Năm đó tôi 15 tuổi thì anh Mừng kế bên nhà ảnh đi lính . Anh Mừng con của mụ Nội đúng lý con một thì khỏi phải đăng lính nhưng tánh tình anh rất mạnh dạn , con người thích xông pha đó đây.
Trong mắt tôi anh giống như mấy vị anh hùng Lương Sơn Bạc , là một người con trai to cao vậy mà rất có hiếu , mỗi khi có lổi gì mạ bắt quì cũng quì xuống cho mạ đánh đòn . Tôi với đám bạn nhỏ hay nhìn lén rồi bưng miệng cười khúc khích .
Anh chẳng bao giờ biết giận ai cả , cả xóm ai cũng thương mến ảnh bởi chuyện chi nặng nhọc kêu anh một tiếng là xong việc liền tức khắc . Nói thiệt làm như anh hiền lành nên cứ bị người ta lợi dụng sai bảo .Tôi có nói thì anh cười bảo "chòm xóm với nhau mà " anh coi ai cũng giống như người thân của mình .
Mà cũng đúng anh được sanh ra và lớn lên ở đây, người ta biết anh từ thuở mạ anh bơ vơ ở xứ Quảng mang bầu anh trong bụng rồi trôi dạt tới nơi xóm tôi với cái gánh hàng bánh bèo chén , bánh to được đổ trong cái chén lớn không giống loại bánh bèo đổ trong chén nhỏ xíu kiểu cách , ăn cả chồng chất cao cũng chưa no bụng .
Lúc tôi còn nhỏ , ảnh có qua nhà tôi làm đầy tớ , thực ra chỉ bồng tôi đi chơi , cho tôi ăn . Tánh anh hiền nên ba mạ tôi cũng coi như con nuôi .Vậy là tôi có một người anh ngang xương cùng nhau lớn lên ở trong một thành phố nhỏ .Tôi cũng thương mạ ảnh coi mụ Nội như bà vú của mình .
Nhà anh chỉ là cái nhà chòi nhỏ xíu , mạ tôi cho cất trong miếng đất riêng của gia đình , nhờ hàng bánh bèo chén mà nuôi anh khôn lớn . Tuổi đời của anh cùng lớn lên trãi dài theo cuộc chiến tranh đang đi vào những khúc quanh ác liệt nhất . Anh đành từ giã người mạ hiền suốt một đời thương yêu lo lắng cho anh , từ giã xóm giềng luôn con bé nhỏ được anh cưng chìu là tôi .
Ngày biết tin anh đăng đi lính mạ anh khóc nhiều lắm, nhưng hãnh diện khi nhìn anh trong bộ đồ lính thật oai phong . Tôi thấy anh đầu tóc cắt ngắn , mặt mày đen đúa vì mấy tháng được huấn luyện nơi quân trường trông khác hẳn , có vẽ dạn dày gió sương . Anh về mấy ngày rồi sẽ ra đi để lao vào cuộc chiến sanh tử hiểm nguy từng đường tơ kẻ tóc .
Buổi sáng thấy anh đứng rửa mặt nơi giếng nước , tôi mới để ý nhìn nơi hai cánh tay , một bên có khắc hàng chữ Xa Quê Hương , bên tay kia Nhớ Mẹ Hiền, bằng loại mực xâm mầu xanh . Tôi cười trong bụng mà không nói , bị tôi thấy ảnh giống cải lương ghê .
Sáng hôm đó cũng là ngày cuối cùng anh về thăm nhà, trước khi ra đi anh trèo lên cây khế hái xuống cho tôi một rỗ khế đầy, mấy con kiến đen bu trên tóc của anh , tôi đưa tay phủi dùm và bất chợt anh nắm lấy tay tôi . Tôi có cảm giác cái nắm tay đó như có nhiều điều anh muốn nói . Nhưng chỉ vài giây thôi anh buông tay ra và tôi nghe rõ tiếng anh thở dài rất nhẹ .
...
Khi tôi và mụ Nội đi nhận xác của anh , mạ anh kéo tấm khăn phủ ra tôi nhìn thấy lại nơi hai cánh tay của anh với những hàng chữ Xa Quê Hương ...Nhớ Mẹ Hiền . Nụ cười trước đây khi nhìn thấy hàng chữ đó và mang ý nghỉ anh thật cải lương đã thay vào đó một cõi lòng xót đau và những giọt nước mắt oà ra như mưa .
Mụ Nội hỏi tôi sau khi đã khóc hết nước mắt, sau khi đã bình tỉnh chấp nhận số phận nghiệt ngã cho cuộc đời của chính mình . Tôi đọc cho mụ biết về hai câu nơi hai cánh tay mà anh Mừng đã khắc cốt ghi tâm .
Hình ảnh người mẹ già ngồi đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của đứa con trai đang nằm im bất động ...
...con ơi con đã theo mạ suốt một đời điêu linh vậy mà cho tới giây phút cuối cùng ... con vẫn một lòng hiếu thảo ...hồn thiêng con không nói được cho mạ nghe ...con mượn dòng chữ hằn sâu trên da thịt để cho mạ nhìn thấy ...tấm lòng của con mãi luôn hướng về người Mẹ ...và tấm lòng đó đã cùng theo con đi vào nơi cõi thiên thu ...
Mầu Hoa Khế Feb 07/2010
