
Sáng nay đưa "bạn già" ra bến xe để trở về lại miền Nam , chỉ cần 6 tiếng đồng hồ ngồi trên xe đò là có thể gặp nhau thật dễ dàng , không như mấy năm trước đây , chuyện được nhìn thấy nhau là cả một vấn đề lớn phải đặt ra , nào là xin phép chỗ làm ,sắp xếp chuyện nhà rồi đi mua vé máy bay , bỏ thêm thời gian mua quà cáp cho bạn, làm phiền người nhà đưa ra phi trường, rồi ngủ gà ngủ gật bị gò bó trong chiếc ghế nhỏ , nếu xui người bên cạnh không được nhỏ nhắn cho lắm khi đi vô đi ra thiệt là ái ngại .
Một tuần lễ bên nhau không rời bước , chuyện ngắn chuyện dài , chuyện nay chuyện xưa . Nỗi buồn nỗi vui tuôn ra như thác , " bạn già " qua Mỹ muộn màng khi tuổi đời chồng chất , bản tánh quật cường bất khuất trước mọi sự việc vẫn không hề thay đổi và thời gian khó có thể mài mòn . Buổi sáng lấy 2 chuyến xe bus để tới chổ làm , đi giữa những cơn nắng thiêu đốt , đứng giữa những ngày đông lạnh lẽo co ro . Bạn cũng có người thân dầu lạnh lùng nhạt nhẽo nhưng dầu gì vẫn cùng chung một huyết thống với nhau . Cha mẹ đã qua đời và bạn biết chắc ông bà vẫn không muốn có một biên giới cách ngăn giữa tình thân ruột thịt . Bạn đã cố gắng hết sức mình để rồi nhận lại những phủ phàng ban cho , chỉ còn mái gia đình của tôi để cho bạn tìm đến , các em tôi chào đón trong tình thân , các con tôi chào đón trong yêu thương . Đêm nằm bên nhau tâm sự , hai đứa bật cười giữa đêm khuya , tôi dí dỏm nói như đang diễn kịch ...
_ nhớ ngày nào cô Tư lên bộ đồ bụi đời gió cuốn , chiếc khăn rằn trùm phủ qua đầu che luôn cái miệng , một mình xông pha vượt biên giới qua Miên mua hàng về buôn bán kiếm lời , mua một chặt tới bạc trăm mới ghê . Bây giờ cô Tư tay ôm cái laptop hiện đại mật mã dùng chính hình cô Tư nhìn vào bộ nhớ , nay mai đi dề thăm quê dừng lại ở Đài Loan , mặt nghiêm và buồn mở laptop ra nhấn ngay một dòng báo tin " ê nhỏ tau đang chờ ở Đài Loan , ký tên Tư Ếch " cứ như là bi di nớt gú mân đó mà ...
Thế là bao nhiêu buồn phiền "bạn già" buông trôi theo tiếng cười rúc rích như thuở hai đứa còn cắp sách bên nhau . Giờ này chuyến xe đò đã khởi hành mang bạn tôi trở về lại miền Nam , tôi mong cho bạn sắp xếp lại vài việc còn đang rối rắm , rồi hãy quay về lại miền Bắc nơi tôi đang cư ngụ , người giỏi dang như bạn tôi thiệt không nơi đâu có thể làm khó nổi . Ngoài tình bạn , tôi còn nể phục bạn tôi về rất nhiều phương diện trong cuộc sống . Một tình bạn từ thời trung học cho tới bây giờ đã làm cho rất nhiều người trố mắt ngưỡng mộ và hai chúng tôi còn ngồi bên nhau để tưởng tượng sự gắn bó tình bạn này cho tới khi tóc trên đầu của hai đứa đã trắng xoá màu mây ...
MầuHoaKhế Aug6.2010
