Wednesday, December 23, 2009

Cái bóng



Cái bóng


Bóng tối biến mất thảng thốt tôi lại thấy con đường đất đỏ quanh co đưa dẫn về nhà của bà Ngoại, người đã gán liền với sinh mạng nhỏ bé của tôi khi tôi ra đời trong một bào thai bị đẻ ngược. Bà hốt hoảng giang tay níu lại với định mệnh. Là người nhìn thấy rõ ràng sợi dây mong manh giăng ngang bến bờ sinh tử. Bà tháo gở tôi ra trong đôi tay của thần chết. Rồi tôi lại thấy mình đi qua một chiếc cầu tre đơn sơ rất dễ dàng rơi xuống. Bên dưới là cái ao hồ hút sâu xanh thẩm, rong rêu phủ kín đầy trên mặt hồ, hai bên bờ cỏ hoang rậm rạp chen mọc hoang vu.

Chìm dưới đáy hồ kia là linh hồn của một người con gái trầm mình tự vẫn bởi một tình yêu ngang trái. Tôi sợ lắm khi phải bước đi qua chiếc cầu đó, tôi cứ tưởng tượng bàn tay trắng toát từ dưới đáy hồ kia đang vươn lên níu cứng chặt lấy bàn chân tôi. Mỗi lần như thế, tôi nghe theo bà ngoại dạy cách làm phép trừ tà ma, bà bắt tôi nắm chặt ngón tay cái rồi niệm chú Quan Thế Âm, một bài kệ sẻ làm ma quỉ tránh xa con người nơi dương thế.

Tôi lại thấy tôi đơn độc đi trên con đường thật hoang vắng hai bên là đồng lúa mênh mông trong bầu trời mang một mầu đỏ ối giống như mầu máu, đám lúa đã gặt xong trơ ra những góc rạ xác xơ trên những thửa ruộng nứt nẻ, tạo thành những hình thù ma quái.

Tôi lắng nghe giữa bầu trời chạng vạng tiếng chân ai đang bước nhẹ theo mình, tôi muốn chạy nhưng chân không chạm đất, tôi bị lơ lững trong cái không gian im lặng như tờ làm cho trái tim như muốn ngừng thở. Bằng ý chí mãnh liệt tôi cố gắng bỏ chạy,chung quanh một mầu xám ngát không có bến bờ. Tôi không nhìn thấy gì cả mà chỉ còn nghe âm vang dồn dập đuổi theo sau .

Có phải đó là tiếng đuổi bắt của định mệnh!? Có phải tôi đã không thuộc về thế giới hôm nay? bởi tôi không phải đã muốn chối bỏ nơi tôi vừa đến hay sao? hay tôi chỉ là một bóng ma xõa tóc vất vưỡng đi tìm lại cái hạt bụi ngu ngơ để đưa về lại chổ đã được an vị!?...

Một ngày tôi hoãng loạn, không nhìn ra được không gian lẫn thời gian...

MầuHoaKhế Dce21/09