Wednesday, February 29, 2012

Cuối Ngày




Chiều nay bỗng có cơn mưa bụi bay ngang trời , con đường nơi tôi cư ngụ thường rất vắng vẻ nên khi màu trời xam xám và những bụi mưa bay đã làm cho con đường như hun hút dài thêm , chiều chưa qua mà hoàng hôn như chùng xuống . Không hiểu sao trong đầu tôi lại nhen nhúm lên một ý tưởng xem ra giống như một nỗi tuyệt vọng .
Tôi chợt nghĩ nếu như mình ngủ ngay trong thời khắc này và đừng bao giờ tỉnh lại nữa , lòng tôi tự dưng lại thấy nhẹ tênh , tôi nhắm mắt giang hai tay làm như đôi cánh và trong đầu vẽ ra một bầu trời không xanh như những ước mơ mà là một màu tím thăm thẳm . Tôi thấy đang bay thật cao , thật xa và rồi tôi đứng nhìn bóng dáng của tôi như một cánh chim đơn độc in đậm trên nền trời u tối chỉ còn là một cái chấm nhỏ , thật nhỏ như đầu mũi của một cây viết chì .

Tôi cứ thế nhắm mắt đi từng bước di chuyển trong căn nhà , tôi nhìn mọi vật bằng đầu óc chứ không phải bằng mắt , thói quen đã giúp tôi từng bước đi không hề bị vấp phải một đồ vật nào . Và thói quen bướng bỉnh đó đã giử tôi lại bên cạnh những tháng ngày thật vô cùng trống trải ,tôi phải tập vui như thế nào đây !? mà sao sau những nụ cười khi tôi ngồi lại một mình trước tấm gương soi trông nó héo hắt tội nghiệp quá .

Tôi còn chờ đợi gì !? một người không còn có những hẹn hò thì làm sao còn có những xôn xao trong trái tim . Tôi làm gì bây giờ !? chẳng lẽ tôi đang rơi vào chứng bệnh trầm uất !? Tôi không bao giờ muốn như thế đâu nhưng sao trước mắt chỉ là những hình ảnh như một tấm phim đen trắng không màu sắc . Không được rồi tôi phải đóng kín cửa phòng mở nhạc thật lớn hét theo một điệu nhạc thật hoang dại và nhún nhảy như một con điên ...


Mầu Hoa Khế
Feb-2012