Biển dze chai
Chuyến đi hết sức bất ngờ khi buổi tối lên Gu-Gồ tìm một vài hình ảnh . Thấy tấm hình giới thiệu về Glass Beach , nhìn mấy mảnh "dze chai" màu sắc đẹp như mấy viên đá màu . Thế là quyết định ngày hôm sau chủ nhật lên đường . Thời gian được tính ra là 3 tiếng chạy với tốc độ được ấn định . Nghe 3 tiếng mà nhầm nhò gì với thời gian 6 tiếng đi về dưới miền Nam CaLi .
Buổi sáng ngủ dậy chuẩn bị vài bộ đồ vì đi chừng 3 ngày , nói nghe thật đơn giản nhưng cái tánh tí điệu thì nhẹ nhàng lắm cũng 2 cái túi xách bự . Con cái nhìn thấy trang bị như đi cả tuần lễ cứ nhìn nhau rồi cười mím chi beo miết thôi .Xe bắt đầu chuyển bánh với tâm trạng hớn hở là sắp nhìn tận mắt mấy cái mảnh dze chai màu sắc óng ánh đẹp tuyệt đó nên đâu thèm để ý đường đi . Tới lúc nghe con gái bảo mình phải đi ngang qua một thành phố để đổi qua con đường khác trực chỉ đến nơi mình sẽ đến . Xe chạy vô thành phố , nói là thành phố bị đã có tên chứ nhỏ xíu hà nên xe đi qua chỉ chừng 5 phút thôi ,Hồng Y dầu có cái bản tánh "dòng sông lơ đãng " nan di cũng phải đưa mắt nhìn chung quanh . Trời đất ơi sao mà giống thành phố ma rứa nì ? bị đi hết con đường chỉ thấy đúng một người đang lui cui sửa cái chi chi đó . Con gái nghe mẹ nói liền trấn tỉnh :
_ chủ nhật chắc họ đi nhà thờ hết rồi đó mẹ
Nghe con vừa nói xong thì xe lướt qua khu vực nghĩa địa , nhìn mấy bia đá cũ kỹ thành tổ ong , Hồng y đoán chừng mấy mồ mã chắc cũng cở 100 năm chẳng chơi . Không gian thật yên lặng , xe hai bên đường thật thưa thớt chỉ nghe tiếng gió thổi . Nỗi sợ chưa kịp ùa tới thì đã thấy có ngõ bẻ tay lái ra con đường mình phải đi , thở phào một cái nhưng chưa cảm thấy nhẹ lòng bao nhiêu , bị chừng nhìn ra con đường mình đang đi là chạy vòng quanh một ngọn núi cao ngất ngưỡng . Còn gì mà không mau hát :
_đường lên núi rừng , sao hải hùng ,ôi gió lộng . muôn lá động ,cành trong bóng thê lương
Con gái cười to nói :
_mẹ à hai bên toàn là cánh đồng nho bát ngát đâu có thê lương đâu nà
Thì đã nói Hồng Y thấy cảnh thì hay sinh tình cảm hát hò cho quên dặm ngàn sơn khê thôi đó mà . Đi một lúc nhìn qua hai bên đường thấy những hàng cây thông cao ngút mắt và những vạt nắng xuyên trãi dài trông rất nghệ thuật nên yêu cầu con gái dừng xe để chụp vài tấm hình kỷ niệm . Nói thiệt trong bụng cũng đánh trống chiêng dữ lắm khi nhìn tới nhìn lui chỉ thấy có mỗi chiếc xe của mình dừng lại thôi à . Săn ảnh đâu không thấy , cả mẹ cả con xuống xe bấm đại vài tấm , lớp sợ quân cướp , lớp sợ rắn rít , nhện độc cho nên mau mau trở lại xe rồi phóng vút lên đường .Mỗi chặng đường đi qua toàn là một màu xanh ngút ngàn và màu vàng cỏ úa .Rồi đi qua mấy tỉnh lị đèo heo hút gió nhưng có còn hơn không để mình đi vô cây xăng giải quyết "chút việc riêng" , chứ đừng thấy đường đi núi rừng thâm u mà bày đặt dừng lại "ngắt cây hoa dại lẻ loi bên rừng " rồi chơi cái tình tưới cây là bị phạt tới 1000 dolla thì quá ư là mắc mỏ . Thời gian tính toán không đúng như dự liệu vì có sự cản trở của công nhân đang sửa đường cho nên tới nơi phải mất 5 tiếng .
Xe chạy tà tà tới một nhà trọ nhỏ được đặt cọc trước trên mạng lưới toàn cầu . Con gái chọn địa điểm vì nơi đó có một con đường mòn đi bộ chừng 3 phút lui phía sau thì được ngắm biển , và chỉ xa thành phố chỉ độ 10 phút lái xe . Chưa tới giờ nhận phòng mấy mẹ con kéo nhau đi ăn trưa xong là đi thẳng tới chỗ Glass Beach . Một góc biển vào năm 1940 được biến thành cái hố rác chỉ cho đổ những cái vỏ chai bằng thủy tinh , cho tới năm 1970 thì chính phủ không cho đổ rác chai nữa . Nếu mà ngày đó chú Hứa góc gác từ bên Tàu đã trở thành tỷ phú nổi tiếng trong đất nước Việt Nam , ổng xuất thân con nhà nghèo ra đời bằng cái đòn gánh với nghề đi mua "dze chai" , lông vịt , răng vàng . Lúc đó ổng mà biết được cái hố rác này là ổng còn giàu hơn nữa đó nha .Chú Hứa này có căn nhà đồ sộ hiện giờ đã trở thành căn nhà lâu đời , nơi đó mở cửa cho mọi người được vào tham quan và ai sống vào thời đại đó điều biết chuyện Con Ma Nhà Họ Hứa .
Phải nói là bị bể kế hoạch , thử hỏi biển có mảnh chai mình dám đi chân trần xuống nước không ? , dám đưa tay trần vọc cát tìm mảnh chai không ?
câu trả lời là không một trăm phần trăm rồi còn gì . Không lên kế hoạch trước nên không có những dụng cụ để đi đào vàng , ý là mảnh chai , mẹ con chỉ lượm trên bãi được cái nào hay cái đó . Trên bãi biển dĩ nhiên chỉ có những mảnh nhỏ bị nát vụn nhẹ hều mới theo sóng dạt vô nằm trong bờ , còn mảnh to thì phải nằm bên dưới mặt nước sâu . Shi` thiệt là "sai một ly đi một dặm " rồi giữa cơn nắng trưa gay gắt Hồng Y chụp hình cũng không được đẹp nữa . Mẹ con mặt mày buồn thiu bị mộng đi tìm "đá quí"thành mây bay đi rồi , vậy mà trước khi đi nhỏ bạn bắt phải moi cho nó một mảnh chai màu xanh để nó về xỏ lổ đeo chơi . Chuyến này đành thất hứa với nhỏ bạn rồi nhưng nhìn mấy mảnh vở của dze chai đã bị sóng biển ngày này tháng nọ năm kia , tính ra tới bi chừ cũng đã hơn nửa thế kỷ dài thòng rồi còn gì , sóng biển mài tới mài lui một hồi mấy khía cạnh nhọn của mảnh chai vỡ hầu như không còn nữa , nên nhìn thấy cũng ngồ ngộ trông giống như mấy viên đá màu .Đứa con gái chỉ nhặt chừng 2 túi quần là hết sức chứa .
Không biết mình có ân oán gì ở kiếp trước nơi cái biển này không mà trước khi về Hồng Y bị té một cái oạch , cũng may trên cát nên không có bị chi hết trơn .Nắng lên cao thêm đường dài mỏi mệt thôi thì coi như mục đích đã "đại công cáo thành " . Bây chừ mình lui về nhà trọ nghỉ ngơi cái đã ...
Đêm Trong Căn Nhà Ven Biển
Đúng 3 giờ trưa dưới cơn nắng gắt mấy mẹ con Hồng Y cùng nhau lửng thửng từ giã Glass Beach để quay về nhà trọ . Thành phố bây giờ trở lại giờ buôn bán cho buổi tối nên xe cộ trên đường cũng khá đông . Thôi thì trở về lấy chìa khóa phòng , tắm rữa để chuẩn bị đi ăn chiều tối . Nói là thành phố chứ "đi dăm phút trở về chốn cũ " giống hệt như thành phố Pleiku phố núi ngày xưa ở Việt Nam , nhưng ở đây thì tìm không ra nỗi "em Pleiku má đỏ môi hồng " mà chỉ thấy mấy người phụ nữ ngoại quốc tuổi nửa chừng xuân , cứ áo thung nhét vô quần Jean rồi mang cái nịch to chà bá .
Tóc tai có lẽ ảnh hưởng gió biển nhìn thấy cũng xơ xác cần phải ra tiệm tóc để hấp dầu mới mong có được mái tóc quyến rũ . Ngó tới rồi ngó lui những người trên đường phố . Hồng Y phát giác ra hình như luồng gió văn minh của nhơn loại không thổi tới nơi xứ sở này . Nhà cửa vẫn còn giữ nguyên vẹn cái gọi là nguyên thủy từ hồi xửa hồi xưa , có những nơi vẫn còn thấy mấy cái bồn chứa nước trên cao , chẳng lẽ giờ này vẫn còn đưa nước theo kiểu cổ điển ấy sao ta ? . Đi tới đâu thì lẩm bẩm tới đó thiệt giống hệt như người Kinh về rừng .
Xe quay trở lại con đường cũ rồi rẽ vào quán trọ bên đường . Quán trọ chiếm một diện tích khá rộng , đàng trước có hai chục dảy phòng rồi phải đi qua một khoảng rộng chính giữa , nơi đó họ dựng một cái sạp để cho khách tới tổ chức lễ cưới khỏi phải tốn tiền đi qua Hawaii chi cho mệt . Biển ở đâu thì cũng có sóng xô rì rào nước xanh biêng biếc , ghềnh đá cheo leo cát mịn dưới chân . Qua khoảng sân đó thì lại có thêm 2 dãy phòng cũng khoảng 20 chục phòng . Gia đình Hồng Y chọn phòng ngay dãy đằng sau để đi theo lối mòn xuống biển chỉ vài ba phút . Nhưng khi vô mở cửa sổ nhìn ra phía đối diện , bây giờ Hồng Y mới thấy có một căn nhà cũ kỷ hoang phế không có người ở . Quái thật tại sao họ không phá bỏ nó đi ? nhìn thấy cũng đã mục nát rệu rạo lắm rồi , cũng chẳng còn gì để giữ ? tại sao vậy ta ? .
Nhìn thấy căn nhà đó bỗng dưng Hồng Y cảm thấy lành lạnh bới nó bị khuất sau một thân cây khá to . Mờ mờ , ảo ảo , nửa kín nửa hở , mấy lần có ý mang máy đi qua đó chụp hình nhưng rồi tay chân hơi bị run , nên thôi bỏ ý định .
Sau khi tắm rữa thay đồ mấy mẹ con thấy mặt trời còn sáng nên cùng nhau thả bộ theo lối mòn để đi ra biển . Con dốc thoai thoải một bên là rừng thông cao , một bên là vũng sâu bên dưới cây cối cũng mọc xanh rì lan ra tận vách núi cao . Núi , thung lũng rồi biển nối tiếp dàn trãi ra trước mắt thật đẹp . Lại quên mất rắn rít có thể xuất hiện vô chừng , ôm máy đứng chỗ này chỗ kia bấm lia lịa , giờ về nghĩ lại đang lui cui mà có con rắn nó trườn ra phóng tới mình thì coi như thê thảm tới thê lương .
Đứng từ bên trong nhìn ra mặt biển mênh mông . Trên bãi cát chỗ mình đứng, ở chính giữa trủng cát xuống tạo thành một con suối mang nước từ biển tràn vào đưa xuống thung lũng bên cạnh con đường mòn . Có những thân cây bị gảy nằm theo dòng nước chắc cũng đã nhiều năm nên đã bị héo khô . Chụp cũng khá nhiều hình và bóng chiều cũng sắp rơi xuống nên mấy mẹ con vội quay trở lại thành phố để ăn tối .
Đêm trong căn nhà trọ ven biển lòng của Hồng Y quả thật bất an vì khi về tới hai dảy nhà trọ chỉ có 4 chiếc xe trong đó mình đã một chiếc . Sự vắng vẻ ở một nơi lạ lẩm đã làm cho buổi tối hôm đó không sao chợp mắt được . Những hình ảnh trên đường phố giống hệt như những tấm hình vào những thập niên 1950 -1960 . Quán trọ ven biển đèn đóm vàng vọt âm u rồi đối diện trước mặt là căn nhà bỏ hoàng , rồi những dảy phòng trọ thưa thớt người đến mướn , thử hỏi trong lòng sao mà ngủ yên ? .
Căn phòng Hồng Y ở phía sau lại có cánh cửa kính lớn , đây là lần đầu tiên Hồng Y nhìn thấy căn phòng trọ như thế . Bắt đầu 7 giờ tối mấy mẹ con như gà heo vô chuồng sớm . Tội nghiệp con gái lái xe cả ngày mệt mỏi nên đi vô liền giấc ngủ , còn Hồng Y thao thức cả đêm , vậy mới nói " thức khuya mới biết đêm dài " , càng về khuya nghe tiếng mấy con chim cu ru cu ru trên mái hiên , sự yên tịnh đến nỗi nghe luôn cả tiếng lá rơi . Một đêm thức trắng để chờ sáng với biết bao sự hổn loạn trong đầu .
Không nhận già cũng không được bởi "con sợ " đã bị thức giấc khi mỗi ngày sự tàn phá của thời gian đã bào mòn đi những sự can đảm dũng mảnh mà đã một thời nổi tiếng gan lì một cây xanh dờn ...
Những Thị Trấn Bên Đường
Qua một đêm thao thức không ngủ được trong căn phòng lạ , nhưng vì thời gian quá eo hẹp Hồng Y cũng phải dậy sớm để đi theo chương trình của con gái vạch ra . Tiếp tục là phải đi khai phá ý quên khám phá mấy thành phố lân cận , bắt đầu đi tới khu vườn trồng hoa mua vé vô cửa người lớn 15 dolla con nít thì một nửa giá . Ui ba mạ ơi hoa nhìn bắt chóng mặt tới hoa mắt nên cái bụng bị cồn cào . Con gái hỏi :
_mẹ thích ăn gì ?
Thiệt đúng là người nhà quê dầu có ở trên nước Mỹ hơn 20 năm vẫn thích cơm canh đồ kho mặn mà . Tội con gái phải đi tìm cho ra cái nhà hàng của dân da vàng tóc đen để cho mẹ ăn cơm với rau đậu xào , gà xào măng . Giải quyết bao tử xong thì đi tìm dòng sông xanh . Địa điểm cũng thưa thớt người đến , tới nơi nắng chói chang hình chụp ra xem chẳng hài lòng . Nhìn dòng sông thì lại nhớ bài hát của bà Susan Boyle với ca khúc Cry Me A River cho nên tâm hồn của Hồng Y cảm thấy lâng lâng trên đường đi khám phá tiếp thêm mấy thị trấn bên đường cho bỏ công một lần đi xa .
Nói thiệt khi đi tới căn nhà nằm tuốt ngoài biển thì chân đi hết nổi . Căn nhà này cũng nằm trong những điểm thu hút du khách , chung quanh cây cối mọc rất nhiều vừa to vừa cao dễ chừng sống cả 100 tuổi , trời ạ chân vừa mỏi nhìn chung quanh có đúng 2 chiếc xe mà con đường đi ra tới đó sao quá ngút ngàn , mẹ con đi được 1/3 đoạn đường thì quyết định quay về nên chụp được con chim cô đơn đang buồn trên cành cây khô giữa đồng không mông quạnh .
Trên những con đường đi qua , nhìn những căn nhà núp sau những cánh rừng thông cao thoáng ẩn thoáng hiện . Không gian thật yên tịnh . Con gái hỏi :
_ mẹ à sao nơi đây họ vẫn sống được ? con thấy buồn chết được mà rồi họ sống bằng nghề gì ?
Hồng Y cười nói :
_ thì từ đời tổ tiên sống ra sao thì họ tiếp nối theo thôi , nơi đây có rừng thì xẻ gổ bán , có cánh đồng thì nuôi bò , có biển thì bán tôm cá .
Con gái nghe qua cũng thấy có lý vì những nơi đi qua hầu như không có hãng xưởng chi hết . Những gian hàng trước mặt biển áo quần mở ra nhìn những kiểu cọ vẫn còn rất xưa , làm như mở cửa tiệm cho vui thôi chứ không theo thời trang chi cả . Nước Mỹ mà , thì ở nơi đâu cũng có những cửa hàng tên tuổi nổi tiếng như cà phê Starbucks , McDonalds vv và vv , nhưng rất hạn chế dòm cả thành phố thì chỉ thấy mỗi thứ một tiệm , không như ở thành phố Cali chỉ cần rẽ qua lối này lối kia là thấy tùm lum . Mấy mẹ con lại đi qua một biển khác ,shi` cũng là một biển thôi nhưng khi qua nơi khác thì tên bị thay đổi cho có vẻ là biển ni của tui đó à . Người dân nơi đây họ cũng rất lãng mạn chiều chiều đưa nhau đi ngắm biển hoàng hôn , họ mang ghế để ngồi nhìn ra biển , chao ơi ngày nào cũng nhìn mà sao không thấy chán , bởi vậy mới nói biển cả có sức thu hút rất ghê gớm . Khi đứng trước biển cõi lòng của Hồng Y cũng cảm thấy quên đi biết bao phiền muộn , con người thật quá nhỏ bé giữa cảnh trời nước bao la . Màu xanh ngan ngát chạy tận chân trời dễ đưa tâm hồn bay bỗng như cánh chim hải âu đang lướt gió ngoài kia kìa .
Nghĩ cũng lạ lùng những thành phố này chỉ cách miền bắc Cali phía bên kia một ngọn núi , nếu người lái xe giỏi cần có 3 tiếng đồng hồ , vậy mà sự khác biệt thật quá lớn lao . Một bên thì đời sống như trong truyện kiếm hiệp là ẩn tích sơn lâm . Còn một bên thì quá náo nhiệt chạy đua theo thời gian , bon chen tranh dành địa vị cơm ăn áo mặc phát đuối . Thiệt nghĩ hoài cũng không sao có giải đáp đó nha ? . Hồng Y dầu đi rong chơi nhưng đầu óc cũng hay suy tư thế sự đó mà .
Đã nói là không để ý tới một loài hoa thiệt kỳ cục mà sao đi đâu cũng thấy . Hoa thiệt ngộ không có lá chỉ là một thân suôn đuột mọc lên từ đất khô , thân cây thắng như cuống sen rồi mọc thành một chùm hoa có khi cả 10 bông , nếu ta lấy giấy bọc lại thì khi nhìn vô ai cũng tưởng là cả chục cây . Hoa giống như hoa huệ kèn màu hồng , cái kỳ cục là ở đâu cũng mọc được , đi đâu cũng nhìn thấy khắp đường chắc chỉ là một loài hoa dại đã làm cho mẹ con Hồng Y chịu không nổi phải dừng lại lấy kéo cắt một cụm cho thỏa cái cơn tò mò .
Ý nãy giờ chưa nói tới Thung Lũng Sương Mù bị mới đó mà Hồng Y nhớ lộn thì nhớ lại thôi chờ hồi sau hen và cũng là hồi kết cuộc vô cùng hấp dẫn nhất trong phiêu lưu ký của Hồng Y đó nha .
Thung Lũng Sương Mù
Buổi sáng của ngày thứ 3 , mẹ con sửa soạn thu dọn để trả phòng lại cho nhà trọ . Quái thật , mùa hè mà sương mù giăng đầy cả bầu trời , Hồng Y dậy làm điệu một tí , hôm nay mặc nguyên bộ đồ đầm màu trắng , đội cái mũ rộng vành của người cô vừa qua đời cách đây hơn một tháng cho làm kỷ niệm . Đứng ngắm trong gương thì trông giống mấy người của thế kỷ 18 , mà cũng lạ sương mù giăng khắp nẻo sao trong người lại nóng rang mới kỳ ? cho nên đã lấy sợi dây buộc tóc lại , điều này đã làm thật đáng tiếc khi nhìn 2 tấm hình nhờ một người đàn ông ngoại quốc chụp dùm , lại còn nhoẻn miệng cười mới thiệt là phá hỏng đi sự huyền bí có chút ma quái .
Chuyện như thế này , lúc đó cứ mặc sương mù mỗi lúc mỗi xuống nhiều hơn , còn đường mòn xuống biển gần như không thấy . Hồng Y nhất định phải chụp biển trong sương mù mới được , vừa đi vừa run nhưng bản tánh gan lì nên cứ thế mà lầm lủi đi trên con dóc mòn . Vừa tới nơi thì ngó thấy một người đàn ông đứng trong sương mù nhìn ra biển với dáng điệu trầm tư . Hồng Y ôm máy bấm vào cảnh trí chung quanh thì ông ta quay lại chào buổi sáng , mô phật gương mặt của ông thật điển trai , rất nam tính làm cho người đối diện bớt sợ và có chút tin tưởng . Thấy ông định sửa soạn đi lên con dốc , Hồng Y nhanh miệng nhờ ông bấm ảnh dùm . Vì hấp tấp và không muốn làm phiền nên Hồng Y quên xỏa mái tóc dài xuống và cũng quên đứng quay lưng nhìn ra biển . Đó là điều thật tiếc nhất của Hồng Y trong chuyến đi này vì khi nhìn thấy người ngoại quốc đó cầm máy tay hơi bị run . Shi` cũng phải run thôi bị trước mắt là một người mặc toàn đồ trắng đứng ẩn hiện ra trong sương mù không giống ma sao được cơ chứ . Nên khi mấy đứa con nhìn vô tấm hình cũng phê bình "phải chi mẹ đừng cười , đứng im lặng thì giống hệt người phụ nữ của thế kỷ xưa " .
Sau khi rời khỏi nhà trọ , con gái muốn đi tới một tiệm ăn với những món đồ biển tươi ngon , chạy xe phải mất 20 phút . Thị trấn này bắt đầu có từ năm 1898 , Hồng Y cũng không chính xác lắm về cái nhà hàng nghe nói có từ năm 1914 . Đây là một bến bãi để cho ngư phủ đổ tôm cá mực nơi đây nên nhà hàng luôn luôn có đồ biển thật tươi . Từ lúc đi chơi hôm nay mới ăn được một bữa thật ngon mà giá cả phải chăng , những người dân địa phương từ lời nói tới cử chỉ trông thật hiền hòa giống hệt những người miền quê trên quê hương của Hồng Y . Sương mù vẫn chưa tan nhưng phải tiếp tục lên đường , thấy trong máy chỉ đường chỉ 10' thì tới được ngọn hải đăng cũng là nơi du khách tới tham quan nổi tiếng trên nước Mỹ , sương vẫn xuống theo gió biển thành như mưa phùn rơi nhè nhẹ trên tóc . Thời gian không cho phép ở lại lâu , nhưng khi nhìn mấy đám hoa dại mọc trên bờ đá bên bờ biển sâu , mẹ con cũng ngồi xòa xuống bên cạnh để bấm hình . Từ giả ngọn hải đăng lên đường trở về nhà , con đường cũ muốn đi lại thì phải quay ngược thành ra sẽ phí phạm thêm 20' phút . Nên đã đổi qua con đường khác , càng đi mới thấy mình thật dại dột rồi hối hận nhưng quá muộn bởi con đường vừa dài và vừa nguy hiểm gập bội phần . Một bên là vực sâu của biển , một bên là vực thẳm của núi rừng . Tay lái của con gái coi như rất khá cứ thế mà đoạn đường chạy quanh núi ngoàn nghèo hải hùng kinh khiếp , chiếc xe nếu nhìn từ trên máy bay ngó xuống thì giống như một con rắn đang uốn mình quanh núi , người ngồi trong xe cũng bị ẹo qua ẹo lại bởi những khúc quanh rất eo hẹp chỉ có hai chiều duy nhất để hai xe tránh nhau trong gang tấc .
Trên xe cũng không thể im lặng nhưng cũng không thể nói quá nhiều sẽ làm phân tâm con gái trong lúc bẻ tay lái , nên Hồng Y chỉ nói khi có những đoạn thẳng khá dài lúc tạt qua một thị trấn khác . Nhà cửa rất thưa thớt vì lâu lâu mới thoáng thấy những hộp thư nằm ở hai bên đường , nhìn có hộp thư tất nhiên chung quanh đó có nhà ở , nhưng tất cả những ngôi nhà đều chìm khuất sau mấy rặng cây thông cao chất ngất cành lá rậm rạp . Con đường vẫn yên lặng như trong mấy cuốn phim kinh dị , đi ngang qua những đỉnh núi nhìn ra biển thì nhớ cuốn phim Đỉnh Gió Hú , đi qua những ngôi nhà thờ nho nhỏ thì thấy mình như đi vào những câu chuyển cổ tích , đi qua những cánh đồng lúa vàng cháy xơ xác thì lại thấy cả cuốn phim Cuốn Theo Chiều Gió sau khi chiến tranh vừa chấm dứt .Sợ nhất là đi ngang qua nghĩa trang , ai mà không sợ hãi vì bầu trời thật âm u đâu khác gì trời đang chạng vạng tối , giờ của quỉ Da- Cu- La Dầu Cù Là bay ra từ cổ mộ đi tìm người để hút máu .Đã nói cái đầu của Hồng Y tưởng tượng là thầy chạy luôn và như loài hoa kỳ cục mọc ra giữa cánh đồng khô cằn hình như nó là một đóa hoa trong truyện liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh vì cái sắc màu hồng của đóa hoa nó cứ phất pha phất phưởng hiện ra trên mỗi đoạn đường đi về thiệt không tin cũng không xong vì Hồng Y đã cắt một cụm nằm sau cốp xe .Con gái làm giả mặt nghiêm :
_ mẹ , hình như nó theo mình về nhà
Qua 4 tiếng đồng trên một đoạn đường đầy sương mù , như Hồng Y đã nói ở hồi 3 là người Mỹ họ rất lãng mạn ,hể cứ xe vừa qua mỗi một thì trấn thì luôn thấy lác đác đâu đó có những người đậu xe ven đường xuống xe đứng trầm lặng trong sương mù nhìn ra biển . Biển chạy dài ôm vòng quanh núi nên những thị trấn đó đều được nhìn ra biển , còn bên trong là nhà cửa thì ẩn trong rừng sâu . Cũng có những căn nhà chênh vênh bên bờ biển , có lẽ đó là những căn nhà xây lên để thỉnh thoảng chủ nhân về đó nghĩ ngơi nên ít thấy bóng người , hoàn toàn yên lặng đến ghê sợ nằm trong bóng râm của cây cao , trong sương mù trùm phủ trắng xóa nên khi nhìn cũng cảm giác lạnh gáy .
Cuối cùng thì nắng cũng lên cao trước mặt vì xe đã đi qua khỏi vùng biển núi . Hai mẹ con thở phào nhẹ nhỏm như đã trút đi cả gánh nặng ngàn cân . Giờ mới nghĩ lại nếu con gái chỉ cần có chút lơ đãng chìa tay lái tí xíu thôi là coi như lao xuống biển sâu hay lao xuống vực núi rất dễ dàng chỉ trong tít tắc . Nếu như trong gia đình , bạn bè sau này có ai muốn đi một chuyến phiêu lưu như Hồng Y thì nên đi con đường đầu tiên khi đến thành phố , con đường đó cũng có vực sâu nhưng không đáng sợ cho lắm , còn một bên thì những cánh đồng trồng nho bát ngát , nếu thích thì cứ việc ngừng lại vô mấy chỗ làm rượu mình thử rượu chơi .Nhớ uống ít nhé để còn lên đường .
Chuyến phiêu lưu đi về biển "dze chai"chấm dứt ...
Glass Beach - Aug-2011
Mầu Hoa Khế
