
Dạo này đầu óc tôi như bị đục khoét, nó giống như một ngôi mộ bị bốc đi xương cốt, để lại cái hố sâu bị đào vỡ, để lại bốn tấm ván mong manh cứ dật dờ những âm thanh ma quái, khi xa khi gần kẽo kẹt khua động mỗi khi bên ngoài đã lặng ngắt như tờ, tiếng rơi thật nhẹ của những hạt sương khuya, tiếng cựa mình của đất và rên rỉ tiếng côn trùng thức giấc nửa đêm.
Ba tất đất cái trả giá cuối cùng cho một kiếp người. Cũng không quá đắt, có phải không?
Tất cả tan hoang, buồn bã, mục rữa. Những con chữ nằm im lìm như một nỗi chết thênh thang.
...
Một thời đi qua, anh đã đùa bỡn với lưởi hái tử thần.
Một thời đi qua em đã chạm vào chéo áo của thần chết, khi cả hai chúng ta đều bước vào tuyệt lộ.
Anh ở nơi đâu? câu hỏi đã bạc trắng nửa đời mái tóc xuân xanh, câu hỏi đã ôm ấp nhịp tim với khối tình như viên đá cuối vườn trơ mặt cùng với nắng mưa, với gió sương.
...
Đêm... bóng tối, tôi ngồi co chân trong tư thế rũ rượi buông xuôi, lượng máu dâng ngợp qua tim, tôi như bị nhấn chìm xuống mặt nước, ngột ngạt khó thở. Lì lợm, trừng mắt nhìn xuyên thủng qua bóng tối, bóng tối quen dần loang ra một màu trắng đục ngờ, lờ lửng phủ trùm cả không gian. Tôi cũng lờ lửng bay lên khỏi mặt đất, cảm giác nhẹ hỏng, đầu óc hun hút một lối đi trống trải... trống trải tới bất tận...
NgôÁiLoan
May.2011
