Tuesday, December 29, 2009

V i ế t

Một hôm tôi gặp lại người bạn xưa. Mừng cho sự thành tựu của bạn ở bề nổi là hai tập truyện ngắn ra mắt đọc giả khắp nơi. Thời trung học cùng chung trường, chung lớp. Mơ mộng, thích văn chương, thơ phú. Cùng có một mẫu người để thầm yêu. Cùng đèo nhau đi trong những cơn mưa nhẹ vừa đủ rơi trên tóc, rơi trên áo. Mê ci nê, yêu tài tử Alain Delon. Tôi không ngạc nhiên khi bạn trở thành nhà văn. Điều thú vị khi bạn cho tôi biết là tôi cũng có thể viết được. Viết gì? viết về nỗi buồn? viết về sự cô đơn? Tôi thấy trong đầu của mình chỉ là một tấm màn màu trắng toát. Bạn tôi nói hãy đi xuyên qua tấm màn đó sẽ có rất nhiều điều để viết, hãy viết như đang nói chuyện, như tôi đang cùng bạn nhớ lại những gì đã thuộc về quá khứ.

Từ lâu tôi thấy mình đang chìm vào trong giấc ngủ bằn bặt. Giấc ngủ cũng là một trạng thái chết đi nhưng còn hơi thở. Tôi đâu khác gì cái xác chết gần như không muốn hồi sinh. Viết, giống như lượng máu đi ngang qua tim. Trái tim bỗng rung lên theo mạch đời ngoài kia trôi chảy. Thế giới mở rộng, sự văn minh của con người đã chế tạo ra những phương tiện giúp cho loài người có cảm giác rất gần gủi qua cái không gian rộng lớn vô bờ bến. Tình cảm đâu cần phải tay trong tay. Tình yêu đâu cần phải môi trên môi nhau. Con chữ một ngày nào đó bỗng gỏ trúng lên tần số của định mệnh. Hãy gọi đó là tình thánh, bởi rõ ràng chỉ đến bên nhau bằng sự ngưỡng mộ, bằng thế giới tâm linh. Những tao ngộ đó sẽ vô cùng hy hữu. Nhưng nếu là một cái xác chết thì chỉ chờ mang đi chôn để rã tan thành tro bụi. Vậy thì trước khi trở thành tro bụi tôi thử đi theo con chữ tìm lại một nửa mảnh linh hồn của mình đã bị thất lạc từ trong vô lượng kiếp.

Tôi thức dậy và viết...

Mầu Hoa Khế, Dec 28/09