Monday, March 14, 2011

Cho Lần Cuối



http://www.box.net/shared/jvxp5s9huy

CHO LẦN CUỐI

Sáng tác : Lê Uyên Phương
Trình bày:Mưa Phố Núi

Giờ này còn gần nhau,
gần thắm thiết trong mối sầu
Gần bối rối biên giới từ lòng đau.
Giờ này còn cầm tay,

cầm chắc mối duyên bẽ bàng
Cầm chắc mắt môi ngỡ ngàng
Cầm giá buốt thương đau,
ngày mai ta không còn thấy nhau.

Bàn tay năm ngón suông đem vào nhau hẹn sau.
Bàn tay năm ngón suông đem vào nhau mộng mau
Ngoài trời mưa, mưa hoài, gió mưa nặng nề
Người ngồi nghe xa cách đá xanh ơi mỏi mòn

Lệ ngập ngừng bờ mi,
giọt nước mắt lăn nỗi buồn
Giọt nước mắt xa cách vời vợi trông
Giờ này còn nhìn nhau,

nhìn đắm đuối như suối bền
Nhìn suốt kiếp như chết mòn,
nhìn hấp hối thương đau
Ngày mai ta không còn thấy nhau

:emoticon-anime-053:

Tuesday, March 1, 2011

Thuở biết làm thơ




LẶNG THẦM YÊU EM


Cành nghiêng bởi gió lã lơi
Em nghiêng đôi mắt ... anh rơi mất hồn
Em về chân bước dập dồn
Anh theo lặng lẽ chiều hôm âm thầm

Tình anh trải ấm mùa Xuân
Gọi ngàn cánh én tỏa ngần sắc hương
Gom mây ngũ sắc vô thường
Kết tà áo lộng yêu đương em quàng

Chở thêm chút nắng hanh vàng
Hong bờ tóc mộng bạt ngàn hương hoa
Ve sầu rộn tiếng hát ca
Phượng hồng đỏ thắm Hạ qua chói lòa

Ru em ngoan giấc chiều tà
Mùa Thu trước ngõ nhẹ nhàng lá bay
Hòang hôn nhuộm tím cơn say
Đường khuya bóng nguyệt quắt quay nỗi niềm

Sầu đông tuyết trắng một miền
Hắt hiu ngọn nến nghe mềm nhớ nhung
Chiêm bao tay với muôn trùng
Bốn mùa em ngự chập chùng ý thơ


TƯỞNG VỌNG


Nghìn trùng tưởng vọng héo mòn
Sóng dồn xa tắp mảnh cồn chơ vơ
Anh hòn đá cuội mãi chờ
Trăng trong đêm trắng mờ xa nẻo về

Em từ trong cõi hoang mê
Lá mùa thu chết bốn bề quạnh hiu
Âm vang vọng một tiếng tiêu
Mây giăng tím biếc gọi chiều chơi vơi

Em về giữa một mảnh đời
Tóc thề buông xõa gọi mời đắm say
Em về ôm một vòng tay
Trong niềm hạnh phúc đã bày chia ly

Anh thành một kẻ cuồng si
Chờ em trắng cả lối đi hẹn hò
Bài thơ tưởng vọng vẫn còn
Lăn theo triền dốc đau mòn thời gian


CHUYỆN TÌNH QUỲNH HƯƠNG


Và có thể từ trong vô lượng kiếp
Em tiền thân là một đóa hoa quỳnh
Nở thầm lặng trong những đêm trăng khuyết
Anh ngẩn ngơ ngắm mãi nụ hoa xinh

Hương quỳnh hoa ngào ngạt hé đón mời
Ngọt men rượu lời thơ anh tuôn trãi
Trong giấc mộng cả một đời chờ đợi
Em thoát thai chân nhẹ bước gót hài

Duyên gặp gỡ từ bài thơ vang vọng
Hình dáng em lộng lẫy giữa hồn anh
Người con gái u buồn trong nhân ảnh
Tự kiếp nào tình đã cuốn vây quanh

Rồi chợt đến như mây như sương khói
Niú làm sao trong cõi nhớ bao la
Như chim uyên về khóc cuối giang hà
Nhỏ từng giọt ngược dòng qua bến cũ

Em đã đến từ thiên thu vạn dặm
Anh có chờ tay niú với thời gian
Màu aó trắng mà em vẫn thường mặc
Từ tinh khôi trong tựa giọt sương mai


GIÁNG SINH XƯA


Gió heo mây thổi về se cơn lạnh
Đường phố giăng đèn đón chúa Giáng Sinh
Hàng thông xanh ngàn ánh sao lấp lánh
Rọi mù loà nỗỉ nhớ đã nằm yên

Đông lại đến bên thềm hoa dâú mặt
Cuộc tình buồn khe khẽ gọi tên nhau
Tà aó xưa duyên dáng đẹp sắc màu
In sâu đậm đêm ghi lời ca thánh

Bài tình thơ ngời xanh màu ngọc bích
Vẫn còn đây trang trọng một chỗ nằm
Góc tim nhỏ dòng máu còn thắm đỏ
Mỗi đường dây rung động của tháng năm

Cơn mưa chiều nay gợi nhớ xa xăm
Quán trưa vắng nơi hẹn hò một thuở
Những vòng xe Sài Gòn bừng cơn nắng
Dòng sông đêm tỏa bóng ánh trăng rằm

Gió thì thào hoa lá ngủ say êm
Tay đan ấm hương nồng thơm mái tóc
Thời gian đứng trong không gian yên lặng
Để lắng nghe rộn rã nhịp tim yêu

Em quay về và chuyện của chúng mình
Như xếp lại lãng quên cùng thế kỷ
Ngày qua đi nhìn chiều xuống im lìm
Đong nỗi nhớ khi bầu trời dâng tím

Tìm lại gì mùa Giáng Sinh kỷ niệm
Tuyết rã tan theo ảo ảnh chia ly
CaLi buồn đêm hoang vắng đầy thêm
Trong giá buốt sầu dâng bên chăn gối


CÓ MỘT LẦN

Có một lần đã trở thành huyền thoại
Đường sương bay áo trắng xóa góc trời
Phút ngậm ngùi khi gương mặt bôi vôi
Lời tha thiết đóng băng thành phiến thạch

Cuộc tình tàn vết rong rêu trên vách
Vẫn còn đây dù xa cách mảnh đời
Tóc xõa dài đếm từng sợi buông lơi
Làm sao trả nợ đã vay tiền kiếp

Ta vẫn đi đường song hành nối tiếp
Điểm cuối cùng là khoảng trống mênh mông
Như biển khơi lấp lánh ánh cầu vồng
Chân trời tím mang sắc màu tuyệt vọng

Hãy ngủ yên một tháng giêng xa vắng
Phút tình cờ chìm đắm cả hồn thơ
Mộng tường vi đã ngăn cách đôi bờ
Ngày vọng tưởng hương dã quì vàng úa


SOI LẠI CUỘC TÌNH


Đừng đập phá mảnh hoàng hôn biêng biếc
Đừng đập tan đêm tha thiết gọi mời
Vầng trăng về soi ánh mắt xa khơi
Ngàn tinh tú đang nhắn lời thương nhớ

Đừng ngăn giữ mặc suối tuôn dòng lệ
Cho tóc thề bay theo gió u mê
Để tình yêu theo lối ngõ quay về
Đêm tịch lăng nghiêng vai mềm âu yếm

Đến với nhau đã một đời tìm kiếm
Nửa trái tim tiền kiếp trót hiến dâng
Và tình yêu như định mệnh ân cần
Phút gặp gỡ chợt say trong đôi mắt

Đừng loanh quanh như trò chơi cút bắt
Để tháng ngày hiu hắt cả đời nhau
Nói yêu thương cho vạn vật tươi mầu
Bởi tình đã tự muôn ngàn kiếp trước


Mầu Hoa Khế

Những dòng thơ chơi vơi




ĐÀNH SAO

Nắng hanh ơi , nắng hanh
Góc phố chờ bỗng lạnh
Tà áo trong cô quạnh
Đâu chân người chạy quanh

Tình xanh ơi , tình xanh
Non yểu chết trên cành
Mong manh ơi, mong manh
Mình chia tay,đành sao !?


NỖI SẦU CÒN ĐÂY

Sáng nay ngồi bó gối
Lá úa rụng đầy sân
Vàng nỗi buồn mong đợi
Đỏ trái sầu rụng rơi

Sao như lệ đầy vơi
Tình đã buông tay lơi
Mong manh tàn nắng sợi
Hôn hoàng tím chơi vơi

Em chừ mất nụ cười
Anh dấu lệ trên môi
Định mệnh chia nhau tội
Cuộc tình đứt ngang trời


GIỌT BUỒN

Cho ta một giọt mưa buồn
Trên tay lặng lẽ soi hồn cô đơn
Tình rồi mỗi ngày xa hơn
Mà sao tình mãi chập chờn chiêm bao


MÙA YÊN LẶNG


Có một điều gì đỗ nát
từ những buộc ràng
sợi dây oan khiên
đốt lên thành ngọn đuốc
soi rõ tình ta với người...vô vọng
khi biển đời
đã cạn kiệt chờ mong
ta khánh tận cả gia tài thanh xuân
tâm hồn rỗng tuếch
tay trắng phủi sạch nợ nần
hãy để nơi đây
cho ta mùa yên lặng
mảnh vườn câm
trong vũ khúc điêu tàn
chút nắng chiều
le lói hắt ngang song
vàng vọt cả một không gian rêu phủ


TRÊN NHÁNH SẦU ĐÔNG


Tôi đã trở về...
làm chú sẻ nâu thầm lặng
trên nhánh sầu đông úa mục thời gian
trong nắng vàng hiu hắt
tôi tìm thấy mình một bóng
như sân ga muộn màng những chuyến xe đi qua
nhánh sầu đông không mượt mà
từ những búp chồi non
có lẻ số kiếp sẽ chia cùng chú sẻ nâu
bề dày nỗi đau
đang héo mòn tâm khảm
bội bạc chính từ dòng máu
đang cuộn chảy qua tim nhức nhối
những hệ lụy buộc ràng
tan loãng ra từng mối
bởi thực tế cuộc đời
không qua nổi danh lợi phù du
ảo ảnh làm đui mù đôi mắt
dòng máu biến thành chất độc
sắc cạnh như những ngọn dao
chặt đứt cội nguồn hanh hao bóng xế
dâu bể tang thương
con cái đoạn trường
khúc ruột chia đi trăm hướng
chú sẻ nâu bây giờ ngồi lại
bóng tà dương trên nhánh sầu đông
sụp đổ tan tành giấc mộng
kỳ vọng biến thành chiếc lá gầy úa
là đà rơi rụng xuống vũng lầy nhầy nhụa


NGƯỜI ĐÃ VỀ


Người đã về bên bến sông xa vắng
Tóc rũ buồn gió lộng tím chiều buông
Vọng xa đưa tiếng chuông gọi réo hồn
Kinh sám hối quấn vòng thân hệ lụy

Chân quị ngã ngước nhìn trăng niên kỷ
Tỏa sáng soi dìu dịu một nét mi
Tháng giêng xưa môi ghé chạm diệu kỳ
Vùng ký ức hằn vết tì chua xót

Đêm lũng sâu xé không gian mật ngọt
Giọt cường toan dẫy dụa rót cuộc tình
Mặt trời đen che khuất lối bình minh
Tim nghẹn đắng cuộc hành trình đơn độc

Bước trầm luân cuốn trôi theo cơn lốc
Người đã về... nước mắt khóc một ngày


CÔ ĐƠN


Tôi ngồi nơi góc phố
cô đơn nhìn người qua
vẫn làm người xa lạ
hai mươi năm nhạt nhòa
từng chuyến xe đi qua
màu xanh rồi màu đỏ
từng chuyện đời to nhỏ
theo nhịp gõ đường xa
hàng cây rũ là đà
những cành hoa sắc tím
những ô cửa đóng im
mặc lũ chim ríu rít
gió cuống quít chạy quanh
thành phố chìm sương lạnh
mặt trời lười thức dậy
xám ngắt cả màu xanh

tôi chợt thấy mong manh
dáng gầy trong tiền kiếp
áo lụa trắng thơ ngây
tóc mây sầu buông thả
trên bia đá lặng im
giữa một chiều dâng tím
tôi vẫn mãi kiếm tìm
trên dòng kinh cứu rỗi
nữa trái tim thống hối
ôm nỗi buồn trăm năm


VỀ ĐÂU

trăng vỡ tan rồi giữa đêm thâu
mặt nước chao nghiêng thấm nỗi sầu
bờ bãi tang thương không bến đậu
từ người tình lạc bước về đâu


NẮNG

Tôi một mình
giữa chiều hoang nắng úa
tia nắng vàng
bỗng hóa giọt tinh khôi
rớt trên vai
nụ hôn đầu một thuở
sót dư âm
mùa nắng vỡ xa vời

Tôi một mình
ôm sóng gió trùng khơi
mênh mông quá
biết nơi đâu bến đợi
nắng lung linh
rơi tóc mây buồn sợi
lao xao theo
cơn gió cuối chân trời

Ơi nắng vàng ,
một cõi vắng riêng tôi


DÃ qUỲ


Không nắng vàng trải mùa hoa nhung nhớ
Im góc đồi chiều sơn cước mù sương
Êm đềm du cơn mộng huyễn quỳnh hương
U tịch rớt đường sơn khê chùn bước

Phải là em của nghìn thu kiếp trước
Hắt hiu sầu vất vưởng dáng liêu trai
Oan khiên trôi trên cánh vạc mảnh mai
Nghiêng dốc núi loài dã quỳ man dại
Giọt trầm luân , từ em thoát hình hài


Mầu Hoa Khế

Những dòng thơ say





TÌNH SAY

Thì hãy cất lên tiếng thơ sầu
Rượu mềm môi nhạt mộng đêm thâu
Em về gót mộng hài in dấu
Tóc xõa bên lầu hoàng hạc bay

Em tự nơi nào bước qua đây
Mù sương đẫm ướt hồn lưu đày
Ôi mắt thu sầu vàng mấy kiếp
Vũ khúc nghê thường gầy gật say

Ta muốn em ơi dựa sát đầu
Nghe làn hương ủ tóc mây thơm
Nghe rừng hoa thở đêm huyển hoặc
Rợn gió âm hồn e ấp mơn

Ta muốn đêm dài cứ dài hơn
Lời kinh cuồn cuộn sóng giang hà
Tiếng thơ ai oán khúc cầm gãy
Rung chuyển tây lầu mái sương pha

Ta sợ bình minh rọi tả tơi
Một hồn ta đó nát tan rồi
Dòng thơ nuôi lấy linh hồn chết
Hãy thở dùm ta phút chia phôi


MUỘN ĐƯA CHÂN NGƯỜI

Người về thiên thể lung linh
Ngàn sao rơi rụng vân tinh chuyển mình
Sa mạc khép kín u minh
Chôn sâu đáy mộ chuyện tình đớn đau

Người về nhỏ lệ ngàn sau
Mối dây duyên nợ cuộn mau luân hồi
Tìm nhau trên cõi đời trôi
Sợ thiên thu cũng bồi hồi xót xa

Người về đồng chú kêu la
Lỡ tay đổ chén Mạnh trà lãng quên
Để đêm chuốc rượu say mèm
Ăn năn xin gối tóc mây buông mềm

Người về Nhật Nguyệt tối đen
Âm ba vang vọng tiếng kèn tiễn đưa
Tháng bảy trời đổ cơn mưa
Cầu ô gảy nhịp muộn đưa chân người


VẾT SẦU

Người đã đi về trong giấc mơ
Xanh xao môi hé nụ hôn chờ
Trăng vàng héo hắt bao đêm nhớ
Rụng xuống hồn thơ nổi ơ thờ

Tình gởi theo tình cuối chân mây
Mưa rơi từng hạt nhớ nhung đầy
Hạt vương khóe mắt khơi dòng lệ
Lặng lẽ trên tay nuối tình gầy

Bên nhau lần cuối khóc tình đau
Người đã quay lưng bóng nhạt màu
Nụ hôn từ biệt chừ băng phiến
Lạnh cả đêm nào... lạnh ngàn sau

Trả nhau giấc mộng chẳng bền lâu
Lạnh lùng theo sóng vội qua cầu
Trả bờ lau lách sầu cô lẻ
Thuyền rẽ bến rồi giữa đêm thâu


NHẬT NGUYỆT BUỒN NHƯ NHAU

Nhật dấu tình đau cuối chân trời
Giọt sầu le lói trãi chiều rơi
Muộn màng trên cánh hoa sim tím
Biêng biếc hoàng hôn rớt ngậm ngùi

Tương tư bóng Nguyệt mờ sương khói
Mòn mõi mặt hồ một nét soi
Tơ liễu buông mành lay gió nổi
Phím cung lỗi nhịp rượu ly bôi

Cô tịch áo bay tà nguyệt bạch
Lầu hoàng cánh vạc vụt mù xa
Trăm năm tình bỗng thành lạnh giá
Lãm Thúy vàng hoa mộng phôi pha

Quay lưng ánh Nhật mờ đêm tối
Nguyệt ngửa mặt cười lệ đầy vơi
Cuộc tình vô thủy trong nguồn cội
Rạn vỡ vành môi vừa chớm cười


NHƯ GIỌT SƯƠNG MAI

Người hỡi thôi nhớ nhung mà chi
Hãy quên như lá rớt hiên ngòai
Xin để tâm hồn yên ấm nghỉ
Mong manh tình chỉ giọt sương mai

Hãy nghe tiếng sóng dội vô bờ
Đau nằm bờ đá dấu tàn phai
Cát buồn lắng đọng từ muôn thuở
Gió cứ vô tình cuốn tung bay

Nhớ nhung chi nữa hởi người ơi
Từ xa nhau vỡ mảnh trăng rằm
Hồn thơ nhói buốt bao tâm sự
Thềm lạnh mong chờ bước ghé thăm

Đông đến khu vườn giá lạnh căm
Quỳnh hoa tháp cánh vút cung hằng
Xác xơ thóat kiếp nơi nhân thế
Hương cũng nhạt nhòa theo tháng năm

Trăng đã không về mâý bữa nay
Bên song cây lá trơ xương gầy
Sáng nay sương đọng còn lấp lánh
Thấp thóang mơ hồ những bóng mây

Đêm chúa ra đời đến thế gian
Hài nhi ngời sáng thánh thần vang
Lời ca thiên chúa bình an ngự
Cầu nguyện cho người bớt suy tư

Người nhé cho nhau những mỹ từ
Những vầng thơ đẹp nét trinh nguyên
Hãy lắng nhịp kinh trong thinh lặng
Tình đẹp muôn đời tình tái sinh


MỘT NỬA ĐỜI NHAU


Sợ là mây sẽ trôi đi bàng bạc
sợ ráng chiều vảng vất chút muộn màng
đưa tay níu thời gian buồn qua cửa
cũng tím màu hoàng hôn ngã bóng đêm

Trong khoảnh khắc cơn mưa ngày tháng hạ
thấm vào hồn cằn cổi nỗi cô đơn
nữa đời kia bỗng hiện hửu vô thường
cho mầu áo xanh ngời ngày yêu dấu

Tình chấp cánh dưới vực sâu hun hút
trên đỉnh cao đã trổ nhánh sầu đông
tình mênh mông theo ngọn sóng vô bờ
không biên giới tình đau lời tha thiết

Nửa đời nhau xin làm hoa bất diệt
tỏa hương đời cho mãi mãi ngàn sau
tay với tay lòng vào nỗi thương đau
cùng nhau trót sinh ra lầm thế kỷ

Trả cho ai một vầng trăng kỷ niệm
trên dòng sông đêm sâu thẳm rất nồng
một nửa đời tìm kiếm mãi long đong
vẫy tay nhé ... chạm đáy cùng tuyệt vọng


Mầu Hoa Khế

Saturday, February 26, 2011

Rồi Một Ngày




Rồi bỗng dưng một ngày rất yên lặng
Nguyệt thực về vây bóng tối cuộc tình
Người xô ta nằm dưới đáy mộ im
Ta hốt hoảng cùng cơn đau tuyệt vọng ...

Ta quị xuống với tay theo chiếc bóng
Tìm loanh quanh với bắt giữa hư không
Người quay lưng ...ta khản giọng tiếng lòng
Từ nghiệp vọng mênh mông sầu một cõi

Ta ngồi đây gọi chiều lên soi bóng
Dáng tình yêu gầy yếu trong nắng hồng
Ngươì phủ phàng gom mây kín mùa đông
Làm giông bão cho đất trời khua động

Ta van người bờ vai nghiêng rất rộng
Đã một thời say đắm mộng yêu đương
Có lẻ nào khép cánh cửa thiên đường
Bỏ ta lại giữa mù sương vây kín ...


Mầu Hoa Khế
Apr 2007

Wednesday, February 16, 2011

Ba mạ là Phật



Nếu như có người hỏi tôi : ai là người mà bạn ngưỡng mộ nhất ?. Tôi sẽ chẳng ngần ngại để trả lời đó là ba với mạ của tôi . Câu trả lời giống như một cô bé đang còn học lớp mẫu giáo có phải không ? . Đúng như thế mỗi khi tôi nhắc về hai đấng thân sinh ,thì tôi cứ muốn mình được bé bỏng trở lại trong những cảm xúc dạt dào của cả một thời tôi khôn lớn trên quê hương thương yêu , dưới mái nhà rộn rã tiếng cười thật đầm ấm bên ba mạ và các anh chị em của tôi .
...

Khi tôi bắt đầu có trí khôn , thì với ánh mắt thơ ngây , tôi nhìn thấy ba tôi là một người đàn ông rất vĩ đại . Thuở đó người mù chữ rất nhiều mà ba tôi đã lấy được mảnh bằng trung học của tiếng Pháp . Dáng người dong dỏng , đẹp trai không thua gì tài tử màn ảnh . Con nhà khá giả và nhất là rất có hiếu với mẹ là bà nội của tôi . Lúc đó nhà ba đang mở cửa tiệm bán cơm . Bà nội tôi nghe biết ở xóm trên cầu ga xe lửa , có đứa con gái con nhà dòng dõi ,nết na giỏi dang bếp núc , lại còn có nhan sắc rất xứng đôi với ba và nếu được cưới về ,sẽ về đây phụ dùm bà nội một tay trong việc quán xuyến cửa hàng .

Thế là ba vâng lời để đi cưới mạ về , nhìn bên ngoài thì rất hoàn mỹ gọi là xứng đôi vừa lứa . Nhưng khổ nổi về kiến thức hết sức chênh lệch vì mạ tôi chỉ mới học có lớp ba trường làng , thì ông ngoại mất . Bà ngoại tôi còn có cậu và dì nữa , nên mạ tôi bỏ học để lo phụ giúp cho bà ngoại trong việc trồng trọt hoa màu rồi mang ra chợ bán . Ông ngoại của tôi là một vị quan hiển hách trong triều đình của ông vua Khải Định , nghe đâu thuở nhỏ ông tôi thường đem mạ tôi vô cung trong Thành Nội để chơi với Hoàng Tử Bảo Đại . Một vị tiểu thư dòng tộc Tôn Thất nếu như ông ngoại còn sống , thì thứ con thường dân như ba tôi, chỉ là như con đỉa mà đeo chân hạc vàng thôi .

Của hồi môn mạ tôi mang về nhà chồng chỉ đúng có một cây kiềng vàng khắc chạm hình long phụng . Ông ngoại làm quan thanh liêm nhà cửa đơn sơ , nên khi ông mất của cải chẳng có gì để lại cho vợ con cả . Cũng may bà ngoại ngày xưa là thôn nữ nên quay trở lại với việc ruộng nương , cày cấy , trồng trọt để nuôi con cũng dễ quen tay và không mấy khó khăn .Ngày mạ tôi chuẩn bị về nhà chồng thì mới hay có anh cùng xóm để lòng mến thương mà không nói ra , mạ nói trước đó một ngày người đàn ông chờ mạ dưới bến sông khi mạ đi gánh nước , ông trao vội lá thư rồi hấp tấp bỏ đi với nét mặt rất đau khổ . Lá thư nói là sẽ đi tu và lời cay đắng chúc mạ tôi được hạnh phúc . Mạ sắp làm cô dâu nên rất sợ tai tiếng thị phi , vừa về tới nhà thì đốt ngay lá thư để quên đi cái cảm xúc thương tâm vừa chợt dấy lên trước tình yêu của một người .

Hôm sau mạ được ba đi cưới về rất đẹp lòng bà nội của tôi , nhưng mấy bà o thì ôi thôi vô cùng cay nghiệt , mạ tôi phải chịu đựng cái cảnh quần quật tối ngày vậy mà tiếng bấc tiếng chì cũng không tha . Mạ nói nghe riết cũng đâm ra lì luôn . Còn ba sau khi thành hôn cũng lo đi buôn bán hàng chuyến , thường mỗi lần đi cả tháng mới về . Vậy mà mạ tôi cứ năm một mà sanh như cây sai trái . Con cái ra đời được cái là đứa nào mặt mày cũng sáng sủa đẹp đẻ nên bà nội cưng lắm . Bà nội tôi ngày trước là cô đào hát bội , bà đẹp và hát hay nên được làm cô đào chính của gánh hát . Sống dưới ánh đèn màu với phong màn cảnh trí thơ mộng , nên bà cũng rất lãng mạn và rất yêu những vẽ đẹp trong thế gian . Đám cháu của bà càng lớn càng làm bà hãnh diện . Trong đó tôi giống bà nhất , dĩ nhiên là tôi được thương cưng phải biết .

Để kể về ba tôi , hồi nhỏ ông chứng kiến cảnh cắt cổ gà , con gà cái cổ còn lủng lẳng trên mình bỏ chạy với máu me tùm lum , ba tôi ổng chết xỉu cả tiếng đồng hồ . Rồi khi trưởng thành có lần trong một chuyến đi chơi , xe lửa ngừng lại bến ga giữa một đêm khuya để cho hành khách xuống nghỉ xả hơi đi tìm thức ăn , thức uống . Ba tôi với một người bạn tìm ra chỗ vắng để tiểu tiện , sau khi giải quyết xong , nhẹ nhỏm quay về thì bỗng thấy gần nơi đó có dáng của một cô con gái tóc xõa dài ngồi quay lưng như đang chờ ai . Tuổi thanh niên ham vui , ba tôi cùng người bạn rũ nhau đi tới làm quen . Dưới ánh trăng khuya vào tháng rằm nên rất sáng , ba tôi hỏi :

_ chờ ai mà sao không vô trong cả gió ?

Người ngồi quay lưng vẫn yên lặng , ba tôi và người bạn làm gan đi ra trước mặt để nhìn vì theo sự suy nghỉ của hai người , mái tóc này , vóc dáng này thì chắc chắn đây là một người đẹp . Nhưng khi đứng đối diện , người đàn bà đang trong tư thế cúi gầm mặt bỗng ngước lên ...thì hai người con trai vừa la làng vừa té chạy chút nữa thì đái dầm trong quần . Ba kể là cái gương mặt ngước lên đó không có chi hết , chỉ là một mặt phẳng trơn tru không có mắt , mũi miệng . Sau lần đó tinh thần ba bị xao động mạnh và mắc bệnh sợ hải hết một thời gian nhưng về sự thông minh thì không hề bị ảnh hưởng chi cả .

Tuy đã lập gia đình , bận việc buôn bán nhưng ba vẫn thích học . Ông học thêm tiếng Anh và khi mang vợ con vô Sài Gòn lập nghiệp. Ông gặp lại người anh kết nghĩa hiện giờ là một vị tướng trong quân đội . Biết ba tôi có nghề nhiếp ảnh nên đã giới thiệu đến làm việc trong bộ Nha tâm Lý với cấp bậc Hạ Sĩ Nhất . Ở nơi đây trong một khóa thi sinh ngữ để qua Mỹ học về cách huấn luyện mấy con chó dùng để thám thính trong quân đội đang cần . Ba tôi đứng hạng nhất , nhưng ông rất thương vợ con và không muốn xa nhà đi lâu như vậy . Ông xin được ở lại để thay thế cho người đứng thứ nhì là một vị sĩ quan ra đi thi hành nhiệm vụ .

Căn nhà ở Sài Gòn được bà nội bỏ tiền ra mua , là một căn nhà có gác gổ , cách trước mặt nhà về phía bên phải là một cái phong ten nước . Thuở đó nước chưa trực tiếp câu vô nhà , thế là từng thùng , từng chậu xếp hàng dài ra tới cuối xóm để tranh nhau hứng nước về xài . Kế bên nhà tôi có bà gánh nước mướn tên là Của , bà kể là sinh ra quê ở Cà Mau theo chồng vô Sài Gòn làm ăn , bà đứng thứ ba trong tên các người con là Tài, Lộc ,Của , Quí , Hóa,Ngọc .Nghe đâu như chuyện cổ tích , từ khi bà ra khỏi nhà thì cửa nhà làm ăn không còn trù phú nữa , bị "của " đã đi đó mà .

Bà thường hát cải lương mỗi đêm khuya khi nơi cái phong ten đã không còn người chờ hứng nước nữa. Cửa nhà bà sát ngay đó , thế là coi như giang sơn một cõi , bà nhận lời gánh nước mướn cho nhà tôi với giá cả phải chăng . Con người hiền lành nhưng lại có tánh hay cầm nhầm đồ người khác . Mỗi đêm nhà tôi cứ để cửa mở cho bà gánh nước đổ vô mấy cái lu chứa . Nhà nhỏ , nên ba tôi phải ngủ trên cái bàn ăn được kéo sát vô với cái bàn học của con cái mới đủ cho chiều dài để ba tôi duỗi chân thoải mái . Đêm nào ba tôi cũng thấy qua ánh đèn lờ mờ , bà Của hay lấy chén , đọi , muổng đũa rồi bỏ nhẹ vô cái thùng vừa đổ nước xong .

Thấy thế ba tôi giã vờ ngáy to ra đều ngủ say để cho bà thấy yên tâm là không bị phát hiện . Ba nói của đi không đáng gì ,để người ta xấu hổ tội lắm . Thời gian sau khi quân đội đồng minh đến giúp cho Việt Nam , thì vốn liếng sinh ngữ của ba đã đưa ba tới những nơi thích hợp hơn rồi ba đã được giãi ngủ sau đó . Gia đình tôi bắt đầu khá giả , ba vẫn không quên những người bạn lúc cơ hàn , ngày tết tôi và người anh đầu thường mang quà đi biếu và luôn kèm theo phong thư tiền dày cộm để cho họ chuẩn bị mua sắm .

Tánh ba rộng rãi nên nhà cửa lúc nào cũng có khách khứa lui tới . Lúc làm ở Nha Tâm Lý trong giới văn thơ , nghệ sĩ hầu như ai cũng biết ba cả . Ba tôi trong tay có gì nếu như ai cần thì sẳn sàng chia sẻ không hề ngần ngại hay nghỉ ngợi người ta có lừa bịp mình không ? . Thương vợ con , sống hết lòng với tha nhân , nên cuộc đời của ba tôi thường hay gặp nhiều sự may mắn bất ngờ . Đến như người trong gia đình, chú tôi mắc bệnh mất trí nhớ không nhìn ra ai cả , nhưng chỉ duy nhất là nhìn biết ba tôi và mở miệng rất khó khăn để nói " đây là ruột thịt của tôi " . Đã làm cho cả dòng họ chúng tôi ai nghe cũng không sao cầm được nước mắt .

Phải nói về mạ tôi nữa chứ , những câu chuyện tôi kể chỉ là những mảnh thời gian được chắp vá lung tung trên cuộc đời của hai người mà tôi ngưỡng mộ . Có thể người đọc sẽ cảm thấy không vừa ý lắm . Nhưng tôi xin phép được kể , bởi không ai biết được ngày mai sẽ ra sao . Cho nên tôi phải ghi lại những câu chuyện về họ .Bấy giờ mạ tôi đã con cái đầy nhà , có một hôm đi ra chợ , tôi với mạ vừa lên tới lề đường , thì nghe tiếng xe ríp thắng gấp . Trên xe một vị mang cấp bậc Đại Tá vội nhảy xuống xe và kêu tên gọi ở nhà của mạ . Tôi thấy mạ bối rối , mặt đỏ ửng , còn vị Đại Tá thì ánh mắt rất trìu mến dịu dàng . Ông hỏi thăm mạ có khỏe không ? , có hạnh phúc không ? và những câu cuối cùng tôi nghe ông nói rất nhiều :

_ Chiến cuộc đang dầu sôi lửa bỏng , lần này không biết anh có còn gặp lại nhau không , lâu nay anh vẫn theo dõi cuộc sống của em và anh không hề lâp. gia đình .

Mạ tôi trả lời :

_ hồi nớ nghe anh đã cạo đầu đi tu ?

Ông cười nói :

_ đất nước đang cần nên anh chọn con đường binh nghiệp .

Nói tới đó ông đưa tay vuốt đầu tôi rồi chào từ giả . Tôi và mạ nhìn theo bóng xe hòa lẫn trong dòng xe cộ .Nhưng trong ánh mắt của bà , con đường trước mặt bỗng biến thành con sông Thạch Hãn , hình bóng người đàn ông trước ngày bà xuất giá với cái đầu được cạo trọc lóc , tay chân luống cuống trao cho bà lá thư tỏ tình đầu tiên trong đời và đó cũng lá thư cuối cùng . Ánh mắt đau khổ tuyệt vọng ngày nào , hôm nay bà đã nhìn thấy trong đó ngoài tình yêu suốt cả một đời dâng hiến cho bà , còn có một thứ tình yêu cao cả hơn nữa dành cho non nước đang trong thời binh lửa . Tôi cũng tế nhị không hỏi gì thêm nhưng cảm thấy thật thú vị khi nhìn ra trên đời lại có những thứ tình yêu một cách tuyệt đối như thế . Cách yêu của vị Đại Tá đó thật là cao thượng và hiếm có . Dòng đời lại như con nước lênh đênh mà con người chẳng khác nào là những cánh rong trôi theo từng con sóng . Có khi nước lên , khi nước xuống . Những cơn bão táp không hẹn lại ào ạt lướt tới . Những ngày nắng nung trời hạn hán khô khan . Những cơn mưa dầm dề da diết không ngưng . Thiên tai như đang báo ứng trước sự suy tàn , khép lại của một thời thanh bình yên ấm .Khói lửa đạn bom bắt đầu dày xéo trên quê hương , vết dầu loang dần trên mảnh địa đồ tan nát . Cả đất nước ,cả con người bàng hoàng sau một đêm và đã có biết bao người điên loạn không tìm lại được chính mình nữa . Cuốn theo chiều gió ,để tìm sự sống còn những gương mặt thân quen ngày nào bỗng quay mặt trở nên lạ xa đến không ngờ .

Tôi còn nhớ khi đất nước rơi vào tay của chính quyền mới . Gia đình tôi nằm trong danh sách đưa về kinh tế mới . Lúc này thì phải làm người ngu si đần độn để nhắm mắt cái gọi là qua phà cho xong . Bị dụ dỗ ngon ngọt , bị hăm dọa , bị phùng mang trợn mắt . Cuối cùng thì cái cây cổ thụ ngàn năm là ba tôi , ổng cứ nằm ì một chỗ không di chuyển . Họ đi hoài mỏi chân , nói hoài mỏi cổ . Thế là gia đình tôi khỏi phải đi kinh tế mới theo hoạch trình của chính sách ngu dân .

Mạ tôi bương ra chợ ngồi chồm hổm suốt cả ngày bên lề đường , hết bán đồ nhà , thì đi mua đồ người ta để bán lại kiếm chút tiền lời mua rau cháo sống qua ngày . Vậy mà hôm nào vô mánh lớn thì có vẻ bí mật ,đi mua gạo và một ít cá khô về kho mặn . Rồi trong đêm khuya sau khi chia phần cơm ra từng gói nhỏ kèm thêm gói cá khô được kho quẹo . Mạ tôi đi tới bên những người hành khất nằm ngủ trước mấy mái hiên nhà , lặng lẽ bỏ từng gói xuống rồi đánh thức khe khẻ kêu họ dậy ăn cơm cả đói . Trước tấm lòng biết thuơng người đói khổ của mạ , ba và chúng tôi đành phải im lặng không dám nói, bởi gia đình lúc bấy giờ cũng đâu có gì mà dư giả dể giúp đỡ cho ai .

...

Rồi trời cao cũng ngó xuống , hai người thân sinh của tôi họ vẫn bên nhau cho tới khi mái đầu bạc trắng . Đã trên tuổi tám mươi , ba tôi còn ngồi làm thơ tình tặng cho vợ . Mạ tôi còn muốn tự tay nấu cho chồng những món ăn ông thích . Hàng ngày đưa nhau ra công viên thả bộ . Tối đến xem phim thần thoại cổ xưa . Những mảnh thời gian được minh chứng cùng những mảnh đời của hai đấng sinh thành. Thật sự những câu chuyện của họ quá nhiều làm cho tôi không sao nhớ hết . Nhưng có một điều duy nhất tôi nhớ rất rõ là trong suốt cả cuộc đời từ lúc trí khôn tôi ghi nhận . Kinh qua bao gian nan trước những phong ba bão táp , trước thế thái nhân tình bạc bẽo như vôi . Tôi chưa bao giờ tìm thấy trên gương mặt của họ nhuốm lên một sự tức giận bùng nổ nào cả , chứ đừng nói chi là âm mưu để làm hại ai bao giờ . Tất cả nơi họ chỉ toát ra những ánh mắt hiền hòa, độ lượng bao dung mà thôi . Trong một câu kinh Đức Phật nói " chúng sanh sau này đều thành Phật cả " và tôi đã cảm thấy vô cùng may mắn là được sanh ra , làm con trong vòng tay yêu thương của ba với mạ . Tôi nghỉ họ là là hai vị Phật đang được viên thành .


Mầu Hoa Khế
Feb .2011

Wednesday, February 2, 2011

Chiều 30 Tết




Chiều nay 30 Tết
cúng ông bà vừa xong
chợt nghe lòng chùng xuống
bao mùa xuân mênh mông
râm rang vang đâu đó
tiếng pháo nổ dòn tan
ngắm cây đào trước ngõ
phớt nụ hồng nhẹ mơ
chao ơi ôi là nhớ
thuở đang còn bé thơ
áo mới khoe lối xóm
phong đỏ mẹ cha cho
mừng tuổi con thêm lớn
...

Chút nắng chiều sót lại
le lói sau sau núi đồi
màu trời mây bàng bạc
lặng lẽ một năm trôi ...

Mầu Hoa Khế
Xuân Tân Mão 2011