Sunday, October 3, 2010

Mùa Hạ quá xa


Bây giờ là tháng mười
Em lại bắt đầu ngồi chờ tình thơ anh viết
những ngôn ngữ chất đầy cao ngất
chỉ có anh mang vào thơ làm đẹp cuộc đời
để cho em gối mộng thả trôi
bềnh bồng trên giòng sông êm ái
em bỗng biến thành là cây cỏ dại
mong manh trong hơi thở của anh
hay em sẽ là một con trăng
khuyết nửa mảnh để thơ anh đầy thương nhớ
anh lại về đứng giữa mù sương trắng xoá
khẳng khiu nỗi buồn kỷ niệm chia nhau
Anh ơi ... từng giọt mưa là từng giọt đau
nhỏ xuống hồn em muôn vàn nhói buốt
có tình yêu nào mà không lần trượt ngã !?
cho nhớ nhung thêm ngày tháng thiết tha
mình gặp nhau mùa Hạ quá xa
trong tâm tưởng đã hoá thành xa lạ
em vẫn biết ký ức đâu dễ chạm
nên lạc loài theo sóng vỗ ra khơi
tháng mười rồi , tháng mười vẫn chơi vơi
và anh nữa vẫn lặng im tiếng gọi
giữa chúng ta vẫn chỉ câu chấm hỏi
đáp số là mòn mỏi một mùa xưa
mưa vẫn bay khúc khích tiếng ai cười
em cúi mặt với thành sầu ngất ngưỡng
góc phố khuya ánh đèn đường vàng vọt
tiếng hát ai một tình khúc ngọt ngào
tình chưa về nên tình mãi lao đao
bước hụt hẫng bên đời sao lặng lẽ ...

Mầu Hoa Khế Oct 2010

Saturday, October 2, 2010

Hẹn Hò . Nhạc Phạm Duy .Hát Mưa Phố Núi



http://www.box.net/shared/kirpllpboi

HẸN HÒ


Cả cái tỉnh nhỏ đang xôn xao ồn ào bởi nguồn tin vừa truyền miệng từ người này qua người khác . Tin cho biết vợ nhỏ của ông Cả Thân vừa được người chài lưới thường ngày đi đánh cá ven sông tìm thấy . Vẫn là những buổi sáng như thường lệ , anh Mạnh thấy cơn mưa lất phất từng hạt nhỏ , bầu trời vẫn còn tối đen ,không gian đang bắt đầu giá buốt bởi mùa đông sắp tới . Anh từ cái chòi tranh lụp xụp sát gần bên dòng sông mà ngọn đèn dầu ánh sáng còn leo lét chỉ vừa đủ soi trong túp lều chật hẹp, bóng một người đàn bà già nua tóc trắng phơ , đang lui cui chụm lửa để nấu mấy củ khoai , tiếng mạ anh cất lên

_ rứa không chờ khoai chín rồi mới đi thả lưới hỉ ?

Mạnh với tay lấy cái áo tơi vừa mặc vô người vừa trả lời

_ trời sắp có giông con đi cho sớm , lạy trời ôn cho mẻ cá lớn để đi đổi gạo , thôi mạ ở nhà hôm ni đừng ra chợ nữa , mấy mớ cá khô hôm tê chị Vinh nói chút ghé qua nhà mình để mua rồi .

Mạ anh miệng cười móm mém vì chẳng còn cái răng nào cả

_ rứa hỉ ,chị Vinh răng mờ tốt bụng cứ giúp mạ con mình riết ,ừ con đi mau cả mưa to .

Con đò chỉ cách căn chòi lá không bao xa , Mạnh ra tới vội đẩy chiếc xuồng nhỏ xuống nước , thường ngày chỉ một cái đẩy nhẹ là xong nhưng sao hôm nay thấy như bị vướng phải vật gì đang cản lại , trời còn tối thui đưa bàn tay ra còn không thấy nhưng với đôi mắt của một người còn trẻ , còn rất tinh anh , anh đã nhận ra vật cản đầu chiếc ghe cho anh cảm giác như vật cản đó là thân thể của một con người . Trong phút giây quờ quạng anh vớ trúng mái tóc dài của một người phụ nữ làm cho anh rúng động cả người , cái thân đàn ông làm nghề chài lưới to lớn vạm vỡ thế kia cũng vụt bỏ chạy bay vô nhà để kêu cứu tới mạ mình .

Cả hai mạ con cùng nhau run sợ vội vã đi trong cơn mưa đang chuyển mình trút xuống xối xã để tới đồn cảnh sát báo tin . Thế là đèn đuốc được thắp sáng rực cả một khúc sông , thành phố nhỏ nên tin truyền lan thật mau , cảnh sát sau khi thi hành phận sự đưa người đàn bà vắn số về nhà xác thì được xác nhận ngay đó là người đàn bà đã bị mất tích gần 3 ngày do thân nhân báo án để tìm kiếm . Xác đã bị trương sình , gương mặt dị dạng nhưng những đồ mặc trên người và sợi dây chuyền nơi cổ rất dễ dàng cho thân nhân nhận diện .

...

Người chết là vợ nhỏ của ông Cả Thân một người đàn bà thật hiền lành , hiền tới độ giống như một người khờ khạo , bà đã có với ông Cả Thân hai mặt con trai . Xuất thân con nhà bình dân cha làm thầy giáo dạy học , cha lạnh lùng nghiêm khắc kỷ cương ,mẹ thương con nhưng chỉ biết nghe theo chồng một phép không dám trái lời , từ thuở nhỏ đã sống vô khuôn phép nên làm việc gì cũng hoàn toàn lệ thuộc vô sự bảo ban của cha , bà là một người hoàn toàn không có chủ kiến . Rồi một cuộc hôn nhân được áp đặt không vì tình yêu , bà cúi đầu vâng lời cha mẹ về làm vợ nhỏ của ông Cả Thân . Sống trong một căn nhà rộng lớn đẹp đẽ nhưng phần của bà chỉ có một căn phòng nhỏ nằm biệt lập ở cuối khu vườn , bà được bà vợ lớn cho phép chồng cưới về để làm một cái máy sanh con trai dùm cho bà vợ lớn đã không còn sanh nở được nữa .

Bà chưa hề biết thế nào là tình yêu , bà không có bạn bè để tâm sự , từ ngày lấy chồng cha mẹ ngại ngùng cũng không dám bước tới thăm viếng con gái , rồi với quan niệm cũ rích " con gái lấy chồng như nước đổ ra ngoài " , bà cũng không oán trách cha mẹ đã gả bán con bởi một món nợ tiền lời quá lớn không sao trả nổi . Hiền lành và khờ khạo bà coi như đã làm xong hiếu đạo với mẹ cha , với chồng bà cũng làm xong bổn phận .

Mười năm trôi qua , cái tỉnh nhỏ nhưng ít khi ai gặp mặt được người vợ nhỏ của ông Cả Thân , rồi cuộc sống bình lặng trôi cho tới hôm cơn bão dữ dội từ đâu thổi qua làm ngã nghiêng cây cối , trong khu vườn của bà vợ nhỏ cũng bị ảnh hưởng lớn cần có người tới dọn dẹp thì Mạnh được muớn tới làm công việc đó . Khu vườn rộng lớn đầy cây ăn trái cho chủ nhân thu hoạch mỗi năm rất khá . Thấy Mạnh khoẻ như voi ông bà Cả Thân rất hài lòng mướn anh để trông coi vườn tược , cứ một tuần là Mạnh đến làm việc , căn nhà cuối vườn Mạnh biết đó là căn nhà của người vợ nhỏ của chủ nhân nên Mạnh cũng thường ít đi qua ngoại trừ những lúc cần phải tỉa cành của mấy cây kiểng trước sân nhà .

Mạnh ít khi thấy người chủ nhân trong đó nhưng Mạnh nghe người ăn kẻ ở thầm thì về người đàn bà có một số kiếp không may khi bước chân vô căn nhà này , một người có nhan sắc nhưng vì bà vợ lớn của ông Cả quá ghen tuông nên ông Cả cũng không dám bén mảng tới lui . Hai đứa con trai được sinh ra đã bị tách khỏi lòng mẹ đẻ để làm con chính thức trong khai sinh của bà vợ lớn . Người đàn bà chịu thua thiệt mọi bề , những đứa con là niềm an ủi cuối cùng cũng bị tước đoạt đi mất .Sự chịu đựng của con người đã đến mức cuối cùng cũng phải bùng nổ , nhưng bản tánh yếu hèn , cô độc nên đã hoá ra cuồng dại .

Từ đó người sống trong thành phố có dịp đi ngang qua nhà ông cả Thân thường nghe vào giữa đêm khuya tiếng khóc thật ai oán kéo dài một dạo rồi thay vào đó những tiếng cười man dại và người đàn bà đã có những hành động chẳng khác nào một người hoàn toàn mất trí . Bỗng dưng từ ngày có người đàn ông xuất hiện trong khu vườn thì tiếng khóc và tiếng cười như không còn nữa , thay vào đó là tiếng hát thật du dương giữa những đêm hôm khuya khoắt .Chuyện của người điên đã như một thói quen hằng ngày nên cũng chẳng có gì lạ lùng đế phải quan tâm đến nữa . Mạnh vẫn theo thời khoá biểu định sẳn để đến làm những công việc của mình ,công việc kéo dài được nửa năm thì có một buổi sáng loay hoay dọn dẹp nhưng cây cối vẫn cắt bỏ chưa xong , Mạnh cố gắng làm cho đến khi chiều xuống thì mới ngừng tay , đang cúi xuống giếng để múc nước lên rửa mặt trước khi ra về , vừa ngửng đầu lên Mạnh giựt mình suýt làm rơi gầu nước vì bên cạnh Mạnh người đàn bà xuất hiện thật bất ngờ , Mạnh trố hai mắt không tưởng tượng nổi người đàn bà mà người ta cho là mắc bệnh tâm thần đang nhìn Mạnh với ánh mắt thật dịu dàng , rồi khi thấy Mạnh nhìn sửng lại thì bối rối bỏ chạy khuất sau mấy hàng cây .

Từ buổi gặp gỡ đó Mạnh cảm thấy thương cho con người vô cùng bất hạnh đó , từ lòng thương hại theo thời gian , Mạnh bỗng cảm thấy trong trái tim thật hồi hộp mỗi khi đến nơi khu vườn , có chút gì bâng khuâng lướt ngang qua trong những suy nghỉ và mái tóc thật dài khi gió thổi bay chạy vội về phía khu vườn bỗng biến thành sự mong nhớ tự lúc nào Mạnh cũng không hay rồi từ đó hình bóng người đàn bà đã như sương khói cứ luôn mơ hồ len vào trong giấc ngủ của Mạnh .

...

Và buổi sáng hôm nay với cơn mưa mùa đông bắt đầu dội ào xuống cùng đèn đuốc sáng trưng nơi Mạnh phát giác ra xác chết , chỉ không đầy mấy tiếng đồng hồ sau thì Mạnh biết thật rỏ ràng cái xác chết đó là của người đàn bà trong căn nhà cuối vườn , là vợ nhỏ của ông Cả quyền uy nhất vùng .Là người mà Mạnh vẫn hằng mơ thấy trong giấc ngủ đầy mộng mị .
Lòng Mạnh nhói đau như vừa bị một mũi tên xuyên trúng qua ngực , anh trở về ngồi trên chiếc xuồng nhỏ chèo ra giữa lòng sông . Dòng sông dưới cơn mưa tầm tả , con sóng nhỏ lặng lờ với những hạt mưa rơi như những dòng nước mắt từ trời cao tuôn xuống để khóc thương cho người hồng nhan bạc mệnh . Mạnh hình dung ra bóng dáng người đàn đang buông mình trôi trên dòng sông rồi từ từ chìm xuống lòng sông sâu hun hút , hình dáng của mặt nước vừa có chút ánh sáng loang loáng như mái tóc mây dài của người đàn bỏ chạy khuất sau mấy hàng cây đang hiện ra trước mắt Mạnh , những dòng lệ nóng hổi chảy dài ra từ khoé mắt rồi tiếng nói anh bật thốt trên môi .

_ răng mờ tội rứa hở trời !...

Cả ngày hôm đó Mạnh không lưới được một con cá nào cả . Sau bốn mưới chín ngày của người chết , nhà ông Cả kêu Mạnh tới bảo vô thu dọn trong căn nhà của người chết , có một số đồ cần đốt nếu Mạnh thích thì họ cho giử lấy . Mạnh chỉ xin cái gối nhỏ đan bằng mây của chủ nhân , thủ công thấy đẹp và khi nhìn Mạnh có một cảm giác thật yêu thương . Một thời gian sau thì dư luận cũng im tiếng , chuyện một người điên tự vẫn cũng trôi vào quá khứ , nhưng riêng Mạnh thì thường hay có những giấc mơ giống nhau bị lập đi lập lại . Dòng sông thì mỗi ngày mỗi đối diện đâu có gì lạ lùng đâu mà trong giấc mơ lại cứ luôn nhìn thấy giòng sông , hôm nào năm mơ tỉnh dậy Mạnh thấy cả người mình đổ mồ hôi dầm dề như từ dưới sông trở về .Điều kỳ lạ trong giấc mơ lúc nào cũng thấy giòng sông dưới cơn mưa bay bay và tiếng sóng rì rào như tiếng hát của một người . Mạnh dầu là đàn ông cũng đâm ra sợ hải , anh nghỉ hay người đàn bà đó muốn về đòi lại cái gối ? Anh mang cái gối ra ngắm nhìn lần cuối trước khi đốt đi để trả lại cho chủ nhân , nhìn xong rồi lắc qua lắc lại , anh có cảm giác như có cái gì được giấu bên trong . Lòng tò mò trổi dậy , anh tìm một thanh tre mỏng rồi tách khe hở của cái gối cố moi một tờ giấy được nằm trong đó . Hồi hộp và kiên nhẫn anh đã lôi ra được một tờ giấy với những hàng chữ , Mạnh chỉ vừa học xong tiểu học , vốn học hỏi cũng đủ để biết lá thư đó viết cho ai .


Ngày ... tháng ... năm ...

Bắt đầu ngày anh đến trong khu vườn , tôi đã bắt đầu có chút niềm vui với cuộc đời ,niềm vui nửa năm qua đối với tôi trời đất đã quá ân huệ cho tôi rồi . Tôi không biết anh vô tình hay anh né tránh vì biết tôi là một con điên ?, nhưng đâu có sao bởi mỗi lần nhìn thấy anh là tôi đã cảm thấy đó là một nỗi hạnh phúc lớn lao . Anh cứ đứng ở vị trí của anh và tôi vẫn ở vị trí của tôi . Tình yêu mãi đến bây giờ tôi mới được hiểu và được nếm trãi thế nào là chờ đợi và nhớ nhung .Tôi nghỉ một người yêu là quá đủ cho cả hai . Tôi sẽ ôm hình bóng anh theo tôi mãi mãi bởi kiếp này chúng ta phải đầu hàng số phận mà thôi ? tôi chỉ cho anh nhìn thấy tôi một lần để ghi nhớ kiếp sau mà tìm kiếm lại tôi , đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trước khi tôi chọn lựa bằng cách tự kết liễu đời mình . Tôi sẽ không để cho anh chứng kiến ngày tàn tạ của một kiếp người , tôi đi trước anh một bước và hẹn cùng anh ở một thiên thu nào đó ...nhớ chờ đợi nhau .

...

Mạnh ngồi chết sửng trên tay buông thỏng lá thư , gió bờ sông thỏi tốc vào căn liều vang lên những âm thanh kẻo kẹt . Đau khổ đang đè nặng trên trái tim , nước mắt nhoà nhoẹt đầu óc lùng bùng lại nhấn chìm anh vào một trạng thái bay bỗng lên cao rồi như một cánh diều đứt dây chao lượn vật vờ trên giòng sông tối đen lặng lờ không tiếng động . Giấc ngủ buổi trưa mê mệt và khi tỉnh dậy thì trời đã về chiều . Mạnh lững thửng bước về phía dòng sông , đứng chìm đắm vào bóng hoàng hôn lan rộng , anh nhìn thấy giữa giòng sông như có cánh tay của ai đang đưa ra vẩy nhẹ và mơ hồ trong gió có tiếng thì thầm ... lại đây ... lại đây . Mạnh bước chân xuống mặt nước vừa khóc vừa cất tiếng gọi tên của một người ... Tịnh Yên ... Tịnh Yên




MầuHoaKhế.Oct.2010

Thursday, September 30, 2010

Đ Ứ A T R Ẻ C ON và G I Ò N G S Ô N G



Ông đã trở về thật âm thầm lăng lẽ như giòng sông thơ ấu có hôm đứa trẻ con giận dỗi ngồi buồn bả cô đơn bên bến bờ mọc đầy lau sậy . Đứa bé con một mình không biết từ lúc nào đã có những giây phút trầm tư im lắng . Đôi mắt biết nói , biết cười đôi khi lại u uẩn lạ thường , có lẻ từ tiền kiếp nào xa xôi chạm sước vào một nỗi chia lìa đau đớn , sự đớn đau chắc phải sâu đậm như một vết khắc sắc nét trên bia đá mặc cho hàng ngàn thế kỷ trôi qua , mặc cho bụi bám rêu xanh, vết khắc kia vẫn ngạo nghễ tồn tại như một lời nguyền bám theo số kiếp .

Giòng sông êm đềm với những tiếng sóng lay động rì rào như giọng nói dịu dàng quyến rũ an ủi đứa trẻ con thố lộ những nỗi niềm giấu kín trong tim . Ông đã trở về như giòng sông đang trôi chảy qua cơn mơ xanh ngắt màu tin yêu . Đứa trẻ con bỗng bước hụt một bước chân , thì ra những tháng ngày ông biền biệt tăm hơi chỉ để trở về với trái tim chới với , trượt ngã của một nỗi mất mát chia lìa . Vẫn là những lối mòn miên viễn thương đau . Ôi thật là xót xa , tôi đang ngậm ngùi cho ông? hay tôi đang ngậm ngùi cho chính tôi !? bởi chúng ta là hai thực thể không liên quan mà sao cái đau nhói lại phát xuất từ một trái tim ? . Ông đang đau có nghĩa là tôi cũng đang đau ông có biết không ?

Đứa trẻ con làm sao có thể rời xa giòng sông , bởi nó biết chỉ có giòng sông mới biết lắng nghe những sự khắc khoải u buồn của nó . Giòng sông đang đứng lại cùng tháng chín hấp hối trước những giờ khắc mong manh để vẫy tay tạ từ rời bỏ đi xa . Đứa trẻ con chợt cảm thấy xa lạ quá khi soi bóng mình xuống giòng sông , tiếng sóng vỗ đập vẫn rì rào quyến rũ nhưng bây giờ nhưng thanh âm đó vang vọng như tiếng của chiếc phong linh lung lay trước gió . Đứa trẻ con bỗng hoá thành sương khói đang bềnh bồng trôi trên giòng sông nhưng giờ đây đã hoá thạch lạnh lùng ...



MầuHoaKhế Sep.30.2010

Tuesday, September 28, 2010

CON GÁI YÊU



Tôi có ý định muốn viết về đứa con gái lớn của mình , đứa con này là tất cả lẻ sống của cuộc đời tôi . Tôi cứ lần lựa mãi vì không biết phải bắt đầu từ đâu , trong câu truyện có cái tựa là Ông Tư Đờn , một câu chuyện trong muôn ngàn câu chuyện của những người đi vượt biên trên đại dương mênh mông trùng trùng nguy hiểm . Cháu là bé Cà Na trong truyện nhưng khi qua tới nước Mỹ thì được gọi là Ni Na , đứa con gái đầu lòng rất tội nghiệp của tôi đã được sinh ra sau cuộc đổi thay vận mệnh của cả một đất nước .

Được sanh ra trong sự nghèo đói khốn khổ tận cùng , người mẹ trẻ như tôi vụng về nuôi con chút nữa làm con mất đi sinh mạng vì có một lần đã như một vết chàm được khắc sâu đậm giữa trái tim tôi , đó là lần cháu bị nóng sốt lên cao ,tôi cầm trên tay một loại thuốc màu hồng hạ sốt không nhãn hiệu , mua qua tay những con buôn lén lút , nhưng vì sự nhầm lẫn của con buôn họ đã đưa cho tôi cũng là những viên thuốc màu hồng nhưng lại là những viên thuốc ngủ . Trong lúc con gái sốt cao , người mẹ khờ khạo đã không phân biệt cho con uống vào .

Viết tới đây thì trái tim của tôi như lổi đi một nhịp đập , tôi ôm ngực và nước mắt cứ ứa ra , nước mắt đã chảy suốt theo tuổi đời của con khôn lớn . Tôi không có lấy một chút kinh nghiệm trước tình trạng ốm đau của con .Khi con không thể mở mắt vì độ thuốc ngủ , tôi cứ nghỉ con nhõng nhẽo không chịu dậy ăn cháo , rồi vì cuộc sống tôi phải gửi con cho đứa em gái để lo ra ngoài chạy cơm gạo cho ngày mai . Lúc quay về thì cả nhà cho biết cháu được đưa vào bệnh viện cấp cứu vì tròng mắt như đã trợn trắng , tôi rụng rời tay chân leo lên xe đạp , vừa đạp xe vừa khóc ,nước mắt mờ nhoà đi trong sự hốt hoảng bàng hoàng .

Tới bệnh viện đứa em gái chạy ra hổn hểnh cho biết thuốc cho cháu uống là thuốc ngủ quá nặng liều . Bác sĩ với gưong mặt đăm chiêu nói nếu đêm nay ở phòng cấp cứu cháu không đi tiểu được là coi như cháu sẽ qua đời , rồi quay sang tôi mắng không tiếc lời , tôi mếu máo chắp tay van xin bác sĩ hãy cứu con tôi luôn miệng . Cả đêm hôm đó , bên ngoài mưa bắt đầu rơi tầm tả , bệnh viện cho tôi một cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh gường con , cứ hai phút tôi đưa tay vào để kiểm soát coi cháu đã đi tiểu được chưa , tôi ngồi suốt đêm không rời con dẫu một giây phút nào cả .Tôi chỉ biết đọc kinh cứu khổ cứu nạn của Quan Thế Âm Bồ Tát , tới khi trời bắt đầu sáng , con tôi đã đi tiểu ra tấm khăn lông , tôi mừng quá gọi cho y tá biết và họ chúc mừng tôi cho biết con bé đã qua thời kỳ nguy hiểm , họ sẽ đưa cháu ra khỏi phòng cấp cứu để về ở phòng bệnh khác .

Sáng sớm em gái vô lại bệnh viện mang theo những đồ dùng cá nhân vì tôi còn phải ở lại với con . Đã qua cơn nguy hiểm nhưng cháu vẫn chưa mở mắt được , mắt còn mỏi do thuốc ngủ gây nên , tôi chăm sóc cho con trong sự túng thiếu nghèo khổ , bửa cơm của bệnh viện chỉ ăn để sống , gia đình tôi lúc bấy giờ có muốn giúp cho tôi cũng phải chật vật vô cùng . Con tôi sau bảy ngày nhờ có nước biển nên da dẻ hồng hào lên đôi chút , còn tôi thì xanh xao gầy ốm , bồng con trên tay trở về nhà với cõi lòng thấp thỏm với tương lai mịt mờ .


Rồi từ những cơ duyên này tới những cơ duyên khác, giúp tôi nuôi con với những tháng ngày như sa xuống dưới tầng cuối địa ngục . Hai mẹ con tôi không hề rời nhau , cùng bên nhau chịu đựng biết bao nỗi khổ thiếu thốn mọi bề . Có nhiều lúc con hư vì thèm ăn , thèm mặc đánh con mà lòng tôi đau như cắt ,hận mình đã để con ra đời không đúng lúc . Con gái mới năm tuổi đầu đã biết thỏ thẻ với mấy dì : mẹ đánh con đau nhưng con không bao giờ giận mẹ , con thương mẹ lắm " . Và đứa con biết điều biết chuyện vẫn luôn muốn sống gần bên tôi, khi mà những năm tháng về sau này ,đời sống ổn định đôi chút, có cô em điều kiện sống khá giả hơn muôn thu nhận cháu làm con nuôi , nhưng cháu vẫn không màng chỉ muốn cơm canh đạm bạc bên mẹ .

Năm 1990 chúng tôi được đi qua Mỹ theo diện đoàn tụ , đứa con gái lớn học tiếng Nga tại Việt Nam đã đổi qua tiếng Anh thật không làm khó gì cháu được . Hai ngày cuối tuần cháu theo bạn học đi làm thêm với công việc đứng bán hàng ở chợ trời để mang hết tiền công về đưa cho mẹ không giử lại một đồng nào cho riêng mình .

Tôi phải nói là rất hãnh diện về cháu ,cháu học rất giỏi ,rất cố gắng và chưa bao giờ nản lòng trong đời sống khó khăn khi mới qua xứ người ,có những buổi sáng mùa đông , cùng đứa em học cách xa trường của chị bốn đoạn đường , cả hai vừa đi vừa nuốt vội ly mì ăn liền , đưa em an toàn đến trường xong mới quay trở ngược lại trường của mình . Bốn mùa xứ người cháu vẫn kiên trì thay mẹ lo lắng cho em ,vui vẻ lạc quan chia sớt cùng gia đình từng ngày tháng lặng lẽ trôi qua với mơ ước sau này có việc làm tốt để nuôi mẹ .


Hiện giờ trong lúc kinh tế nước Mỹ đang bị khủng hoãng ,con số thất nghiệp lên cao đến chóng mặt , cháu vẫn có một chổ làm vững vàng với chức vị quan trọng . Tôi qua Mỹ học được cái câu " những điều riêng tư " nên không nói về chức vị của cháu hiện tại chỉ muốn nói cuộc đời đã mở rộng cánh cửa cho mẹ con tôi , những nơi con tôi đưa tôi tới tham dự là những nơi thật sang trọng và những người con tôi gặp gỡ là những người không dễ gì xin được một cái hẹn . Cuộc đời thật giống như một giấc mơ , đứa con tội nghiệp bé bỏng ngày nào đã mang khối óc và đôi tay thay đổi luôn cả định mệnh cho tôi và cho cả một gia đình .Tấm gương hiếu học ,cần mẫn sáng soi cho cả đám em noi theo . Nếu như cho tôi quay về lại quá khứ để sửa đổi số mệnh , tôi thà gian nan khổ cực để nuôi đứa con gái này , tôi nghỉ đây là viên ngọc quí mà ông trời đã ban cho tôi .


Con tôi vẫn quấn quít bên mẹ chưa chịu lấy chồng , mỗi lần nhìn con sửa soạn đi làm với cách ăn mặc lịch sự với gương mặt đầy tự tin , tôi cứ luôn chạnh lòng khi nhớ lại những năm tháng lầm than đã đi qua , rồi trong vô hình như có bàn tay ai siết chắt trái tim tôi như để luôn nhắc nhở tới những viên thuốc năm xưa suýt cướp đi sinh mạng của đứa con .Có lẻ cho tới chết tôi mới có thể buông ra cái nỗi ám ảnh vô cùng kinh hoàng đó .


MầuHoaKhế
Sep 28.2010

Sunday, September 26, 2010

Bài Không Tên Số 37_Vũ Thành An



http://www.box.net/shared/eal1ttp43v

Thơ và những ngày có nhau



Em nửa đời mới biết làm thi sĩ
Rất vụng về vần luật chưa thông
Anh cứ bảo khi nào có ý tưởng
Viết vội ngay kẻo chữ mênh mông

Em tập tểnh vài dòng muốn khóc
Muốn gieo vần thu bỗng hoá đông
Muốn hạ về nắng rơi trên tóc
Thì mưa đâu trôi thả theo giòng

Anh cười bảo cái cô bé ngốc
Thơ ngập tràn bên bé đó thôi
Tìm chi đâu để thấy xa vời
Để môi mím để mắt nhìn bối rối

...

Là chiếc lá buông mình chưa vội
Lững lơ bay như tình chẳng thành lời
Là trăng treo với nỗi nhớ đơn côi
Sương buốt giá trên cỏ mềm run rẩy

Là con tàu khuất xa bàn tay vẫy
Là giòng sông hoa khế rụng chơi vơi
Con phố xưa áo tím Huế một thời
Bên áo trận xanh ngời lên màu lá

Là bóng đêm để trầm tư vô tận
Thơ thoát thai đừng hạn hẹp ngôn từ
Chảy qua đồi như suối tóc mây buông
Theo cánh gió mặc thơ tuôn muôn hướng


Mầu Hoa Khế Sep 26.2010