anh Nhật thường hay có ánh mắt đặc biệt nhìn tôi ,thì thầm những câu yêu thương bóng gió xa xôi với tôi . Có hôm anh say rượu , hay giả vờ say không biết nói với tôi

_sao lạ ghê Nguyệt ơi , sao anh đi đâu cũng cứ thấy em trước mắt hoài

Tôi lúc đó mới 15 tuổi cũng ngu ngơ không hiểu ý nghĩa gì cả , mắt cứ tròn xoe nhìn anh

_mà sao anh lại thấy em ?kỳ quá vậy ?


Anh nghe thế thì mặt đỏ lên , ú a ú ấ , mà lúc đó anh đã trưởng thành rồi , anh đang học đại học , vì là con một nên anh được miễn đi lính . Chắc hẳn đó là lời tỏ tình đầu tiên trong đời của anh . Tôi thì rất hồn nhiên vô tư theo ngày tháng, đâu biết mỗi khi tôi đi cắm trại với bạn bè thì anh cứ âm thầm tìm đến , rồi đứng khuất ở một góc nào để nhìn tôi vui đùa cùng các bạn học. Mối tình thầm lặng đó kéo dài 3 năm anh đành bỏ cuộc .

Rồi thật tình cờ anh lại yêu cô bạn chung lớp với tôi từ Cần Thơ lên Sài Gòn trọ học . Chinh tên người con gái đó đã xen vào giữa anh và tôi , khi anh cho biết sẽ lấy Chinh làm vợ .

Tôi thấy mình hoàn toàn mất anh , lúc ấy tôi mới bắt đầu biết thế nào là đau nhói trong tim, thì ra anh đã như một thói quen mà tôi không làm sao thiếu được .Tôi rất thích xem phim , anh luôn là người đầu tiên đưa tôi đi xem ,mặc dù là những cuốn phim hoạt hình trẻ con, bờ vai anh luôn là chổ cho tôi dúi đầu kể lể những chuyện không vui xảy ra quanh đời sống, anh luôn dành thời gian đưa đón tôi đi học . Tôi biết khi anh sánh vai với tôi trên đường phố , ánh mắt anh thật rạng rỡ , hãnh diện khi có ai đưa mắt nhìn chúng tôi . Tôi cứ như một chiếc lọ thuỷ tinh cao quí , anh nâng niu trên đôi tay , cứ mỗi giây, mỗi phút lo sợ làm vỡ tan . Còn tôi , thì luôn đối xử với anh như một người anh , để vòi vĩnh , nhõng nhẽo . Có một điều tôi cứ hối tiếc mãi , là tại sao anh không nói với tôi là:" anh yêu em " . Tôi cứ ngơ ngẩn suốt một thời gian, kể từ lúc anh có người yêu khác.

Quá khứ của chúng tôi không hề có tì vết .Anh sáng tỏ như mặt trời , tôi dịu dàng như ánh trăng . Có phải vì thế mà chúng tôi đành phải mất nhau !? " Nhật Nguyệt Buồn như Nhau " tựa của một cuốn tiểu thuyết . Tôi đã đọc qua một chuyện tình vô cùng lãng mạn trong đó . Cái tựa của cuốn tiểu thuyết như đã trả lời cho tôi một câu hỏi ngẩn ngơ bao năm qua .Tôi biết anh sau khi lấy vợ, vẫn còn mang hình bóng của tôi , nên anh đặt tên đứa con gái đầu lòng là tên của tôi ...


Anh của N ,
Em biết đã quá muộn màng khi viết những dòng chữ này, ở một góc đời nhỏ nhoi em vẫn mãi luôn nhớ về anh , con bé ngốc nghếch lại gặp anh chàng khờ khạo , để trở thành sự nuối tiếc khôn nguôi ,mối tình đã bắt đầu từ những hạt sương mong manh , và đã kết thúc như một làn khói trắng tan loãng nhẹ nhàng giữa không gian . Thỉnh thoảng vẫn còn lay động trong tâm hồn em, như một sáng mai thức dậy ngước nhìn theo đám mây bay về phía núi đồi mờ ảo nơi em đang ở , hay đêm nằm thao thức lắng nghe tiếng gió lao xao trên vòm cây trước mái hiên nhà .Những lúc đó , hình bóng anh lại chập chờn trước mắt .

Anh có còn không trên cuộc đời này !? . Từ lâu , lâu lắm tin tức anh đã im bặt . Em rất sợ nếu như anh đã bỏ em mà ra đi, dầu anh đã đi về nơi đâu , những tháng ngày của chúng mình mãi mãi là một bản tình ca với những nốt thăng trầm êm dịu .
Bình yên cho anh ... anh nhé ,còn em có bình yên được không khi mà mỗi lần nhớ về anh , cảm xúc cứ choáng ngợp cả hồn !...


Mầu Hoa Khế ,Sep/09

Monday, February 15, 2010

Huế và mùa xuân

hình nguồn net

Diễn đọc nguồn từ RADIO GNONLINE _Audo editing & Mixing _TAX
http://www.box.net/shared/fhmndx3prg




Tôi nghỉ trong cuộc đời của mỗi con người ai cũng có cho riêng mình một mùa Xuân để nhớ . Nỗi nhớ nhung khi nghỉ về mùa xuân sẽ mang những tâm trạng khác nhau . Và tôi đã để lại nơi xứ Huế một mùa xuân của tuổi 17 , nói về Huế luôn cho tôi một cảm giác bàng bạc không có sự giới hạn , mênh mông tới vô bờ .

Nơi đó cô thiếu nữ 17 tuổi lần đầu trái tim đã đập lên những nhịp đập xôn xao . Đôi mắt long lanh ẩn chứa cả một mùa xuân kỳ diệu , nụ cười thẹn thùng được che giấu sau mái tóc mây dài .

Tôi yêu Huế bởi nơi đó có anh , người con trai của dòng tộc Hoàng Phái , thư sinh từ dáng điệu cho tới những ngón tay ngòi viết để viết cho tôi những dòng thơ tình yêu . Rồi sự ngập ngừng mong ngóng khi anh đứng trước cổng trường chờ đợi để trao lá thư được viết qua đêm .

Hương ngọc lan còn thơm ngát trên màu giấy trắng , tình yêu cũng tinh khiết sáng ngời như một đoá hoa ngọc lan .

Thế mà một sáng mưa rơi nhẹ trên sông Hương , mưa buồn qua Thành Nội . Tôi từ giã Thành Quách cổ xưa khi cùng anh đứng nép bên nhau, vụng về trao nụ hôn đầu tiên dưới vòm dù che cơn mưa Huế bay bay .

Từ giã tiếng cười dòn tan khi anh đèo sau lưng đạp xe đổ dốc xuống Nam Giao . Lang thang theo anh qua bên Cồn Hến để ăn chè , rồi nghe anh ngâm nga thơ của Hàn Mạc Tử khi nhìn những liếp bắp chạy dài trong cơn gió lung lay .

Tôi đã xa vùng trời yêu dấu đó . Để rồi nỗi tiếc thương luôn đầy ắp trong tâm khảm, bởi không ở nơi đâu có thể hơn được những dấu yêu mà suốt cả đời tôi cứ mãi bâng khuâng .Như trong đời của bất cứ ai sẽ vĩnh viễn có một mùa xuân không thể nhạt nhòa ...


mưaphốnúi Jan29/2010

V Ệ T B U Ồ N

Trên chuyến xe hàng đưa tôi trở về Đà Lạt . Thành phố trên núi cao giăng mắc mây trời đã chiếm trong tâm hồn tôi một vệt buồn thật lắng đọng .Khi tôi đến Đà Lạt đang vào mùa xuân mà sao không gian mờ nhạt với những con đường dốc thấp hàng quán lặng lẽ . Chiều vàng rơi xuống trên đồi nương rẫy xa xa .


Những cánh hoa mimosa trãi đầy trên lối , tôi đứng duyên dáng để cho ông chụp những tấm hình vẫn còn giữ mãi bên cạnh của khoảnh khắc không thể tìm lại lần thứ hai .Đêm mù sương ánh đèn rực rỡ ở phố chợ Xuân , tôi đứng gọn trong vòng tay ông ngắm nhìn hàng hoá bày bán . Ông chọn một con búp bê bằng gổ trên mình là bộ đồ của cô gái thượng rồi bảo "trông giống em " .


Gió bỗng thổi lạnh mang theo bụi mưa Xuân , mưa từ trên núi cao mưa về . Hàng quán vẫn xôn xao , người đi chợ Xuân vẫn nhàn nhã tìm mua những cành hoa mai , hoa đào yêu thích đứng trả giá đắn đo .


Góc phố với ly sửa đậu nành nóng , chúng tôi nắm chặt trong tay để tìm chút ấm giữa bầu trời lồng lộng mưa rắc tỏa xuống nhẹ nhàng từng hạt bay bay . Ông đưa tay ôm lấy khuôn mặt tôi mát lạnh siết vào miền ngực rộng của ông , nhốt lại trong hai cánh tay rồi cười ha hả , hỏi tôi đã sợ lạnh chưa? . Tôi nghe rõ nhịp tim của ông đập trong lòng ngực thật êm dịu .


Mùa xuân đó ông mang tôi đi khắp nơi thắng cảnh của Đà Lạt .Tôi thích nhất là đứng trên đồi Cù nhìn xuống Bờ Hồ , yêu những hàng cây khuynh diệp chót vót trên cao , mê cái mùi hương thơm dìu dịu của bụi hoa thiên lý , yêu cái bông hoa màu vàng mang tên Dã quỳ .


Thành phố buồn có tay ông nắm lấy tay tôi đi trên những con đường hoa chen nhau đua nở rực rỡ muôn nơi . Bất chợt lòng tôi chùng xuống rồi cảm thấy xót xa khi nhìn những người Thượng còng lưng mang chiếc gùi, sao nó giống như một lời nguyền nghiệt ngã đối với những con người vẫn còn ngu ngơ , tâm hồn mộc mạc an phận ,không biết ngoài kia thế giới đã biến đổi không ngừng .


Tôi đang gọi mùa Xuân , hãy mang về cho tôi những tự tình đã qua , hãy cho tôi lắng nghe lại tiếng chim kêu trên bạt ngàn nương rẫy , tiếng lá hát trong gió , trong mưa bay và tiếng ông cười oà vỡ vang vọng cả một không gian .


Tôi đứng nơi đây giữa cỏ hoa vui tươi mà mùa Xuân như còn đang ở lại bên ông ...




mưaphốnúi Jan30/2010

DẠ CỔ HOÀI LANG

Có một lần nơi khu tôi ở báo sẽ bắt đầu cúp điện vào lúc 5 giờ chiều cho tới lúc nào sẽ cho biết sau . Ở Mỹ mà bị cúp điện là chuyện hơi ngạc nhiên nên tôi cho con cái ăn cơm sớm vào lúc 4 giờ chiều để khỏi ăn cơm dưới ánh đèn cầy .Đâu phải vợ chồng son đâu mà lãng mạn dưới ánh đèn , nghỉ cả đám con rộn ràng khua bát nĩa trong căn nhà leo lét vài ba cây đèn cầy là thấy muốn nhức đầu .

Sau khi các con rút êm vào phòng , trời chưa tối hẳn bóng chiều còn vướng vất trên ngọn cây cao ở phía sân sau . Nơi đó tôi có trồng một bụi chuối , một bụi sả vài ba liếp rau thơm , hai cây cà chua sai trái đỏ ối . Cây thì phải có trái , tôi thường để ngắm nhìn chứ ít khi hái . Cái mảnh đất nhỏ xíu khiêm nhượng thế mà cả quê hương tôi in hình trên đó .Mở toang cánh cửa ,tôi mang chiếc chiếu trãi sát vào đó rồi ôm đứa con trai vừa lên 3 tuổi nằm hát bài dạ cổ hoài lang .

Giọng tôi ngân nga trong bóng chiều chập choạng hoàng hôn đã làm tôi liên tưởng tới những đoàn hát nhỏ trong thời gian khi đất nước đổi đời . Họ gian nan trên những bước đường lưu diễn từ miền Nam ra tới miền trung để nhọc nhằn chạy theo đời sống cơm áo thật đắng cay mà trong số người đó có cả người bạn thân nhất của tôi .

Cứ mỗi lần về lại thành phố hai đứa lại nằm bên nhau để kể cho nhau nghe những cảnh đời gió táp mưa dông , những lời cay độc của thế nhân vùi dập .Biết làm sao hơn bởi đó là vận mệnh chung của cả một đất nước . Gia đình chồng bị đánh tư sản , đau khổ trước sự mất mát quá lớn lao nên tâm trí đã phát cuồng si khờ , để bạn với đôi tay yếu ớt bương chải cùng số phận đau thương .

Bạn ngày xưa đi học đàn để dạo những nốt phím vui chơi cùng bạn bè , nay mang tiếng đàn để mua vui trong thiên hạ , tất tả đi kiếm miếng cơm cho chồng cho con vất vã trăm đường, tôi cũng như bạn ngã rẻ ra hai hướng đi của hai cuộc đời , nhưng tất cả cũng chỉ là đi kiếm miếng ăn , miếng mặc .Những điệu cải lương bạn hay hát cho tôi nghe và tôi đã mang theo nó để tận trong trái tim trên bước đường rời khỏi quê nhà .

Chiều nay quê hương dâng đầy trong hồn tôi khi nhìn những tàu lá chuối gió thổi nhẹ bay phất phơ để thoang thoảng mùi sả nồng thơm quyện lấy không gian, rồi mùi rau thơm , rau quế phảng phất qua mũi .
Tôi nằm nhắm mắt vuốt tóc con ru hời theo điệu dạ cổ hoài lang mà nước mắt nhòa nhạt theo bóng hoàng hôn lan dần phủ tràn nỗi nhớ vời vợi về bên kia quê hương mịt mù ...


mưaphốnúi Jan25/2010

XUÂN còn nơi đó

XUÂN còn nơi đó


Cơn ho ban đầu vài tiếng , bỗng dưng dữ dội dồn dập không ngừng .Khi cơn ho lắng xuống cổ họng như bị bỏng và buồng phổi bên trong râm rát lan rộng âm ấm khi tôi đưa tay lên ngực cố chận lại cơn ho . Cơn ho lại tiếp tục kéo dài cho đến khi không còn hơi sức , tôi rũ người xuống thật mõi mệt .

Chỉ còn một tuần nữa là tết đến , biết bao nhiêu việc để làm vậy mà đầu óc đã thấy nằng nặng , cơ thể bỗng thấy nhẹ nhàng như chiếc lá rơi đang bị gió cuốn tốc đi .

.....

Tết anh hẹn tôi ở một cái quán cà phê trên Sài Gòn , tôi phải mất cả 2 tiếng đồng hồ mới đến được chổ hẹn .Bởi chung quanh khu vực đó tất cả loại xe đều đã bị cấm đi vào , tôi phải đi qua những con đường nhỏ , đi qua những trận pháo nối tiếp nổ dòn tan , đi qua khói pháo mù mịt làm cay đôi mắt và dẫm chân lên trên những xác pháo tung tóe tràn ngập cả mặt đường đỏ ối .
Anh đứng chờ tôi trước cửa quán với dáng điệu lo lắng rồi ánh mắt sáng như sao khi thấy tôi từ phía đằng xa đi tới . Anh chạy nhanh lại dang rộng đôi tay ôm lấy tôi rồi quay nhẹ hỏng lên mấy vòng .

Không khí tết tràn lan cả khắp nơi , chợ Bến Thành mới hôm qua người đi mua sắm chen chân không lọt , thế mà hôm nay đóng cửa im lìm , khu chợ hoa được dọn dẹp sạch sẽ từ buổi chiều 30 , những bông hoa còn sót lại lác đác trên đường phố để cho người đi mua hoa trể được lấy tự do .

Chúng tôi thuở đó còn rất trẻ để không cảm nhận được cái vẻ đẹp tình tự lãng mạn khi ...anh đến thăm em đêm 30 ...và nhặt chiếc lá vàng trên một công viên nào đó để làm bằng chứng của tình yêu . Tuổi trẻ chúng tôi hồi đó thì sôi nổi quấn quít bên nhau hoà lẫn trong những điệu nhạc vui tươi sôi động cùng Beatles với Let it be với good morning good morning ...và anh đã hôn tôi khi thời khắc đếm ngược từ 10 đến 01 để tất cả mọi người chung quanh cùng nhau la hét lên đón mừng một năm mới đến trong hy vọng tràn đầy với tiếng pháo nổ không ngớt không ngừng .

Qua khung cửa mặt trời dậy muộn nên bầu trời sương vẫn còn giăng mờ , hy vọng ngày mai tôi sẽ khoẻ lai để chuẩn bị cho ngày tết và nàng xuân đang thay áo mới đi đến gần bên . Vẫn còn thời gian cho tôi thả hồn bay bỗng vào những năm đã đi qua ... bởi mùa xuân của tôi vẫn đang còn ở lại nơi đó ...


mưaphốnúi Feb08/2010

Chuyện một người lính

Năm đó tôi 15 tuổi thì anh Mừng kế bên nhà ảnh đi lính . Anh Mừng con của mụ Nội đúng lý con một thì khỏi phải đăng lính nhưng tánh tình anh rất mạnh dạn , con người thích xông pha đó đây.

Trong mắt tôi anh giống như mấy vị anh hùng Lương Sơn Bạc , là một người con trai to cao vậy mà rất có hiếu , mỗi khi có lổi gì mạ bắt quì cũng quì xuống cho mạ đánh đòn . Tôi với đám bạn nhỏ hay nhìn lén rồi bưng miệng cười khúc khích .

Anh chẳng bao giờ biết giận ai cả , cả xóm ai cũng thương mến ảnh bởi chuyện chi nặng nhọc kêu anh một tiếng là xong việc liền tức khắc . Nói thiệt làm như anh hiền lành nên cứ bị người ta lợi dụng sai bảo .Tôi có nói thì anh cười bảo "chòm xóm với nhau mà " anh coi ai cũng giống như người thân của mình .

Mà cũng đúng anh được sanh ra và lớn lên ở đây, người ta biết anh từ thuở mạ anh bơ vơ ở xứ Quảng mang bầu anh trong bụng rồi trôi dạt tới nơi xóm tôi với cái gánh hàng bánh bèo chén , bánh to được đổ trong cái chén lớn không giống loại bánh bèo đổ trong chén nhỏ xíu kiểu cách , ăn cả chồng chất cao cũng chưa no bụng .

Lúc tôi còn nhỏ , ảnh có qua nhà tôi làm đầy tớ , thực ra chỉ bồng tôi đi chơi , cho tôi ăn . Tánh anh hiền nên ba mạ tôi cũng coi như con nuôi .Vậy là tôi có một người anh ngang xương cùng nhau lớn lên ở trong một thành phố nhỏ .Tôi cũng thương mạ ảnh coi mụ Nội như bà vú của mình .
Nhà anh chỉ là cái nhà chòi nhỏ xíu , mạ tôi cho cất trong miếng đất riêng của gia đình , nhờ hàng bánh bèo chén mà nuôi anh khôn lớn . Tuổi đời của anh cùng lớn lên trãi dài theo cuộc chiến tranh đang đi vào những khúc quanh ác liệt nhất . Anh đành từ giã người mạ hiền suốt một đời thương yêu lo lắng cho anh , từ giã xóm giềng luôn con bé nhỏ được anh cưng chìu là tôi .


Ngày biết tin anh đăng đi lính mạ anh khóc nhiều lắm, nhưng hãnh diện khi nhìn anh trong bộ đồ lính thật oai phong . Tôi thấy anh đầu tóc cắt ngắn , mặt mày đen đúa vì mấy tháng được huấn luyện nơi quân trường trông khác hẳn , có vẽ dạn dày gió sương . Anh về mấy ngày rồi sẽ ra đi để lao vào cuộc chiến sanh tử hiểm nguy từng đường tơ kẻ tóc .

Buổi sáng thấy anh đứng rửa mặt nơi giếng nước , tôi mới để ý nhìn nơi hai cánh tay , một bên có khắc hàng chữ Xa Quê Hương , bên tay kia Nhớ Mẹ Hiền, bằng loại mực xâm mầu xanh . Tôi cười trong bụng mà không nói , bị tôi thấy ảnh giống cải lương ghê .

Sáng hôm đó cũng là ngày cuối cùng anh về thăm nhà, trước khi ra đi anh trèo lên cây khế hái xuống cho tôi một rỗ khế đầy, mấy con kiến đen bu trên tóc của anh , tôi đưa tay phủi dùm và bất chợt anh nắm lấy tay tôi . Tôi có cảm giác cái nắm tay đó như có nhiều điều anh muốn nói . Nhưng chỉ vài giây thôi anh buông tay ra và tôi nghe rõ tiếng anh thở dài rất nhẹ .

...

Khi tôi và mụ Nội đi nhận xác của anh , mạ anh kéo tấm khăn phủ ra tôi nhìn thấy lại nơi hai cánh tay của anh với những hàng chữ Xa Quê Hương ...Nhớ Mẹ Hiền . Nụ cười trước đây khi nhìn thấy hàng chữ đó và mang ý nghỉ anh thật cải lương đã thay vào đó một cõi lòng xót đau và những giọt nước mắt oà ra như mưa .

Mụ Nội hỏi tôi sau khi đã khóc hết nước mắt, sau khi đã bình tỉnh chấp nhận số phận nghiệt ngã cho cuộc đời của chính mình . Tôi đọc cho mụ biết về hai câu nơi hai cánh tay mà anh Mừng đã khắc cốt ghi tâm .

Hình ảnh người mẹ già ngồi đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của đứa con trai đang nằm im bất động ...

...con ơi con đã theo mạ suốt một đời điêu linh vậy mà cho tới giây phút cuối cùng ... con vẫn một lòng hiếu thảo ...hồn thiêng con không nói được cho mạ nghe ...con mượn dòng chữ hằn sâu trên da thịt để cho mạ nhìn thấy ...tấm lòng của con mãi luôn hướng về người Mẹ ...và tấm lòng đó đã cùng theo con đi vào nơi cõi thiên thu ...

Mầu Hoa Khế Feb 07/2010

Sunday, February 14, 2010

MÙA XUÂN KHÔNG ANH

Không còn ai giữa mùa xuân êm ái
Tình đã xa ngồi đếm giọt tình phai
Đêm chìm sâu trăng buông tiếng thở dài
Con sông chết từ nỗi đau rạn vỡ

Em sẽ khép lại đời bằng cánh cửa
Hóa rêu xanh hồn ngun ngút chìm sâu
Mà vì sao lệ cứ mãi ứa sầu
Rơi từng giọt tình xót xa một thuở

Từ xa anh mạch đời buồn tiếng thở
Nắng bất ngờ mang nỗi nhớ về đây
Để em hong tóc xoã trên vai gầy
Để mường tượng bàn tay ai vuốt khẻ

Và mùa xuân em ngồi trong lặng lẽ
Đếm thời gian nhè nhẹ lướt êm trôi
Phải tình ta chừ đã quá xa xôi
Hay con sóng chia rồi hai lối rẻ !?...


Mầu Hoa Khế Jan30/2010

KHÁT VỌNG

mùi tháng chạp dậy lên trong nắng mới
kỷ niệm cười trên tường vách lặng câm
rã rời nghe thời gian bước âm thầm
thân mỏi mệt nhức đau từng chân tóc

tình bắt đầu thấy buồn như tiếng khóc
khát mùa xuân trong môi mắt của người
khát tình yêu miên viễn lạc về đâu
ôm khát vọng nẩy mầm cành lộc biếc

tình bỗng khát một mầu trăng diễm tuyệt
khát dòng sông lời tình tự trong đêm
khát bờ vai gối tóc xỏa mây mềm
vòng tay khít khát nụ hôn dịu ngọt

tháng chạp về nghe tiếng chim vui hót
chợt vỡ òa bừng tỉnh giấc hôn mê
giữa bộn bề năm tháng bước quay về
trả quá khứ trả nhịp đời xao xuyến

...
mùa xuân nào trôi nhẹ miền lãng quên !?...

Mầu Hoa Khế Feb08/2010

NHỮNG LÁ THƯ TÌNH YÊU




Nơi một hòn đảo nhỏ của những năm đất nước vừa thay đổi .Anh là một tù nhân mang tội danh đứng đầu trong tổ chức đưòng giây vượt biên . Đất nước chưa ổn định, thành phần đứng lên lãnh đạo nơi đó chỉ là những người chân lấm tay bùn đi theo cách mạng nên về kiến thức họ rất kém cỏi . Trong trại tù anh được đồn miệng là dân có học , mà lại dân trường tây hẳn hòi .Thế là anh đươc đưa ra khỏi tù và vào ngồi làm việc đàng hoàng ngày hai buổi , còn được cấp cho một căn phòng nhỏ để tiện việc đi lại .

Trong một lần về công tác , để tìm mua một chiếc xe hơi nhỏ đưa ra đảo cho cấp trên anh tình cờ gặp chị . Người đàn bà thật trẻ , hiền và thật thà khi đứng mua bán chiếc xe hơi nhà , món tài sản cuối cùng của gia đình kể từ khi mất nước . Chiếc xe hơi được giấu kín trong sân nhà , nguỵ trang đủ thứ rác phế thải phủ kín lên đó để qua mắt của bọn cuốn theo chiều gió chỉ điểm . Cũng may nhà có con chó thật to loại chó dùng đi săn bắn nên không ai muốn tới gần để dễ mạng hoạ vào thân .
Qua môi giới việc bán buôn cũng thuận lợi và bắt đầu từ sự mua bán đó giữa anh và chị nảy sinh ra tình cảm .Rồi tình yêu lớn dần qua những lần anh từ đảo trở về đất liền công tác mang cho chị những món lương khô anh chắt chiu để dành không dám ăn , chia sẽ cùng chị những khó khăn trong cuộc sống trước thế cuộc đổi thay .Tình cảm như thế cứ lớn dần qua những lá thư tình yêu mỗi tuần chị viết gửi cho anh .

Những buổi sáng thứ hai như thường lệ .Thư chị cứ đều đặn một tuần một lá .Năm người đàn ông làm việc chung trong một căn phòng . Anh phân chia công việc , anh A đi ra bưu điện để nhận thư chị gửi , anh B có giọng đọc hay trầm ấm của người Sơn Tây chuẩn bị để đọc thư cho cả bọn nghe , anh C mua đồ ăn sáng cho anh , anh D canh chừng cấp trên xuống tham quan bất ngờ và anh là người được mở lá thư ra một cách trịnh trọng .

Những lá thư tình của chị không những đã làm say đắm trái tim của anh và còn làm cho bốn trái tim của những người cùng chung một căn phòng mơ mộng ước ao có được một người tình như thế . Anh nói ngày xưa Hoàng Đế nước Pháp là Nã Phá Luân cũng từng viết những lá thư tình hay nhất thế giới nhưng đối với những lá thư của chị thì chẳng thấm vào đâu . Anh hãnh diện , kiêu ngạo về chị . Thế giới trên hòn đảo nhỏ làm sao mà không lan rộng nhanh cho được .

Nên chỉ cách một con đường là bộ môn thương nghiệp , bên đó toàn là đàn bà phụ nữ làm việc . Tin đồn rất mau , không bao lâu đã xuất hiện trước văn phòng của anh một cô con gái đại diện cho một nhóm người đang tò mò khi nghe đồn đãi về những lá thư tình của anh . Anh chẳng hẹp hòi , sẳn lòng đưa ra cho ngồi đó đọc .Cô gái vừa đọc vừa xin những đoạn viết trong thư mà cô ta cho là kinh điển cần phải ghi chép lại để gối đầu gường nghiên cứu .Từ đó anh nổi tiếng là một người có người yêu viết thư tình hay . Anh bỗng dưng có thêm những ưu đãi tiện nghi khác do những người ái mộ anh .

Đất nước lại đi vào sự thay đổi , cải tiến mọi mặt .Anh được cho về đất liền vài năm sau đó .Trước khi được trở về anh nhận được lá thư cuối cùng của chị cho biết chị phải theo gia đình đi qua định cư tại Mỹ .Tình yêu như một sợi giây mong manh treo bên bờ vực . Tương lai không biết sẽ đi về đâu . Anh đâu dám hứa hẹn một điều gì khi hai bàn tay chỉ có được một đồng lương ít ỏi . Anh không lên tiếng giử chị ở lại , sự im lặng của anh đồng nghĩa chấp nhận với số mệnh để cho chị ra đi .
Trong một phút hờn giận chị nói anh hãy xé hết những lá thư chị đã gửi cho anh . Anh cũng còn non nớt, tự ái đâu biết rằng trong suốt cả cuộc đời của một con người cũng không bao giờ có thể có lại những lá thư tình như thế .

Một buổi chiều ở hòn đảo nhỏ , anh tìm ra một ghềnh đá đứng nhìn ra biển lớn .Đọc lại từng lá thư như muốn nuốt ngấu hết tất cả những yêu thương , nhớ nhung mà chị đã trang trãi trong từng lá thư .Rồi anh xé nát thả tung bay ra cùng với biển . Những lá thư tình yêu bay trắng cả một vùng trời , cho thấy chị đã yêu anh nhiều biết chừng nào .

Hai mươi năm sau chị quay về lại Việt Nam thì anh lại bị bắt giam trong một chuyến làm ăn không hợp pháp . Tội danh không nặng nề anh chỉ ở trong tù 2 năm . Lại thêm một tình cờ đến với số mệnh của anh và chị khi người coi trại giam đi đặt một số hàng mây tre của một cơ sở nơi thành phố .

Trong lúc ngồi chờ đợi qua một vài câu chuyện . Câu chuyện của một người có những lá thư tình hay nhất được kể ra rất thú vị . Người coi tại giam là một người đàn ông còn trẻ cảm thấy câu chuyện như một cuốn tiểu thuyết lãng mạn , nên đã tò mò hỏi đến tên tuổi người chủ nhân của những lá thư đó .
Trái đất khi đã có những cơ duyên ràng buộc lại với nhau thì lại thật là quá bé nhỏ . Người kể ra câu chuyện cũng là người thân của anh nên biết anh đang bị giam tù nơi đâu .Và người coi tù lại là người coi ngay trại giam đó .

Buổi sáng hôm sau anh được kêu lên gặp trưởng trại .Anh ngạc nhiên không biết chuyện gì sẽ xảy thêm ra cho mình . Đang mang tâm trạng lo lắng nhưng khi nhìn gương mặt của người trước mắt thì anh cảm thấy yên tâm . Nụ cười hóm hỉnh và ánh mắt tò mò nhìn anh thật chăm chú rồi đặt cho anh một câu hỏi thất quá bất ngờ

_anh còn nhớ NTQH không ?

Anh trố mắt nhìn , trên môi gần như lắp bắp .Không cần anh trả lời ngườI trưởng trại tù giam nói tiếp

_tôi biết chị ấy vừa từ Mỹ về , tôi sẽ cho anh đi gặp nhưng phải có người giám sát theo anh cho đúng với luật lệ . Rồi ông chắt miệng thở dài nói tiếp .

_Tôi rất ngưỡng mộ về câu chuyện những lá thư tình của hai người , chỉ tiếc là những lá thư đó đã không còn nữa .

Buổi chiều hôm đó nơi một quán cà phê nhỏ bên quận Thanh Đa . Anh và chị được sự sắp xếp của những người đồng cảm thông , ngưỡng mộ về tình yêu của họ . Mọi người có mặt để ngắm nhìn sự hội ngộ của một tình yêu đã qua hai mươi năm sau , họ tế nhị ngồi cách xa và vờ như không để ý . Anh vẫn phong độ như ngày xưa mặc dù đang là tội phạm . Còn chị thời gian cũng như ngừng lại trên vóc dáng và cả trên gương mặt nơi chị .Câu hỏi đầu tiên trên môi của chị là .

_những lá thư của em đâu ?

Gương mặt anh tỏ lộ ra sự hối tiếc và có một chút giận hờn gợn nhẹ làm anh nhớ lại .Hình ảnh buổi chiều khi đứng trên ghềnh đá ở hòn đảo Phú Quốc . Cầm những lá thư trong tay nước mắt anh chảy dài xé thật nát , xé thật vụn rồi vung tay ném ra giữa không gian mênh mông cho gió cuốn trôi ra biển ...

_ xin lỗi em !...

Chị mỉm cười nắm lấy tay anh

_ Em sẽ bắt đầu viết thư cho anh khi qua lại Mỹ ...


mưaphốnúi Feb14/2010