Thursday, March 18, 2010

GIỜ ĐÃ XA RỒI





Đêm đã chìm sâu với sương giăng
Vỗ về giấc ngủ giữa gối chăn
Cơn gió mang theo niềm cô quạnh
Chợt nỗi buồn đau buốt tim hằn

Giờ đã xa rồi tháng ngày êm
Sóng cuốn mang theo cả nỗi niềm
Tình yêu chừ thoảng làn mây trắng
Trả lại đời nhau cõi bình yên

Phương đó có người gợi giấc mơ
Đâu hay xuân đã hết mong chờ
Mưa bay phủ kín đêm hoang dại
Ngôn ngữ sầu lên cả ý thơ

Thôi đã xa rồi cố mà quên
Sao nghe tiếng sóng vỗ ngập lòng
Biển trời một cánh chim lẻ bóng
Về cuối chân trời tím mênh mông


MầuHoaKhế , March.10.2010