
Hình như tôi mới nói với ai là " thời gian bên này qua mau lắm " phải nói qua nhanh tới tới độ là không còn phân biệt ra ở mấu thời gian nào để xác định cho buổi sáng , buổi trưa , buổi chiều và chỉ có buổi tối mới là khẳng định bởi những ngọn đèn được hắt ra từ những vuông cửa sổ .Những ngọn đèn được thắp sáng trong mỗi căn nhà và trong những căn nhà đó dứt khoát sẽ có những câu chuyện không hề giống nhau . Ánh sáng xua lùi đi bóng tối , ánh sáng lung linh thêm tình yêu , nhưng ánh sáng sẽ không làm vơi đi những u buồn và không hề chiếu sáng nổi trong một tâm hồn đang chứa đầy bóng tối của sự khổ đau .
Tôi đang ngồi trong căn phòng đầy ánh sáng nhưng sao tâm trạng như bị bao phủ lấy một tấm màn đen , sâu hun hút . Yên lặng quá đến nghe rất rõ ràng cả tiếng thở dài mà tôi đang cố nén lấy chận đứng nơi cổ họng với sự cương quyết không để cho mình rơi rụng xuống như những chiếc lá đang buông mình ở phía ngoài kia . Có phải tôi đang mang chứng bệnh tâm lý phân liệt , một con người đang phân ra thật nhiều nhân cách !?...giống như diễn viên trên sân khấu mỗi tuồng thủ diễn mỗi vai trò khác nhau ? .Chắc có ai đó đang cười tôi ? Nhưng nếu quả thật như vậy thì tôi cũng cảm thấy mừng vì hình như tôi chưa bao giờ thủ diễn cái vai trò dưới sự đạo diễn của một con rắn độc nằm giữa trái tim .
Cô bạn tôi thốt ra khi đọc một đoản văn của tôi " lãng mạn , cứ mãi thế nhé ...tui cạn vốn rồi ..." . Tôi đọc và cười ha hả rồi lầm bầm " bạn tưởng vốn tui còn sao !? " bởi đó chỉ là những hình ảnh đã thuộc về quá khứ , đã phôi pha và đã tàn tro . Trí óc con người thật kỳ diệu có khi tưởng như chẳng nhớ được một điều gì , rồi có khi lại nhớ như đang ngồi trước một tấm màn hình mở mắt thật to để thâu lại toàn bộ từ hình ảnh cho tới những cảm xúc rung động tưởng đã bị đóng băng im lìm như một nỗi chết .
Điều tôi vui và thấy mình thật hạnh phúc khi nhận được những lời nhắn từ những người đọc âm thầm đã cổ võ cho tôi . Tôi có một số đọc giả dành riêng cho tôi những cảm tình qua lối viết của tôi . Đây cũng là một động lực rất lớn giúp tôi ngồi trước màn hình và bàn phím để trãi bày những tâm sự qua những con chữ . Phải cám ơn người bạn thời trung học , cô ta đã làm được điều cô ta mong ước khi hai đứa cùng ngồi chung dưới một mái trường . Học cùng ban C và tôi rất hãnh diện khi bạn mình đã trở thành một nhà văn . Riêng tôi thì nghĩ mỗi con người đều có những tao ngộ không bị trùng lấp , giấc mơ thì ai cũng có và đều quan trọng là biết sự giới hạn của bản thân mình . Cho tôi cám ơn bạn nhé , ít ra từ nơi bạn tôi đã biết làm cho cuộc sống của mình không bị đơn điệu . Viết là một cách để cho khỏi bị bệnh mất trí nhớ và tôi đã làm được điều này .
Dưới những ngọn đèn tỏa sáng là một thế giới riêng tư đầy những tâm trạng rất con người và những đề tài để viết về những tâm trạng đó tôi nghĩ sẽ không bao giờ có thể cạn . Hôm nay tôi bắt chước một người bạn để trả lời cho chính mình khi cũng tự chính mình đặt ra câu hỏi .
...tại sao tôi Viết !?...
Khế -Mưa Phố Núi
