Tuesday, November 1, 2011

Ngọc Hà ơi


Tôi nhớ trong vở tuồng cải lương mang tựa là Võ Đông Sơ & Bạch Thu Hà . Đó là một câu chuyện tình đẫm lệ đã làm cho tôi thật buồn vu vơ theo những nhân vật trong đó hết mấy ngày . Em gái họ tôi thì mang tên Ngọc Hà , em cũng đâu khác gì một nàng công chúa trong vòng tay thương yêu của gia đình cô chú tôi . Lúc em lên trung học thì tôi đã rời bỏ quê hương để vào sinh sống trong Sài Gòn . Thời thiếu nữ của em biết bao nhiêu cây si đã trồng khắp lối đi về ,mỗi lần em ôm cặp đi học tới trường khi bước đi qua cổng thì trong đám nam sinh lao xao rồi đồng cất tiếng hát lên ... Ngọc Hà ơiiiii .. kéo thật dài làm cho đôi má em bị nóng bừng vì e thẹn ,có khi còn nghe cả đoạn vọng cổ của nghệ sĩ Minh Cảnh trong vai Võ Đông Sơ xuống thật mùi tận mạng trước khi vĩnh biệt Bạch Thu Hà nữa , càng làm cho bước chân em lúynh quýnh thiệt là mấy cái anh nam sinh chi mà ác vô hậu .



Em gái họ của tôi không có vẻ đẹp sắc nước khuynh thành giống như công chúa Bạch Thu Hà , mà ở nơi em mang cái vẻ dịu dàng đằm thắm . Đứng đối diện trước em ai cũng có cảm giác được em hết sức chu đáo tỉ mỉ hỏi han . Ngọc Hà có đôi mắt to tròn , ánh mắt mơ màng nhưng lại là một ánh mắt có sức thu hút ngấm ngầm . Là một người phụ nữ có những điểm để gây nên sự chú ý đó là cái nét sang cả và cái nét duyên ngầm . Nét duyên giống như một ly rượu càng uống càng say , càng nhìn càng bị cuốn hút . Nét sang cả thì đập vào mắt nhìn cho sự ngưỡng mộ .Ông trời thiệt là quá đải ngộ với Ngọc Hà quá , em có cả hai thứ . Cái vẻ sang trọng quí phái của em nhiều lúc tôi cũng phải ganh tị . Sắc đẹp thì ai cũng có cái sắc riêng nhưng cái sang thì phải có từ trong cốt cách mà ra ,cho nên bạn bè của em cũng bị giới hạn bởi họ bị ngại ngùng khi tới làm quen với em . Chỉ có tôi là chị họ của em nên biết rất rõ là em thật vô cùng dễ thương hiểu biết ý người . Chúng tôi kết nhau từ thuở bé , chuyện về hai chị em thì nhiều lắm nhưng hôm nay tôi muốn kể lại một câu chuyện về tình yêu giữa tôi với em .



Tôi không nhớ chính xác thời gian , chỉ nhớ năm đó em 16 tuổi . Hai chị em đi tham dự một đêm dạ hội được tổ chức tại trường đại học dược khoa . Hai chị em ăn diện thật đúng mốt và suốt đêm hôm đó đã có hai chàng đang theo học ở đó chấm trúng . Chuyện thật tréo que người em thích là anh Huấn lại làm quen tôi trước , còn bạn của anh ta là anh Cường tôi thích thì lại lăng xăng bưng nước bưng bánh bên em . Ngọc Hà lúc đó tuổi còn nhỏ nhưng tâm hồn lại sâu sắc nên thích cái vẻ trầm buồn của anh Huấn . Còn tôi lúc tuổi trẻ thì nhí nhảnh bạn bè nhiều ham vui chơi nên thích người năng động hơn . Chúng tôi bốn người thường đi chơi chung với nhau , Ngọc Hà đi đâu cũng phải có tôi đi cùng mới được cô và chú tin tưởng cho ra khỏi nhà . Tình cảm vào thời chúng tôi trưởng thành cũng còn mắc cở e ấp nên hai chàng cũng ngập ngừng chưa ai dám nói tới câu tỏ tình lãng mạn là " anh yêu em " . Tình cảm chỉ thể hiện qua những cử chỉ chăm sóc đón đưa mà thôi . Nếu mà câu chuyện của chị em tôi mang lên phim ảnh chắc cũng hấp dẫn người xem theo từng diển biến trên khuôn mặt và trong đôi mắt của bốn nhân vật chính khi họ phải nhìn xéo qua nhau .



Nghĩ cũng ngộ sao lúc đó không ai dám mạnh dạn để nói lên từ cảm xúc của con tim mình . Bốn người chúng tôi vẫn vui đùa bên nhau suốt hết một năm trôi qua thì anh Cường tôi thích , anh phải nghe lời bố mẹ để đính hôn với một cô gái mà gia đình đã ước hẹn . Tôi cho dầu có thích anh thì cũng chỉ là một thứ tình cảm sâu hơn bạn bè thường một chút , còn Ngọc Hà ngay từ đầu em hoàn toàn coi anh Cường như một người anh trai vì anh lớn tuổi hơn nhiều .Tuổi trẻ tương lai còn dài và cuộc sống của hai chị em chúng tôi là những ngày vui nối tiếp không hề biết đến đời sống cơm áo nhọc nhằn là gì .Khi chúng tôi còn lại ba đứa nên lúc đi chơi chung cũng thấy tội cho em gái phải lái xe honda một mình , còn tôi thì được anh Huấn đèo trên chiếc xe vespa Tôi ngày xưa đó thật hết sức vô tư đâu biết trái tim của em đang thổn thức sau những buổi đi chơi chung với nhau như thế . Cho tới một ngày tôi nghĩ khi em nói ra điều của con tim mách bảo em cũng rất lo sợ tôi buồn lòng , em cho biết là đã thầm yêu anh Huấn từ lâu . Thực sự lúc đó tôi tròn xoe mắt và qua giây phút bối rối tôi đã cười xòa nói hơi dối lòng một chút , bởi qua một năm trời quen biết thì đôi lúc tôi cũng có nhớ tới anh Huấn , nhưng tiếng yêu từ hai phía thì hoàn toàn chưa ai nói ra cả . Tôi đã trả lời thành thật với em và từ đó tôi luôn tạo cơ hội để cho em gái đến với tình yêu đích thực của mình.


Thời gian trôi qua tôi và em đều có những chuyện phải lo toan trong cuộc sống và tôi cũng tế nhị để cho em và anh Huấn tự nhiên . Cho đến khi chị em liên lạc lại với nhau thì tôi mới biết em đã chia tay với anh Huấn . Là một người sống trong một gia đình có giáo dục , có căn bản đạo đức cho dầu em có yêu anh Huấn thiết tha cũng phải buông tay khi biết được trong đời của anh Huấn cũng có một người đàn bà đang mang cái chết ra để yêu anh . Chuyện người đàn bà đến tìm em gái tôi để van xin em rời bỏ anh Huấn , điều này làm cho anh Huấn vô cùng bối rối . Anh cho biết về người đàn bà lớn tuổi hơn anh đã tìm đến lúc anh chới với trong cuộc sống , từ vai trò làm chị nuôi đã dần dà lôi cuốn người thanh niên trẻ vào chuyện sắc dục và anh cảm thấy mình đã bị kìm tỏa bởi tình yêu của người đàn bà đó . Nhưng đứng trên pháp luật ai cũng là người trưởng thành nên anh không cần phải có trách nhiệm . Người đàn bà vẫn khóc lóc van xin rồi hăm dọa sẽ tự tử nếu như anh Huấn đi xin cưới em gái tôi . Em gái tôi còn quá trẻ , lòng dạ hiền lành nên đã bị người đàn bà đó thuyết phục dễ dàng .Tình yêu của họ kết thúc trong sự đau buồn ,từ đó cả hai tuy sống cùng chung một thành phố , thở chung một bầu trời như hầu không hề gặp lại nhau . Tôi chỉ biết thở dài im lặng bởi nếu tôi là người trong cuộc thì cách xử sự cũng sẽ giống; như em mà thôi .





Mầu Hoa Khế
Nov-2011