Tuesday, March 1, 2011

Những dòng thơ chơi vơi




ĐÀNH SAO

Nắng hanh ơi , nắng hanh
Góc phố chờ bỗng lạnh
Tà áo trong cô quạnh
Đâu chân người chạy quanh

Tình xanh ơi , tình xanh
Non yểu chết trên cành
Mong manh ơi, mong manh
Mình chia tay,đành sao !?


NỖI SẦU CÒN ĐÂY

Sáng nay ngồi bó gối
Lá úa rụng đầy sân
Vàng nỗi buồn mong đợi
Đỏ trái sầu rụng rơi

Sao như lệ đầy vơi
Tình đã buông tay lơi
Mong manh tàn nắng sợi
Hôn hoàng tím chơi vơi

Em chừ mất nụ cười
Anh dấu lệ trên môi
Định mệnh chia nhau tội
Cuộc tình đứt ngang trời


GIỌT BUỒN

Cho ta một giọt mưa buồn
Trên tay lặng lẽ soi hồn cô đơn
Tình rồi mỗi ngày xa hơn
Mà sao tình mãi chập chờn chiêm bao


MÙA YÊN LẶNG


Có một điều gì đỗ nát
từ những buộc ràng
sợi dây oan khiên
đốt lên thành ngọn đuốc
soi rõ tình ta với người...vô vọng
khi biển đời
đã cạn kiệt chờ mong
ta khánh tận cả gia tài thanh xuân
tâm hồn rỗng tuếch
tay trắng phủi sạch nợ nần
hãy để nơi đây
cho ta mùa yên lặng
mảnh vườn câm
trong vũ khúc điêu tàn
chút nắng chiều
le lói hắt ngang song
vàng vọt cả một không gian rêu phủ


TRÊN NHÁNH SẦU ĐÔNG


Tôi đã trở về...
làm chú sẻ nâu thầm lặng
trên nhánh sầu đông úa mục thời gian
trong nắng vàng hiu hắt
tôi tìm thấy mình một bóng
như sân ga muộn màng những chuyến xe đi qua
nhánh sầu đông không mượt mà
từ những búp chồi non
có lẻ số kiếp sẽ chia cùng chú sẻ nâu
bề dày nỗi đau
đang héo mòn tâm khảm
bội bạc chính từ dòng máu
đang cuộn chảy qua tim nhức nhối
những hệ lụy buộc ràng
tan loãng ra từng mối
bởi thực tế cuộc đời
không qua nổi danh lợi phù du
ảo ảnh làm đui mù đôi mắt
dòng máu biến thành chất độc
sắc cạnh như những ngọn dao
chặt đứt cội nguồn hanh hao bóng xế
dâu bể tang thương
con cái đoạn trường
khúc ruột chia đi trăm hướng
chú sẻ nâu bây giờ ngồi lại
bóng tà dương trên nhánh sầu đông
sụp đổ tan tành giấc mộng
kỳ vọng biến thành chiếc lá gầy úa
là đà rơi rụng xuống vũng lầy nhầy nhụa


NGƯỜI ĐÃ VỀ


Người đã về bên bến sông xa vắng
Tóc rũ buồn gió lộng tím chiều buông
Vọng xa đưa tiếng chuông gọi réo hồn
Kinh sám hối quấn vòng thân hệ lụy

Chân quị ngã ngước nhìn trăng niên kỷ
Tỏa sáng soi dìu dịu một nét mi
Tháng giêng xưa môi ghé chạm diệu kỳ
Vùng ký ức hằn vết tì chua xót

Đêm lũng sâu xé không gian mật ngọt
Giọt cường toan dẫy dụa rót cuộc tình
Mặt trời đen che khuất lối bình minh
Tim nghẹn đắng cuộc hành trình đơn độc

Bước trầm luân cuốn trôi theo cơn lốc
Người đã về... nước mắt khóc một ngày


CÔ ĐƠN


Tôi ngồi nơi góc phố
cô đơn nhìn người qua
vẫn làm người xa lạ
hai mươi năm nhạt nhòa
từng chuyến xe đi qua
màu xanh rồi màu đỏ
từng chuyện đời to nhỏ
theo nhịp gõ đường xa
hàng cây rũ là đà
những cành hoa sắc tím
những ô cửa đóng im
mặc lũ chim ríu rít
gió cuống quít chạy quanh
thành phố chìm sương lạnh
mặt trời lười thức dậy
xám ngắt cả màu xanh

tôi chợt thấy mong manh
dáng gầy trong tiền kiếp
áo lụa trắng thơ ngây
tóc mây sầu buông thả
trên bia đá lặng im
giữa một chiều dâng tím
tôi vẫn mãi kiếm tìm
trên dòng kinh cứu rỗi
nữa trái tim thống hối
ôm nỗi buồn trăm năm


VỀ ĐÂU

trăng vỡ tan rồi giữa đêm thâu
mặt nước chao nghiêng thấm nỗi sầu
bờ bãi tang thương không bến đậu
từ người tình lạc bước về đâu


NẮNG

Tôi một mình
giữa chiều hoang nắng úa
tia nắng vàng
bỗng hóa giọt tinh khôi
rớt trên vai
nụ hôn đầu một thuở
sót dư âm
mùa nắng vỡ xa vời

Tôi một mình
ôm sóng gió trùng khơi
mênh mông quá
biết nơi đâu bến đợi
nắng lung linh
rơi tóc mây buồn sợi
lao xao theo
cơn gió cuối chân trời

Ơi nắng vàng ,
một cõi vắng riêng tôi


DÃ qUỲ


Không nắng vàng trải mùa hoa nhung nhớ
Im góc đồi chiều sơn cước mù sương
Êm đềm du cơn mộng huyễn quỳnh hương
U tịch rớt đường sơn khê chùn bước

Phải là em của nghìn thu kiếp trước
Hắt hiu sầu vất vưởng dáng liêu trai
Oan khiên trôi trên cánh vạc mảnh mai
Nghiêng dốc núi loài dã quỳ man dại
Giọt trầm luân , từ em thoát hình hài


Mầu Hoa Khế