
Một buổi sáng vào năm 2003 khi người phát thư vừa ở hàng hiên nơi có cái hộp thư nho nhỏ bỏ đi .Tôi đang chạy bộ trên đường , sáng thứ 7 ai cũng ngủ dậy muôn nên những căn nhà vẫn đóng cửa im hơi , sau mỗi cánh cửa đó mỗi cảnh đời sẻ không bị trùng lấp , mỗi sự suy nghỉ trong cuộc sống , mỗi tao ngộ để cùng chung nhau trong một mái nhà , mỗi con người thật là hoàn toàn khác biệt .
Trên tay tôi đang cầm một chùm hoa dại được hái trên những con đường vắng vẽ khi tôi sáng nay chạy bộ lẻ loi một mình . Những bông hoa dại màu vàng mọc tràn ra cả lề đường không bao lâu rồi cũng héo hắt , hoa vẫn còn đọng những hạt sương mong manh của cả đêm hôm qua còn sót lại , hoa như đang cười vươn vai chờ ánh nắng mặt trời . Tôi ngồi xuống ngắt đầy tay và nói ...hãy theo tôi nhé ít ra hoa sẻ sống được cả một tuần .
Ghé qua hộp thư , ngoài những tờ giấy quảng cáo tôi nhìn thấy một phong thư lạ được gửi từ nước Đức , tôi lục tung trí nhớ chịu thôi vẫn không biết tên người gửi là ai . Cho chùm hoa dại vào cái ly thuỷ tinh với một ít nước trong chai nước uống trên bàn , tôi ngồi xuống mang tâm trạng vừa ngạc nhiên vừa hồi hộp , như một thói quen bao năm , dầu vội vã tới đâu vẫn lấy kéo thận trọng cắt một đường mỏng của lá thư để mở ra coi
Lá thư với lời mở đầu bằng cái tên dễ thương được gọi mà chỉ có những người thật thân gần mới biết . Thư bên ngoài người gửi là tên của người chủ nhà đứng ra giúp để gửi đi , nhưng bên trong là của người bạn trong một nhóm ngày xưa thường hay có những cuộc vui chơi cùng nhau , lá thư cho biết anh đang ở nước Đức đời sống bình yên và tại sao anh có được địa chỉ của tôi khi có một lần anh trở về lại Việt Nam , anh bảo trong thư là không hiểu sao bước chân anh cứ như có một động lực nào đó đã đưa anh đi tới nơi cái hẻm nhỏ , nơi căn nhà của tôi còn nằm im dưới bóng cây khế ngọt vẫn trổ lá xanh tươi , trái vẫn đầy trên cây vàng óng . Tôi còn có một người vú già ở lại quê hương chăm lo căn nhà tổ tiên để đợi ngày chúng tôi quay trở về dẫu chỉ ba tuần hay một tháng rồi lại ra đi .
Trong thư anh kể về Sài Gòn , thành phố một thời thơ mộng của chúng tôi . Chúng tôi có một nhóm bạn chừng mười đứa , anh ngày đó đã được hứa hôn với cô bạn xinh đẹp và hôn lễ sẻ cử hành sau đó vài năm . Lúc đó anh đang là sinh viên trường Quốc Gia Hành Chánh , mối tình đang êm đềm , bỗng đâu anh bỏ đi mất dạng và khi trở lại thì đã mang trên cầu vai chức vị chuẩn uý của lực lượng Thuỷ Quân Lục Chiến . Nhóm bạn vẫn còn đó nhưng mối tình của anh thì đã chấm dứt khi cô bạn xinh đẹp trong nhóm đã bỏ đi lấy chồng , lấy một người lớn tuổi từ bên Tây về cươi' mang đi .
Đời lính của anh đang trong cuộc chiến bùng nổ dữ dội , thỉnh thoảng tôi mới được gặp anh về gặp lại bạn bè trong đôi ba ngày phép rồi lại lên đường tiếp tục nhiệm vụ của một người trai đi trong khói lửa .Tôi từ những ngày cuối cùng của tháng tư năm 1975 thì không còn được biết tin về anh nữa . Chúng tôi đã hoàn toàn mất đi tin tức về nhau , hôm nay những dòng chữ dầu không phải chính tay anh viết , anh phải nhờ người chủ nhà cũng là người bạn tha phương viết dùm cho anh nhưng mỗi nét chữ mỗi lời ghi là của chính trái tim anh được viết ra tôi cứ thế mà đọc tan nhoè trong nước mắt . Mấy cánh hoa mang về đang mở to mắt nhìn tôi , trong căn nhà tôi đang ngồi đây bỗng rộn ràng lên một âm điệu dịu dàng bởi từ trong những dòng chữ kia đã mang tôi trở về vùng ký ức cùng mối tình đơn phương thầm lặng .
Cả nhóm không ai biết tôi đã yêu anh và được che giấu rất kín đáo , nhưng tình yêu của tôi không thể nào che giấu được anh , trong thư anh cho biết những ngày tháng đó anh đã sống rất đau khổ khi đứng giữa tình yêu của tôi và một cuộc hôn nhân đã được sắp xếp . Cuối cùng anh đành phải quyết định một mình ,anh nghỉ thời gian sẻ không bao lâu để nói với tôi là anh cũng đã yêu tôi . Ngày đó tôi đã nhớ lại đôi mắt anh nhìn tôi thật xót xa và tôi ngày đó cũng giả bộ đùa vui như một đứa bé vô tư hồn nhiên . Nói là một nhóm bạn chứ thực ra các anh lớn tuổi hơn bọn con gái , tôi là đứa con gái nhảy đầm rất hay nên trong những buổi tiệc các anh cứ đứng xếp hàng để được đưa tôi ra sàn nhảy .Tuyệt nhiên ngày đó anh không dám mời tôi nhảy bởi bên cạnh đã có vị hôn thê ,mối tình câm lặng và cứ thế mà câm lặng cho cả một đời ...
Sau những khung cửa sẽ có những tiếng nói yêu thương , sau khung cửa sẻ có những tiếng thở dài và sẽ còn rất nhiều cảnh đời xảy ra trong nhiều tình huống . Sau cánh cửa của căn nhà tôi sáng nay đang có một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhảy múa cùng với những bông hoa dại trong cái ly thuỷ tinh ...thôi thì cứ nắm bắt trong tay dầu những gì có được rất đổi mong manh ... bởi cuối lá thư người viết dùm anh giấu một hàng chữ nhỏ được viết vội vã cho biết căn bệnh nặng của anh đang tới thời kỳ cuối cùng ...
mưa phố núi APr 29.2010
