Màu nắng đang chói lóa bên ngoài đẩy lùi lại những ngày giá rét qua đi thật mau , góc vườn cây cối đã trổ hoa và những mầm non của lá đang nhú lên xanh mởm . Không có gì thú vị cho bằng khi nhìn thấy sự sống của hoa lá đang mỗi giây phút dâng hiến cho đời những màu sắc tinh khôi . Những lúc như thế tôi thường ôm máy hình ra để giử lại những khoảnh khắc đẹp đẽ này và tôi cũng không bao giờ bỏ quên những lúc lá vàng héo khô trên cây đã trút xuống khu vườn để trơ lại những cành cây trơ xương ốm gầy giữa mùa đông kéo về .
Sự đối nghịch của hai hình ảnh đều được nằm trong ống kính của tôi . Từ lúc nào không biết tôi lại có thêm sự đam mê này và tôi nhận ra dưới ống kính sao cái gì trong vũ trụ này cũng đều đẹp cả . Rồi tôi lại vu vơ mong muốn giá như chụp được vào ống kính tâm hồn của ai đó . Và nếu có một máy hình làm được điều ấy thì trong tự điển của thế giới sẽ mất đi những từ như là , dối trá , lừa gạt . Chao ôi cuộc đời sẽ đẹp như chuyện thần tiên khi mà con người đến với nhau bằng một tấm lòng chân thật .
Sáng này đi một vòng dạo phố phường , màu nắng vàng trải đầy khắp nơi , nắng làm rát khi chiếu xuống gương mặt , tôi nheo mắt đi tản bộ trong khu shopphing cứ để nắng bám lấy trên thân thể hâm nóng lại từ mái tóc làn da bởi đã hơn mấy tháng mùa lạnh qua tôi cứ sống im lìm lạnh lẽo trong cõi riêng của tôi . Tôi không yêu mùa nắng hơn mùa mưa , nhưng những lúc muốn phá tan đi những nỗi buồn thảm thì những tia nắng dội xuống từ trời cao , trải dài trước thềm nhà , mềm mại trên những bông hoa , xuyên qua những cành cây đã khiêu gợi ánh mắt của tôi chăm chú nhìn nhiều khi đến bất động , thảo nào mà những ngày xưa lúc còn dưới tiểu học cô giáo đã ghi trong thành tích biểu là " thường hay mơ mộng ngoài cửa lớp " . Thuở còn bé biết gì đâu mà mơ mộng chỉ là khi nhìn những gì trước mắt thì thường hay chắm chú thế thôi . Lối nhìn này vẫn không hề thay đổi cho tới bây giờ , nhưng trong đôi mắt ngây thơ ngày xưa thì là mơ mộng nhưng trong đôi mắt già dặn hôm nay thì cái nhìn bỗng bị biến thành là xoi mói . Đáng yêu cũng được hoặc đáng ghét cũng xong bởi cái miệng của thế gian đâu có ai có thể cấm cản .
Sống đã mệt rồi mà sống cho vừa lòng người thế gian quả thật quá khó khăn . Cho nên tôi vẫn mãi luôn nhớ câu của một người quen nói " cứ việc sống theo ý thích của mình đừng để ý những điều làm mình mất vui " . Thì cứ thế đi giống như con ngựa bịt hai bên mắt và rồi đường ta ... ta cứ đi ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
