Tuesday, June 29, 2010

ĐỜI CÒN DỄ THƯƠNG





Từ sau một nỗi thất vọng , tôi khép mình lại trong chiếc vỏ nằm co quắp trong tư thế của một con sâu đang oằn mình thành cái khoanh tròn . Sự khởi đầu của một cuộc phiêu lưu tình cảm và sự kết thúc đang đối mặt nhìn nhau trơ trơ , tráo tráo và tôi cứ thế suốt một thời gian dài thả mình vào trong những cảm giác khi có được trong hân hoan , hài lòng lẫn tự mản . Rồi từ những cảm giác đó biến thành nghi ngờ , hoang mang và thất vọng . Tôi như một người không quân bình đứng trước một thứ tình cảm nửa như muốn quên đi , nửa như còn luyến tiếc . Cho đến buổi chiều hôm nay , trong cuốn thơ của một người tình cờ quen biết ở nơi rất xa gửi tặng . Một mảnh giấy nhỏ được kẹp giữa cuốn thơ mà tôi đã nhận cách đây hơn 4 tháng , cuốn thơ được lấy ở hộp thư mang vào nhà và để bừa ở nơi nào đó trong căn phòng . Mảnh giấy viết vội với hàng chữ không ngay cho biết người viết chắc phải đè nén cảm xúc ghê lắm , chỉ vài dòng hỏi thăm sức khoẻ và trước khi chấm dứt , hàng chữ ngập ngừng ...

Nhớ M nhiều ...

Tôi ngồi xuống bìa gường , trong tay giữ chặt mảnh giấy .Toàn thân bỗng có cảm giác như có một sự vuốt ve trìu mến , cái cảm xúc đó tưởng đã hoàn toàn tê cứng trong một trái tim đang bị tổn thương từ lâu . Người viết những dòng chữ kia là một người chỉ gặp gỡ trong chuyến đi du lịch về thăm nhà , sự quen biết tình cờ khi đi cùng chuyến bay . Mười mấy tiếng đồng hồ ngồi bên nhau chuyện trò với rất nhiều đề tài rồi cả hai thấy như đã quen biết nhau từ lâu lắm . Ông viết văn , làm thơ và còn là một hoạ sĩ với những nét vẻ độc đáo .Tấm hình ông phác hoạ cho tôi khi máy bay dừng lại ở một phi trường khác để đổi chuyến bay kế tiếp , chỉ cần một vài nét họa mà ông đã nắm bắt được cả cái nét u buồn trên gương mặt của tôi, mặc dù khi trò chuyện với ông miệng tôi luôn nở nụ cười .

Chúng tôi chia tay ở nơi sân bay , hai người đưa tay chào từ biệt , người quay về bên trái , kẻ rẻ qua bên phải . Hai bóng lưng mất hút giữa một biển người đi đón thân nhân . Tất cả tưởng đã chìm khuất , con đường của mỗi người đều đã có chủ đích để tới chẳng qua giữa chúng tôi chỉ là bèo mây gặp gỡ .

Cám ơn mảnh giấy đã rơi ra đúng lúc với hàng chữ ngập ngừng đã vực dậy trong tâm hồn còn chút niềm tin, tôi mỉm cười bâng khuâng , nghiêng đầu nhìn vào gương soi rồi nhắm mắt hình dung lại cuộc gặp gỡ ngày đó , nhớ lại dáng điệu của ông khi chúng tôi tìm một chổ ít người qua lại để tôi ngồi làm người mẫu cho ông vẽ . Thì ra cuộc đời này vẫn chưa cạn hết những tình cảm dễ thương và những sự quan tâm đáng mến ...

Mầu Hoa Khế Jun 28.2010

Monday, June 28, 2010

Friday, June 18, 2010

NHỮNG NGÀY THƠ ẤU




Nhìn tấm hình đứa trẻ con đang ngủ say trong vòng tay của người cha đã làm cho tôi liên tưởng tới những tháng ngày khi tôi còn bé dại .Nhà đông anh chị em nhưng tôi được thương và được chăm sóc kỷ nhất vì tôi khi lớn lên đã bị một chứng bệnh sốt cao và may mắn đôi chân không bị tê liệt , căn bệnh cũng ảnh hưởng đến đôi mắt đã làm cho tôi bị mù suốt ba tháng . Thời gian đó tôi đã phải xử dụng đôi tai để lắng nghe rất nhuần nhuyển , tôi phân biệt được cả từng bước chân và ngửi được mùi hôi riêng toát ra từ nơi người nào . Tôi như con chó con bệnh tật thật tội nghiệp .

Quê hương tôi là một tỉnh nhỏ tận ngoài miền trung , lúc tôi vừa lên 5 tuổi , tuổi của hồn nhiên ngây thơ vậy mà trong vùng ký ức nhỏ bé đó lại hằn đậm những thiên tai khủng khiếp khi mùa mưa bão kéo tới , nhìn thấy giông gió xô đẩy biết bao mái nhà tranh vách đất tan hoang , nhìn thấy biết bao gương mặt hoảng hốt , biết bao giọt lệ chảy dài trên những đôi má đen sậm cháy nắng . Nhìn thấy nước sông cuồn cuộn phá vỡ đất cuốn trôi theo biết bao cây cối còn xanh tươi , dòng nước dâng cao tràn ùa lên thành phố . Sáng ngủ dậy đứng trên lầu cao nhìn thấy biển nước mênh mông che khuất cả bến bờ , tôi luôn ở trong vòng tay cha " đeo dính cứng " như mạ tôi hay mắng yêu .

Rồi tới mùa nắng cháy , những cơn gió thổi mang theo bụi mù và hơi nóng hầm hực từ trời dội xuống rát bỏng , hơi nóng kéo dài đến đêm tối . Cha tôi phải vác tôi trên vai đi dọc theo bờ sông , con sông Thạch Hãn chảy dài theo con phố và Cha tôi cứ vừa đi vừa kể chuyện cho tôi nghe , những câu chuyên cổ tích hay những câu chuyện khôi hài , nước cả dòng sông xanh ngắt cũng không đủ làm giảm đi cơn nóng của mùa hè quái ác , tôi nằm trên lưng cha , mồ hôi cha rịn ra ướt cả áo . Cha đưa tôi xuống bến sông dừng lại tìm một chổ nước cạn cho tôi chạy xuống vọc nước bì bõm , cứ thế không cần biết thời gian bao lâu để cho tôi vui đùa đến khi mệt mõi cha mới khe khẻ ẩm tôi trên tay đi bộ thật chậm để quay về nhà ...

...

Hôm qua tôi dành đưa cha đi ăn , vừa lái xe vừa gọi hỏi cha " Ba muốn ăn bất cứ món gì con cũng chở Ba đi " . Cha cười nói " mình đi phá tiền một bửa , ăn đồ biển con hỉ " . Tôi biết cha tôi luôn tiếc kiệm tiền bạc cho con cái khi con cái đưa đi ăn uống cứ luôn tìm những nơi đừng đắt lắm , nhưng hôm nay tôi mừng vì cha đã sống thật thoải mái , sống cho sở thích của mình . Cả một đời cha chỉ biết sống cho vợ con , thấy vợ con thích gì thì chìu lòng thích theo . Ngồi nhìn cha ăn thật ngon , tôi cứ chóng đũa mà quên cả ăn .

Nếu như có sự luân hồi thì kiếp sau nhất định tôi phải đầu thai làm lại con của cha , lòng tôi cứ rưng rưng muốn khóc khi thấy tuổi già cha mỗi ngày một cao . Hình ảnh đứa bé con nằm trong vòng tay thương yêu của người cha đã cho tôi sáng nay được đắm chìm trong vùng ký ức của tuổi thơ và tôi thỏ thẻ như thuở vừa lên 5 " Ba ơi con thương Ba nhất " ...


Mầu Hoa Khế Jun18. 2010

Tuesday, June 15, 2010

Wednesday, June 9, 2010

SEN_diễn đọc

http://etetet.net/bb/viewtopic.php?f=44&t=539&start=10000

Tuesday, June 8, 2010

ĐƯỜNG PHƯỢNG BAY





Không ai trách cứ vì ai , tình yêu bỗng một ngày trở thành là giấc mơ qua . Em trong khung trời đó thành phố khép kín trang nghiêm với những khuôn vàng thước ngọc . Con gái phải dịu dàng từ tiếng nói , từ dáng điệu nhẹ nhàng khoan thai , đôi mắt đẹp chỉ dám nhìn lén qua vành nón với chiếc quai màu tím được bấu hờ hững trên chiếc cằm xinh xinh chẻ đôi . Nụ cười khúc khích chỉ được vang lên trong khu vườn nhà với cổng tường rào kín , niềm vui cùng thỏ thẻ với những đoá hoa sen trong hồ nước nhỏ nằm giữa sân nhà ,lung linh trong nắng soi gương mặt của em của lứa tuổi thanh xuân chưa nhuốm u buồn .

Một chiều em qua sông đi học luống cuống làm sao vạt áo dài trắng vướng phải chân anh , gió đâu thổi tốc mái tóc mơn nhẹ trên gương mặt anh đỏ thẹn hương hoa ngọc lan dìu dịu cho anh hít thở với niềm khát khao rung động . Người con trai từ Sài Gòn nghịch ngợm phá phách được gửi ra Huế để trọ học mỗi ngày chung đụng cùng qua sông một chuyến đò . Anh qua Quốc Học em về Đồng Khánh , ngôn ngữ của loài người thật vô ý nghĩa , họ chỉ dùng ngôn ngữ của thời hồng hoang trao bằng ánh mắt và nụ cười cho nhau . Những ngày mưa rơi cho anh lo lắng sợ gót chân em vướng bùn lấm lem , sợ chiếc áo mưa không đủ kín để những hạt mưa vô tình làm ướt mái tóc cắt che trước đình trán diễm tuyệt . Những ngày nắng thì anh ghen tị khi nhìn em đi dưới hai hàng cây để nắng hôn nhẹ trên tóc , trên tà áo lụa màu ngà sáng trắng cả con đường phượng đỏ thắm bay . Hình ảnh được anh phát hoạ lên khung vải , chăm chút từng đường nét linh động như mỗi đêm em từ trong tranh bước đến bên anh .

Em đi trước anh theo sau nghịch ngợm dẫm lên dấu chân em bỏ lại để chọc em sao chân em ngắn thế ? ... em nguýt mắt môi trề ra và mỗi lần như thế anh phải bế bỗng em trên tay quay từng vòng trên bãi cát trắng khi hai đứa trốn nhà lén lút hẹn hò đưa nhau về vùng biển xanh ngắt mênh mông . Những lá thư tình yêu nhớ nhung , những bài thơ tình ẩn chứa tình ý chưa dám trao ra , mỗi phút giây đợi chờ nhau tưởng cả thiên thu dịu vợi . Chợt đâu một ngày mưa lũ , nước sông Hương cuồn cuộn dâng ngập thành phố , dòng nước chỉ kéo dài ra một tuần lễ cùng trong sự hổn loạn mưa bão đất trời . Anh rời bỏ Huế với một hung tin Mẹ vừa qua đời , ra đi vội vã trong bầu trời xám ngắt màu tro . Em ở lại ngẩn ngơ hoảng hốt với một hôn nhân sắp đặt của mẹ cha , với lời hứa sắc son của một đôi bạn tâm giao đã hứa hôn con cái từ trong bụng mẹ .

Cái định luật cha mẹ đặt đâu con ngồi đó của Khổng Tử bất di bất dịch trong tư tưởng của những đấng cha mẹ trót sinh ra trong dòng dõi cành vàng lá ngọc . Nàng Tôn Nữ đẩm lệ mặc áo vu quí đi giữa lộng vàng che đầu , bước ra khỏi cổng nhà với hai chữ vu qui là âm thầm tự cắt đứt mọi miền rung cảm khi nghỉ về một người , quyết liệt đoạn lìa mối tình chỉ mớI vừa bắt đầu để bước xuống cuộc đời theo chồng, rời xa những đêm trăng chờ thuyền ai về trên bến Ngự , xa khúc Nam Ai trầm bỗng trách cứ yêu thương , xa tiếng chuông Thiên Mụ gióng lên khi chút ráng chiều le lói trên dòng sông Hương mượt mà lặng lờ buông trôi về phía chân trời sương mờ giăng kín .

....

Chuyến xe lửa dừng lại trong ga Huế một chiều mưa rơi trắng xoá .Trên vai khoác chiếc ba lô ngỡ ngàng nhìn lại Cố Đô nơi đây anh đã để lại em , để lại một niềm tự trách đã nhiều năm trôi qua . Thành phố vẫn im lìm như người con gái chịu đựng trước những định luật khắc khe , nhưng tâm hồn không sao ngăn cản được sự lãng mạn ngấm ngầm như dòng sông Hương hiền hòa bỗng có ngày sóng cuộn dâng cao .Anh đi tìm em và trước mắt Huế bỗng lạ xa cho anh cảm giác hình như anh chưa bao giờ đến Huế ,bởi trên những kỷ niệm một thời em vẫn biền biệt nơi đâu . Tất cả như vừa chợt tỉnh giữa cơn mơ . Anh mưu thuẩn nữa muốn rời xa nhưng sao bước chân cứ muốn ngừng lại , tìm gì nơi đây !? khi cổng rào nhà em dây leo đan phủ rêu màu . Bến đò mỗi ngày đón đưa những tà áo trắng thơ ngây bay trong gió ,vang vọng trên sông cùng nhịp chèo khua lướt tiếng cười đùa như những tiếng chim kêu ríu rít nơi khu vườn nhà em trong mỗi sớm mai. Anh đi giữa cánh phượng xác xơ để mường tượng bóng dáng em về nhạt nhòa hư ảo . Anh đưa tay run rẫy níu lại chút thời gian mong manh để muốn nói với em , một câu nói chưa bao giờ dám nói là ..."anh yêu em ..." Và đường em cứ đi xin đừng ngoái lại .Anh sẽ mỗi năm trở về lại Huế vào mùa phượng nở để thấy muốn đóa diệu kỳ đỏ thắm trên con đường dài in dấu gót chân xưa ...


Mầu Hoa Khế Jun08.2010

Wednesday, June 2, 2010

Anh và Mùa Hạ Buồn Theo


Anh đi rồi ... em làm thơ cho ai đọc?
Ai cho em giấu tóc mây trên vai mà khóc
Mỗi khi thấy anh cứ đứng nhìn trêu chọc
Giữa sân trường áo lụa thướt tha bay

Anh đi rồi ai ngồi ôm đàn guitar
Để em ngắm những ngón tay trên phím
Hát vu vơ bản tình ca thầm kín
Giấu mãi trong ngăn những lá thư tình

Anh đi rồi ai ngập ngừng van xin
Cho anh đón và đưa em đi học
Ai đạp xe băng băng tới cửa lớp
Được nhìn em rồi cười vỡ hân hoan

Anh đi rồi lấy ai bảo em rất ngoan
Nên mỗi sáng mang hoa cài trước cửa
Hoa sim tím màu thủy chung muôn thuở
Để hồn em lén mở cửa mong chờ

Anh đi rồi em cắn bút ngẩn ngơ
Bài toán khó ... anh chờ em năn nỉ
Giải một bài một nụ hôn đồng ý
Anh hôn em ... tính kỹ cả trăm lần

Anh đi rồi màu nắng chợt bâng khuâng
Cánh phượng xưa kết hoa héo úa dần
Ai sẽ mang cài lên tóc em lần nữa
Hay chuyện chúng mình thành cổ tích xưa


MầuHoaKhế Apr2009