Sunday, October 2, 2011

tháng năm xưa của tuổi dại khờ





Hôm kia cô bạn ở Paris cho biết sẽ về Sài Gòn trong tuần này tôi chỉ biết gửi theo một lời thăm hỏi . Bạn bè một nhóm có đứa ra đi , có đứa ở lại . Thân nhau từ hồi trung học tối nào cũng kiếm chuyện đi ra khỏi nhà để tụ ba tụ năm kể chuyện vớ va vớ vẫn không đầu không đuôi vậy mà đứa nào đứa nấy vui vẻ suốt cả lứa tuổi mới lớn . Rồi mấy chục năm lặng lẽ trôi qua ai cũng lập gia đình con cái khôn lớn , cuộc đời chia ra như những nhánh sông . Cả tâm tánh con người cũng đổi thay già theo năm tháng bỗng dưng đứa nào cũng ít nói , chuyện vui thì còn chia sẻ tâm sự còn chuyện buồn thì chỉ biết thở dài giấu kín bên trong . Mà buồn vui chi nữa cũng đã hơn nửa đời người rồi , thỉnh thoảng gọi cho nhau khi bị nay đau mai ốm ,rồi hỏi ngu ngơ như tóc mày bạc nhiều không ? ... bộ là con rắn hay sao mà lột da đẹp mãi ? . Gặp nhau trên facebook uể oải đánh vài dòng " mày đang làm gì ? "tau mới ngủ dậy buổi sáng " " còn tau chưa ăn cơm tối " . Đứa bên Mỹ đứa bến Tây , mày nhâm nhi lai rai ly cà phê đầu ngày thì tau chuẩn bị lên gường lênh đênh trên sông Hương . Điều đáng tiếc của chúng tôi là vẫn chưa hẹn hội ngộ với nhau một lần nào để gặp hết bạn bè thuở còn đôi mươi tại Sài Gòn .


Ngày xưa con nhỏ Bắc Kỳ rau muống đèo con nhỏ miền Trung lũ lụt đất cày lên sỏi đá trên chiếc xe Yamaha len lén mượn không trống không kèn của ông anh vài tiếng để cùng đèo nhau dưới những cơn mưa đầu mùa nhè nhẹ rơi xuống thành phố Sài Gòn , cô Bắc Kỳ hay hát bài Hương Xưa của Cung Tiến con cô Trung Kỳ thì chỉ khoái nhạc của Lê Uyên Phương , giọng hát như mèo kêu mà cứ cả gan theo nhưng tiết điệu khó nuốt . Ngồi chung trường chung lớp đứa mê học đứa ham chơi vậy mà cùng kết nhau mới lạ . Cho đến khi đứa nào có người yêu cũng kéo đi chơi chung dính nhau một chùm . Đầu óc thơ ngây , tâm hiền như Bụt quả thật tuổi trẻ ngày xưa quá dễ thương không biết mưu mô quỉ quái . Hôm gặp lại người bạn cũ , tay này ngày xưa số đào hoa sáng rực . Con nhà gia thế , đẹp trai học giỏi con gái trong trường lỡ dại bước qua trước đôi mắt to sâu với hàng lông mi đen nhung mềm đó thì coi như bước chân dễ bị trật ra khỏi guốc mộc như chơi . Khi nhìn người bạn cũ quả thật thời gian như đứng lại từ làn da cho đến vóc dáng vẫn ngon lành phong độ còn hơn cả thời còn đi học . Mấy năm trước đây cũng là một người thành công trên nước Mỹ , công việc làm ăn theo nền kinh tế đang tuột dóc cùng bị ảnh hưởng lây , chán nản trở về Việt Nam trong căn nhà ở vùng biển mong gặp được một nàng tiên cá xuất hiện . Mà nàng tiên xuất hiện đẹp thiệt tươi rói vừa vớt từ dưới biển lên bờ .



hỏi : sao không cưới làm vợ ?


đáp : nhìn như công chúa móng tay móng chân không đụng việc nhà , ăn không ngồi rồi nên bộ óc đầy đất sét


hỏi : Ngựa già gặm được cỏ non thì phải trả giá chứ


đáp : thời đại bây giờ làm gì có tình cảm chứ chưa nói tới tình yêu , nếu là tình yêu thực sự giá nào cũng trả


Shi` tôi nghe tới đây thì phá lên cười " xưa quá rồi Diễm " , thôi đi lãng xẹc thì có chứ lãng mạn nỗi gì ?


hỏi : sao về lại Mỹ ?


đáp : tưởng lên được cổ máy thời gian quay về Sài Gòn của thời đại chúng ta , thiệt là đã như khi Luu Nguyễn trở về lại với trần gian , nhìn quanh toàn thấy đeo mặt nạ ...buồn .


Bỗng dưng mà nhớ tới bài hát Em Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thụy Miên


Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh Em có bao giờ thấu cho lòng anh Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy Gượng nụ cười giọt lệ trên môi Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay Những thành phố em sẽ đi qua Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau Em có mơ ngày hát câu hồi hương Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân Nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng Nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong


Nhỏ Bắc Kỳ ơi khi từ Sài Gòn trở lại Paris nhớ mang về cho tau ... tháng năm xưa của tuổi dại khờ ... nghe nhỏ ...

Mầu Hoa Khế Oct-2011