
Tự đánh lừa chính mình là một sự gian dối tội nghiệp nhất trong những sự gian dối khác . Chẳng biết lúc nào cô mới thấy mình đã không còn trẻ nữa !? bởi cô có bao giờ muốn thoát ra khỏi vùng không gian đầy sự huyền hoặc lôi cuốn đó !.
Cô cứ quanh đi quẩn lại . Cô biết khi bước ra , khu rừng đầy chữ sẽ đâm cành chìa cánh, biết đâu màu sắc sẽ chói ngợp hơn , sẽ mạnh mẽ giống như một con trốt , con trốt sẽ xoáy lốc tâm hồn ... biết đâu ...?
...
Con người ít khi tự hài lòng với những gì đang có . Buông trôi , một hành động mà trái tim không hề tham dự vào đó . Lý trí như một bãi cát trên vùng sa mạc hoang vu ,khô khan và nóng bỏng .Nó đã thiêu hủy đi phần mượt mà êm ái của một giấc mơ .
...
Cô chọn bàn tay úp lên phần ngực mà bên dưới trái tim đang đập những nhịp điệu .Nhịp điệu có âm vang, để rồi giống như một khúc hòa tấu của thiên nhiên .Tiếng cựa mình của lá , tiếng rơi nhẹ của sương , tiếng thì thầm của gió .Ở một nơi nào đó , có thể tận cùng trái đất .Nhất định sẽ có một bản sao của cô đang lắng nghe .
Điều thật đáng tiếc đã xãy ra . Trái tim đang che miệng khúc khích cười ,khi biết cô không còn dám đưa bàn tay ra để tìm nhặt niềm say mê ... bởi cô nhớ có một lần đã là quá khứ , cô ôm chiếc giỏ thơ đi nhặt từng cánh thơ rơi rớt . Cô say mê tới mức độ đã làm cho trái tim của mình thổn thức rơi rụng .
...
Và lần đó cô đã ngồi nhặt lấy bọt bèo ...
Mầu Hoa Khế
May 2011
