Hôm qua xuống phố cùng với con gái Út , hai mẹ con ghé qua khu chợ của người Việt Nam tìm mãi mới ra chỗ đậu xe . Người đi kẻ đến tấp nập , nhìn trên những gương mặt có kẻ dáng điệu vội vã với thời gian , có người nhàn nhã với nụ cười thật tươi để mua sắm cho ngày Tết cận kề . Lúc vào đến cửa chợ hai mẹ con mới nhớ ra sắc luật mới vừa ban hành cho thành phố SanJose là khi đi chợ phải mang theo bao để đựng đồ mua . Con gái nói thói quen đâu thể mới mấy ngày để làm quen thôi thì phải tốn 10 cen cho 1 cái bao giấy để đựng , 10 cen thì đầy ứ ra vì ở Mỹ hầu như nhà nào cũng có cái hủ để bỏ tiền cen lỉnh kỉnh vô đó cho khỏi nặng ví , lâu lâu tôi có thời giờ mang ra gói lại từng cuộn thành 1 dolla 2 dolla để khi đi chợ trả bớt dần dà cho nước Mỹ khỏi phải tốn đồng tốn kẻm in thêm ra .
Đi một vòng chợ thấy chóng mặt mới biết thương mạ , thì ra khi tuổi đời mỗi ngày mỗi chất chồng thì sức khỏe đã từ chối biết bao cuộc vui . Tôi cũng mua sắm thật vội để về nhà , về với cái không gian yên tịnh của tôi , còn con gái có con nhỏ cũng vội mau để về chăm sóc cho đứa con . Trên đường về hai mẹ con chuyện trò , con gái nhìn tôi bảo là " con phục mẹ sát đất , sao mẹ có thể chăm sóc với một bầy con nhiều thế !? " . Tôi bật cười và cũng không hiểu là tại sao mình lại tài giỏi đến như thế . Nhớ khi vừa tới nước Mỹ chưa biết lái xe nhưng con cái phải vô trường để học . Mỗi ngày ôm đứa con nhỏ 2 tuổi trên tay đi bộ để tới trường học đón mấy đứa khác , nhà ở quá xa trường con học thông minh phải biết tính toán với thời gian . Thế là hẹn con ở một đoạn đường chính giữa gặp nhau chứ mẹ mà tới tận trường học thì phải ngồi xuống nghỉ một lúc để thở dóc và bóp hai bàn chân đang đau và mỏi .
Người già thường hay kể chuyện xưa , tôi thấy trong ánh mắt của con gái long lanh nhưng đang cố giử lại những giọt nước mắt .Tôi lại cười để phá tan đi tâm trạng đang chùng xuống của con gái bởi những đoạn đường khó nhọc của mẹ trải qua . Con ơi " nước mắt bao giờ cũng chảy xuống " và những gì mẹ làm cho con thì những người mẹ trên thế giới này cũng làm như thế thôi và bây giờ con đang đóng vai trò của mẹ , bửa ăn không bao giờ ngon miệng vì phải bỏ dở , đi đâu cũng như có con kiến cắn trong bụng hối thúc về mau với con .Khi nhìn con cái bị bệnh , lòng đau như xé thà để mình bịnh thay thế cho con chứ đừng nói chi tới những tình huống khác .
...
Mùa xuân này tôi có hai đứa con mang cháu ngoại về thăm bên nội ở Việt Nam , bửa cơm chiều 30 năn nay sẽ thiếu vắng đi chút ít nụ cười . Con cái lập gia đình đã ra riêng như dòng sông chia ra từng nhánh . Mỗi năm tôi giống như người ngư phủ già ngồi im trên dòng đời để chờ đợi những nhánh sông quay về hội tụ và rồi tôi còn có thể chờ được bao năm !?...
Mầu Hoa Khế
Jan-2012
