+%2702_jpg.jpg)
Anh Cả tôi nghiêm lắm cấm không cho người bạn nào của anh được để ý tới em gái của mình . Nhà tới 9 chị em gái. Chỉ có tôi được chấm trúng , một chàng trong đám bạn của anh , dám vượt qua thượng lệnh của anh tôi . Đó là anh Nhật thường hay có ánh mắt đặc biệt nhìn tôi ,thì thầm những câu yêu thương bóng gió xa xôi với tôi . Có hôm anh say rượu , hay giả vờ say không biết nói với tôi
_sao lạ ghê Nguyệt ơi , sao anh đi đâu cũng cứ thấy em trước mắt hoài
Tôi lúc đó mới 15 tuổi cũng ngu ngơ không hiểu ý nghĩa gì cả , mắt cứ tròn xoe nhìn anh
_mà sao anh lại thấy em ?kỳ quá vậy ?
Anh nghe thế thì mặt đỏ lên , ú a ú ấ , mà lúc đó anh đã trưởng thành rồi , anh đang học đại học , vì là con một nên anh được miễn đi lính . Chắc hẳn đó là lời tỏ tình đầu tiên trong đời của anh . Tôi thì rất hồn nhiên vô tư theo ngày tháng, đâu biết mỗi khi tôi đi cắm trại với bạn bè thì anh cứ âm thầm tìm đến , rồi đứng khuất ở một góc nào để nhìn tôi vui đùa cùng các bạn học. Mối tình thầm lặng đó kéo dài 3 năm anh đành bỏ cuộc .
Rồi thật tình cờ anh lại yêu cô bạn chung lớp với tôi từ Cần Thơ lên Sài Gòn trọ học . Chinh tên người con gái đó đã xen vào giữa anh và tôi , khi anh cho biết sẽ lấy Chinh làm vợ .
Tôi thấy mình hoàn toàn mất anh , lúc ấy tôi mới bắt đầu biết thế nào là đau nhói trong tim, thì ra anh đã như một thói quen mà tôi không làm sao thiếu được .Tôi rất thích xem phim , anh luôn là người đầu tiên đưa tôi đi xem ,mặc dù là những cuốn phim hoạt hình trẻ con, bờ vai anh luôn là chổ cho tôi dúi đầu kể lể những chuyện không vui xảy ra quanh đời sống, anh luôn dành thời gian đưa đón tôi đi học . Tôi biết khi anh sánh vai với tôi trên đường phố , ánh mắt anh thật rạng rỡ , hãnh diện khi có ai đưa mắt nhìn chúng tôi . Tôi cứ như một chiếc lọ thuỷ tinh cao quí , anh nâng niu trên đôi tay , cứ mỗi giây, mỗi phút lo sợ làm vỡ tan . Còn tôi , thì luôn đối xử với anh như một người anh , để vòi vĩnh , nhõng nhẽo . Có một điều tôi cứ hối tiếc mãi , là tại sao anh không nói với tôi là:" anh yêu em " . Tôi cứ ngơ ngẩn suốt một thời gian, kể từ lúc anh có người yêu khác.
Quá khứ của chúng tôi không hề có tì vết .Anh sáng tỏ như mặt trời , tôi dịu dàng như ánh trăng . Có phải vì thế mà chúng tôi đành phải mất nhau !? " Nhật Nguyệt Buồn như Nhau " tựa của một cuốn tiểu thuyết . Tôi đã đọc qua một chuyện tình vô cùng lãng mạn trong đó . Cái tựa của cuốn tiểu thuyết như đã trả lời cho tôi một câu hỏi ngẩn ngơ bao năm qua .Tôi biết anh sau khi lấy vợ, vẫn còn mang hình bóng của tôi , nên anh đặt tên đứa con gái đầu lòng là tên của tôi ...
Anh của N ,
Em biết đã quá muộn màng khi viết những dòng chữ này, ở một góc đời nhỏ nhoi em vẫn mãi luôn nhớ về anh , con bé ngốc nghếch lại gặp anh chàng khờ khạo , để trở thành sự nuối tiếc khôn nguôi ,mối tình đã bắt đầu từ những hạt sương mong manh , và đã kết thúc như một làn khói trắng tan loãng nhẹ nhàng giữa không gian . Thỉnh thoảng vẫn còn lay động trong tâm hồn em, như một sáng mai thức dậy ngước nhìn theo đám mây bay về phía núi đồi mờ ảo nơi em đang ở , hay đêm nằm thao thức lắng nghe tiếng gió lao xao trên vòm cây trước mái hiên nhà .Những lúc đó , hình bóng anh lại chập chờn trước mắt .
Anh có còn không trên cuộc đời này !? . Từ lâu , lâu lắm tin tức anh đã im bặt . Em rất sợ nếu như anh đã bỏ em mà ra đi, dầu anh đã đi về nơi đâu , những tháng ngày của chúng mình mãi mãi là một bản tình ca với những nốt thăng trầm êm dịu .
Bình yên cho anh ... anh nhé ,còn em có bình yên được không khi mà mỗi lần nhớ về anh , cảm xúc cứ choáng ngợp cả hồn !...
Mầu Hoa Khế ,Sep/09
