
Bỗng dưng có hôm nằm gác chân lên cửa sổ ngó ra bên ngoài ngắm nhìn mây trôi , ước gì được như ông Tôn Ngộ Không nhảy tót lên đám mây lang thang khắp nơi thiệt là thú vị biết mấy . Thôi thì mở mắt nhìn mây gói hồn là đà mơ mơ màng màng muốn đi tới đâu mà chẳng được . Trời bắt đầu trở lạnh , ngọn gió se se mùa thu bắt đầu rồi đây lại có lắm kẻ sẽ bị trầm cảm trong cái khung gian u buồn này lắm . Thôi mượn cái bánh xe thời gian của Tiểu Long Nữ xẹc một cái là thấy tôi ngay , một tôi của quá khứ đang hiện ra trước cái màn ảnh lớn như trong rạp chiếu bóng đâu cần phải đằng vân lướt gió như ông Tôn Ngộ Không . Ông khỉ này thiệt xí xọn có nhiều nít nem như là Tề Thiên Đại Thánh , Mĩ Hầu Vương ,Bật Mã Ôn , Thạch Hầu , Tôn Hành Giã , Đấu Chiến Thắng Phật . Trời ạ ngày xưa lắc xưa lơ thế mà mà cũng khoác nhiều áo thế thiệt là điệu hết ý .
... Ngày đó ở tỉnh nhà trong ngày lễ của hai bà Trưng có thật nhiều tiết mục thi đua , mạ tôi đang dắc tay tôi đi vô hội trường để dự thi trẻ em khoẻ và đẹp . Tôi vừa đúng một tuổi lủm cha lủm chủm , đi từng bước thầm bởi thân thể béo tốt tròn quay như mấy con bồ câu được cưng nuôi . Mỗi sáng bà vú cho lên bếp than ninh một nồi thiệt bự , trong đó gồm có rau củ , đuôi bò , nếp đậu xanh , xong lược mấy cái xác bét nhừ qua cái vợt tổ chảng cho vào bình thuỷ , cộng thêm sửa bột hàng từ Pháp quốc chuyển sang . Thử hỏi mỗi ngày như thế tôi có muốn giữ thân hình để làm mô đồ cũng chỉ là mộng không thành mà thôi . Hạng nhất dĩ nhiên là về tay tôi , nghỉ cũng tức lúc đó Ba tôi lại đi buôn bán xa nhà không thôi dưới ống kính của ổng bây giờ tôi có hình đi khoe khắp xóm làng rồi .
Nhấn cái nút di chuyển thời gian ... ủa tôi đang ngồi học vẽ , thầy giáo bảo có năng khiếu cố lên em bé ,mới 12 tuổi mà nhưng chỉ chưa đầy một tháng thì chán làm cho ông thầy hoạ sĩ mất sở hụi . Lại gì nữa đây ? , ba tôi nói tôi có ngón tay ngòi viết thon dài cho con đi học kéo vĩ cầm , mèng cái lưng làm biếng mà bắt đứng nghiêng cổ ẹo ẹo , chỉ vừa kéo cưa căn bản thì kiếm chuyện bỏ ngang . Mạ tôi nói con gái lớn phải kim chỉ thêu thùa , thêu thì thêu , thêu đôi uyên ương ra hai con vịt bầu thì cũng là thêu , vinh hạnh cho mấy cuốn phim ăn mặc theo thế kỷ xưa , áo của tôi được gắn ren rua tùm lum quảng cáo không công cho mấy cuốn phim như Romeo & Juliet hay thêu hoa lá cành cho giống Lương Sơn Bá & Chúc Anh Đài . May vá xong thì qua nấu ăn , ai mà thấy cách tôi nêm nếm đồ ăn là tá hoả , bị đâu có cân đo đong đếm , cứ muối , nước mắm dội ào ào , nhưng chưa ai chê đâu nha có nhân chứng cả đấy .
Lạc tay lái một chút lại là tôi đi đóng phim , chỉ là vai quần chúng , có được nói năng gì đâu , đạo diễn biểu đi qua thì đi qua , biểu ngồi ăn thì ngồi ăn , sáng sớm 6 giờ là có mặt tại địa điểm quay , ngồi nhìn mấy ông bà tài tử mà thèm nhỏ rãi , tệ tới mức đóng vai tì nữ cũng không xong bị đứng trước đám đông là muốn lùng bùng cái gọi là mất bình tỉnh làm răng mà đóng ? . Phải chi cuộc đời tôi mà có một người men na rơ giỏi ít ra từ lúc còn bé mủm mĩm thế kia thì đi đóng quảng cáo cho hãng sửa thơm ngon bổ dưỡng .Còn mấy bức hoạ đầy năng khiếu biết đâu lại ra đời với phong cách độc đáo . Hay ba tôi cầm cây roi mây hăm he hằng ngày lôi lên xe tới trường âm nhạc chắc giờ đây ngón vĩ cầm của tôi tệ lắm cũng kéo ra được bài Chiều tà ha .
Ôi đúng là một tôi nửa chừng , nằm gác chân ngẩm nghỉ tại sao !? tại sao !? cái gì cũng tham gia rồi cái gì cũng bỏ dang dỡ ,thử hỏi tôi có chán tôi không đây !? vừa chán vừa hối tiếc có hối hận thì đời đã xanh rêu mất rồi còn đâu !!!...thôi nắng đang lên chuyện dài nhiều tập từ từ tám tiếp .
mưa phố núi
