
Mùa thu cho màu lá úa vàng rãi đầy sau khu vườn nhỏ, góc nương náu bình yên của tôi sáng nay vẫn còn sũng ướt những bụi mưa đêm qua, tiếng chim ngập ngừng gọi nhau nghe thật khẽ và từng đôi cánh chập choạng vỗ đập như đang san sẻ hơi ấm cho nhau trong cơn se lạnh đầu mùa.
Tôi đưa tay kéo hờ chiếc rèm cửa sổ, mặt trời vẫn còn giấu mình bên kia sườn núi, xa thật xa một cánh chim đang bay đơn lẻ về đâu giữa màu trời bàng bạc u buồn. Tôi ngồi lên, co hai chân, đưa đôi tay ôm ghì đầu gối, đầu gục xuống tựa chiếc cằm êm ái trong tư thế như có một lần tôi cúi đầu tựa trên bờ vai của ông. Mắt nhắm nghiền, đầu óc buông thả bềnh bồng trôi.
Ông biết không, tôi vẫn tiếp tục sinh tồn với lòng ngực chứa đựng một trái tim đầy vết sẹo, tình yêu đui mù và tình đời bạc bẽo. Tôi đã đánh mất niềm tin, đánh mất nụ cười để chai sạn đánh mất luôn cả những giọt nước mắt, đâu còn nữa để vỡ oà, để cho vơi ít nhiều khổ đau.
Những lúc như bây giờ , tôi lại thả trôi mình trở về khoảng không gian của những tháng ngày thật xa xôi tưởng đã vụn vỡ , nhưng những mảnh vỡ vẫn cứ luôn được chắp vá thật vụng về ,để cho tôi bấu víu vào đó những phút giây quanh mình thật yên lặng , sự yên lặng của một xác thân khi đứng trước họng súng đợi chờ viên đạn ân huệ cuối cùng . Tôi bắt gặp một tôi thơ ngây trên quê hương với dòng sông, khi mùa khế trổ hoa màu tim tím rơi rụng xuống dòng nước cuốn trôi. Tôi bì bõm đùa vui đùa trên dòng nước xanh biếc và đâu bao giờ biết cuộc đời mình, cũng như những cánh hoa kia theo từng cơn sóng dạt mãi tới phương nào?
Cánh hoa trôi qua bao gập ghềnh thác đổ, trong cơn xoáy của cuộc đời tơi tả xác xơ. Thời gian mòn xoáy, cạn kiệt tuổi thanh xuân, hành trang là những ký ức hằn sâu nỗi đau. Có còn gì đâu mà phải mỗi sớm mai thức dậy lặng lẽ với tháng ngày, còn gì nữa đâu để đêm về lắng nghe sự cô tịch lần đi vào cõi hư vô!?
Nhưng tôi vẫn phải sống, không còn cho tôi, mà cho những hệ luỵ buộc ràng quanh mình. Tôi không còn gì nữa để trao ra và chẳng còn muốn gì để đón nhận.
Rỗng...
Mầu Hoa Khế Oct 25.2010
