Có một lần nơi khu tôi ở báo sẽ bắt đầu cúp điện vào lúc 5 giờ chiều cho tới lúc nào sẽ cho biết sau . Ở Mỹ mà bị cúp điện là chuyện hơi ngạc nhiên nên tôi cho con cái ăn cơm sớm vào lúc 4 giờ chiều để khỏi ăn cơm dưới ánh đèn cầy .Đâu phải vợ chồng son đâu mà lãng mạn dưới ánh đèn , nghỉ cả đám con rộn ràng khua bát nĩa trong căn nhà leo lét vài ba cây đèn cầy là thấy muốn nhức đầu .
Sau khi các con rút êm vào phòng , trời chưa tối hẳn bóng chiều còn vướng vất trên ngọn cây cao ở phía sân sau . Nơi đó tôi có trồng một bụi chuối , một bụi sả vài ba liếp rau thơm , hai cây cà chua sai trái đỏ ối . Cây thì phải có trái , tôi thường để ngắm nhìn chứ ít khi hái . Cái mảnh đất nhỏ xíu khiêm nhượng thế mà cả quê hương tôi in hình trên đó .Mở toang cánh cửa ,tôi mang chiếc chiếu trãi sát vào đó rồi ôm đứa con trai vừa lên 3 tuổi nằm hát bài dạ cổ hoài lang .
Giọng tôi ngân nga trong bóng chiều chập choạng hoàng hôn đã làm tôi liên tưởng tới những đoàn hát nhỏ trong thời gian khi đất nước đổi đời . Họ gian nan trên những bước đường lưu diễn từ miền Nam ra tới miền trung để nhọc nhằn chạy theo đời sống cơm áo thật đắng cay mà trong số người đó có cả người bạn thân nhất của tôi .
Cứ mỗi lần về lại thành phố hai đứa lại nằm bên nhau để kể cho nhau nghe những cảnh đời gió táp mưa dông , những lời cay độc của thế nhân vùi dập .Biết làm sao hơn bởi đó là vận mệnh chung của cả một đất nước . Gia đình chồng bị đánh tư sản , đau khổ trước sự mất mát quá lớn lao nên tâm trí đã phát cuồng si khờ , để bạn với đôi tay yếu ớt bương chải cùng số phận đau thương .
Bạn ngày xưa đi học đàn để dạo những nốt phím vui chơi cùng bạn bè , nay mang tiếng đàn để mua vui trong thiên hạ , tất tả đi kiếm miếng cơm cho chồng cho con vất vã trăm đường, tôi cũng như bạn ngã rẻ ra hai hướng đi của hai cuộc đời , nhưng tất cả cũng chỉ là đi kiếm miếng ăn , miếng mặc .Những điệu cải lương bạn hay hát cho tôi nghe và tôi đã mang theo nó để tận trong trái tim trên bước đường rời khỏi quê nhà .
Chiều nay quê hương dâng đầy trong hồn tôi khi nhìn những tàu lá chuối gió thổi nhẹ bay phất phơ để thoang thoảng mùi sả nồng thơm quyện lấy không gian, rồi mùi rau thơm , rau quế phảng phất qua mũi .
Tôi nằm nhắm mắt vuốt tóc con ru hời theo điệu dạ cổ hoài lang mà nước mắt nhòa nhạt theo bóng hoàng hôn lan dần phủ tràn nỗi nhớ vời vợi về bên kia quê hương mịt mù ...
mưaphốnúi Jan25/2010
