
Không có gì đáng quí và đáng trân trọng hơn nữa khi tuổi " bóng xế hoàng hôn" được gặp lại người mà mình yêu từ thuở còn thơ ngây . Nếu tôi là một đạo diễn thì sẽ đưa ống kính thu lại gần đôi mắt và từ trong đôi mắt mừng tủi đó những hình ảnh của quá khứ sẽ từ từ hiện ra ...
Tôi sẽ dẫn đưa đến một không gian vào mùa thu trên một ngọn đồi đầy sắc hoa màu tím , nơi đó có bóng dáng của một có bé tóc bím và một chàng với lứa tuổi thanh niên . Cô bé thì hái hoa nắm đầy trên đôi tay bé nhỏ , không như cô bé chàng thông minh và thực tế hơn là tìm một chiếc lá lớn để đựng đầy những trái sim chín đầu mùa chia nhau cắn vào ngọt lịm trên môi ... họ bên nhau vui đùa với nụ cười cùng ánh mắt yêu thương cho tới khi buổi chiều từ từ rơi xuống dịu dàng về bên kia núi .
Buổi tối dưới ngọn đèn vàng chàng dạy cho cô bé làm toán , những con số khô khan đã mềm mại khi mỗi bài toán khó sẽ được đền bù bởi một chiếc hôn trên bàn tay búp măng với những sợi lông tơ mịn màng làm cho môi chàng rung động chút xíu đã ngạt thở con tim . Thời gian còn quá trẻ để tiếng yêu chưa dám thốt trên môi , chàng muốn cô bé cứ ngây ngô hiền lành như những bông hoa tím dại mơ màng giữa thảo nguyên xanh thẳm , như mây trắng bay nhẹ nhàng trôi trên bầu trời xanh lơ không nhuốm phiền muộn cứ hồn nhiên vô tư với những tiếng cười khúc khích vang dội trong cả giấc mơ của chàng . Nhưng rồi đôi tay chàng không thể thay đổi được số mệnh với tấm lòng của chàng quá rộng lượng để sẻ chia trái tim cùng một người bạn chí thân đã bày tỏ tình yêu và điều đau đớn là người bạn đó đã thầm yêu cô bé mà chàng đã trao trọn cả mối tình đầu thầm kín .
Cô bé vẫn ngây thơ trước lời từ biệt của một chàng trai trong thời binh loạn và rồi trong những tháng ngày khi chiến trường khóc liệt , chàng vẫn biền biệt ra đi không hẹn ngày trở về ... có chăng chỉ về với cô bé trong những cơn mộng hiện về hốt hoảng giữa đêm khuya ...
...
40 năm sau , gọn gàng chỉ là một con số trên môi nhưng những số mệnh nằm trong những tháng năm đó họ đã trải qua biết bao nhiêu cảnh đời nổi trôi như những nhánh lục bình trên con sông mênh mông hun hút bến bờ . Phong ba bão táp , nắng mưa dội đập tháng ngày . Những sợi tóc mai ngắn dài đã bạc trắng màu mây , đôi bàn tay bút măng đã hằn lên những vết buồn thời gian .
Còn chàng thì miệt mài theo đời cơm áo hệ lụy vướng mắc vây quanh nhưng mối tình đầu như dòng máu nuôi lấy cơ thể như hơi thở giử lấy sinh mạng trong mỗi phút giây . Thời gian vun vút bay qua tháng ngày nhưng hình bóng của cô bé ngày xưa vẫn chưa hề nhạt nhòa giữa trái tim vẫn còn mãi nhịp đập của tuổi đời đôi mươi ...
...
Cô bé ngày xưa vẫn còn đây dáng dấp thanh xuân !? hay ảo ảnh trong đôi mắt chàng vẫn chưa chịu rời bỏ bóng dáng của một quá khứ xa xôi !? Thôi thì cứ mặc kệ là như thế nào khi mà trong mắt chàng vỡ òa hạnh phúc . Nỗi hạnh phúc quá lớn lao khi gặp lại cô bé ngày xưa , dòng nước mắt chảy dài trên đôi má , tiếng nói xúc động tắt nghẹn trên đôi môi ... còn cô bé giờ đã là một người phụ nữ tuổi đã không còn trẻ nhưng những nét đáng yêu của cả một trời thương yêu vẫn còn giử lại nguyên vẹn để cho chàng bỗng biến thành cây si khù khờ giống như thuở nào mà yêu dấu tưởng chừng như đã qua đi ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
