
Từ trong thiên cổ đã nghe sầu
Trên cầu rụng xuống mảnh sao băng
Tan tành vun vỡ trên con sóng
Ngập ngụa chìm sâu một bóng trăng
Dòng sông lay động phút nhiệm mầu
Vổ chùng âm điệu một mùa ngâu
Bờ đá đau hằn lên ký ức
Bóng đổ người đi nhói đỉnh sầu
Bây chừ hoá thạch câu yêu ái
Ngày có anh về nở quỳnh hoa
Thời gian buông khói mờ nhân ảnh
Người đó, ta đây giọt lệ nhoà
Chiều nay đắm đuối mưa rớt rơi
Hồn ta ướt đẳm một chổ ngồi
Chao ôi nhớ quá ơi là nhớ
Giọt đắng cà phê nhấp trên môi
Ta ngồi góc phố lạ quê người
Tóc xoã ôm bờ vai lẽ loi
Chiếc ghế lặng im không tiếng gọi
Sao có tiếng cười giữa phôi phai !? ...
Mầu Hoa Khế
Nov27.2010
