Saturday, May 1, 2010

HẾT CUỘC TRĂM NĂM





Trước khi bước vào dảy nhà thương nhỏ , nơi đó có anh là một người hàng xóm ngày xưa đang nằm cứng đơ trở thành người cây với cơn sốc nặng về tai biến mạch máu nảo . Tôi chuẩn bị cho mình một tâm trạng bình tỉnh , bởi tôi là người vốn rất dễ bị xúc động khi phải đối diện với những cảnh thương tâm .
Anh cũng là chổ quen biết thân tình với gia đình tôi rất nhiều năm qua . Hình ảnh của anh trong trí nhớ của tôi là một người đàn ông to cao với khuôn mặt chữ điền rắn rỏi và với đôi mắt thật đẹp rất huyền bí của người Trung đông . Nhà anh ở phía sau lưng của một ngôi chùa nhỏ và có một mảnh vườn rộng lớn trồng đủ loại trái cây , hàng rào thô sơ nên cái con bé nghịch ngợm là tôi hay lén vào nhà anh để hái trộm trái cây .
Vườn có nhiều cây lá che rậm rạp nên có khi tôi vào thì phải ẩn núp sau những tàng cây to , để tránh anh bắt gặp khi anh đang ngồi nơi cái ghế ở mé hiên nhà hát nghêu ngao cả chục bài ca , giọng anh hát không hay nhưng ngón đàn guitar của anh thì quá điêu luyện . Nhiều lúc tôi ngồi nghe anh hát tới quên cả đi hái trộm trái cây , trong mắt tôi thì anh đúng là một người đẹp trai và ký ức tôi thu gọn hình ảnh khu vườn , hình bóng anh và luôn tiếng đàn guitar của anh .

Khi tôi xa rời xa quê hương , nhớ lúc tiển đưa gia đình tôi trong sân ga nhỏ vào một buổi sáng mùa đông ,anh đưa tay xoa trên mái tóc cắt bum bê của tôi rồi nói với cái giọng nói địa phương đặc sệt " nì lớn lên nhớ học cho giỏi hỉ , đừng ham chơi và nhất là đừng đi hái trộm trái cây hỉ " . tôi xấu hổ đỏ cả mặt thì ra anh biết hết mà làm bộ giả lơ với mấy cái trò nghịch ngợm của tôi ...

Tôi bước vào căn phòng anh đang nằm , trái tim như lổi đi một nhịp đập . Anh nằm yên hai mắt mở to với tia nhìn trơ dại . Người vợ bên cạnh , chị cũng là người đồng hương với tôi cho biết anh nằm nơi đây đã hơn một năm với những máy móc đầy đủ tiện nghi chung quanh để kéo dài sự sống thoi thóp từng ngày trôi qua với những hy vọng thật mong manh . Tôi kéo ghế ngồi nhìn anh , tay chân khẳng khiu duy chỉ có gương mặt như bị phù thủng lên trông rất dị dạng . Nhìn anh trong tình trạng đó tôi nghỉ anh coi như đã chấm dứt hệ luỵ buộc ràng , chấm dứt rồi cuộc chơi với thế gian .

Người nằm đó thì xong một đời một kiếp nhưng còn người đang sống thì sao đây !? . Nhìn người đàn bà vợ của anh với niềm hối hận tự trách kể cho tôi nghe là đã rũ anh trong một chuyến du lịch để anh bị xảy ra tai nạn . Chị tàn tạ héo úa theo cơn bệnh của anh , túc trực ngày đêm không ngơi nghỉ , chị chỉ sợ rủi khi anh tỉnh lại không thấy có người thân bên cạnh rồi anh sẽ nghỉ mình bị bỏ rơi , chị sợ giây phút đó anh có thể buông xuôi mà bỏ đi luôn . Lòng tự trách của chị thật tôi nghiệp , chị cứ bị ám ảnh ...giá như đừng rũ anh đi thì sẻ không xảy ra tai nạn . Tôi ôm chị , ôm cái thân xác như không còn sức sống tôi bỗng lo sợ chị dám ngã xuống trước khi anh ra đi mà thôi .

Tôi cứ ngồi im mà nhìn chị chăm sóc tỉ mỉ trên thân thể anh , lấy mật ong rơ rà vào miệng chùi rửa , lấy khăn lau từng ngón tay , từng ngón chân , sửa gối đắp mền rồi thầm thì bên tai anh " tỉnh cho mau mà về nhà anh hỉ ... em không bao giờ bỏ anh đâu ...
Có câu nói " có hoạn nạn mới thấy chân tình " đang diễn ra thật cảm động làm rung lên trong tâm hồn tôi lòng kính nể sâu xa , hình ảnh yêu thương của chị đối với anh trước đôi mắt nhoè lệ của tôi , tôi ngồi lại với anh chị cho tới khi chiều đang xuống ngoài khung cửa sổ .
Giả từ nơi đó trong buổi chiều chạng vạng tối ,tôi lái xe đi bị lạc đường bởi tâm trạng đang bị chi phối biết bao điều suy nghỉ , xe đi lạc qua khu nghĩa trang nằm quạnh quẻ với những bia mộ trắng toát . Có ai đó bảo cho tôi biết khi đi ngang những nơi đó thì phải nói lời chào " good evening "...

Trên đường lái xe về nhà hình ảnh của anh , của chị của những ngôi mộ màu trắng quạnh quẻ cứ mãi hoà nhập lẫn lộn trong đầu óc làm cho nhịp thở của tôi như bị chùng xuống và một nỗi buồn bỗng cứ dâng tràn ...


mưaphốnúi Apr 1.2010