Wednesday, October 20, 2010

Tình Nghệ Sĩ






Có chi mà em khóc
dòng lệ chảy đôi dòng
khóc tôi đời cô độc
khóc em kẻ thay lòng !?

một năm tình long đong
cám ơn em vung vãi
rơi chút nắng tươi hồng
lấp trái tim trống trãi

tôi chỉ người nghệ sĩ
gảy khúc nhạc tình buồn
em phút giây si dại
trao tặng nụ môi hôn

rồi em vội quay lưng
khi tình tôi tha thiết
bỏ tôi giữa lưng chừng
bến bờ sông chảy xiết

trăng đêm nay về khuyết
em giấu nửa mảnh đâu
để tiếng đàn ngưng tiếng
tôi nâng chén tiêu sầu

ai bước qua nỗi đau
lòng vàng theo xác lá
mùa thu đang rơi mau
tình ra đi vội vã

khóc mà chi hở em
để đêm buồn tiếng thở
hãy cười vui rạng rỡ
quấn quít phút hẹn chờ

tôi ôm cuộc tình lỡ
đem vào những câu thơ
hương thơm em bỏ lại
cho nồng cả giấc mơ


Mầu Hoa Khế Oct 19.201

Sunday, October 17, 2010

PHƯỢNG




Nhà Phượng cách nhà của tôi một khoảng trống , đó là cái sân sau của căn nhà nằm chính giữa cách ngăn bằng hai bờ tường cao , nhưng khi chúng tôi ở trên lầu thì nhìn thấy nhau bởi một không gian trống trãi , có thể nói vọng qua nếu không sợ hàng xóm phiền lòng .
Phượng hơn tôi ba tuổi nhưng học cùng trường . Chị tôi là người yêu của anh Phượng nên giữa chúng tôi lại càng thấy thân thiết nhau hơn . Phượng người Bắc góc gác từ cha mẹ là người Hà Nội di cư vô miền Nam , tiếng Bắc hôm nay của tôi thật nhuần nhuyễn do bắt nguồn từ lúc quen biết Phượng . Năm đó tôi mới 15 tuổi , đâu đã ra dáng dấp thiếu nữ gì đâu vẫn như con trai còn nghịch ngợm hồn nhiên chơi u mọi , nhảy dây , banh đủa trong xóm , vẫn còn đi hái trộm cây mận , cây trứng cá bị người ta phàn nàn tới tận nhà méc với ba mạ , nhưng đâu ai biết tôi là con gái cưng , từ lúc chào đời cho tới khi lớn lên chẳng bao giờ bị ăn đòn cả , cho nên tới tuổi đó vẫn còn như con nít .

Còn Phượng đã 18 tuổi , chữ đẹp hình dung chưa đủ phải nói thêm là vô cùng quyến rũ , vô cùng nồng nàn . Dĩ nhiên là có rất nhiều người theo đuổi , nhưng ông anh nghiêm lắm nên đâu có ai dám tới nhà , chỉ đứng xa xa mà nhìn nàng thôi . Cách sâu vào cuối con hẻm có gia đình của anh chàng trung uý phi công , oái oăm người mẹ lại kết con bé còn thắt bím tóc là tôi , rồi có ý muốn làm xui với ba mạ xin cưới tôi cho anh Hùng . Bề trên toan tính gì tôi cũng chẳng cần biết , họ sắp xếp cho anh Hùng mời tôi đi ăn đêm Giáng Sinh . Anh Hùng cũng chỉ biết tôi loáng thoáng con nhỏ miệng còn hôi sửa , nhưng thương mẹ nên chìu bà để gặp tôi . Còn tôi biết anh Hùng hơn mình cả 10 tuổi ai mà thèm , nên tối hôm đó tôi rũ Phượng đi chung tới điểm hẹn . Nơi đến là một nhà hàng bán đồ Tây , cao sang lịch sự . Và buổi gặp gỡ đó tôi đã vô tình trở thành bà mai kiêm luôn cánh chim xanh để đưa thư tình cho hai người .

Tình yêu của họ thật tội bởi mẹ anh Hùng không thích Phượng và những lần họ hẹn hò ai cũng tưởng đó là cuộc hẹn hò của tôi và anh Hùng . Trãi qua hai năm trời lận đận cuối cùng bà mai tôi phải đứng ra làm sứ giả nói thay những lời ngọt ngào trước mặt mẹ của anh Hùng . Sứ mệnh của tôi được hoàn thành thì vào cuối tháng 11 , lúc Phượng và tôi đang bàn tính đi mua vải vóc về để may áo chuẩn bị cho tháng 12 , cho đêm Giáng Sinh sắp tới . Tôi vẫn còn nhớ cái ngày định mệnh khủng khiếp đó , không mảy may quên được . Buổi sáng Phượng ghé qua nhà hỏi tôi

_ mày nghỉ tau mặc áo màu đỏ hay màu vàng ?

Tôi nhìn phượng , lúc đó đang trong thời kỳ yêu đương lại càng đẹp thêm ra , tôi nói

_ áo đỏ đi , mày hợp màu đỏ hơn

Phượng rất vui và tung tăng quay về nhà để cùng người chị kế đi lên chợ Bến Thành mua vải . Tôi cũng rời khỏi nhà để đến thăm nhỏ bạn ở bên Phú Nhuận .

Lúc tôi ngồi xích lô trở về nhà trời đã chiều tối ,xe vừa trờ tới đầu đường Công Lý , thì thấy trên đường đi xe bị kẹt dồn cục , tôi nghe trên đường lào xào hối hả vì ở khúc đường Trương Tấn Bửu bị phát hoả . Tôi hốt hoảng trả tiền cho ông xích lô để chạy bộ về nhà cho kịp , lúc tôi vừa về tới thì lửa đã được dập tắt và thấy nhân viên cứu hoả đang đưa một người ra xe chở đi cứu cấp .

Cả xóm hú hồn vì xe cứu lửa tới kịp , ngọn lửa chỉ thiêu đúng nửa căn nhà và đó là căn nhà của Phượng . Sau khi bình tỉnh lại , tôi được biết người vừa đưa đi cấp cứu là Phượng . Tôi vội vàng theo xe honda của người bạn cùng xóm chạy lên bệnh viện coi Phương như thế nào . Trước cổng bệnh viện , lại thêm một người trong xóm ra đưa tay ngăn cản không muốn cho tôi đi vào , nhưng tôi vẫn cương quyết vô thăm Phượng . Khi vào tới nơi tôi mới hiếu ra thiện ý của người hàng xóm tại sao mà muốn ngăn cản tôi lại .

...

Phượng , cô bạn gái thân của tôi toàn thân đã bị một thùng nhựa chứa đầy năm lít xăng để trên một thành gổ bắt ngang nơi căn gác , khi Phượng vừa từ chợ Bến Thành về chuẩn bị nấu cho gia đình bửa cơm tối , vì sơ ý vướng vấp ở sau căn bếp chật hẹp , khiến cho thùng xăng rơi từ cao xuống đổ ào vào Phượng , khi cô ta đang đứng gần bên bếp lửa .

Lúc tôi vừa tới căn phòng mà bên ngoài có rất nhiều người nửa thương tâm , nửa tò mò đứng làm cản lối vào . Tiếng tôi hơi lớn xin mọi người nhường lối đi , vừa vào đến chiếc gường thì tiếng Phượng bị khàn đục cất lên " Loan đó hả " . Tôi vừa bước tới vừa nói "tau đây ...tau đây " thì toàn thân tôi như bị ai cầm một cái dao to chém ngang trái tim khi nhìn thấy Phượng . Trên tấm ra trắng của bệnh viện một tấm hình hài không còn nhận diện ra được , tôi run rẫy cố ngăn chận tiếng khóc đang bị uất nghẹn trong cuống họng . Còn ông anh Phượng miệng cứ lẩm bẩm , mắt đờ đẩn như một người mất trí . Có lẽ không thể còn có nỗi đau nào hơn thế nữa . Tôi thấy Phượng cố đưa tay cho tôi nắm , tiếng Phượng lại khàn đục hơn , tôi phải nghiêng tai sát vào miệng Phượng để lắng nghe từng tiếng nói bị đứt quảng một cách khó nhọc thốt lên .

_ mày thấy ... tau ra sao ? có thể ...đi sửa lại ...sắc đẹp không ?

Tôi trả lời như một kẻ bị lên đồng thiếp .

_ dĩ nhiên rồi , mày sẽ đẹp lại mà

Chỉ chừng đó thôi thì Phượng kêu la sao nóng quá và anh Phượng cùng tôi đưa Phượng qua một căn phòng có máy lạnh . Cả đêm hôm đó tôi ở trong phòng với Phượng . Mùi cháy khét của da , của tóc hôi nồng như một con gà quay bị cháy đen . Phượng đã được chích một mũi thuốc ngủ để tránh đi sự đau đớn đang từ từ hành hạ thân xác . Toàn thân Phượng đã bị ngọn lửa như ngọn đuốc nấu chín tận xương tủy và trái tim đang bỏng rát nhịp đập cuối cùng .

Tôi nắm tay Phượng và nói trong câm lặng .

_ hãy đi cho thanh thản , đừng luyến tiếc gì nữa

Rồi tôi niệm kinh Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật , xin Đức Phật Từ Bi cứu độ linh hồn của Phượng về cõi an lành .

Đám tang của Phượng đi trên một chiếc xe ngựa chất đầy hoa trắng , di ảnh là một bức chân dung nhìn thẳng đẹp nảo nùng . Trên đường đưa ra nghĩa trang bất cứ ai đi qua đều thốt lên cửa miệng .

" hồng nhan bạc mệnh "


Mầu Hoa Khế Oct 17.2010

Thursday, October 14, 2010

VŨ THÀNH AN và TÔI

Thật vô cùng thú vị khi bắt gặp tình khúc số 37 của Vũ Thành An qua tiếng hát Khánh Hà . Một trong những bài không tên của một nhạc sĩ với tên tuổi lớn trên vòm trời âm nhạc trước năm 75 . Thuở tôi còn rất trẻ , tôi theo chị Cả đến một quán ăn toạ lạc giữa thành phố Sài Gòn . Khi đến nơi nhìn thấy tất cả những người có mặt của đêm hôm ấy đang cười nói vui vẻ và trên bàn thức ăn vẫn chưa dọn ra , hình như người chủ nhân của bửa tiệc hôm đó đang chờ chị tôi đến . Đó là đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc , ông là ba nuôi của chị tôi , vừa thấy chúng tôi mở cửa bước vào quán thì ông đã vội đứng lên đưa tay để chúng tôi đi đến ,nơi một dãy bàn được kê dài thêm ra cho đủ với số người đang ồn ào cười nói làm cho quán ăn đã mất đi cái vẽ im lặng mọi hôm .

Những người khách ngồi nơi đó phần đông là trong giới nghệ sĩ , trước màn hình hay sau hậu trường . Trong trí nhớ khi tôi ngồi đối diện với Kiều Chinh là một minh tinh nổi tiếng , bà có vẽ đẹp rất tây phương , bên cạnh của bà là nhạc sĩ Vũ Thành An . Họ đang bàn luận về cuốn phim Người Tình Không Chân Dung chuẩn bị bấm máy nay mai . Trong cuốn phim đó nhà đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc đang muốn tìm cho nhân vật đóng vai Người tình không chân dung một cái tên , thì tình cờ trong lá thư chị tôi viết cho ông có nhắc tới tên chồng là Thiều , nên ông cho chị tôi biết đã chọn ngay cái tên đó cho nhân vật trong phim .

Thế giới của điện ảnh và âm nhạc lúc bấy giờ, chị Cả tôi là người quen biết nhiều nên tôi thường đi theo và biết rất nhiều người nổi tiếng trong thế giới này . Lúc đó nhạc sĩ Vũ Thành An còn rất trẻ và phải nói là rất đẹp trai , tôi được biết ông qua nhiều tình khúc không tên đang được phổ biến và rất được lớp sinh viên , học sinh yêu thích . Tôi lúc đó chưa biết yêu , chưa biết rung động nên chưa cảm nhận hết những đau đớn chìa lìa trong những tình khúc của ông .

Mấy mươi năm trôi qua trong cuộc sống với biết bao nhọc nhằn , biết bao thống khổ . Đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc đã qua đời , chị Cả tôi cũng đã về với thiên thu và còn bao nhiêu người trong bàn tiệc hôm đó biết đâu cũng có kẻ ra đi mà tôi không biết hết .Nhìn lại nhạc sĩ Vũ Thành An hôm nay , ông cũng theo định luật tàn phá của thời gian , nhưng trong ký ức tôi vẫn không hề quên người đàn ông có vẽ đẹp thư sinh ngồi chăm chút cho tôi từng món ăn và khen "con bé có đôi mắt đẹp mà buồn quá " . Cho nên khi bắt gặp qua tình khúc Bài Không Tên số 37 của ông . Tôi bỗng thấy như mình vừa trãi qua một giấc mơ ...

Rưng rưng lệ ướt mi, chênh vênh một bước đi,
Lang thang ngày tháng xuân thì
Đi đâu tìm kiếm chi, vui đâu được mấy khi, trăm năm đâu dài nữa *

Từ một cô bé mặc áo đầm ngắn , tóc thắt bim thơ ngây , ngồi giữa một quán ăn lơ ngơ lạ lùng trước những bàn cải sôi nổi về một cuốn phim ảnh , tôi nhớ nhạc sĩ Vũ Thành An cũng có mặt trong một cuốn phim nào đó , hình như là cuốn Chiếc bóng bên đường hay Chân Trời Tím (?), ông lúc đó vẫn còn nét thư sinh , da trắng nhưng khi đóng vai một người lính , tôi nghe loáng thoáng lời nói của chuyên viên hoá trang bảo là phải làm cho ông đen một chút cũng gây nên một trận cười thật thân tình , thật dễ thương .

Vẫn như đang còn thơ, vẫn mơ mộng mộng mơ,
Vẫn ta xưa người cũ *

Qua những năm tháng nhạc sĩ Vũ Thành An bị tù đày , có phải ông đã nhìn thấu suốt ra một điều gì để thấy mình

Chỉ là một lá gió, theo tháng năm vật vờ,
Rơi rụng vào hư vô *

Tôi không nắm chính xác Bài Không tên Số 37 ông đã viết vào lúc nào , nhưng cũng đâu có gì quan trọng , bởi tôi chỉ muốn nhắc lại một kỷ niệm xưa của riêng tôi thôi . Tôi nhìn ông trong quá khứ để thấy lại tôi , con bé mặc áo đầm ngắn , tóc thắt bím mới đó mà đã đi qua một chặng đường của trăm năm trước mặt , con bé bây giờ đã thực sự nếm trãi hết bao sự rung động từ trong những tình khúc của ông

Cho nhau cả nỗi đau, đau đau để nhớ nhau,
Lâng lâng ngày tháng bạc đầu
Đi đâu tìm kiếm nhau, vui trong cả nỗi đau,
Trăm năm vươn mình sống *

Vẫn một góc đời nhỏ nhoi xin cám ơn đến nhạc sĩ Vũ Thành An với Bài Không Tên Số 37 đã cho tôi đắm mình ngất ngây với ý tưởng vô thường của bao gồm tất cả . Con người , hạnh phúc và sự khổ đau .

Vẫn yêu là còn thơ, vẫn mơ mộng mộng mơ,
Vẫn ta xưa ngày cũ
Mừng được là chiếc lá, trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu *


Mầu Hoa Khế Oct 14.2010

* nhac VTA

Sunday, October 10, 2010

Đừng xa em đêm nay_Đức Huy


http://www.sendspace.com/file/lbqpas

Sunday, October 3, 2010

Mùa Hạ quá xa


Bây giờ là tháng mười
Em lại bắt đầu ngồi chờ tình thơ anh viết
những ngôn ngữ chất đầy cao ngất
chỉ có anh mang vào thơ làm đẹp cuộc đời
để cho em gối mộng thả trôi
bềnh bồng trên giòng sông êm ái
em bỗng biến thành là cây cỏ dại
mong manh trong hơi thở của anh
hay em sẽ là một con trăng
khuyết nửa mảnh để thơ anh đầy thương nhớ
anh lại về đứng giữa mù sương trắng xoá
khẳng khiu nỗi buồn kỷ niệm chia nhau
Anh ơi ... từng giọt mưa là từng giọt đau
nhỏ xuống hồn em muôn vàn nhói buốt
có tình yêu nào mà không lần trượt ngã !?
cho nhớ nhung thêm ngày tháng thiết tha
mình gặp nhau mùa Hạ quá xa
trong tâm tưởng đã hoá thành xa lạ
em vẫn biết ký ức đâu dễ chạm
nên lạc loài theo sóng vỗ ra khơi
tháng mười rồi , tháng mười vẫn chơi vơi
và anh nữa vẫn lặng im tiếng gọi
giữa chúng ta vẫn chỉ câu chấm hỏi
đáp số là mòn mỏi một mùa xưa
mưa vẫn bay khúc khích tiếng ai cười
em cúi mặt với thành sầu ngất ngưỡng
góc phố khuya ánh đèn đường vàng vọt
tiếng hát ai một tình khúc ngọt ngào
tình chưa về nên tình mãi lao đao
bước hụt hẫng bên đời sao lặng lẽ ...

Mầu Hoa Khế Oct 2010

Saturday, October 2, 2010

Hẹn Hò . Nhạc Phạm Duy .Hát Mưa Phố Núi



http://www.box.net/shared/kirpllpboi

HẸN HÒ


Cả cái tỉnh nhỏ đang xôn xao ồn ào bởi nguồn tin vừa truyền miệng từ người này qua người khác . Tin cho biết vợ nhỏ của ông Cả Thân vừa được người chài lưới thường ngày đi đánh cá ven sông tìm thấy . Vẫn là những buổi sáng như thường lệ , anh Mạnh thấy cơn mưa lất phất từng hạt nhỏ , bầu trời vẫn còn tối đen ,không gian đang bắt đầu giá buốt bởi mùa đông sắp tới . Anh từ cái chòi tranh lụp xụp sát gần bên dòng sông mà ngọn đèn dầu ánh sáng còn leo lét chỉ vừa đủ soi trong túp lều chật hẹp, bóng một người đàn bà già nua tóc trắng phơ , đang lui cui chụm lửa để nấu mấy củ khoai , tiếng mạ anh cất lên

_ rứa không chờ khoai chín rồi mới đi thả lưới hỉ ?

Mạnh với tay lấy cái áo tơi vừa mặc vô người vừa trả lời

_ trời sắp có giông con đi cho sớm , lạy trời ôn cho mẻ cá lớn để đi đổi gạo , thôi mạ ở nhà hôm ni đừng ra chợ nữa , mấy mớ cá khô hôm tê chị Vinh nói chút ghé qua nhà mình để mua rồi .

Mạ anh miệng cười móm mém vì chẳng còn cái răng nào cả

_ rứa hỉ ,chị Vinh răng mờ tốt bụng cứ giúp mạ con mình riết ,ừ con đi mau cả mưa to .

Con đò chỉ cách căn chòi lá không bao xa , Mạnh ra tới vội đẩy chiếc xuồng nhỏ xuống nước , thường ngày chỉ một cái đẩy nhẹ là xong nhưng sao hôm nay thấy như bị vướng phải vật gì đang cản lại , trời còn tối thui đưa bàn tay ra còn không thấy nhưng với đôi mắt của một người còn trẻ , còn rất tinh anh , anh đã nhận ra vật cản đầu chiếc ghe cho anh cảm giác như vật cản đó là thân thể của một con người . Trong phút giây quờ quạng anh vớ trúng mái tóc dài của một người phụ nữ làm cho anh rúng động cả người , cái thân đàn ông làm nghề chài lưới to lớn vạm vỡ thế kia cũng vụt bỏ chạy bay vô nhà để kêu cứu tới mạ mình .

Cả hai mạ con cùng nhau run sợ vội vã đi trong cơn mưa đang chuyển mình trút xuống xối xã để tới đồn cảnh sát báo tin . Thế là đèn đuốc được thắp sáng rực cả một khúc sông , thành phố nhỏ nên tin truyền lan thật mau , cảnh sát sau khi thi hành phận sự đưa người đàn bà vắn số về nhà xác thì được xác nhận ngay đó là người đàn bà đã bị mất tích gần 3 ngày do thân nhân báo án để tìm kiếm . Xác đã bị trương sình , gương mặt dị dạng nhưng những đồ mặc trên người và sợi dây chuyền nơi cổ rất dễ dàng cho thân nhân nhận diện .

...

Người chết là vợ nhỏ của ông Cả Thân một người đàn bà thật hiền lành , hiền tới độ giống như một người khờ khạo , bà đã có với ông Cả Thân hai mặt con trai . Xuất thân con nhà bình dân cha làm thầy giáo dạy học , cha lạnh lùng nghiêm khắc kỷ cương ,mẹ thương con nhưng chỉ biết nghe theo chồng một phép không dám trái lời , từ thuở nhỏ đã sống vô khuôn phép nên làm việc gì cũng hoàn toàn lệ thuộc vô sự bảo ban của cha , bà là một người hoàn toàn không có chủ kiến . Rồi một cuộc hôn nhân được áp đặt không vì tình yêu , bà cúi đầu vâng lời cha mẹ về làm vợ nhỏ của ông Cả Thân . Sống trong một căn nhà rộng lớn đẹp đẽ nhưng phần của bà chỉ có một căn phòng nhỏ nằm biệt lập ở cuối khu vườn , bà được bà vợ lớn cho phép chồng cưới về để làm một cái máy sanh con trai dùm cho bà vợ lớn đã không còn sanh nở được nữa .

Bà chưa hề biết thế nào là tình yêu , bà không có bạn bè để tâm sự , từ ngày lấy chồng cha mẹ ngại ngùng cũng không dám bước tới thăm viếng con gái , rồi với quan niệm cũ rích " con gái lấy chồng như nước đổ ra ngoài " , bà cũng không oán trách cha mẹ đã gả bán con bởi một món nợ tiền lời quá lớn không sao trả nổi . Hiền lành và khờ khạo bà coi như đã làm xong hiếu đạo với mẹ cha , với chồng bà cũng làm xong bổn phận .

Mười năm trôi qua , cái tỉnh nhỏ nhưng ít khi ai gặp mặt được người vợ nhỏ của ông Cả Thân , rồi cuộc sống bình lặng trôi cho tới hôm cơn bão dữ dội từ đâu thổi qua làm ngã nghiêng cây cối , trong khu vườn của bà vợ nhỏ cũng bị ảnh hưởng lớn cần có người tới dọn dẹp thì Mạnh được muớn tới làm công việc đó . Khu vườn rộng lớn đầy cây ăn trái cho chủ nhân thu hoạch mỗi năm rất khá . Thấy Mạnh khoẻ như voi ông bà Cả Thân rất hài lòng mướn anh để trông coi vườn tược , cứ một tuần là Mạnh đến làm việc , căn nhà cuối vườn Mạnh biết đó là căn nhà của người vợ nhỏ của chủ nhân nên Mạnh cũng thường ít đi qua ngoại trừ những lúc cần phải tỉa cành của mấy cây kiểng trước sân nhà .

Mạnh ít khi thấy người chủ nhân trong đó nhưng Mạnh nghe người ăn kẻ ở thầm thì về người đàn bà có một số kiếp không may khi bước chân vô căn nhà này , một người có nhan sắc nhưng vì bà vợ lớn của ông Cả quá ghen tuông nên ông Cả cũng không dám bén mảng tới lui . Hai đứa con trai được sinh ra đã bị tách khỏi lòng mẹ đẻ để làm con chính thức trong khai sinh của bà vợ lớn . Người đàn bà chịu thua thiệt mọi bề , những đứa con là niềm an ủi cuối cùng cũng bị tước đoạt đi mất .Sự chịu đựng của con người đã đến mức cuối cùng cũng phải bùng nổ , nhưng bản tánh yếu hèn , cô độc nên đã hoá ra cuồng dại .

Từ đó người sống trong thành phố có dịp đi ngang qua nhà ông cả Thân thường nghe vào giữa đêm khuya tiếng khóc thật ai oán kéo dài một dạo rồi thay vào đó những tiếng cười man dại và người đàn bà đã có những hành động chẳng khác nào một người hoàn toàn mất trí . Bỗng dưng từ ngày có người đàn ông xuất hiện trong khu vườn thì tiếng khóc và tiếng cười như không còn nữa , thay vào đó là tiếng hát thật du dương giữa những đêm hôm khuya khoắt .Chuyện của người điên đã như một thói quen hằng ngày nên cũng chẳng có gì lạ lùng đế phải quan tâm đến nữa . Mạnh vẫn theo thời khoá biểu định sẳn để đến làm những công việc của mình ,công việc kéo dài được nửa năm thì có một buổi sáng loay hoay dọn dẹp nhưng cây cối vẫn cắt bỏ chưa xong , Mạnh cố gắng làm cho đến khi chiều xuống thì mới ngừng tay , đang cúi xuống giếng để múc nước lên rửa mặt trước khi ra về , vừa ngửng đầu lên Mạnh giựt mình suýt làm rơi gầu nước vì bên cạnh Mạnh người đàn bà xuất hiện thật bất ngờ , Mạnh trố hai mắt không tưởng tượng nổi người đàn bà mà người ta cho là mắc bệnh tâm thần đang nhìn Mạnh với ánh mắt thật dịu dàng , rồi khi thấy Mạnh nhìn sửng lại thì bối rối bỏ chạy khuất sau mấy hàng cây .

Từ buổi gặp gỡ đó Mạnh cảm thấy thương cho con người vô cùng bất hạnh đó , từ lòng thương hại theo thời gian , Mạnh bỗng cảm thấy trong trái tim thật hồi hộp mỗi khi đến nơi khu vườn , có chút gì bâng khuâng lướt ngang qua trong những suy nghỉ và mái tóc thật dài khi gió thổi bay chạy vội về phía khu vườn bỗng biến thành sự mong nhớ tự lúc nào Mạnh cũng không hay rồi từ đó hình bóng người đàn bà đã như sương khói cứ luôn mơ hồ len vào trong giấc ngủ của Mạnh .

...

Và buổi sáng hôm nay với cơn mưa mùa đông bắt đầu dội ào xuống cùng đèn đuốc sáng trưng nơi Mạnh phát giác ra xác chết , chỉ không đầy mấy tiếng đồng hồ sau thì Mạnh biết thật rỏ ràng cái xác chết đó là của người đàn bà trong căn nhà cuối vườn , là vợ nhỏ của ông Cả quyền uy nhất vùng .Là người mà Mạnh vẫn hằng mơ thấy trong giấc ngủ đầy mộng mị .
Lòng Mạnh nhói đau như vừa bị một mũi tên xuyên trúng qua ngực , anh trở về ngồi trên chiếc xuồng nhỏ chèo ra giữa lòng sông . Dòng sông dưới cơn mưa tầm tả , con sóng nhỏ lặng lờ với những hạt mưa rơi như những dòng nước mắt từ trời cao tuôn xuống để khóc thương cho người hồng nhan bạc mệnh . Mạnh hình dung ra bóng dáng người đàn đang buông mình trôi trên dòng sông rồi từ từ chìm xuống lòng sông sâu hun hút , hình dáng của mặt nước vừa có chút ánh sáng loang loáng như mái tóc mây dài của người đàn bỏ chạy khuất sau mấy hàng cây đang hiện ra trước mắt Mạnh , những dòng lệ nóng hổi chảy dài ra từ khoé mắt rồi tiếng nói anh bật thốt trên môi .

_ răng mờ tội rứa hở trời !...

Cả ngày hôm đó Mạnh không lưới được một con cá nào cả . Sau bốn mưới chín ngày của người chết , nhà ông Cả kêu Mạnh tới bảo vô thu dọn trong căn nhà của người chết , có một số đồ cần đốt nếu Mạnh thích thì họ cho giử lấy . Mạnh chỉ xin cái gối nhỏ đan bằng mây của chủ nhân , thủ công thấy đẹp và khi nhìn Mạnh có một cảm giác thật yêu thương . Một thời gian sau thì dư luận cũng im tiếng , chuyện một người điên tự vẫn cũng trôi vào quá khứ , nhưng riêng Mạnh thì thường hay có những giấc mơ giống nhau bị lập đi lập lại . Dòng sông thì mỗi ngày mỗi đối diện đâu có gì lạ lùng đâu mà trong giấc mơ lại cứ luôn nhìn thấy giòng sông , hôm nào năm mơ tỉnh dậy Mạnh thấy cả người mình đổ mồ hôi dầm dề như từ dưới sông trở về .Điều kỳ lạ trong giấc mơ lúc nào cũng thấy giòng sông dưới cơn mưa bay bay và tiếng sóng rì rào như tiếng hát của một người . Mạnh dầu là đàn ông cũng đâm ra sợ hải , anh nghỉ hay người đàn bà đó muốn về đòi lại cái gối ? Anh mang cái gối ra ngắm nhìn lần cuối trước khi đốt đi để trả lại cho chủ nhân , nhìn xong rồi lắc qua lắc lại , anh có cảm giác như có cái gì được giấu bên trong . Lòng tò mò trổi dậy , anh tìm một thanh tre mỏng rồi tách khe hở của cái gối cố moi một tờ giấy được nằm trong đó . Hồi hộp và kiên nhẫn anh đã lôi ra được một tờ giấy với những hàng chữ , Mạnh chỉ vừa học xong tiểu học , vốn học hỏi cũng đủ để biết lá thư đó viết cho ai .


Ngày ... tháng ... năm ...

Bắt đầu ngày anh đến trong khu vườn , tôi đã bắt đầu có chút niềm vui với cuộc đời ,niềm vui nửa năm qua đối với tôi trời đất đã quá ân huệ cho tôi rồi . Tôi không biết anh vô tình hay anh né tránh vì biết tôi là một con điên ?, nhưng đâu có sao bởi mỗi lần nhìn thấy anh là tôi đã cảm thấy đó là một nỗi hạnh phúc lớn lao . Anh cứ đứng ở vị trí của anh và tôi vẫn ở vị trí của tôi . Tình yêu mãi đến bây giờ tôi mới được hiểu và được nếm trãi thế nào là chờ đợi và nhớ nhung .Tôi nghỉ một người yêu là quá đủ cho cả hai . Tôi sẽ ôm hình bóng anh theo tôi mãi mãi bởi kiếp này chúng ta phải đầu hàng số phận mà thôi ? tôi chỉ cho anh nhìn thấy tôi một lần để ghi nhớ kiếp sau mà tìm kiếm lại tôi , đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trước khi tôi chọn lựa bằng cách tự kết liễu đời mình . Tôi sẽ không để cho anh chứng kiến ngày tàn tạ của một kiếp người , tôi đi trước anh một bước và hẹn cùng anh ở một thiên thu nào đó ...nhớ chờ đợi nhau .

...

Mạnh ngồi chết sửng trên tay buông thỏng lá thư , gió bờ sông thỏi tốc vào căn liều vang lên những âm thanh kẻo kẹt . Đau khổ đang đè nặng trên trái tim , nước mắt nhoà nhoẹt đầu óc lùng bùng lại nhấn chìm anh vào một trạng thái bay bỗng lên cao rồi như một cánh diều đứt dây chao lượn vật vờ trên giòng sông tối đen lặng lờ không tiếng động . Giấc ngủ buổi trưa mê mệt và khi tỉnh dậy thì trời đã về chiều . Mạnh lững thửng bước về phía dòng sông , đứng chìm đắm vào bóng hoàng hôn lan rộng , anh nhìn thấy giữa giòng sông như có cánh tay của ai đang đưa ra vẩy nhẹ và mơ hồ trong gió có tiếng thì thầm ... lại đây ... lại đây . Mạnh bước chân xuống mặt nước vừa khóc vừa cất tiếng gọi tên của một người ... Tịnh Yên ... Tịnh Yên




MầuHoaKhế.Oct.2010