Con nắng dịu dàng trải dài trên dòng sông Thạch Hãn lấp lánh theo từng cơn sóng nhẹ vổ đưa . Hay con nắng xen tỏa xuống những khóm lá xanh rì của hàng cây sầu đông đứng buồn trơ trên con phố dài Trần Hưng Đạo hóa thành từng giọt nhỏ lấp lánh dưới bàn chân khi tan trường mỗi bước bé đi qua . Anh theo sau lưng bé để ước phải chi mình là giọt nắng đó và tham lam anh ước được là hoa nắng cài trên mái tóc mây dài của bé để đêm về theo bé gối mộng những giấc mơ cổ tích .
" tuổi bé bình yên như con nắng " dạ đúng như những con nắng hiền hòa của một ký ức xa xôi . Bé ra đi bỏ lại nửa tà áo trắng ngây thơ cho quê hương , nửa tà còn lại vẫn giấu kín giữa mùa tan tác khi bóng giặc thù kéo về dẩm nát chẳng tiếc thương .
Anh ơi nắng quê hương đã nhuộm màu tang tóc
dòng sông buồn sóng cau mặt xót xa
hàng cây sầu đông gầy xơ xác lá
để từng giọt nắng rơi đầy
như những giọt nước mắt nhỏ xuống khóc rất âm thầm
...
Tháng tư về đâu ai dễ gì quên
để nỗi nhớ tràn về như thác lũ
con nắng bình yên của tháng ngày xa ngái
vẫn mãi im trong trí nhớ mòn hao ...
Mầu Hoa Khế
Apr.2012
Thursday, April 12, 2012
Tuesday, March 27, 2012
RẤT ÂM THẦM
Có những điều đôi khi không dám nói
rất âm thầm mà bão tố trong lòng
cố ôm lấy chút nắng chiều mệt mỏi
cùng vệt buồn giữa một khoảng trời không
Anh vẫn thế nét đăm chiêu của núi
đứng thật im in bóng tự ngàn năm
em cỏ mọn theo gió hờn nghiêng cúi
trước tình anh ôi phiến đá lạnh căm
Từ gặp nhau tiền kiếp nào xa xăm
vụt tay nắm để ngàn thu cách trở
anh nơi đâu xếp chuổi buồn câm lặng
em chơ vơ cánh hoa vỡ bên trời
Ta lạc loài giữa tinh cầu bở ngở
phút bên nhau tưởng hơi thở gần nhau
chút ân cần rồi chợt thoáng qua mau
hồn thất lạc giữa biển đời loáng máu
...
Em ngập ngụa tìm anh theo con sóng
tóc xoã dài trên sông nước mênh mông
dòng tương tư chừ cạn bến chờ mong
tiếc chi nữa một mùa hoa tàn rụi !?
Tiếc chi nữa lời yêu thương ngắn ngủi
mạch đời vui đã thoáng chút ngậm ngùi
lời từ ly ngữa mặt khóc hay cười
cũng xin trả vào tận cùng đau khổ ...
MầuHoaKhế
May.30.2010
rất âm thầm mà bão tố trong lòng
cố ôm lấy chút nắng chiều mệt mỏi
cùng vệt buồn giữa một khoảng trời không
Anh vẫn thế nét đăm chiêu của núi
đứng thật im in bóng tự ngàn năm
em cỏ mọn theo gió hờn nghiêng cúi
trước tình anh ôi phiến đá lạnh căm
Từ gặp nhau tiền kiếp nào xa xăm
vụt tay nắm để ngàn thu cách trở
anh nơi đâu xếp chuổi buồn câm lặng
em chơ vơ cánh hoa vỡ bên trời
Ta lạc loài giữa tinh cầu bở ngở
phút bên nhau tưởng hơi thở gần nhau
chút ân cần rồi chợt thoáng qua mau
hồn thất lạc giữa biển đời loáng máu
...
Em ngập ngụa tìm anh theo con sóng
tóc xoã dài trên sông nước mênh mông
dòng tương tư chừ cạn bến chờ mong
tiếc chi nữa một mùa hoa tàn rụi !?
Tiếc chi nữa lời yêu thương ngắn ngủi
mạch đời vui đã thoáng chút ngậm ngùi
lời từ ly ngữa mặt khóc hay cười
cũng xin trả vào tận cùng đau khổ ...
MầuHoaKhế
May.30.2010
Friday, March 23, 2012
Vẫn còn yêu thương

Không có gì đáng quí và đáng trân trọng hơn nữa khi tuổi " bóng xế hoàng hôn" được gặp lại người mà mình yêu từ thuở còn thơ ngây . Nếu tôi là một đạo diễn thì sẽ đưa ống kính thu lại gần đôi mắt và từ trong đôi mắt mừng tủi đó những hình ảnh của quá khứ sẽ từ từ hiện ra ...
Tôi sẽ dẫn đưa đến một không gian vào mùa thu trên một ngọn đồi đầy sắc hoa màu tím , nơi đó có bóng dáng của một có bé tóc bím và một chàng với lứa tuổi thanh niên . Cô bé thì hái hoa nắm đầy trên đôi tay bé nhỏ , không như cô bé chàng thông minh và thực tế hơn là tìm một chiếc lá lớn để đựng đầy những trái sim chín đầu mùa chia nhau cắn vào ngọt lịm trên môi ... họ bên nhau vui đùa với nụ cười cùng ánh mắt yêu thương cho tới khi buổi chiều từ từ rơi xuống dịu dàng về bên kia núi .
Buổi tối dưới ngọn đèn vàng chàng dạy cho cô bé làm toán , những con số khô khan đã mềm mại khi mỗi bài toán khó sẽ được đền bù bởi một chiếc hôn trên bàn tay búp măng với những sợi lông tơ mịn màng làm cho môi chàng rung động chút xíu đã ngạt thở con tim . Thời gian còn quá trẻ để tiếng yêu chưa dám thốt trên môi , chàng muốn cô bé cứ ngây ngô hiền lành như những bông hoa tím dại mơ màng giữa thảo nguyên xanh thẳm , như mây trắng bay nhẹ nhàng trôi trên bầu trời xanh lơ không nhuốm phiền muộn cứ hồn nhiên vô tư với những tiếng cười khúc khích vang dội trong cả giấc mơ của chàng . Nhưng rồi đôi tay chàng không thể thay đổi được số mệnh với tấm lòng của chàng quá rộng lượng để sẻ chia trái tim cùng một người bạn chí thân đã bày tỏ tình yêu và điều đau đớn là người bạn đó đã thầm yêu cô bé mà chàng đã trao trọn cả mối tình đầu thầm kín .
Cô bé vẫn ngây thơ trước lời từ biệt của một chàng trai trong thời binh loạn và rồi trong những tháng ngày khi chiến trường khóc liệt , chàng vẫn biền biệt ra đi không hẹn ngày trở về ... có chăng chỉ về với cô bé trong những cơn mộng hiện về hốt hoảng giữa đêm khuya ...
...
40 năm sau , gọn gàng chỉ là một con số trên môi nhưng những số mệnh nằm trong những tháng năm đó họ đã trải qua biết bao nhiêu cảnh đời nổi trôi như những nhánh lục bình trên con sông mênh mông hun hút bến bờ . Phong ba bão táp , nắng mưa dội đập tháng ngày . Những sợi tóc mai ngắn dài đã bạc trắng màu mây , đôi bàn tay bút măng đã hằn lên những vết buồn thời gian .
Còn chàng thì miệt mài theo đời cơm áo hệ lụy vướng mắc vây quanh nhưng mối tình đầu như dòng máu nuôi lấy cơ thể như hơi thở giử lấy sinh mạng trong mỗi phút giây . Thời gian vun vút bay qua tháng ngày nhưng hình bóng của cô bé ngày xưa vẫn chưa hề nhạt nhòa giữa trái tim vẫn còn mãi nhịp đập của tuổi đời đôi mươi ...
...
Cô bé ngày xưa vẫn còn đây dáng dấp thanh xuân !? hay ảo ảnh trong đôi mắt chàng vẫn chưa chịu rời bỏ bóng dáng của một quá khứ xa xôi !? Thôi thì cứ mặc kệ là như thế nào khi mà trong mắt chàng vỡ òa hạnh phúc . Nỗi hạnh phúc quá lớn lao khi gặp lại cô bé ngày xưa , dòng nước mắt chảy dài trên đôi má , tiếng nói xúc động tắt nghẹn trên đôi môi ... còn cô bé giờ đã là một người phụ nữ tuổi đã không còn trẻ nhưng những nét đáng yêu của cả một trời thương yêu vẫn còn giử lại nguyên vẹn để cho chàng bỗng biến thành cây si khù khờ giống như thuở nào mà yêu dấu tưởng chừng như đã qua đi ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Cha và con gái rượu

Nếu bây giờ ai cho tôi 1 điều ước , tôi xin một lần được nhảy giống như trong cuốn phim Dirty Dancing . Những bước nhảy của cặp đôi nam nữ tài tử trong đó thực sự tôi đã xem đi xem lại rất nhiều lần mà không bao giờ biết chán . Cuốn phim và những bước nhảy luôn đưa tôi về một quảng đời của tuổi trẻ đầy sự sôi nổi và vui tươi . Người thầy dạy cho tôi những bước nhảy đầu tiên không ai khác đó chính là ba tôi . Ông được sinh ra ở một làng quê miền trung với đời sống an phận hiền hòa như nương khoai nương sắn . Thế giới văn minh mở rộng tầm mắt khi ông vào Sài Gòn lập nghiệp , đối với quê hương thì Sài Gòn là một thiên đường hoa lệ . Người quê mùa chân chất sống lâu ngày cũng bị hòa nhập theo với lối sống văn minh hiện đại . Lúc đó ba tôi chỉ là một viên hạ sĩ , đồng lương rất hạn hẹp để nuôi lấy gia đình . Ông rất thích học nhảy đầm bởi khi ông được coi qua những cuốn phim ngoại quốc có những màn nhảy đầm được chiếu nơi quê nhà . Giấc mơ quá đơn giản và chi phí cho việc học nhảy đầm lúc bấy giờ cũng chỉ trong tầm tay bằng cách ông nhịn bớt tiền hút thuốc lá hay quà ăn sáng mà thôi .
Đến lớp học có bạn học dìu nhau tập tành , còn khi về nhà để tập cho nhuần nhuyển thì sao đây ? . Ngó hết đám con gái ông lại chấm trúng tôi , cô con gái rượu được ông cưng nhất vì chị cả tôi lúc bấy giờ đã có người yêu nên học nhảy với người yêu mới đúng điệu nhất chứ ai mà ham học nhảy với ba của mình . Tôi lúc đó còn nhóc tì lắm chưa biết làm dáng là gì cả vẫn còn khoái chơi banh đủa , chơi nhích hình , chơi u mọi ăn thua đủ với lủ bạn con trai con gái trong xóm . Vậy mà có một ngày sau khi ba tôi ông đã tìm kiếm không ra ai có thể giúp cho ông hoàn thành tâm nguyện ,trong lúc tôi còn say ngủ ba tôi dựng đầu dậy bắt tập những bước nhảy được ông kẻ bằng phấn trắng dưới nền nhà , tôi phụng phịu không chịu tập thì ba tôi ngồi cắt nghĩa là " con à sau này con lớn lên sẽ được mời đi dự dạ tiệc có phần nhảy đầm chẳng lẻ con phải ngồi ngó người ta quê lắm ? " . Tôi nghe nhưng cũng chưa bị thuyết phục lắm nhưng thấy ba không có bạn nhảy để tập cho mau giỏi nên tôi thương ba và miễn cưỡng đứng lên theo lời chỉ dẫn hăng hái say mê của ba tôi để bước ra những bước nhảy đầu tiên ở tuổi 13 .
Thế giới của vũ trường đâu phải là thế giới của ông hạ sĩ với con cái đầy nhà , với đồng lương vừa đủ cho nên ba tôi làm gì có tiền chi ra cho một người vũ nữ để được nhảy với nhau dưới ánh đèn màu . Vũ trường lại là nơi đâu cho con nít như tôi được vào mặc dầu qua quá trình luyện tập tôi đã làm cô "đào nhí " của ba rất ăn ý hợp rơ với nhau , cho nên tôi chỉ theo ba tôi đến những nơi của bạn bè ông mở tiệc tùng và phần nhảy đầm sẽ không bao giờ thiếu .Dĩ nhiên ba tôi còn không mau biểu diễn với tôi trước nhiều đôi mắt đứng nhìn trầm trồ ngưỡng mộ .
Kể chuyện về ba tôi thì tôi vô cùng hãnh diện vì ba tôi ông vừa cao ráo đẹp trai , ông vừa thông minh kinh khủng , chuyện gì mà ông cương quyết làm thì luôn làm sao cho được mức tốt nhất mới thôi . Về chuyện học hành vì gia thế tiền bạc không được dư dả nên ba tôi chỉ lấy được bằng trung học tiếng Pháp rồi phải nghỉ học để lập gia đình . Về môn sinh ngữ ông tự mua sách về học và rất thông thạo môn sinh ngữ này nên đã biến ông trở thành cuốn tự điển sống mỗi khi con cái cần tìm từ ngữ nào chỉ cần hỏi ổng cho dầu bất cứ khi ông đang ở đâu cũng điều trả lời ngay tức khắc . Ủa tôi nói hơi lạc đề bây giờ trở lại về môn học nhảy đầm ôi thôi khỏi chê , sau khi học xong những bước nhảy căn bản , thầy giáo có bao nhiêu bước nhảy gọi là "phăng "" te " kiểu cọ ba tôi luyện đạt tới mức theo kiếm hiệp nói là "tuyệt đỉnh kung phu "và dĩ nhiên muốn đạt tới mức của những bước nhảy lên hàng vũ sư thì phải cần cô "đào nhí" là tôi " song kiếm hợp bích" yểu điệu nhịp nhàng mới dám ra giang hồ đó mà .
Cứ mỗi lần coi cuốn phim Dirty Dancing luôn cho tôi có một ao ước vẫn vơ hoài . Với tôi bây giờ cũng còn ra sàn nhảy chứ ba tôi trên 90 tuổi rồi đã không còn hơi sức để quay tôi vù vù , phăng te , oành chéo như năm xưa . Muốn thực hiện được bước nhảy mà tôi yêu thích thì nhất định phải có người nhảy giỏi ăn ý với nhau , shi` thử hỏi tìm đâu ra bây giờ với cái nước Mỹ rộng lớn bao la này !? ước thì ước cho vui chứ thực ra tôi đã có một thời " oanh oanh" trên sàn nhảy , bây giờ chưa phải là " liệt liệt " nhưng nếu để vài ba năm nữa shi` chắc chắn là " mộng thành mây bay đi " .
Nhắm mắt lại tôi được nhìn thấy tôi của những tháng ngày xa xưa đó , tôi cũng cảm thấy rất mãn nguyện với những bước nhảy đẹp do ba tôi chỉ dạy ... ý ngày mai phải đi thăm ba tôi mới được ,tôi sẽ ngồi kể cho ba nghe những mẫu chuyện một thời oanh liệt trên sàn nhảy của hai cha con .Ông cụ vẫn còn yêu thích bộ môn này lắm làm như đã ăn nhập vô trong máu nên thường hay đứng lên nhún nhảy khi điệu nhạc kích động được mở ra . Mỗi lần như thế tôi nhìn thấy trong mắt và trên môi cười của ông cụ thật yêu đời và trước mắt tôi ba cứ trẻ mãi như chưa bao giờ già đi ...
I love you Daddy
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Wednesday, March 14, 2012
Móng Vuốt

Người đàn bà buông mình xuống chiếc ghế dài nơi một phòng khách sang trọng , chiếc ghế thật êm ái được chọn lựa kỷ càng trước khi cùng chồng đặt mua tại nước Ý . Nhưng chiếc ghế hôm nay với tâm trạng của cô thì chiếc ghế không còn làm dịu lại những sự mệt mỏi khi buông người xuống đó để nghĩ ngơi sau những ngày làm việc mệt mỏi . Cô có cảm giác như mình vừa buông người xuống một vực thẳm mà bên dưới bỗng biến thành sỏi đá lởm chởm những góc cạnh sắc bén cứa đau thân thể nhức nhối không sao chịu đựng nỗi . Đưa mắt nhìn những món đồ trong căn biệt thự rộng lớn được xây lên cao ngất ngưỡng trong thành phố mà những chủ nhân toàn là dân trong giới thượng lưu làm nơi cư ngụ bên nhau . Từng món trang trí thuộc loại đắt tiền được mua khắp thế giới trong những chuyến đi du lịch hoặc theo chồng trong công việc làm ăn của một cơ sở rộng lớn do chồng làm chủ . Tất cả trước mắt như đang chỉa thẳng vào gương mặt của cô bằng sự diễu cợt khinh bỉ âm thầm . Một gương mặt đã được thay đổi toàn bộ từ những viện thẩm mỹ danh tiếng dưới đôi tay khéo léo của những vị bác sĩ tài ba đã sửa đổi biến dạng theo ý cô mong muốn . Gương mặt bây giờ khi nhìn vào tấm gương soi nó hoàn toàn không còn thuộc sở hửu của cô như trước đây nữa . Sắc sảo với chiếc mũi như lưởi dao thẳng gọn , với đôi mắt mở to quá khổ tạo ra cái nhìn trừng trừng vào người đối diện , đôi môi được bơm đầy nặng trỉu đầy khiêu khích với sự mời gọi xác thịt , trên thân hình cao ốm theo phong cách hiện đại là cặp ngực tràn trề sức sống như muốn nổ tung cả chiếc áo đang được bó sát vào người .
Cô ôm ngực lảo đảo ,mọi đồ vật vô tri vô giác chung quanh mình đã hoàn toàn có sự sinh động tất cả đang cùng đồng lòng như cất lên lời chào vĩnh biệt cô bởi đây là lần cuối cô được bước tới căn nhà này để thu dọn những đồ đạc thuộc về cá nhân của cô trước sự giám sát tế nhị của viên quản lý đặc biệt đóng vai trò người giúp việc mà cô đã ngây thơ lầm tưởng trước đây khi chồng cô mang về giới thiệu . Cô đã hết sức lực để chịu đựng cú sốc bị bùng nổ ngoại việc định liệu , cô khóc tức tưởi những giọt nước mắt thực sự ứa trào ra nhạt nhòe trên đôi má gầy hóp chứ không phải những giọt nước mắt cá sấu khi cô diễn kịch trước mặt chồng mỗi khi muốn nhõng nhẽo một điều gì .Nỗi tuyệt vọng tận cùng khi đứng trước một sự thất bại triệt để do một âm mưu đầy sự tính toán hết sức non cơ bằng những móng vuốt chưa được mài dủa tinh xảo .
...
Người đàn bà có chồng là một người đàn ông hiền lành chăm chỉ làm ăn với nghề cắt cỏ chung quanh thành phố nơi họ cư ngụ . Họ có một đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh . Trong dãy nhà được ở với diện lương mức thấp trong xã hội , họ được mọi người chung quanh khen là một gia đình đầm ấm hạnh phúc dầu sống trong cảnh đạm bạc . Cũng có vài ba người xấu miệng bảo người chồng đó chắc kiếp trước có tu nên mới có một cô vợ đẹp như tiên , mà thật đúng như thế , người vợ có nguồn gốc từ nơi mẹ là người Cam Bốt nên ngoài cái nước da như mật ong mịn màng cô còn có đôi mắt đầy sự quyến rũ mê hoặc . Cô được sinh ra và lớn lên ở vùng miền Tây của nước Việt Nam nên tâm hồn cũng mộc mạc với giọng nói chân chất quê mùa . Cuộc sống của đôi vợ chồng an phận cũng gây ra sự chướng mắt của một người đàn bà sống đơn độc kế bên , với luận điệu của một người thất bại trong tình cảm bà ta đã xúi dục người vợ còn rất trẻ nên ra xã hội để ganh đua kiếm tiền chứ với nhan sắc như thế mà bị nhốt kín trong nhà thiệt là phí phạm , bà ta bày cho người vợ đi xin việc làm ở những quán ăn nhậu , những quán cà phê để làm tiếp viên , bà vẽ vời về tiền bạc sẽ kiếm được khi bước vào công việc đó , nhưng người vợ với nụ cười quê mùa đều từ chối tất cả chỉ muốn an phận với đồng lương hạn hẹp của chồng cũng đủ xoay xở qua ngày .
Nhưng rồi không ai có thể ngờ được một ngày đen tối kéo tới gia đình họ khi người chồng bị tai nạn giao thông , anh thoát qua sự nguy hiểm nhưng phải bị tàn tật một chân , anh không đủ sức để làm tiếp tục công việc của mình vì thế mà kinh tế gia đình càng tệ hại hơn và cuối cùng chị phải đưa ra quyết định là đi học lấy bằng làm móng tay ,chỉ có nghề học làm móng tay là nhanh nhất và với thời gian đó người làm nghề móng tay kiếm tiền rất mau . Chị vốn xuất thân là người trong thế giới hạ lưu nên công việc đi hầu hạ xoa bóp những bàn chân có đôi khi gặp chân những người khách rất dơ bẩn chị cũng làm việc rất tận tâm đó là ưu điểm cho dù chỉ mới ra nghề nhưng chị đã có một số khách thật đáng kể .Cuộc sống từ nghề nghiệp đó một sớm một chiều gia đình của chị đã hoàn toàn thay đổi , chỉ sau một thời gian ngắn chị mua được căn nhà nhỏ và từ sự thay đổi bên ngoài đã ảnh hưởng rất mãnh liệt đến sự thay đổi bên trong tâm hồn của chị . Hằng ngày cửa tiệm nơi chị làm việc , chị thường tiếp xúc với những người khách khác chủng tộc và phần đông là kẻ dư bạc lắm tiền ghé đến , chị đã bị ảnh hưởng nơi họ lúc nào cũng không hay , chị thay đổi mái tóc nhuộm thành màu vàng và cách ăn mặc luôn tiếng anh ngữ của chị cũng rất tiến bộ hẳn lên mặc dù câu nói không cần trúng văn phạm nhưngng miễn sao có sự thấu hiểu giữa chị và khách hàng . Chị nói năng hoạt bát không rụt rè quê mùa như trước đây . Để chìu khách hàng đòi hỏi có khi chị phải đi làm rất sớm và về nhà rất trể . Người chồng mặc cảm bởi chị bây giờ là cái cột trụ của gia đình . Chị không có thời gian mà chồng chị thì vốn người ít nói lại càng im lặng hơn trong căn nhà đã không còn thấy sự êm ấm trước đây nữa nên giữa chị và người chồng mang nặng mặc cảm của người vô dụng đã từ từ tạo ra một khoảng cách thật vô hình và cứ thế mỗi ngày mỗi cách xa hơn .
Chị ngụp lặn trong cái thế giới tiền như lá rụng mùa thu ,chỉ là tiền khách cho thêm chị tiêu pha thoải mái không hết nói chi là đến tiền lương ăn chia với chủ . Thế giới chị đang hòa nhập đó là thế giới của những người đàn bà diêm dúa đầy móng vuốt . Chị đã từng lắng nghe những thủ đoạn của những con người trong giới thượng lưu ngồi tán dóc với nhau trong khi đưa chân và đưa tay cho kẻ hầu người hạ . Họ mang đến cho chị những đôi giày hoặc cái áo đã muốn vứt đi , chị nhìn cái thương hiệu nơi những món đồ đó thì phải hết hồn chóng mặt bởi số tiền quá lớn khi họ bỏ ra để mua sắm .Cái quần jean có cái tới cả ngàn dolla , những đôi giày trên mấy trăm , mà có mòn xước gì đâu vẫn mới như chỉ đi qua hoặc mặc qua vài lần rồi chán mà thôi .
Chị bắt đầu nhìn vào nhan sắc của họ và thấy có người cũng không đẹp bằng mình mà sao đời họ may mắn như thế . Và từ sự so sánh ngấm ngầm về nhan sắc chị bắt đầu có những giấc mơ về thế giới của những con người sống trong những căn nhà trên cả bạc triệu và rồi giấc mơ của chị đã biến thành hiện thực .
Căn tiệm của chị làm thuộc về thành phố nhà cửa rất đắt giá và khách sống chung quanh đó tất nhiên là phải thuộc hàng sang cả . Một buổi chiều tối vào mùa đông năm đó định mệnh như sắp đặt an bày cho một cuộc gặp gỡ đã làm biến đổi cả cuộc đời của chị .Thành phố đã lên đèn sáng rực để chuẩn bị cho mùa Giáng Sinh sắp tới .Một người đàn ông Mỹ trắng to cao bước vào với dáng điệu trầm tư , biết tiệm đã hết thời gian tiếp khách nhưng ông ta muốn làm móng tay và móng chân . Cửa tiệm người chủ đã ra về cùng vài nhân viên từ sớm , chị nán ở lại lau chùi tiệm cho sạch sẽ để lấy lòng người chủ và để giử nồi cơm của chính mình để mặc ánh mắt nhìn châm biếm và những cái trề môi của bọn nhân viên làm chung , bọn họ cho chị là thứ người đi nịnh nọt . Đó là cái thế giới đầy sự ganh tị , tranh đoạt lợi lộc dành dựt từng đồng tiền khách cho .Chị sinh ra là con gái nhà quê làm việc đồng áng đã quen tay nên những chuyện lau chùi chỉ là chuyện hết sức nhỏ nhặt . Tuy hàng chữ đóng cửa đã bỏ lên nhưng vì đồng tiền quá hấp dẫn ai mà nở từ chối khi tiền bay vào túi lúc không có bà chủ tiệm giám sát thì mình sẽ nuốt trọn một mình khỏi phải chia chác .
Chị vui vẻ đón chào vội mở nước để làm chân cho khách . Trong căn tiệm chỉ có hai người và ngoài công việc chị đang làm chị còn được sự quan tâm của người khách đến muộn bằng những lời nói hỏi han và ánh mắt trìu mến . Người đàn ông tuy lớn tuổi hơn chị nhưng trông rất khỏe mạnh và chị đâu ngờ rằng đây là một nhà triệu phú khá nổi tiếng của thành phố nầy . Ông ta vừa li dị vợ xong , sở hửu một cơ sở làm ăn lớn và có một dãy nhà trọ thuộc vùng biển cách đó chừng không xa , ngoài ra ông hiện đang sống trong một căn nhà với giá trị trên hai triệu bạc . Những người sống lâu ở thành phố này ai cũng đều biết ông là tay làm ăn thành công và cũng là tay chơi sành điệu , những người đàn bà qua tay ông ta thường là đàn bà Á Đông vì đó là sở thích của ông .
Hôm nay ông lựa đúng khi tiệm chỉ còn lại chị vì ông đã tìm biết về giờ giấc của chị làm việc ở tiệm . Đây không phải là sự tình cờ mà là sự tính toán trước bởi ông đã chấm trúng vì vẻ đẹp càng ngày càng thu hút và quyến rũ của chị khi được trau chuốc bằng những đôi giày và bộ đồ của những người khách giàu có ném cho . Quả thực chị đã hoàn toàn lột xác như con kén đã chui ra khỏi lớp vỏ để biến thành một loài bướm sặc sở màu sắc .
Một tay chơi sành sỏi nổi tiếng và một người đàn bà nuôi đầy tham vọng đã một sớm một chiều trở thành đẹp đôi trước cái nhìn của bao nhiêu đôi mắt lạ lùng , ngạc nhiên rồi nghi ngại , những đôi mắt biết nói nhưng chị chưa đủ kinh nghiệm để đọc được từ nơi những tia mắt đó . Chị choáng ngợp khi ông đưa ra đề nghị đưa chị về sống chung với ông , chị chỉ biết mở to đôi mắt muốn rách toạc ra , cả toàn thân chị run rẫy khi tính ra thời gian giữa ông và chị chỉ mới hẹn hò chưa đầy bao lâu . Chị chẳng cần phải suy nghĩ tới cảm giác của của người chồng đáng thương , chẳng thèm quan tâm tới đứa con mà trước đây chị xem như báu vật .Chị chẳng mảy may xúc động khi đưa ra tờ giấy li dị với người chồng tàn phế và thờ ơ khi người chồng xin giử nuôi đứa con duy nhất của hai người . Chị phủi tay lẹ làng trước những hệ lụy trước đây để bắt đầu ưởn ngực hất cao gương mặt nhìn thế giơi' chung quanh , gương mặt thường hay cúi gầm mặc cảm trước những con người lắm bạc nhiều tiền trước đây đã không còn tồn tại . Chị mạnh dạn cất giọng hỏi sang lại cửa tiệm với giá cả thật cao , người chủ ngở ngàng trước món tiền lớn và đã vui vẻ sang nhượng lại cho chị . Tất cả đã như một giấc mơ và giấc mơ vẫn sờ sờ tiếp diễn mỗi ngày khi chị từ vai trò một người làm công để biến thành một người chủ nói to hét lớn trước nhân viên , móng vuốt của chị từ từ nhú ra nhưng có điều chị đâu đủ bản lĩnh để nhìn ra người đàn ông bên cạnh là ai !? . Ông ta luôn dịu dàng chìu chuộng chị để cho chị vui vẻ tự nguyện ngày đêm chăm chỉ làm việc như chiếc đồng hồ vẫn đều đặn gõ đúng giờ giấc và chị quá hạnh phúc để vô tình không nhìn thấy cửa tiệm khi được sang lại chỉ dưới tên của ông . Một nhà triệu phú vẫn chưa hề có một lời khuyên để chị tìm một công việc khác tốt hơn khi về làm vợ của ông vì với trình độ hiểu biết thì ông thừa biết những hóa chất trong nghề làm móng tay là một hóa chất vô cùng độc hại có thể gây nên những chứng bệnh về sau . Nhưng trái lại ông còn biểu diễn cho chị thấy cách thức để tìm khách cho cửa tiệm bằng những kinh nghiệm làm ăn trên thuơng trường , bằng cách muốn lấy một số khách tới tiệm ông không ngại bỏ ra một số tiền để mua một giỏ hoa đẹp mua thức ăn nhẹ mang tới những căn tiệm nằm trên con phố có những người phụ nữ thích làm đẹp để giới thiệu và chào mừng họ ghé tới tiệm của chị . Hành động lịch lảm của ông bày ra đã làm cho căn tiệm của chị được đồn miệng và nổi tiếng khắp vùng với sự tiếp đón nồng hậu . Chị được ông làm cố vấn , đó là một cửa tiệm luôn đón khách bằng nụ cười , nhân viên không được nói tiếng Việt khi làm việc để tránh đi sự nghi ngờ và khó chịu của khách , khách là nữ hoàng sẽ được chìu chuộng tỉ mỉ và cuối cùng thì thu tiền từ nơi khách với giá cao nhất trong vùng và cao nhất những tiệm khác ở cùng khắp mọi nơi trên nước Mỹ bởi cửa tiệm này cũng là một kinh doanh thông minh khi ông tìm thấy nơi chị là một người thợ với tay nghề xuất sắc .
Cửa tiệm càng ngày càng phát đạt , người đàn ông không có gì để mất cho chị mà ngược lại còn chiếm lời nơi người đàn bà đang bị đồng tiền quay cuồng trước mắt .Chị say mê nhìn những con số trong mấy tấm check của khách xếp thành chồng mỗi ngày mà mỗi lần đi bỏ vào ngân hàng chị không kí nỗi vì mỏi tay nên đã làm chữ kí bằng con mộc để đóng vào , say mê đếm từng đồng tiền cho thêm được khách dúi vào tay . Có những người khách khi biết chị được một tay triệu phú cưới làm vợ vẫn kiêu ngạo tới tiệm bắt chính tay chị ngồi cúi xuống nâng niu bàn chân của họ với ý nghĩ " mày cho dù là con triệu phú thì vẫn cúi đầu rữa chân cho tao " . Đồng tiền làm mờ cả đôi mắt chị không cần phải suy nghĩ gì khác hơn ngoài những đồng tiền kiếm được .Những người khách tới tiệm thường hay nói về sắc đẹp nên chị cũng bị tiêm nhiễm nhẹ dạ nghe lời để đi sửa đủ mọi thứ trên gương mặt . Chị hôm nay hay chị ngày xưa đối với ông chồng triệu phú không hề quan trọng bởi cái ông muốn là dùng chị như một công cụ để làm ra tiền thêm cho ông bởi đồng tiền nào cũng điều có giá trị như nhau khi mà khởi sự bắt đầu cho thành tựu có được hôm nay ông ta đã đi bằng những bước chân đầy gian nan và tủi nhục .
Giấc mơ bỗng dưng một ngày có mây đen vây phủ khi chị muốn đem chiếc nhẫn kim cương mà ông bảo là hàng quí không có chiếc thứ hai ra một cửa tiệm VN để tò mò hỏi giá trị của nó . Người bán soi hàng dưới tấm kính bật cười cho biết đây chỉ là hàng đá quí chứ không phải kim cương như chị nghĩ . Chị không tin vào đôi mắt của mình thẩn thờ kinh ngạc và ngày hôm sau chị gói mang hết những nữ trang ông mua cho để muốn có một xác nhận rõ ràng thì tất cả đều giống như câu nói xác định của người bán lần đầu khi chị mang chiếc nhẫn để hỏi . Chị uất ức căm giận nhìn ra sự tính toán xảo quyệt của người đàn ông mà mình đã ngu ngốc bỏ đi hết tất cả , bỏ chồng bỏ con , bỏ cái mái ấm bình yên để đổi lấy mọi sự bẻ bàng hôm nay . Ông ta chỉ cho chị cái địa vị hảo huyền là bà triệu phú nhưng thực chất ông chưa hề cho chị đứng tên vào một tài sản nào cả , ngay cả cái cửa tiệm nhỏ nhoi cũng là tài sản của ông và chị cũng chỉ là kẻ đứng bên lề làm tôi mọi không công . Những giấy tờ ông kêu chị ký trước đây khi chị mang luật sư đến hỏi thì chị mới bật ngửa khi biết mọi tài sản của ông sau khi cưới chị đều kí vào là sẽ không cần chia một đồng nào cả của ông . Đó là những tài sản ở tại Hoa Kỳ . Với sự uất ức chị mang chia sẻ cùng với một vài bạn bè cố vấn tay mơ cho chị , họ vấn kế là chị bây giờ chỉ còn tìm cách chiếm đoạt căn nhà nghĩ mát được xây tại VN mà thôi .
Chị nén cơn giận , chôn chặt quyết tâm để dàn ra một vở kịch đưa ông vào cạm bẫy . Chị vẫn giả vờ vui cười với ông và như mọi năm họ đưa nhau về VN để nghĩ mát tại căn biệt thự được xây lên rất bề thế với giá trị 1 triệu dolla tại vùng biển . Đêm đó chị cho người phụ nữ trong kế hoạch của chị đến để xoa bóp theo ý thích của ông và chuyện xãy ra khi người phụ nữ đó hoàn toàn trần truồng trước mặt của ông . Ông là một tay chơi và tràn đầy sinh lực đâu bỏ qua cơ hội đó và thế là toàn cảnh làm tình của ông đã được chị đứng núp ở một góc tối để thâu thật rõ vào máy điện thoại di động . Sau khi về lại Mỹ chị tưởng là có đủ bằng chứng để kiện thưa ông là người có lỗi trong hôn nhân hầu mong lấy được chút ít tài sản nhưng đều chị không bao giờ ngờ tới được là ông đã nhanh hơn chị một bước cho người về điều tra sự việc và đưa ra một số tiền lớn để mua chuộc lấy lời khai của người phụ nữ cùng ông đêm hôm đó . Người phụ nữ thấy tiền sáng mắt và đã làm theo những gì mà ông cần để phản phé lại sự tố cáo của chị một cách ngoạn mục .
...
Người quản lý gõ cửa nhắc chị đã thu dọn xong chưa thì ra về cho ông ta đóng cửa căn biệt thự . Chị thở dài đứng lên bước ra nói sẽ xin trở lại lần nữa sau khi lấy lại sự quân bình trong tâm hồn . Người quản lý nhìn theo bóng dáng thất thiểu của chị ra chỗ đậu xe với ánh mắt tội nghiệp bởi hơn ai hết người quản lý lâu năm này đã biết rõ ông chủ của mình là một thứ cáo già với bàn tay đầy móng vuốt sắc bén luôn giấu trong một chiếc găng tay bọc nhung êm ái ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Thursday, March 8, 2012
Sáng đến chiều đi đêm tới ...

Tuổi thơ của nhỏ lớn lên cùng lũ bạn trong xóm , nhỏ hồn nhiên đùa vui phá phách , những trò chơi đã làm mích lòng hàng xóm , như chui hàng rào vô vườn người ta bẻ trộm trái cây , cái ăn cái phá , trái mít nào trên cành cũng bị nhỏ đâm thủng , bắp non nào cũng bị nhỏ bẻ gãy moi râu bắp làm bún để chơi bán hàng . Buổi chợ về chiều lúc mọi gian hàng đóng sạp , xui cho mấy sạp guốc cửa nẻo chỉ là tấm lưới sắt ngó thấy bên trong , thế là nhỏ cầm nhánh cây được tuốt hết lá đưa qua mấy lổ hàng rào xô cho guốc rớt đầy xuống sàn nhà rồi cùng lũ bạn cười lên hăng hắc .
Cả xóm ai nhìn nhỏ cũng lắc đầu , có người chưởi lén " đúng là con tinh " . Người xưa nói mấy vong hồn thiếu nữ còn trinh khi chết đi sẽ không thành ma mà thành yêu tinh , nhỏ làm sao hiểu được về sự khác biệt đó , nhỏ chỉ biết mấy con tinh thì thường hay rất đẹp cho nên nhỏ nghe người ta chưởi nhỏ là con tinh thì chắc là nhỏ không phải là một người có nhan sắc xấu . Nhưng nhỏ là con nít cũng không biết như thế nào mới là đẹp hay là xấu ? . Nhỏ chơi với thằng cu Nậy , nó có cái miệng hô , nhìn một hồi nhỏ cũng thấy quen , chơi với con Tánh có con mắt lé nhỏ cũng đâu thấy gì là lạ . Bạn bè nhỏ có mấy đứa thực ra ngó thật khó coi , nhưng nhỏ lớn lên quẩn quanh trong xóm như bầy gà quẩn quanh bên cái cối giả gạo , thế giới bên ngoài có bao la rộng lớn cách mấy thì cũng chỉ bằng bầu trời quê hương của nhỏ , cũng chỉ mênh mông như dòng sông vắt ngang thành phố mà thôi .
Tuổi thơ của nhỏ bỗng một ngày có đôi mắt anh nhìn nhỏ thật lạ , nhỏ thấy sao trái tim nhỏ bị đập loạn xạ , hai gò má nóng ran , bước chân bị lính quính khi nhỏ đi ngang qua ngõ nhà anh . Ngày đó anh ngồi vắt vẻo trên cây khế là nhỏ chạy tới xin anh mấy chùm khế về dằm muối ớt ăn , anh cũng cười vui vẻ rồi hỏi " răng có muốn thêm nữa không ? " , nhỏ "dạ đủ rồi " là bỏ chạy te te . Nhưng sao hôm nay cũng cây khế đó , anh không trèo trên cây mà chỉ đứng dưới vòm lá xanh hoa nở đầy cành ,trong tay cầm một chùm hoa khế như đang chờ ai .Thì ra anh đang đợi nhỏ .
Thời gian trôi qua lặng lẽ , nhỏ lớn lúc nào cũng không hay . Sáng đến , chiều đi ,đêm tới như chiếc kim đồng hồ vẫn quay những nhịp gõ điều đặn . Như dòng sông có khi nước xuống , nước lên . Quê hương hai mùa mưa nắng khắc nghiệt , chỉ có mùa xuân cho nhỏ xum xoe thêm chiếc áo mới , mùa thu để nhỏ lang thang đi nhặt những trái thầu đâu rụng rơi . Con yêu tinh đã lớn , dòng tóc mây dài đầy theo tuổi đời , mắt to và miệng cười mim mím kể từ lúc nhỏ bắt gặp tia mắt nhìn của anh , kể từ lúc anh không cho nhỏ khế mà anh chỉ tặng hoa khế cho nhỏ . Nhỏ thầm tự hỏi ...hoa khế có gì đẹp đâu , ngày nào mà nhỏ không nhìn thấy , nhưng sao từ nơi tay anh dúi vào tay nhỏ hoa khế như huyền ảo hơn , như đang âu yếm nhìn nhỏ . Từ những cảm giác miên man lướt nhẹ qua tâm hồn nhỏ , nhỏ bắt đầu nhận ra cái miệng hô của thằng cu Nậy thiệt là mất thẩm mỹ , con mắt lé của con Tánh trông kỳ cục và nhỏ đã nhận ra nơi anh , người con trai lớn hơn nhỏ có nhiều cái thật lạ lạ . Anh có đôi mắt hun hút xanh như màu nước biển khi nhỏ mùa hè nào cũng được đi ra biển đùa nghịch theo những con sóng ào ào lượn vào , lượn ra , đi lượm say mê vỏ ốc trải đầy trên cát trắng , triền mũi anh như bị vồ lên trông giống như một triền núi vững chắc ngạo nghễ , bờ môi chẻ đôi ngộ nghĩnh và trên đôi má của anh là hai đồng tiền lún sâu làm cho nhỏ lúc nào ngồi soi gương cũng đưa ngón tay dí vào má coi có giống như anh không rồi cười một mình .
Lặng lẽ như thời gian , lặng lẽ như tình yêu của anh dành cho nhỏ . Cây khế bao mùa lá nẩy mầm xanh tươi ,nhỏ không biết tự lúc nào đã bỏ cái trò dằm khế với muối ớt thật cay ăn đỏ cả môi . Nhỏ bắt đầu yêu mầu hoa khế tim tím mà anh vẫn ngượng ngập mỗi khi tặng và chưa một lần nói gì với nhỏ , cho đến khi cây thầu đâu đã sầu theo mùa đông héo úa trên cành ,nhỏ cùng gia đình rời bỏ quê hương để vào miền Nam sinh sống .Ngày nhỏ ra đi mưa nhiều lắm , hình như mắt nhỏ ướt buồn khi nghĩ về anh , nhỏ mơ hồ biết sau đó anh đã đi vào đời lính rồi về sau nữa chẳng còn tin tức gì về anh .Nhưng những kỷ niệm trên quê hương vẫn đầy ắp trong tâm khảm , đêm đêm nhỏ vẫn luôn mơ thấy và đôi mắt anh luôn cho nhỏ một cảm giác vời vợi nhớ nhung .
Ngày hội ngộ cùng anh trên thành phố nơi nhỏ ở , anh oai phong trong sắc phục sĩ quan , còn nhỏ vẫn còn là cô học sinh trong chiếc áo dài màu trắng .Gặp lại nhau nhỏ cứ ngỡ như là giấc mơ , nhỏ mới mười sáu tuổi mà anh đòi đi cưới nhỏ , nhỏ mắc cở cứ ngồi im lặng bên anh hai má đỏ hồng . Anh nói nhiều lắm , nhắc lại những ngày tháng trên quê hương , nhắc nhỏ còn nhớ người ta mắng nhỏ là yêu tinh , anh cười bảo " người ta nói đâu có sai đâu em là yêu tinh tu thành người nên quyến rũ anh mê mệt " . Nhỏ nhéo anh đau điếng , anh ôm nhỏ trong tay " nhéo anh đau để anh nhớ em suốt đời hả " . Lời anh nói thật linh thiêng không phải cho anh mà đã báo ứng lên số mệnh của nhỏ . Lần đầu hội ngộ đó cũng là lần cuối cùng nhỏ được nhìn thấy anh , nhìn thấy một tình yêu trong sáng như ánh sao trong đêm , thật thà như màu hoa khế tím bâng khuâng rơi rụng trước ngõ , êm đềm như dòng sông Thạch Hãn lặng lờ trôi nơi quê hương hai đứa . Anh từ giã với nụ hôn trìu mến trên vầng trán của nhỏ , môi anh thật ấm , hai đồng tiền khi anh mĩm cười lún sâu , với đôi mắt anh thiết tha nhìn theo nhỏ đi khuất ở cuối đường .
Anh quay lưng mang theo lời hứa hẹn ,mang theo cái gật đầu e thẹn nhỏ hứa làm vợ của anh . Chuyện tương lai sẽ trở về tính tiếp sau lần hành quân anh thi hành nhiệm vụ của người trai trong thời chiến loạn . Tương lai của hai đứa anh đành đoạn lìa bỏ nhỏ một mình đi tiếp trên bước đời trầm luân . Đôi mắt anh khép kín cùng với bầu trời quê hương nhưng nỗi đau anh để lại , nỗi đau vẫn cứ nhói buốt khi nhỏ nhìn ...mỗi sáng đến , chiều đi và đêm tới ...
Mầu Hoa Khế
July. 22.2010
Sunday, March 4, 2012
Cho ngày bắt đầu có nắng
Màu nắng đang chói lóa bên ngoài đẩy lùi lại những ngày giá rét qua đi thật mau , góc vườn cây cối đã trổ hoa và những mầm non của lá đang nhú lên xanh mởm . Không có gì thú vị cho bằng khi nhìn thấy sự sống của hoa lá đang mỗi giây phút dâng hiến cho đời những màu sắc tinh khôi . Những lúc như thế tôi thường ôm máy hình ra để giử lại những khoảnh khắc đẹp đẽ này và tôi cũng không bao giờ bỏ quên những lúc lá vàng héo khô trên cây đã trút xuống khu vườn để trơ lại những cành cây trơ xương ốm gầy giữa mùa đông kéo về .
Sự đối nghịch của hai hình ảnh đều được nằm trong ống kính của tôi . Từ lúc nào không biết tôi lại có thêm sự đam mê này và tôi nhận ra dưới ống kính sao cái gì trong vũ trụ này cũng đều đẹp cả . Rồi tôi lại vu vơ mong muốn giá như chụp được vào ống kính tâm hồn của ai đó . Và nếu có một máy hình làm được điều ấy thì trong tự điển của thế giới sẽ mất đi những từ như là , dối trá , lừa gạt . Chao ôi cuộc đời sẽ đẹp như chuyện thần tiên khi mà con người đến với nhau bằng một tấm lòng chân thật .
Sáng này đi một vòng dạo phố phường , màu nắng vàng trải đầy khắp nơi , nắng làm rát khi chiếu xuống gương mặt , tôi nheo mắt đi tản bộ trong khu shopphing cứ để nắng bám lấy trên thân thể hâm nóng lại từ mái tóc làn da bởi đã hơn mấy tháng mùa lạnh qua tôi cứ sống im lìm lạnh lẽo trong cõi riêng của tôi . Tôi không yêu mùa nắng hơn mùa mưa , nhưng những lúc muốn phá tan đi những nỗi buồn thảm thì những tia nắng dội xuống từ trời cao , trải dài trước thềm nhà , mềm mại trên những bông hoa , xuyên qua những cành cây đã khiêu gợi ánh mắt của tôi chăm chú nhìn nhiều khi đến bất động , thảo nào mà những ngày xưa lúc còn dưới tiểu học cô giáo đã ghi trong thành tích biểu là " thường hay mơ mộng ngoài cửa lớp " . Thuở còn bé biết gì đâu mà mơ mộng chỉ là khi nhìn những gì trước mắt thì thường hay chắm chú thế thôi . Lối nhìn này vẫn không hề thay đổi cho tới bây giờ , nhưng trong đôi mắt ngây thơ ngày xưa thì là mơ mộng nhưng trong đôi mắt già dặn hôm nay thì cái nhìn bỗng bị biến thành là xoi mói . Đáng yêu cũng được hoặc đáng ghét cũng xong bởi cái miệng của thế gian đâu có ai có thể cấm cản .
Sống đã mệt rồi mà sống cho vừa lòng người thế gian quả thật quá khó khăn . Cho nên tôi vẫn mãi luôn nhớ câu của một người quen nói " cứ việc sống theo ý thích của mình đừng để ý những điều làm mình mất vui " . Thì cứ thế đi giống như con ngựa bịt hai bên mắt và rồi đường ta ... ta cứ đi ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Sự đối nghịch của hai hình ảnh đều được nằm trong ống kính của tôi . Từ lúc nào không biết tôi lại có thêm sự đam mê này và tôi nhận ra dưới ống kính sao cái gì trong vũ trụ này cũng đều đẹp cả . Rồi tôi lại vu vơ mong muốn giá như chụp được vào ống kính tâm hồn của ai đó . Và nếu có một máy hình làm được điều ấy thì trong tự điển của thế giới sẽ mất đi những từ như là , dối trá , lừa gạt . Chao ôi cuộc đời sẽ đẹp như chuyện thần tiên khi mà con người đến với nhau bằng một tấm lòng chân thật .
Sáng này đi một vòng dạo phố phường , màu nắng vàng trải đầy khắp nơi , nắng làm rát khi chiếu xuống gương mặt , tôi nheo mắt đi tản bộ trong khu shopphing cứ để nắng bám lấy trên thân thể hâm nóng lại từ mái tóc làn da bởi đã hơn mấy tháng mùa lạnh qua tôi cứ sống im lìm lạnh lẽo trong cõi riêng của tôi . Tôi không yêu mùa nắng hơn mùa mưa , nhưng những lúc muốn phá tan đi những nỗi buồn thảm thì những tia nắng dội xuống từ trời cao , trải dài trước thềm nhà , mềm mại trên những bông hoa , xuyên qua những cành cây đã khiêu gợi ánh mắt của tôi chăm chú nhìn nhiều khi đến bất động , thảo nào mà những ngày xưa lúc còn dưới tiểu học cô giáo đã ghi trong thành tích biểu là " thường hay mơ mộng ngoài cửa lớp " . Thuở còn bé biết gì đâu mà mơ mộng chỉ là khi nhìn những gì trước mắt thì thường hay chắm chú thế thôi . Lối nhìn này vẫn không hề thay đổi cho tới bây giờ , nhưng trong đôi mắt ngây thơ ngày xưa thì là mơ mộng nhưng trong đôi mắt già dặn hôm nay thì cái nhìn bỗng bị biến thành là xoi mói . Đáng yêu cũng được hoặc đáng ghét cũng xong bởi cái miệng của thế gian đâu có ai có thể cấm cản .
Sống đã mệt rồi mà sống cho vừa lòng người thế gian quả thật quá khó khăn . Cho nên tôi vẫn mãi luôn nhớ câu của một người quen nói " cứ việc sống theo ý thích của mình đừng để ý những điều làm mình mất vui " . Thì cứ thế đi giống như con ngựa bịt hai bên mắt và rồi đường ta ... ta cứ đi ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Subscribe to:
Posts (Atom)
