Friday, December 31, 2010

Á m ả n h

Cành cây hắt ngang cửa sổ , chiếc lá cuối cùng đã rơi rụng . Toàn thân cây trụi lũi giống như hình ảnh của một người thượng già nua da dẻ đen đủi nhăn nheo ,với chiếc mũi hểnh , với đôi môi thâm tím . Duy chỉ còn ánh mắt rờn rợn một tia nhìn ma quái . Thân cây trơ cành xám xịt trong mùa đông, luôn gợi lại trong tiềm thức của tôi hình ảnh của một miền rừng núi hoang vu cùng bóng dáng cằn cổi của người đàn ông già thuộc sắc tộc thiểu số sống ở vùng đất Cao Nguyên .

Hình ảnh đó không biết tôi đã gặp nơi đâu ? lục tung trí nhớ tôi vẫn không có cách nào để nhớ ra , nhưng tại sao nó lại hằn sâu trong tâm nảo của tôi đến như thế ? . Có ai tin về tiền kiếp không ? ,lạ quá cái bóng dáng đó tôi thấy rất sợ nhưng lại thấy thật gần gủi ?.

Những hàng cây trơ trụi lá giữa mùa đông luôn làm cho đôi mắt tôi dừng lại thật lâu , có khi thẩn thờ như rơi vào một trạng thái gần như mộng mị . Người đàn ông với làn da như những mảnh vỏ của thân cây tái tím nhăn rúm, với đôi mắt thu hút huyền bí , tôi cứ luôn nghe tự trong đầu mình như có tiếng gọi ...về đi ...về đi ...

Chiều mùa đông tối thật mau , tôi vẫn không bật đèn , ngồi im lặng cùng bóng tối . Những cành cây khô đang từ từ tan loãng vào trong màu trời dần tím . Tôi co ro trong căn phòng nhìn ra bên ngoài cửa sổ , chiếc rèm cửa vén hắt về một phía .Ngồi nhìn sửng vào vùng không gian thu nhỏ nhưng sao tôi lại thấy cái không gian trước mắt như cứ mở to ra , to ra , hun hút tới mênh mông .
Trong tay tôi đang cầm con búp bê mặc trang phục của cô gái thượng du , một món quà nhỏ của một người tặng cho cách đây khá lâu với câu nói dí dỏm :

_ em trông giống con búp bê này


Mầu Hoa Khế
Dec 31.2010

Wednesday, December 29, 2010

G i ó




Sáng nay gió lùa tóc em bay
có chiếc lá khô nép mình trên vai áo
con đường khẳn khiu hàng cây trơ nhánh
gió vẫn vui đùa , nắng vẫn lung linh
đêm hôm qua gió rít hàng hiên
gọi mưa về thì thầm cùng bóng tối
khung cửa khép giấu mình yên lặng
bất chợt vỡ oà nỗi nhớ rất xa

...

bất chợt vỡ oà tiếng hát ai ca
mùa đông như ai về ngang qua cửa
gỏ giữa trái tim ấm nồng ngọn lửa
một chút thôi mưa theo gió đong đưa
một chút thôi cho môi cười một nửa
một nửa buồn vùi chuyện cổ tích xưa

...

Cơn gió sáng nay lay muôn ngàn lá
rụng xuống bờ vai một chiếc muộn phiền
con đường thinh lặng gió lùa chao nghiêng
em ngước mắt gió thầm riêng lời nhắn
có một ngày của một mùa xa lắm
gió lùa hương trong vạt tóc em bay
gió cuống quít ghen hờn bàn tay nắm
trong mắt ai yêu dấu thiết tha say

...

Gió ,gió ơi hãy lướt nhẹ trên tay
mơn thật khẻ từng ngón sầu cung phím
tiếng hát nào bây giờ chừng tắt lịm
gió , gió ơi xin đừng xoáy qua tim


Mầu Hoa Khế
Dec 29.2010

Monday, December 27, 2010

L ụ c b á t b u ồ n




Lạ chưa tôi cũng tìm về
Một thời thơ ấu nơi quê hương mình
Hồn tôi thả rất im lìm
Trên dòng sông nhỏ mà tìm giấc mơ
Tôi mang cả tháng ngày thơ
Cả đôi mắt ướt đợi chờ ngàn năm
Anh chừ huyệt lạnh yên nằm
Nơi đâu thân xác giữa lằn đạn bom
Kinh hoàng đại lộ không còn
Ngày thanh bình cũ của non nước mình
Em trong khói lửa hoãng kinh
Xuôi theo định mệnh lặng thinh góc đời
Trái tim rách nát tả tơi
Nói cười mà lệ nào vơi căm hờn
Trả tôi ngày tháng cô đơn
Trả cơn mộng mị vật vờ bóng anh
Trả tôi tóc đã thôi xanh
Can qua chi hỡi đoạn đành lìa xa
Đời như một bãi tha ma
Sống như đang chết lê la tháng ngày
Đêm về đối diện cơn say
Rượu không đối ẩm lăn quay một mình
Ngọn đèn vàng vọt lung linh
Bên kia thế giới lai sinh trùng phùng


Mầu Hoa Khế
Dce 27.2010

Thursday, December 23, 2010

M Ù A X A





Em cũng như anh lạnh buốt lòng
Nhớ về xứ Huế một mùa đông
Trường Tiền mưa nhẹ dâng làn sóng
Thấp thoáng bóng đò trên bến sông

Làm sao không nhớ Huế hở anh ?
Trăng soi Vĩ Dạ giữa đêm rằm
Sen hồng Thành Nội cùng anh ngắm
Anh bảo môi em thật thắm mầu

Thời gian chưa xoá nỗi thương đau
Huế vẫn trầm tư một mối sầu
Nức nở giọng hò còn uất nghẹn
Nam Ai điệu buồn suốt canh thâu

Đông đến rồi xuân sẻ sắp qua
Cách một đại dương kiếp xa nhà
Tiếng chuông Thiên Mụ vang hồi gióng
Giọt nước mắt khô bỗng vỡ oà

Đã hứa bao lần đành lỗi hẹn
Về Hồ Tịnh Tâm giữa mùa sen
Để nhớ mùi hương trên mái tóc
Nghe lại tiếng cười rất thân quen


Mầu Hoa Khế
Dce23.2010

Monday, December 20, 2010

Một ngày cho tôi



Hôm qua mưa rơi suốt cả ngày , trời đất u ám tôi chỉ muốn nằm trên gường để ngó ra cửa sổ nhìn mưa bay , mưa rì rào , mưa thì thào . Có thân cây trúc nhánh cao quá nên oằn mình chìa ngang cửa sổ , thỉnh thoảng gió chạy qua , nhánh cây gõ lóc cóc vào mặt kiếng giống như tiếng gõ cửa của ai đó vừa đi ngang qua .

Nhưng vào buổi chiều tôi phải đi tham dự ngày sinh nhật của một nhà thơ lớn được mọi người không chỉ riêng trong giới thơ văn rất kính trọng mà còn có những người giống như tôi, chỉ biết đến nhà thơ qua những giai thoại được truyền miệng , hoặc đọc trên các diễn đàn báo chí ,khi họ nói về ông với tất cả sự trân trong cùng tấm lòng thương yêu .

Từ lâu lắm tôi chẳng đi đâu , tủ áo với những chiếc áo đẹp cứ nằm im vị trí , hôm nay được tôi mở toang cánh cửa , đứng chọn lựa từng chiếc , từng màu sắc . Lúc còn trẻ tôi cũng có một tủ đồ nhưng choán hết phần nhiều là những chiếc áo dài bằng hàng tơ lụa . Con gái tuổi vừa mới lớn , thân hình mảnh mai , màu áo nào khi diện lên đều cũng dịu dàng . Ngày xưa có hai màu để tôi yêu đó là màu tím Huế và màu hoàng yến . Không hiểu sao hôm nay tôi lại chọn cái đầm màu trắng dài vừa qua khỏi đầu gối , ôm bó vào người , chọn một đôi giày cổ cao màu tím hồng nhạt . Khoác một chiếc áo ấm màu đen dài phủ xuống gót chân , lại còn quàng thêm một chiếc khăn quàng màu đỏ .

Đứng nhìn mình trong tấm gương lớn , tôi rất hài lòng với sự phối màu thật nhẹ nhàng trên người , trên gương mặt điểm trang thật dịu với màu tím buồn lên mắt .Bất giác tôi buông tiếng thở dài khi nghĩ không biết còn bao lâu nữa thì mái tóc sẽ bạc trắng màu mây trời, những chiếc áo đẹp được treo theo màu sắc lớp lang kia , chắc chỉ còn để lại trong vùng ký ức những ngày vui huyên náo đã qua .

Mưa vẫn rơi trên đường đi , vẫn tầm tả cùng dòng xe cộ ngược xuôi . Tôi ngồi trong xe cứ lo lắng , bồn chồn . Tôi sợ mưa to quá thì buổi tiệc người đến tham dự sẽ không đầy đủ như trong thiệp mời , nhưng thật ngoài ý nghĩ ,khi tôi đến nơi thì mọi người đã có mặt thật đông đủ chật kín cả một hội trường . Những gương mặt lớn của nền văn học tại hải ngoại . Họ đã cùng cô con gái đầu của nhà thơ âm thầm sắp xếp để in ra một tập thơ cho ông , một nhà thơ có một số lượng thơ khủng khiếp không sao tính bằng con số . Họ nói thơ ông giống như một cây đại thụ ngàn năm cành lá xum xuê , thách thức với cả thế hệ đi sau ông không làm sao với tới nổi . Thơ ông rãi rác khắp mọi nơi , trên diễn đàn ,trên báo chí và cái kiêu ngạo của ông là ông không bao giờ in thơ ra để bán .

Quan khách đến chúc mừng ngày đại thọ của ông .Họ là thân nhân , là những người lính , những đàn em ngày xưa của ông và cùng những người ngưỡng mộ . Sau khi quan khách đã vào chỗ ngội thì hội trường thật yên lặng để lắng nghe về thân thế hào hùng của ông qua sự trình bày của các nhà thơ , nhà báo với những kỷ niệm đã từng có trước đây cùng ông . Họ nói về những áng thơ tình của ông nồng nàn dành cho vợ , dịu dàng cho các con , tâm đắc cho bạn bè và còn những dòng thơ bất khuất của một kẻ sĩ trước lịch sử đau thương của đất nước .

Ông , nhà thơ lão thành với sức khoẻ còn rất yếu sau một cơn bệnh . Ông ngồi trên xe lăn chỉ có đôi ba lời cám ơn quan khách đã đến tham dự . Sau đó là chụp hình lưu niệm với gia đình con cháu , bạn bè và tôi cũng chen chân đứng gần bên cạnh ông , để được hãnh diện chụp chung với ông .
Tập thơ trên tay của mọi người sau khi có một bữa ăn nhẹ cùng chuyện trò bên nhau .
Đây là một tập thơ của ông đầu tiên được in ra với dấu đóng màu đỏ in đậm hai chữ "không bán " .

Đó là nhà thơ lớn Hà Thượng Nhân của người Việt Nam chúng ta .


Mầu Hoa Khế
Dec 19 2010

Saturday, December 11, 2010

CÒN ĐÓ ÂN TÌNH


http://www.box.net/shared/z94ci0g7i6


Cuối cùng thì cô cũng phải ngã xuống với cái thân thể trong lượng nhẹ tênh , cân đo chỉ vừa đúng 36 ký lô so với chiều cao 1 m 67 . Cô nằm im mái tóc loà xoà che khuất một nửa gương mặt với cái gò má nổi cao hẳn lên trên gương mặt nhỏ choắt lại ,làm cho cái cằm bị đưa ra nhọn hoắt như chiếc cằm của bà phù thuỷ trong mấy cuốn phim hoạt hoạ .

Cô nhắm nghiền đôi mắt , hơi thở mệt nhọc theo từng cơn đau bao tử đã kéo dài nhiều năm qua . Bao tử của cô bây giờ đi tới thời kỳ có thể nguy hiểm đến tính mạng cần phải điều trị gấp . Cái giá phải trả cho chi phí thật là ngoài tầm tay quá xa xôi nên cô chỉ cần có một mũi thuốc nào đó để cho cô qua đi cơn đau đớn đang hành hạ cái thân xác như chỉ còn da bọc xương , thì cô lập tức ra về ngay, ra khỏi bệnh viện tức khắc không thể nấn ná thêm một giây phút nào nữa cả . Tiền ! tiền , cô hoa mắt , lùng bùng lổ tai khi phải nghỉ tới một số tiền qua to tác để cứu lấy cái sinh mạng như ngọn đèn treo trước cơn gió .

Căn phòng vẫn nờm nợp kẻ vô người ra , tiếng động không bao giờ ngừng lại một giây phút nào cả . Cô quay mặt vào tường mỏi mệt lịm dần vào trong âm thanh huyên náo như một buổi chợ vừa nhóm họp , cô như đang tan dần vào vùng âm thanh khi to , khi nhỏ , khi rất gần rồi từ từ chỉ còn nghe lào xào một thứ âm thanh nhẹ nhàng mơ màng như âm thanh của con đường làng quê với hai bờ tre xanh mướt đong đưa theo từng cơn gió thoảng .

...

Cả đám nữ sinh thầm thì khi Thục Anh vừa bước qua , trong đám nhỏ Vân nhìn theo thẩn thờ nói

_ ước gì tau có đôi mắt đẹp như Thục Anh

Còn Nhi thì nói

_tau thích cái miệng xinh mà gợi tình thì thôi , ý còn cái dáng nữa , tau mà được chiều cao đó thì đi thi hoa hậu liền .

Thục Anh đi cũng không xa lắm nên nghe hết những lời khen ngợi về mình . Cô rất tự tin và không cảm thấy có chút nào ngại ngần khi đón nhận rất nhiều từ cái nhìn qua ánh mắt cho tới những lời khen từ phía sau lưng mình . Chỉ có một chuyện làm cho cô không được vui vì gia thế không mấy cao sang . Cô sống với mẹ và người em trai sau khi cha cô bỏ nhà ra đi để chung sống với một người phụ nữ khác trẻ trung hơn mẹ của cô . Cô giận cha và thương mẹ , thương em vô cùng . Cha ra đi mang theo hết tài sản , chỉ chừa lại một căn nhà trống rỗng .Thấy mẹ buôn gánh bán bưng để cho cô tiếp tục chuyện học hành cho bằng chị bằng em , nên mỗi tối cô muốn phụ mẹ đã xin được một chân đứng máy tính tiền cho một quán cà phê không xa nơi cô ở , rất thuận tiện để cho cô trong việc đi tới chỗ làm .

Quán cà phê trong thành phố bỗng mộc lên như nấm , đúng là một phong trào cứ như vết dầu loang dần khắp mọi nơi . Giá cả vừa túi tiền của mấy cô câu sinh viên , hoc sinh nên sau khi cơm tối gia đình xong là từng nhóm , từng đôi đi tìm những quán cà phê có những khung cảnh đẹp , lãng mạn để cho những giây phút ngồi bên nhau cảm thấy thật thơ mộng .

Quán cà phê nơi Thục Anh ngồi chỗ máy tính tiền có một khung cảnh thật đẹp và điều thu hút đám khách choi choi vẫn là vẽ đẹp lôi cuốn của Thục Anh . Tối nào cũng đông nghẹt , thường họ đến từng nhóm và tìm đủ mọi cách để làm quen với Thục Anh . Đó là thời kỳ huy hoàng nhất của một thời con gái . Kẹo , bánh , hoa trái , không tối nào mà không có trên tay của Thục Anh sau khi cửa tiệm đóng cửa .

Thời gian trôi qua , chiến sự càng ngày càng lan rộng , đám thanh niên từ từ thưa thớt dần . Có kẻ đã bỏ áo thư sinh để đi vào quân ngũ , có kẻ con nhà giàu có được đưa ra nước ngoài du học . Đất nước đang đi vào khúc quanh của lịch sử , những biến động xảy ra hàng ngày khiến cho con người cũng hoang trước thời cuộc .

Thục Anh lúc đó đã phải lòng một chàng sinh viên đang vừa bước vào đại học năm thứ nhất . Chàng con nhà trung lưu nề nếp , hiền lành . Tình yêu của họ vừa mới bắt đầu nhưng thật tha thiết . Thục Anh rất mặc cảm trước gia thế của mình nhưng chàng đã không ngại ngần can đảm để đưa Thục Anh về nhà ra mắt mẹ và người chị gái . Vẽ đẹp của Thục Anh đã làm cho mẹ chàng thở dài , bởi gương mặt đó , đôi mắt đó đã cho bà một sự nhận định tức khắc là con bé này số phận sẻ vô cùng gian nan . Bà là người đạo Phật , tâm lành bao dung , bà không hề phản đối tình yêu của đứa con trai , bà chấp nhận Thục Anh vào gia đình những trong lòng vẫn có chút băn khoăn .

Rồi trong những ngày đen tối phủ trùm lên thành phố , bà đã cho con trai đi tìm Thục Anh để tìm đường thoát ra khỏi đất nước đang đứng trước cảnh nước mất nhà tan . Chàng sinh viên mừng rỡ hối hả đi tìm người yêu để báo tin về chuyến đi .

Thục Anh đón chàng ở khoảng sân đầy bóng tối , cô đã khóc ngất và cho biết không thể nào bỏ lại mẹ và em trai . Thời gia đã quá gần ngày ra đi chàng không biết phải tính toán ra sao . Một bên là mẹ và chị , một bên là người yêu . Thấy chàng dùng dằng chưa quyết định ra đi hay ở lại , mẹ chàng khóc , chị chàng khóc . Những giọt nước mắt đã làm chàng điên đầu và không còn kịp nữa , chàng đã ra đi theo mẹ và chị như một thân xác vô hồn trong những ngày giờ đất nước rơi vào cảnh tang thương dâu bể .

Hai năm qua tin về chàng như bóng chim tăm cá , Thục Anh lập gia đình với một người đã thầm yêu cô đã lâu , người đàn ông đến kề một vai xuống giúp cô gánh vác gia đình trong một đất nước tràn đầy bóng tối .

Cái bóng tối đó mãi mãi trùm phủ lấy đời cô không làm sao cho cô ngốc đầu lên để nhìn thấy ánh sáng mặt trời . Người đàn ông cũng bị số mệnh cột vào đời cô khi chọn sự ở lại vì tình yêu . Từ một người con nhà khá giả , tài sản bị tịch thu khi gia đình toàn bộ bỏ của chạy lấy người . Trong những ngày hoang mang không ai còn tâm trí để dạy bảo cho ai nữa cả . Chàng đã ngây thơ ở lại vì lý tưởng trong những cuộc tranh đấu khờ dại . Mộng tưởng sụp đổ tan tành , cũng may còn được nơi cô một tình yêu dầu biết rằng đó chỉ là một thứ tình yêu miễn cưỡng .

Họ sống với nhau có hai mặt con , cảnh nghèo vẫn đeo theo bám mãi không tha . Nhan sắc một thời đã tàn tạ theo thời gian . Cô vẫn kiên cường lèo lái cho gia đình bửa đói bửa no . Đứa em trai lớn lên trong một xã hội đầy dẫy sự bất công , cảnh nghèo đói đưa tới vũng lầy đen tối . Đứa em trai chết trong tức tưởi trong khi phe đảng thanh toán lẫn nhau . Để lại cho cô một đứa cháu vừa ra tháng thì người mẹ bỏ đi tìm cuộc sống khác . Cô không hề trách cứ em dâu , chỉ âm thầm cưu mang thêm một sinh mạng còn đang đỏ hỏn . Chồng đạp xích lô , vợ tiếp tục buôn thúng bán bưng với mẹ sống đùm bọc trong một gian nhà vuông vức nhỏ nhoi bởi đó là cái chuồng heo ngày xưa mẹ cô nuôi lúc còn đang thịnh vượng .

Căn nhà bán từ từ như người ta cầm miếng bánh bẻ nhỏ ra từng miếng và cuối cùng cũng sạch sẻ trên tay để trang trãi mọi thứ trong cuộc sống . Nghèo khổ túng thiếu , mẹ cô đã chết đẹp như trong một cơn ngủ say . Không ai thấy cô khóc , một giọt nước mắt cũng không có , trong khi con cái gào lên thảm thiết . Cô rất bình tỉnh lo ma chay cho mẹ thật tươm tất , không ai nhìn ra cô đang đè nén những cơn đau thể xác và nỗi đau tinh thần đang như bão giông cuốn xoáy . Sau khi mẹ được 49 ngày thì cô thở hắt và buông xuôi tay nằm dài sống sược ra giữa thềm nhà với hơi thở chừng như tắt nghẽn ....

...

Thục Anh cứ đi , đi thoăn thoắt trên con đường đất đỏ đưa ra vùng ngoại ô , cô thấy Hiền đang đứng chờ cô bên chiếc xe Honda màu xanh biển , mái tóc anh hất nhẹ trước trán trông thật nghệ sĩ. Thục Anh đi thật nhẹ đến sau lưng anh ôm chầm lấy bờ vai làm cho anh giựt mình , rồi Thục Anh cắm đầu bỏ chạy bay ra cánh đồng dưới màu trời chiều đang rơi xuống triền núi xa xa , cô chạy một hồi thì không còn nghe tiếng chân đuổi theo sau mình nữa . Cô đứng lại giữa đồng không mông quạnh , vừa hồi hộp vừa run sợ và cô đã bật ra tiếng kêu thất thanh , tiếng cô vang lên vang lên thật ồn ào , đinh tai làm cho cô tỉnh giấc .

Cô đã thiếp đi một ngày trời ,khi choàng mắt ra nhìn thấy chồng đang ngồi nắm lấy tay cô , rồi cô đưa mắt nhìn thật kỷ . Trong phòng có mặt đầy đủ những người cô thương yêu không thiếu một người nào cả . Ngoài ra còn có một người đang đưa mắt nhìn về phía cô , một người cho cô biết là rất quen mà trong phút chốc không sao nhớ nổi . Chồng cô nhin` được qua ánh mắt và nói thật nhỏ bên tai của cô :

_ Chị Ái chị của Hiền đó

Cô sửng sốt ngạc nhiên và khi nhìn lại căn phòng của mình là một loại phòng đặc biệt dành riêng cho từng người bệnh . Chị Ái thấy cô tỉnh lại và đến gần hỏi :

_ em còn nhớ chị không ?

Cô ra dấu bảo là nhớ . Lúc đó mọi người lịch sự đi ra khỏi phòng để cho hai người đàn bà nói chuyện cho tự nhiên . Chị Ái nắm tay cô rồi ứa nước mắt :

_ lạy trời Phật chị về kịp lúc không thôi sẻ ân hận suốt đời

Chị nói cho cô nghe là Hiền được một người bạn cho biết về hoàn cảnh của em , đã hối thúc chị mua vé về thăm em mau , Hiền sắp xếp xong công việc tuần sau sẻ về tới . Chị Ái cho biết Hiền đã lập gia đình và vợ Hiền rất hiểu biết . Em đừng nghỉ ngợi gì nhiều cứ lo mà dưỡng bệnh .


Thục Anh không tin vào đôi mắt mình nữa là đã gặp lại chị Ái và cũng không tin vào đôi tai khi biết rằng Hiền không ngần ngại để chăm sóc cho cô . Gương mặt chị Ái thật hiền như gương mặt của Phật Bà Quan Âm đang cúi xuống vổ về trên cái thân xác còm cỏi tưởng sẻ ra tan theo cát bụi , lời nói dịu dàng đầy ân tình như giọt nước cành dương đang biến hoá đổi thay cho số phận của một con người ...


Mầu Hoa Khế
Dce 2010

Monday, December 6, 2010

TRONG CƠN MƯA



Hôm qua mưa suốt cả ngày, cái thú đi trong mưa của thời con gái lại như hối thức tôi bật dậy , rời khỏi chăn nệm đang còn êm ái ấm áp để ngồi lên sửa soạn áo lạnh , khăn quàng vội vã đi ra khỏi nhà , bước chân cứ cuống quít như đang có một cuộc hẹn hò nào đó .

Lên xe mở máy , mưa đổ ào xuống trước mặt kíếng làm nhoè con đường và hàng cây trước mặt . Tôi bỏ cần gạt lên trong đầu gợi nhớ tới một cuốn phim coi đã lâu . Cũng trong một cơn mưa như cơn mưa hôm nay ,người đàn muốn rời bỏ gia đình để chạy theo tiếng gọi của tình yêu , bà lái xe ra chổ hẹn với người tình để cao chạy xa bay cùng tâm trạng đau khổ , dằng xé nội tâm của chính mình trước quyết định chọn lựa ra đi hay ở lại . Cơn gió bỗng từ đâu thổi về mạnh mẽ , hất tung trên đường phố những tấm bạt của mấy cửa hàng nghiêng đổ , hất tung mọi thứ dễ dàng bị cuốn đi theo từng luồng gió tạt qua .

Cơn gió kéo theo một trận mưa rào ào ạt . Đường phố để mặc cho sự càn quét của gió của mưa . Thiên hạ đều lánh vào bên trong để tạm núp cho qua đi sự hổn loạn trên đường phố . Người đàn bà ngồi sau tay lái , nước mắt chảy nhoà trên đôi má , ánh mắt ngó theo bóng dáng của chiếc xe to lớn , ngó theo một nửa khuôn mặt của người đàn ông thả xe nhẹ lướt qua tầm nhìn của bà trước khi rời điểm hẹn vì thời gian đã cho ông biết rằng, người đàn bà ông đang yêu đã có một câu trả lời dứt khoát . Bà vẫn ngồi trong xe khuất sau một bờ tường cũ kỹ , nơi có thể nhìn thấy rõ người đàn ông đang đợi chờ bà cùng ra đi xây ước mơ cho cả hai ở một chân trời khác . Bà ngồi im bất động cho đến khi chiếc xe và người đàn ông mất hủt trong cơn mưa trắng xoá .

Hình ảnh của một người đàn bà đứng trước sự lựa chọn giữa lí trí và trái tim đã khiến cho nước mắt tôi chảy dài trong rạp hát , tâm hồn rung động theo khi người đàn bà quyết định chọn ở lại cùng gia đình với một trái tim tan nát . Bà chọn ở lại để tiếp nối những ngày tháng nhạt nhẽo không hương vị trôi qua cho đến khi mái tóc bà đã điểm trắng màu sương .

Mãi mấy chục năm sau , tôi cũng là người ở lại để nhìn theo bóng một người quay lưng bỏ đi . Tôi hoàn toàn khác người đàn bà trong cuốn phim ,bởi người ra đi mang theo hình bóng của bà . Còn hình bóng của tôi thì hoàn toàn biến mất trong trái tim của người đã ra đi .


Bao nhiêu cơn mưa đi qua , bao nhiêu lần tôi lầm lũi đi trong mưa , đi không định hướng , bao nhiêu lần cho thân thể ướt dầm khi bất giác thắng xe lại , mở cửa bước ra ngữa mặt lên trời cho mưa té tát vô mặt , những hạt mưa cứa lên da thịt không hề có lấy một cảm giác rát đau hay lạnh lẽo . Chán nản tuyệt vọng rồi trái tim trở thành chai sạn . Cái giá phải trả quá đắt cho một cuộc chia lìa xót xa .

Thời gian đã làm dịu lại mọi thứ mà mình muốn quên đi cũng không mấy khó khăn .Cám ơn trời đất . Nhưng thời gian không hề làm mất đi trong tôi cái thú lái xe đi trong mưa .Vui vẻ hạnh phúc , hay đau khổ buồn chán tôi đều thích đi trong mưa .Cái cảm giác có từ thời thiếu nữ ,cùng bạn đèo xe đi trong mưa hát nghêu ngao , vừa run vì lạnh rồi cười đùa thật hồn nhiên khi xe qua vũng nước bắn lên tung toé .

Những cơn mưa luôn gợi cho tôi thật nhiều ý tưởng để trang trãi trong những đoạn tuỳ bút hay những câu thơ còn bị tắt nghẻn .Cho nên những cơn mưa , ngoài những giọt rơi tí tách gỏ nhịp trong trong đêm khuya , hay ào ào xối xã trên mái nhà , hoặc rì rào tạt vào khung cửa kiếng . Tôi đều nghiêng tai lắng nghe với một cảm giác thật lâng lâng như đang trôi nổi bềnh bồng giữa không gian hoàn toàn im lặng , mọi tiếng động bỗng nhiên mất hút xa xăm.

Rồi hôm qua tôi vội vã đi ra ngoài cùng với cơn mưa đang đổ ào trên đường . Tôi đi tìm một điều gì thật mơ hồ chưa hình thành trong ý tưởng , tôi cứ lái xe đi qua những con đường mưa rơi trơn ướt và tôi sẻ ngừng lại ở một quán cà phê . Một ly cà phê nóng để cùng với những con chữ đang muốn nhảy xuống miếng giấy lau miệng mỏng manh trên tay .




Mầu Hoa Khế
Dce 06.2010