Wednesday, June 1, 2011

âm vọng từ biển xô ...


Em trở về giữa mùa hoa phượng nở
ngẩn ngơ theo lối nhỏ ngày xưa
nơi anh ở có cơn mơ nào thấy
bóng dáng em tan trong cõi mây mù
đường em đi giấc mơ nào rêu cũ
nhạt một màu cho hy vọng tàn phai
như hạt nắng rớt đau tê tái
trên lá vàng chờ mục rữa thời gian
và cơn mưa chợt té tát vào người
em ướt sũng lạnh buốt dòng ký ức
(quá mong manh nên ký ức tan tành)
em giử trên tay mảnh vỡ lạnh tanh
bóp thật nát dòng màu buồn đặc quánh
em vẫn ngồi đợi bình minh đang tới
đợi trưa qua hiu hắt bóng nắng xiêu
và chiều rơi theo mưa ướt tiêu điều
đêm quạnh quẻ tóc rối bời nhung nhớ
rồi ai đem Hạ đổ dài trên lối
để áo em vàng màu nắng đợi chờ
cho mùa Thu hờ hững lá úa rơi
cơn gió lạnh se mình mùa Đông tới
đường em đi không có ai hò hẹn
bóng chiều hôm trùm phủ bước cô đơn
không có anh cho em chút dỗi hờn
đan từng hạt mưa dài trong tiếc nuối
em vẫn biết cuộc tình không lối thoát
định mệnh buồn từ thoát kiếp đầu thai
loài hoa sầu giấu lệ khóc tình ai
dẫu khao khát xin một lần hạnh ngộ

...

vẫn mơ hồ âm vọng từ biển xô ...



Mầu Hoa Khế
June 2011