
Lại một ngày trống không !..
Buổi sáng ngủ dậy mở mắt nhìn quanh
Đồ vật vẫn nằm in vị trí không xê dịch
Màu sắc chưa đủ trơ gan với thời gian để nhạt phai
Và tôi thấy thật thấu suốt như một người già nua cô độc ngồi chắt lọc hồi ức
Mỗi đồ vật trước mắt đều khoác vào nó một chiếc áo của kỷ niệm
...
Tôi dừng mắt lại ở một ống tre , bề dài vừa đủ chứa một khổ giấy thông thường
Tôi mở ra bên trong cuộn một xấp thơ viết bằng tay
Trò chơi của những tâm hồn lãng mạn
Của một người tôi tình cờ quen biết
Ông là người viết văn , làm thơ
Điều tôi thích nơi ông đó là sự cao ngạo
Ông chỉ mang tặng những dòng tư tưởng từ máu tim ông , cho người mà ông nghĩ đáng được ...
...
Thơ hay văn chương , nó cũng tuỳ theo khẩu vị của mỗi người .Với tôi ,thơ của ông mang một nỗi u uất về nhân sinh quan ,sự lãng mạn được che giấu rất kín đáo trước nhân dáng của một người phụ nữ .Văn chương là tiếng gào thét không âm thanh , nỗi phẩn nộ rất bi ai trước những sự bất công của đời người bị giam kín trong bốn bức tường bằng đá .
Tôi thích ông , bởi tôi và ông cùng giống nhau ở một điểm ,đó là sự cô đơn
Tôi biết mình sẽ vô cùng lạc lõng khi tới bất cứ nơi đâu
Đâu có sao , ông cũng đang lạc lõng như tôi
Nhưng ở một nơi nào đó trên quê hương ông may mắn hơn tôi
Ký ức được khơi dậy rất nhẹ nhàng
Ký ức luôn tham dự trong đời sống hiện tại
Bởi ông chưa hề rời xa nó
Còn tôi , tôi phải băng qua một khoảng không gian mịt mùng vô bờ bến mới nhìn thấy , mới nắm bắt chưa chắc được trọn vẹn
...
Ôi cái đầu của tôi , càng muốn mở nó to ra để tìm , chỉ một chút thôi cái mùi vị của quá khứ ... nhưng mà sao chỉ thấy trống không thế này !?...
Mầu Hoa Khế
