Tuesday, December 29, 2009

C H Ị

Người đàn bà tự lái xe đến chổ hẹn là một quán ăn gần nơi thành phố đang ở. Quán ăn không phải ngày cuối tuần nên rất vắng. Vừa thoáng nhìn thì đã thấy ngay người đàn ông đang ngồi đưa mắt ra cửa như đang trông ngóng, chờ người. Người đàn bà đi đến, bước đến thu ngắn lại cũng vừa đủ để thấy trong ánh mắt người đàn ông reo lên một tia sáng vui mừng.

Họ tình cờ quen nhau trong một buổi tiệc ấm cúng. Buổi tiệc chủ nhân mở ra để tưởng nhớ tới một nhà thơ cũng là một người bạn đã qua đời. Người đàn bà lần đầu bước ra thế giới bên ngoài. Nơi đến vinh hạnh gặp gỡ những con người có tâm hồn, có địa vị trong xã hội được mến mộ và kính trọng.

Người đàn ông đứng lên lịch sự kéo ghế và đưa tay giữ hộ chiếc áo khoác. Tháng 12, khí hậu đã bắt đầu lạnh từ tuần lễ trước, những ánh đèn màu nhấp nháy trên hàng cây ở phía bên ngoài cửa kiếng vô tình phản chiếu lên gương mặt của người đàn bà trông rất đáng yêu. Họ ngồi bên nhau vừa ăn vừa nói chuyện, câu chuyện dàn trãi ra nhiều đề tài quẩn quanh cũng chỉ là những bài văn chương, những bài thơ hay. Người đàn bà hồn nhiên như một cô bé mới lớn. Đôi mắt mở to dịu dàng lắng nghe, đôi môi hé cười thật tươi khi nghe người đàn ông pha trò trong vài câu chuyện châm biếm .Bửa ăn kết thúc thật chóng vắn khi người đàn bà vẫn còn muốn nghe thật nhiều từ nơi sự hiểu biết của người đàn ông lịch lãm.

Những bài viết hay những bài thơ được đăng trên nhiều diễn đàn đã mang lại cho cuộc sống của người đàn bà đầy sự thú vị. Đó là một món ăn tinh thần hằng ngày giúp cho người đàn bà bỗng thấy đời sống có chút gì để vui vẻ, để yêu thương. Cuộc hẹn tối nay trong đầu óc đơn thuần, chỉ là ra ăn với nhau một bửa cơm và chuyện trò tiếp nối lại những câu chuyện của hôm gặp gỡ vẫn còn bỏ dỡ. Có thêm một chút lãng mạn pha lẫn trong đó được ngồi bên cạnh người đàn ông để lắng nghe kể về mùa thu đã qua, để tâm hồn mơ mộng len lẫn trong bài thơ Cần Thiết của thi sĩ Nguyên Sa.

"Không có anh lấy ai cười trong mắt
Ai ngồi nghe em kể chuyện thu phong
Ai cầm tay mà dắt cả mùa xuân
Nghe đường máu run từng cành lộc biếc ?"

Nhưng buổi hẹn hò đêm nay lại diễn ra ở nước Mỹ, lại là một buổi ăn tối. Buổi ăn tối theo ý nghĩa của người Mỹ khi xảy ra giữa một người đàn ông và một người đàn bà là đồng nghĩa với sự thoả thuận ngấm ngầm. Sau bửa ăn tối sẽ dẫn tới một căn phòng. Cánh cửa khép lại sau lưng để sống buông thả tận cùng một đêm với nhau.

Người đàn bà rất ngu ngơ, bắt tay nói lời từ giả để ra về. Người đàn ông bỗng nhiên hốt hoảng như vừa bị vuột mất một món đồ đầy chủ ý cả tuần lễ trước mạnh dạn dang tay ôm lấy người đàn bà trong tay.

Chỉ là một cái ôm từ giã, sống ở Mỹ đã trên 20 năm, người đàn bà đâu đến nỗi quê mùa đến thế. Nhưng khi câu nói được thốt ra từ cửa miệng người đàn ông thì người đàn bà vung tay xô thật mạnh, hai con mắt quắc lên nhìn thẳng vào người đàn ông như hai ngọn lửa hung hãn đốt thiêu rụi hết những mưu đồ toan tính...

Bước vào phòng tắm, nôn cả những thức ăn vừa qua, gớm ghiếc tháo gỡ hết toàn bộ những món đồ trên người rồi đứng lặng im dưới vòi sen để những tia nước phả xuống làm cho dịu lại cơn giận dữ vừa qua.

Trước tấm gương lớn, người đàn bà khoả thân đứng nhìn. Tuổi không còn trẻ nhưng thân thể vẫn còn rất gợi cảm, làn da trắng như sửa đã làm tăng lên vẻ đẹp của mái tóc đen dài trông thật liêu trai, người đàn bà nói với người trong tấm gương soi.

_Chị à, chị hãy nhìn đi người ta muốn chiếm đoạt em đâu phải là chuyện lạ?

Người đàn bà trong tấm gương nét mặt dịu xuống thở dài.

_Thế giới của chị sự rung động của thể xác phải đến sau sự rung động của trái tim. Có lẽ chị không nên đến nơi đây...

MầuHoaKhế ,Dec 29/09