Saturday, May 14, 2011

Trí nhớ



Khi con người mất đi trí nhớ , khối óc theo ngày tháng sẽ bị teo tóp nhỏ lại , sức chứa không đủ nên đã mất đi rất nhiều ký ức đã từng trãi qua trong cuộc sống . Riêng với cô , cô cứ mãi đắm chìm trong vùng không gian nơi cô được sinh ra và lớn lên . Cô cứ mãi lẩn quẩn trên những lối mòn xưa cũ . Cô biết khi bước ra một bước , cái tầm nhìn từ đáy giếng của con cóc nhỏ bé sẽ làm cô choáng ngợp giữa trời đất bao la . Nhưng cô đã như một người ,mà trí nhớ chỉ dừng lại ở chừng cái khoảnh khắc mà cô cảm thấy thú vị nhất , cô không cần như con sâu nhỏ vội vã chui ra khỏi vỏ kén biến thành loài bướm có cánh để bay . Bay thật cao , bay thật xa để làm gì khi mà những cái cô cần thiết , yêu thích đang ở trong tầm tay của mình .

" Sinh , lão , bệnh ,tử " . Cô đã thấm nhuần kiếp nhân sinh từ thuở lên 5 khi cùng bà nội đến chùa tụng kinh niệm Phật trong những ngày rằm lễ lớn . Con bé con có gương mặt hiền như củ khoai như củ sắn . Nhưng lại có ánh mắt buồn của một linh hồn đau khổ chưa chịu buông đi định phần của tiền kiếp . Hai linh hồn trong một thể xác đã giam hảm cô trong cái thế giới tuổi thơ của thực tại và u uất bi lụy khi bóng tối tràn về đen thẩm một màu . Cô đã sống như thế suốt bao nhiêu năm qua , ngu ngơ hay coi nhẹ mọi sự việc ? hay có một ai đó đã sống , đã chịu dựng giùm cho cô trước những bạc bẽo của tình người ? cho cô hồn nhiên đi trọn hết kiếp người ? ...

Khi cô ngủ là cô đang đi vào cái chết để thân xác im lìm trở dậy với một linh hồn cũng của chính là cô nhưng nó không thuộc vào thế giới hiện tại , để những nuối tiếc còn vướng mắc ,cô trãi bày theo từng con chữ tìm một lối thoát để trở về cùng với thế giới u linh của mình , để an phận trả lại chiếc chìa khóa đã đóng kín phần hồn khi cô đã được tái sinh .Nhưng cô như bị sa vào vũng lầy chới với bởi chung quanh không hề có một cánh tay để nâng cô thoát ra ...

... hãy tha thứ cho tôi , bởi sự yếu đuối không sao dứt bỏ được những ký ức cứ tràn về như thác lũ . Trên giòng sông tuổi thơ có tiếng chị cười trong vắt như pha lê , có đôi mắt anh với hàng lông mi đen mượt như nhung . Những mùa hè tóc em vàng ánh dưới mặt trời chạy dài mãi miết theo lối mòn cùng cánh rừng hoa sim tím ngọt chín cả đầu môi .Rồi những ngày đông buốt giá đội mưa đi lượm trái sầu đông rơi rụng trên lối đi để chị lo lắng khi môi em tím ngắt .Quê hương bỗng một ngày bão rớt , thiên tai dâng nước ngập tràn . Ba đăm chiêu về con đường tương lai sắp tới , mạ lo lắng trước cuộc hành trình khi lìa bỏ mảnh đất cha ông .Chỉ có chúng tôi , những đứa con thơ ngây hớn hở với những thay đổi không biết mai đây sẽ ra sao ? . Rồi sân ga hiu hắt đèn khuya vàng úa ,chuyến tàu chuyển mình lạnh lùng trườn dài trên hai con đường sắt , tiếng còi thét vang , tiếng lao xao trên bến có tiếng khóc òa trong đôi tay tiễn đưa . Đó là lần cuối cùng của một người mà tôi yêu thương đã trở về cùng cát bụi ...

Mặt trời ngoài khung cửa sổ đang rọi sáng , cô có thói quen vẫn để cửa sổ mở hé trong đêm , để bầu trời có trăng sao đi vào trong giấc mơ . Cô trở dậy , một ngày mới bắt đầu sẽ có những đổi thay mới trong căn nhà rộn rã tiếng cười , cô hòa nhập theo dòng thời gian như hoa đâm chồi rồi sẽ nở , như cây trái sau vườn đỏ au lớn dậy dưới ánh nắng ban mai .

Cô đã là mẹ của các con , những mãi mãi cô là "người mẹ trẻ con " bởi trong trí nhớ của cô chỉ giới hạn vậy thôi nhưng cô cảm thấy rất hạnh phúc . Chiếc chìa khóa để mở cánh cửa tâm linh cô chẳng hề quan tâm . Bởi sau khi màn đêm kéo về .Cánh cửa phòng khép lại cô đã có cho mình một thế giới khác .


Mầu Hoa Khế
May 2011