Sài Gòn từ bước chân đi
Mang theo ngàn giọt lệ thi nhau tràn
Xa Trương Minh Giảng lần qua
Bờ kinh đen nở màu hoa muống buồn
Nửa tà áo trắng vô hồn
Nửa xuân thì chớm hoàng hôn cuối trời
Con đường xanh lá me rơi
Bàn tay tuổi ngọc chơi vơi mất rồi
Phố xưa cùng với ai ngồi
Ly chè dịu ngọt bờ môi một thời
Nhạc vàng lịm tắt nghẹn lời
Tiếng guitar bỗng rã rời thanh âm
Sài Gòn chừ quá xa xăm
Trần Quang Diệu cũng biệt tăm lối về
Nửa đời trắng xóa tóc thề
Nửa đời khát vọng ê chề niềm đau
Sài Gòn ngày đó xa nhau
Chìm trong lửa khói một màu tang thương
Cánh chim phiêu bạt đoạn trường
Bao giờ về lại quê hương yên bình ...
Mầu Hoa Khế
Aug 2011
