
Hôm nay tôi thực sự chẳng còn muốn mang nỗi buồn đi cất giấu nữa . Ừ cứ để nó chảy dài lên hai khóe má lún sâu , để nó lặng lờ dâng lên ánh mắt . Tôi không còn để cho nụ cười lấp liếm , che đậy những tiếng thở dài chùng xuống mệt mỏi đến ngất ngư . Tôi ngồi im, hai chân co lên , chống hai cùi tay vào đó , xòe hai bàn tay ôm lấy hai gò má , đưa mắt nhìn vào cái ly thủy tinh giống như cái ly để uống rượu đỏ , nhưng cái ly to quá khổ này thì được tôi bỏ vào đó những viên sỏi màu xanh và vài nhánh trầu bà . Sỏi và thân rễ của nhánh cây lóng lánh qua mặt nước nhưng không xao động , hình như sáng nay gió chưa chạy qua khung cửa sổ phòng tôi . Trời còn lạnh , buốt giá như len tận trong tim tôi .
Tâm trạng của tôi lúc nào cũng như thế , có những niềm vui hân hoan tràn đầy màu sắc , có những thương yêu đã mọc rễ buộc ràng , tôi luôn che giấu tận đáy lòng , để thay vào đó những thái độ gần như ơ thờ và hời hợt . Có thể ở một quảng đời nào đó , tôi đã sống và đã đặt hết niềm tin tưởng , để cuối cùng khi nhận ra chỉ là một nỗi trống vắng đến chán chường . Tôi bắt đầu biết che giấu những cảm xúc sau bộ mặt dửng dưng và tôi có nghe ai đó nói thêm hai chữ lạnh lùng .
Tôi chỉ độc nhất có một người bạn , nếu tôi than thở yêu sách, thì bạn tôi sẳn sàng bỏ nơi đang ở để về sống gần bên tôi . Nhưng bạn tôi còn có người chị cùng chung máu mủ , mặc dầu cái tình thân đó rất nhạt nhẻo , nhưng tôi hiểu bạn của mình cần thiết . Tôi không bao giờ để người khác đứng giữa sự lựa chọn , mà phần có được lại nằm ở bên tôi . Sự lựa chọn thường là một mất một còn , rạch ròi và khẳng định . Ở trong hai cảm giác đó , cảm giác nào cũng làm cho tôi bối rối bất an . Cái mình được làm sao mà vui trọn vẹn khi nhìn thấy ánh mắt thất vọng của người khác .
Trước những lời nói sau lưng tôi hoàn toàn sai sự thật khi được phát xuất ra từ những người sống quanh tôi , không hiểu sao tôi thường hay im lặng và không buồn thanh minh , chẳng lẽ tôi mệt mỏi tới mức " mặc kệ , ai muốn nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ ? " . Cách sống nhìn ra có vẻ cóc cần với cuộc đời quá đi chứ . Nhưng không , tôi rất cần tới những người biết nhìn ra tôi và hiểu về tâm hồn của tôi . Rồi tôi lại mỉm cười " hiểu hay không hiểu rồi thì sao ? " tôi lại giấu sự ngạo mạn để bật cười to đôi khi giữa đêm khuya , hay bất ngờ đi trong một con phố , hoặc khi đang lái xe một mình , cứ thế mà cười , cười sằng sặc như một con điên , cười đến chảy nước mắt .
Vậy mà hôm nay tôi không thèm che giấu gì nữa cả , tôi cứ ngồi im hàng giờ để chờ bước chân đứa con gái có giọng nói thật dịu dàng .Rồi cảnh cửa phòng mở ra gương mặt thật dễ thương ló vào hỏi " mom đã ăn gì chưa ? " , hay là thằng con trai lớn đã dọn ra ở riêng về đưa mẹ đi uống cà phê , để tôi được ngồi lắng nghe con kể lể chuyện vui , chuyện không vui trong công việc làm , trong tình yêu đôi lứa .
Tất cả hoàn toàn trống vắng , nắng bên ngoài đã lên cao , hai chậu bông cúc vàng hồi tết bây giờ mới chịu tàn . Tôi cũng vừa qua rồi cái cảm giác cần thiết của những giây phút yếu đuối . Tôi quay mặt nhìn vào tấm gương to của cái tủ treo quần áo, nghiêng đầu lẩm bẩm " đồ lì " . Lạ quá tôi không thể rời xa cái không gian một mình , tôi đã quen và như đã từng quen tự bao lâu nay ...
Mưa Phố Núi :violetflower:
Mar 2011
