
Ngoài sự trống vắng là nổi chết
ta chưa chết làm sao biết có gì sau chữ "hết" ?
một đời sống khác nối tiếp ...
ta có còn là ta ? hay ta sẽ là ai !?
Thôi hãy để ta là hạt bụi
xin được vướng nhẹ trên mắt ai
để biết mình còn hiện hữu
trong cảm giác khó chịu của người
hay hạt sương mong manh bám giăng khung cửa
để bàn tay chạm lướt dịu dàng
và trên lối về xin làm cơn gió
vỗ dưới chân người xào xạc lá rơi
Ta xin là chiếc bóng
lặng lẽ trên vách cô đơn
xin hiu hắt ánh đèn mờ nhạt
để cho người êm vào giấc mơ
một hạt mưa thôi
mát trên môi cười
Ta không muốn hoá thân con người
để như thân cây gầy trong gió tuyết
như viên sỏi bên đường ngơ ngác bước chân qua
ta không muốn nghe trong đêm tiếng côn trùng rúc rĩa
giữa trái tim khi đón nhận tình sầu
ta sợ tóc dài thêm từng sợi muộn phiền
Lời sám hối với sáng trưa chiều tối
những khoảnh khắc tiếng thời gian réo gọi
nhìn đời mình là khoảng trống cô đơn
không gì có trong tay
chỉ ngoài dòng nước mắt ...
MầuHoaKhế May .2010
