Tuesday, February 28, 2012

Viết Cho Tuyền





Tối qua tôi mang vào giấc ngủ những hình ảnh chắp vá rời rạc của một mảnh quá khứ vừa đẹp vừa buồn . Ông bảo tôi có đầu óc thật nhiều sự tưởng tượng bởi có lẽ ông chưa hiểu về tôi bằng sự sâu sắc của tâm hồn . Lãng mạn đối với tôi là một vẽ đẹp như sương như khói , dễ vụn vỡ và dễ tan bay . Tôi có thể khóc dễ dàng trước một cuộc tình tan vỡ trong phim ảnh hay cả đời thường bên ngoài , khóc ngon lành khóc nghẹn ngào rồi nước mắt chảy nhiều quá thì tôi lại ngả xuống thân xác mệt mỏi như nhuốm bệnh . " Thương vay khóc mướn " là bản chất cho dầu tôi đã trãi qua biết bao biến cố trong đời cứ luôn nghĩ là mình phải mạnh mẽ lên phải lạnh lùng hơn . Nhưng tôi chịu thua bởi đã gọi là bản chất đã có từ thuở lọt lòng và những môi trường sinh sống trước đây đã có lúc làm cho dòng máu trong cơ thể ngùn ngụt bốc cao nỗi căm hờn cháy bỏng cũng không hề làm cho con người tôi thay đổi để trở thành một người cứng rắn hoặc lì lợm khi phải đối diện với những tình huống khi gặp phải .



Ông nói rất đúng tôi thật giàu về trí tưởng tượng nhưng ông đâu bao giờ biết được trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn tôi sự tưởng tượng cũng đều căn cứ vào một sự việc xảy ra rất thật để làm giàu thêm cho trí tưởng tượng của tôi . Khi tôi nghe người bạn thân kể cho biết về một cuộc hội ngộ thật hi hửu như một thứ định mệnh khi đã tới cái giây phút mầu nhiệm tỏa sáng .



...

Người đàn bà tuổi trung niên trong một tiệm may quần áo đang ngả lưng mỏi mệt sau cả một buổi sáng làm việc , uống một ngụm nước lọc và giang rộng hai cánh tay nghiêng mình với một động tác thể dục để cho những vùng thần kinh trên cơ thể được thư giản . Chỉ còn 3 tiếng đồng hồ làm việc thì đã xong một ngày và rồi cũng giống như mọi ngày , từ tiệm may về nhà tắm rửa ăn uống , nghỉ ngơi và ngày hôm sau lại lập lại hình ảnh của ngày hôm nay . Nỗi cô đơn và sự trống vắng khi tự nguyện đứng ra làm người ra đi để cầu mong cho con cái về sau có một tương lai . Người đàn bà chọn ở lại nước Mỹ sau vài lần đi qua đây với diện du lịch do một người bạn thân giúp đở . Chọn ở lại với trọng trách làm kẻ dẩn đường cho những người còn ở lại quê hương . Sáng nắng chiều mưa và những mùa đông về giá rét , mỗi ngày hai chuyến xe bus đưa tới chổ làm , nhiều lúc đứng bơ vơ nơi trạm xe chờ đợi nước mắt bất chợt cũng tuôn rơi với nỗi nhọc nhằn suốt cả một cuộc đời vẫn cứ mãi cưu mang trên đôi vai gầy guộc .

Bên ngoài mùa này những vạt nắng thật mềm trên đường và trong không gian thoang thoảng từng cơn gió thổi qua lành lạnh . Một người khách bước vào để sửa một cái áo cần lấy gấp và trong khi làm việc có những câu chuyện rất bình thường thì người sửa áo cho biết ngày mai sẽ về thăm quê hương , vui miệng người đàn bà tên là Tuyền hỏi

_ quê em ở đâu ?

_ dạ quê em ở Long xuyên

Cái tên Long Xuyên bỗng gợi lại trong đầu của Tuyền về một người và câu hỏi như một hành động thuận miệng nói ra .

_ vậy ở đó em có biết thầy Viên dạy học không ?

Người khách cũng khá lớn tuổi trả lời

_ ồ cô cũng biết thầy Viên hả

Tuyền bối rối nói lãng là

_ tôi là học trò ngày xưa của thầy

Người khách cười xòa và định mệnh như đã sắp xếp thật lạ lùng là người khách vội đưa ra một tập san nhỏ của những người ở Long Xuyên biên tập vừa mới lấy ở nơi một người bạn mang vào tiệm may để đọc trong lúc chờ đợi , người khách nói .

_ cô muốn tìm thầy Viên dễ lắm , tìm trong này sẽ liên lạc được đó .

Cái áo sửa rất đơn giản và với đôi tay chuyên nghiệp của Tuyền chỉ chưa đầy một tiếng đã xong và người khách cám ơn nhận lại để ra về . Cửa hàng trở lại không gian yên lặng , trong lòng Tuyền tự dưng cảm thấy có cái gì đó thật bâng khuâng sau khi biết rằng từ tập san này mình có thể tìm lại thầy Viên . Rồi Tuyền lại đắn đo hồi hộp không biết bây giờ thầy Viên đã như thế nào và liệu thầy có còn nhớ tới mình không ? . Tuyền cứ thế ngồi trầm ngâm nhìn ra đường phố đang mỗi lúc mỗi thưa thớt bóng xe qua lại cho Tuyền chìm dần vào một thời hoa mộng đã trôi qua ...



...

Vào ngày đó thầy Viên đã là thầy giáo đi dạy học và quen biết anh của Tuyền . Tiếng "thầy" chỉ gọi để trêu thầy thôi chứ thực ra bạn của anh mình thì chỉ gọi là anh thôi và ngoài anh Viên ra còn có anh Trọng nữa thường đến nhà Tuyền chơi . Tuyền lúc đó vừa lên trung học được anh Viên cuối tuần kèm thêm về môn toán nên Tuyền luôn là học sinh giỏi toán toàn trường . Có một điều Tuyền ngu ngơ không bao giờ biết cái vẻ thánh thiện của mình đã lọt vào giấc mơ của hai người đàn ông bạn của anh mình . Những mối tình thầm lặng và đầy thơ mộng đó chỉ thể hiện qua những gói kẹo ô mai qua những ly sinh tố thì làm sao ai có thể hiểu được . Và rồi hai người bạn đã cao thượng hy sinh nhường nhịn cho nhau . Anh Viên đành làm người ra đi mang theo tình yêu đầu đời tự nguyện hiến dâng cho cô bé Tuyền tuổi mới 15 , âm thầm và đau khổ cho kẻ ở lại được toại nguyện . Nhưng trong tình cảm đâu ai có thể làm được theo điều mình mong muốn , cuối cùng thì anh Trọng cũng lập gia đình nhưng cô dâu không phải là Tuyền . Người ra đi như muốn vùi sâu lãng quên nên đã biệt vô âm tín .

Thời gian không chờ đợi được ai rồi Tuyền cũng đã lớn và phải thành gia thất như nguyện ước của cha mẹ , mặc dầu trong lòng hình bóng của Viên vẫn chưa hề nhạt nhòa ... Đất nước trong những ngày tang thương hấp hối , Tuyền chỉ có nghe rất mơ hồ về Viên là anh chọn con đường đi vào binh nghiệp , đã lập gia đình và về sau đó thì được biết anh may mắn định cư ở một nơi nào đó trên thế giới . Mối tình đầu chưa một lần chớm nở đã vội chết non yểu không ai ngờ ...



...



Tuyền đọc số phôn của người chủ bút tập san nhiều lần và thu hết can đảm để gọi với tâm trạng nửa vời nửa mong sẽ liên lạc được với Viên , nửa nghĩ không gặp cũng đành như một nỗi buồn đã chôn giấu không muốn đào xới ra chi nữa . Và một lần nữa tiếng phôn kia đã gõ trúng cửa của định mệnh . Tuyền có được số phôn của Viên không mấy khó khăn bởi viên bây giờ cũng là một người được sự nể nang của một số người đang chờ đợi để được đọc những cuốn sách dưới ngòi bút của một nhà văn học . Tuyền hồi hộp và bằng một sự cố gắng can đảm để gọi cho Viên . Đường giây bên kia hỏi lại khi nghe Tuyền nói là học trò của Thầy

_ mà cô là học trò nhưng phải cho tôi biết trường nào mới hy vọng nhớ ra

Tuyền đang bối rối thực sự khi muốn mang lại cho Viên một bất ngờ nhưng không sao mở lời được và cuối cùng chỉ cho địa chỉ của hộp thư với giọng nói hấp tấp

_ thầy cứ liên lạc ở đây thì sẽ biết là ai



Và tối hôm đó ngồi trước màn hình Tuyền đã cảm động đến rơi nước mắt với những dòng chữ của Viên , thì ra giọng nói của Tuyền qua bao nhiêu năm vẫn mãi nằm trong ký ức của Viên chưa bao giờ nhạt nhòa . Viên đã gửi một bài thơ làm cho Tuyền đã lâu với cái tựa rất thơ là " Ngày Xưa Nguyễn T..." . Nôi dung bài thơ thật quá rỏ ràng là làm cho Tuyền chứ không ai vào đây được .

Tuyền cảm thấy xót xa quá và đã tự nói với mình ... cuối cùng rồi thì chúng ta cũng đã tìm thấy nhau , dòng sông đã chia nhánh và anh đã có một đời riêng yên ấm , em xin anh đừng gây nên một sự xáo trộn nào nữa không cần thiết . Chúng ta đã đau khổ đã gần xong một kiếp người rồi , định mệnh cho ta tìm gặp lại chẳng qua chỉ để cho chúng ta cởi bỏ nhưng khúc mắc của ngày xưa để đừng buồn về nhau . Thỉnh thoảng cho nhau một lời thăm hỏi , cho nhau một bài thơ để cuối đời làm mềm đôi chút cằn cổi trong tâm hồn đối với em là quá hạnh phúc ...



Lá thư thứ hai , Viên viết " người làm anh khổ suốt đời " ,rồi lá thư thứ ba " anh yêu em tới chết !..." với một thứ tình yêu như ngọn lửa ngấm ngầm dưới ngọn núi hỏa diệm sơn liệu có thể bùng nổ lên không !?

Câu hỏi này tôi cũng tự đặt ra cho mình nếu như mình là nhân vật Tuyền , có nên bắt chước như nhà thơ Đinh Hùng là " xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn ? " không ? . Liệu Tuyền có đủ mệt mỏi để không còn dấn thân vào một thứ tình yêu không lối thoát !?



Tình yêu luôn luôn là một ẩn số khó để giải đáp nỗi có phải không !?





Mầu Hoa Khế

Feb-2012