TÌNH SAYThì hãy cất lên tiếng thơ sầu
Rượu mềm môi nhạt mộng đêm thâu
Em về gót mộng hài in dấu
Tóc xõa bên lầu hoàng hạc bay
Em tự nơi nào bước qua đây
Mù sương đẫm ướt hồn lưu đày
Ôi mắt thu sầu vàng mấy kiếp
Vũ khúc nghê thường gầy gật say
Ta muốn em ơi dựa sát đầu
Nghe làn hương ủ tóc mây thơm
Nghe rừng hoa thở đêm huyển hoặc
Rợn gió âm hồn e ấp mơn
Ta muốn đêm dài cứ dài hơn
Lời kinh cuồn cuộn sóng giang hà
Tiếng thơ ai oán khúc cầm gãy
Rung chuyển tây lầu mái sương pha
Ta sợ bình minh rọi tả tơi
Một hồn ta đó nát tan rồi
Dòng thơ nuôi lấy linh hồn chết
Hãy thở dùm ta phút chia phôi
MUỘN ĐƯA CHÂN NGƯỜINgười về thiên thể lung linh
Ngàn sao rơi rụng vân tinh chuyển mình
Sa mạc khép kín u minh
Chôn sâu đáy mộ chuyện tình đớn đau
Người về nhỏ lệ ngàn sau
Mối dây duyên nợ cuộn mau luân hồi
Tìm nhau trên cõi đời trôi
Sợ thiên thu cũng bồi hồi xót xa
Người về đồng chú kêu la
Lỡ tay đổ chén Mạnh trà lãng quên
Để đêm chuốc rượu say mèm
Ăn năn xin gối tóc mây buông mềm
Người về Nhật Nguyệt tối đen
Âm ba vang vọng tiếng kèn tiễn đưa
Tháng bảy trời đổ cơn mưa
Cầu ô gảy nhịp muộn đưa chân người
VẾT SẦUNgười đã đi về trong giấc mơ
Xanh xao môi hé nụ hôn chờ
Trăng vàng héo hắt bao đêm nhớ
Rụng xuống hồn thơ nổi ơ thờ
Tình gởi theo tình cuối chân mây
Mưa rơi từng hạt nhớ nhung đầy
Hạt vương khóe mắt khơi dòng lệ
Lặng lẽ trên tay nuối tình gầy
Bên nhau lần cuối khóc tình đau
Người đã quay lưng bóng nhạt màu
Nụ hôn từ biệt chừ băng phiến
Lạnh cả đêm nào... lạnh ngàn sau
Trả nhau giấc mộng chẳng bền lâu
Lạnh lùng theo sóng vội qua cầu
Trả bờ lau lách sầu cô lẻ
Thuyền rẽ bến rồi giữa đêm thâu
NHẬT NGUYỆT BUỒN NHƯ NHAUNhật dấu tình đau cuối chân trời
Giọt sầu le lói trãi chiều rơi
Muộn màng trên cánh hoa sim tím
Biêng biếc hoàng hôn rớt ngậm ngùi
Tương tư bóng Nguyệt mờ sương khói
Mòn mõi mặt hồ một nét soi
Tơ liễu buông mành lay gió nổi
Phím cung lỗi nhịp rượu ly bôi
Cô tịch áo bay tà nguyệt bạch
Lầu hoàng cánh vạc vụt mù xa
Trăm năm tình bỗng thành lạnh giá
Lãm Thúy vàng hoa mộng phôi pha
Quay lưng ánh Nhật mờ đêm tối
Nguyệt ngửa mặt cười lệ đầy vơi
Cuộc tình vô thủy trong nguồn cội
Rạn vỡ vành môi vừa chớm cười
NHƯ GIỌT SƯƠNG MAINgười hỡi thôi nhớ nhung mà chi
Hãy quên như lá rớt hiên ngòai
Xin để tâm hồn yên ấm nghỉ
Mong manh tình chỉ giọt sương mai
Hãy nghe tiếng sóng dội vô bờ
Đau nằm bờ đá dấu tàn phai
Cát buồn lắng đọng từ muôn thuở
Gió cứ vô tình cuốn tung bay
Nhớ nhung chi nữa hởi người ơi
Từ xa nhau vỡ mảnh trăng rằm
Hồn thơ nhói buốt bao tâm sự
Thềm lạnh mong chờ bước ghé thăm
Đông đến khu vườn giá lạnh căm
Quỳnh hoa tháp cánh vút cung hằng
Xác xơ thóat kiếp nơi nhân thế
Hương cũng nhạt nhòa theo tháng năm
Trăng đã không về mâý bữa nay
Bên song cây lá trơ xương gầy
Sáng nay sương đọng còn lấp lánh
Thấp thóang mơ hồ những bóng mây
Đêm chúa ra đời đến thế gian
Hài nhi ngời sáng thánh thần vang
Lời ca thiên chúa bình an ngự
Cầu nguyện cho người bớt suy tư
Người nhé cho nhau những mỹ từ
Những vầng thơ đẹp nét trinh nguyên
Hãy lắng nhịp kinh trong thinh lặng
Tình đẹp muôn đời tình tái sinh
MỘT NỬA ĐỜI NHAUSợ là mây sẽ trôi đi bàng bạc
sợ ráng chiều vảng vất chút muộn màng
đưa tay níu thời gian buồn qua cửa
cũng tím màu hoàng hôn ngã bóng đêm
Trong khoảnh khắc cơn mưa ngày tháng hạ
thấm vào hồn cằn cổi nỗi cô đơn
nữa đời kia bỗng hiện hửu vô thường
cho mầu áo xanh ngời ngày yêu dấu
Tình chấp cánh dưới vực sâu hun hút
trên đỉnh cao đã trổ nhánh sầu đông
tình mênh mông theo ngọn sóng vô bờ
không biên giới tình đau lời tha thiết
Nửa đời nhau xin làm hoa bất diệt
tỏa hương đời cho mãi mãi ngàn sau
tay với tay lòng vào nỗi thương đau
cùng nhau trót sinh ra lầm thế kỷ
Trả cho ai một vầng trăng kỷ niệm
trên dòng sông đêm sâu thẳm rất nồng
một nửa đời tìm kiếm mãi long đong
vẫy tay nhé ... chạm đáy cùng tuyệt vọng
Mầu Hoa Khế