
Khi sự chịu đựng đã đi tới mức độ làm tê đi những mạch máu , tâm trạng bị chênh vênh rồi hụt hẩng chới với .
Bóng tối của sự u mê tràn tới như một triền thác lũ , cuốn phăng đi thành trì của lý trí .
Sự gào thét bùng nổ một cách im lìm được giấu kín bên trong khối óc .
Hành động sẽ được thể hiện qua mỗi nhân cách khác nhau .
Lái xe phóng hết tốc độ
Lao mình xuống vực thẳm
Buông rơi trên biển sâu
Dang tay gào rát cổ họng
Hung hản đập phá mọi thứ chung quanh
...
Cái tôi chọn là viết , con chữ sẽ giải tỏa mọi uẩn khúc cưu mang .
Không ai có quyền lực để tước lấy cây bút trên tay , không ai đủ thuyết phục có thể hóa giải nỗi đau đã biến thành một vết chàm sờ sờ hằn dấu .
Gần ba mươi năm , ly nước trên tay, thật phải hết sức thận trọng để cho khỏi bị đổ tràn xuống đất .
Còn lại chút hệ lụy , nó giống như sợi tơ mong manh trước cơn gió chướng .
...
Tất cả chỉ chực chờ kết thúc ... ừ tại sao không kết thúc ???
Chỉ còn một chặng đường nữa thôi ,rồi ai cũng sẽ chỉ một mình để đi .
Sự cô đơn trong hiu quạnh đang đón chờ .
Níu nuối chi chút buộc ràng đã đóng thành phiến băng !?...
Mầu Hoa Khế
June.2011
