
Ông đã trở về thật âm thầm lăng lẽ như giòng sông thơ ấu có hôm đứa trẻ con giận dỗi ngồi buồn bả cô đơn bên bến bờ mọc đầy lau sậy . Đứa bé con một mình không biết từ lúc nào đã có những giây phút trầm tư im lắng . Đôi mắt biết nói , biết cười đôi khi lại u uẩn lạ thường , có lẻ từ tiền kiếp nào xa xôi chạm sước vào một nỗi chia lìa đau đớn , sự đớn đau chắc phải sâu đậm như một vết khắc sắc nét trên bia đá mặc cho hàng ngàn thế kỷ trôi qua , mặc cho bụi bám rêu xanh, vết khắc kia vẫn ngạo nghễ tồn tại như một lời nguyền bám theo số kiếp .
Giòng sông êm đềm với những tiếng sóng lay động rì rào như giọng nói dịu dàng quyến rũ an ủi đứa trẻ con thố lộ những nỗi niềm giấu kín trong tim . Ông đã trở về như giòng sông đang trôi chảy qua cơn mơ xanh ngắt màu tin yêu . Đứa trẻ con bỗng bước hụt một bước chân , thì ra những tháng ngày ông biền biệt tăm hơi chỉ để trở về với trái tim chới với , trượt ngã của một nỗi mất mát chia lìa . Vẫn là những lối mòn miên viễn thương đau . Ôi thật là xót xa , tôi đang ngậm ngùi cho ông? hay tôi đang ngậm ngùi cho chính tôi !? bởi chúng ta là hai thực thể không liên quan mà sao cái đau nhói lại phát xuất từ một trái tim ? . Ông đang đau có nghĩa là tôi cũng đang đau ông có biết không ?
Đứa trẻ con làm sao có thể rời xa giòng sông , bởi nó biết chỉ có giòng sông mới biết lắng nghe những sự khắc khoải u buồn của nó . Giòng sông đang đứng lại cùng tháng chín hấp hối trước những giờ khắc mong manh để vẫy tay tạ từ rời bỏ đi xa . Đứa trẻ con chợt cảm thấy xa lạ quá khi soi bóng mình xuống giòng sông , tiếng sóng vỗ đập vẫn rì rào quyến rũ nhưng bây giờ nhưng thanh âm đó vang vọng như tiếng của chiếc phong linh lung lay trước gió . Đứa trẻ con bỗng hoá thành sương khói đang bềnh bồng trôi trên giòng sông nhưng giờ đây đã hoá thạch lạnh lùng ...
MầuHoaKhế Sep.30.2010
